Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 78: Thế giới sụp đổ**
**Chương 78: Thế giới sụp đổ**
Trong bầu không khí thanh tĩnh của quán trà nhỏ, tiếng ấm nước sôi reo lách tách ban nãy vốn dĩ là âm thanh duy nhất. Nhưng chỉ trong một chớp mắt, sự tĩnh lặng ấy đã bị nghiền nát bởi một tiếng nổ trầm đục phát ra từ tận sâu trong lòng đất, hoặc có lẽ, là từ tận cùng của quy tắc không gian.
Bầu trời vốn dĩ đang trong xanh, bỗng chốc xuất hiện những vệt nứt màu đỏ sậm, như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên nền lụa xanh. Đó không phải là mây, cũng chẳng phải do dị tượng của linh khí. Đó là những vết rách của không gian.
"Chuyện… chuyện gì đang xảy ra thế này?"
Tô Nguyệt Nhi buông rơi chén trà trên tay. Chén gốm chạm đất, vỡ tan, nhưng những mảnh vỡ thay vì văng ra tứ phía thì lại bị một lực hút kỳ quái kéo ngược lên trời. Nàng kinh hãi nhận ra, trọng lực quanh đây đã hoàn toàn đảo lộn. Nàng phải dùng lực ghì chặt lấy thanh trọng kiếm trên lưng, cắm mạnh xuống đất mới giữ cho bản thân không bị cuốn đi.
Lão Quy đang nằm phơi nắng trên tảng đá gần đó cũng bật dậy như lò xo. Đôi mắt già nua của lão co rụt lại, nhìn chằm chằm vào những khe nứt trên cao. Giọng lão run rẩy, đầy vẻ không tin nổi:
"Càn khôn điên đảo, địa mộc sụp đổ… Ninh tiểu hữu, ngài… ngài thực sự đã làm điều đó?"
Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó, lưng tựa vào chiếc ghế dựa bằng trúc cũ kỹ. Ánh mắt hắn vẫn lười biếng như cũ, như thể sự sụp đổ của một thế giới trước mắt chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà cuối cùng, khẽ gật đầu:
"Chỉ là dọn dẹp chút rác thải thôi mà. Linh khí cũ đã quá ô uế, kết cấu của thế giới này đã mục ruỗng từ lâu. Khi ta định lại Tiên Trần, những thứ mục nát tất yếu phải bị loại bỏ để nhường chỗ cho sự đơn giản mới."
Nhưng sự "loại bỏ" mà Ninh Vô Trần nói, đối với vạn vật chúng sinh, lại chính là tận thế.
Ở phía xa ngoài kia, Trần Thế Hải – biển cả bao quanh các đại lục – bắt đầu dậy sóng. Không phải là những con sóng bình thường, mà là những cột nước cao hàng vạn trượng dựng đứng lên, tựa như những thanh kiếm thủy tinh khổng lồ muốn đâm thủng trời xanh. Các đảo nhỏ nổi trên biển, vốn là nơi cư ngụ của vô số tu sĩ và phàm nhân, giờ đây đang mất đi sự gắn kết với quy tắc ổn định. Chúng bắt đầu trôi dạt tự do, rồi dưới tác động của sự biến đổi từ trường, chúng điên cuồng va chạm vào nhau.
*Ầm! Ầm!*
Tiếng nổ vang rền từ xa truyền lại. Mỗi tiếng nổ là một đại lục bị xé toạc hoặc một hòn đảo biến thành bụi phấn. Sự va chạm của các mảng kiến tạo không gian tạo ra những luồng gió đen – Hư Không Phong Bạo. Những luồng gió này đi đến đâu, vạn vật ở đó tan biến đến đấy, ngay cả những đại cao thủ Trúc Cơ hay Kim Đan từng oai phong một cõi, giờ đây chỉ cần chạm vào một sợi gió đen ấy cũng lập tức hóa thành hư vô, không để lại lấy một hạt bụi nhân quả.
Tô Nguyệt Nhi xanh mét mặt mày, nàng nhìn thấy một hòn đảo lớn gần đó đang bay lơ lửng, bên trên là một tòa thành trì với hàng vạn dân chúng đang gào khóc, nhưng chỉ trong chớp mắt, hòn đảo ấy bị một khe nứt không gian nuốt chửng, biến mất như chưa từng tồn tại.
"Đại ca… cứu họ!" Nàng thốt lên, giọng nghẹn lại.
Ninh Vô Trần thở dài, đặt chén trà xuống bàn. "Nguyệt Nhi, muội vẫn còn quá lụy tình vào cái \'giả tượng\' này. Thế giới này thực chất chỉ là một bức tranh vẽ quá nhiều nét thừa. Khi bức tranh quá bẩn, cách tốt nhất không phải là lau sạch từng điểm, mà là… vẽ lại từ đầu."
"Nhưng…"
"Không có nhưng." Ninh Vô Trần đứng dậy. Tà áo xám của hắn không hề bay theo những cơn gió hỗn loạn xung quanh. Hắn đứng giữa cơn bão không gian, nhưng quanh thân hắn dường như có một vùng "tĩnh" tuyệt đối. Bất cứ mảnh vỡ không gian hay luồng sát khí nào tiến gần hắn trong vòng ba thước đều tự động tan rã hoặc phải đi đường vòng.
Lúc này, từ trên tầng không cao nhất, một âm thanh trầm hùng như tiếng chuông đồng vọng xuống. Một con mắt khổng lồ – Thiên Đạo Chi Nhãn – mập mờ hiện ra giữa những đám mây máu. Nó đang phẫn nộ. Ninh Vô Trần không chỉ định lại tiên trần, hắn đang thách thức quyền vận hành của vũ trụ cũ.
Mười vạn đạo thiên lôi màu tím thẫm đồng loạt giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí quán trà. Sức mạnh này đủ để hủy diệt hàng trăm cái Hạ giới trong nháy mắt.
Lão Quy sợ hãi đến mức thụt hẳn đầu vào mai, vừa run vừa kêu: "Lần này hỏng rồi, Thiên đạo phát điên rồi! Ninh tiểu hữu, nếu ngài không ra tay, lão quy này sẽ biến thành rùa nướng mất!"
Ninh Vô Trần hơi ngẩng đầu. Hắn nhìn mười vạn đạo thiên lôi đang xé rách không trung tiến lại gần, vẻ mặt vẫn chỉ là sự chán chường pha chút lười biếng.
"Chỉ vì muốn ta ngủ không yên giấc, mà các ngươi làm loạn đến thế sao?"
Hắn chậm rãi nâng cánh tay phải lên. Hành động của hắn trông thật đơn giản, không có những thủ ấn rườm rà, không có những luồng linh lực hào nhoáng tỏa ra xung quanh. Hắn chỉ đơn thuần là đưa ngón tay trỏ hướng về phía thiên địa đang sụp đổ.
"Định."
Chỉ một chữ duy nhất.
Nhưng khi chữ ấy vừa thốt ra, toàn bộ thế giới dường như bị ấn nút "tạm dừng".
Mười vạn đạo thiên lôi tím đang lao xuống bỗng khựng lại giữa không trung, hóa thành những sợi dây điện cố định trên nền trời đen ngòm. Những mảnh vỡ đại lục đang va chạm, những cơn sóng thần đang dâng cao, ngay cả những giọt nước mưa đang rơi lơ lửng… tất cả đều đứng yên.
Một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ bao trùm lấy tất thảy.
Thế giới giống như một cuộn phim bị kẹt lại tại một khung hình duy nhất. Những tiếng gào thét của chúng sinh bị triệt tiêu hoàn toàn. Khắp Cửu Tiêu Trần Giới, không gian bị cố hóa bởi sức mạnh từ một đầu ngón tay của người thanh niên áo xám.
Ninh Vô Trần thu ngón tay về, khẽ gẩy nhẹ một cái, như thể đang gẩy đi một chút bụi bám trên ống tay áo.
"Bớt ồn ào hơn rồi đấy."
Hắn nhàn nhạt nói, rồi hướng mắt về phía Thiên Đạo Chi Nhãn đang bị đóng băng trên cao. "Cái vỏ cũ này ta không cần nữa. Vỡ đi."
*Răng rắc…*
Ngay sau câu nói đó, toàn bộ những gì đang "bị định" bỗng chốc vụn vỡ. Thiên lôi tan biến thành những đốm sáng nhỏ. Thiên Đạo Chi Nhãn rạn nứt rồi tiêu tán như một ảo ảnh. Và quan trọng nhất, các đại lục đang hỗn loạn bỗng chốc sụp đổ hẳn xuống, nhưng thay vì va chạm hủy diệt, chúng tan thành vô số hạt bụi tinh khiết, rồi dưới một sức mạnh vô hình, bắt đầu tái cấu trúc lại.
Những hạt bụi ấy bắt đầu xoay tròn xung quanh Ninh Vô Trần, tạo thành một cơn lốc xoáy rực rỡ nhưng êm dịu. Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy kinh ngạc nhìn thấy những đại lục cũ đầy rẫy núi non lởm chởm, thành quách thối nát và những vết thương chiến tranh, nay đã bị san bằng. Từ trong đống đổ nát của thế giới cũ, những mảnh không gian bắt đầu ghép lại một cách hoàn hảo, tinh gọn hơn, đơn giản hơn nhưng lại bền bỉ hơn gấp vạn lần.
Trần Thế Hải biến thành một mặt hồ phẳng lặng như gương, bao la vô tận. Cửu Tiêu Thiên biến thành một màu thanh khiết không một gợn mây đen.
Cái sự sụp đổ này không phải là kết thúc, mà là sự lột xác.
Ninh Vô Trần đứng trên nền quán trà cũ – nơi duy nhất không bị biến đổi chút nào – bình thản chứng kiến quá trình khai thiên lập địa lần thứ hai này. Hắn không hề lộ vẻ đắc ý, không hề có cảm giác của một vị thần sáng thế. Với hắn, đây chỉ giống như việc sắp xếp lại một gian phòng bừa bộn thành một căn phòng tối giản để hắn có chỗ ngủ ngon.
Khi mọi thứ dần ổn định, các đại lục mới xuất hiện với vẻ đẹp thanh tú, các quy tắc không gian không còn chằng chịt rườm rà mà trở nên minh bạch, tinh thuần. Linh khí rác rưởi đã biến mất, thay vào đó là một loại khí tức thái cổ nguyên thủy nhất.
Tô Nguyệt Nhi lúc này mới dám buông thanh trọng kiếm, nàng thở dốc, mồ hôi đầm đìa: "Đã… đã xong rồi sao đại ca?"
Ninh Vô Trần quay người lại, bước về phía ghế dựa, ngồi xuống và nhắm mắt lại.
"Xong rồi. Thế giới giờ đây đã sạch sẽ hơn nhiều. Đừng hỏi nữa, để ta chợp mắt một lát. Một chỉ vừa rồi… hơi làm ta tốn chút sức lực."
Lão Quy nhìn quanh, nuốt nước bọt một cái khó nhọc. Lão nhận ra, chỉ trong một nhịp thở, Ninh Vô Trần đã dùng một ngón tay nghiền nát một nền văn minh tu chân cũ nát và tạo ra một thiên địa mới hoàn toàn theo ý muốn của hắn. Đây không còn là thần thông nữa, đây chính là "Tuyệt đối".
Thế giới ngoài kia vẫn đang sụp đổ và tái sinh trong sự im lặng của "Nhất Chỉ", nhưng ở nơi này, dưới gốc cây già, một người thanh niên đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong mơ màng, Ninh Vô Trần chỉ cảm thấy, không gian sạch sẽ đúng là ngủ ngon hơn thật.
"Nguyệt Nhi, lát nữa nếu có ai tới hỏi đường… thì cứ bảo họ quay về đi. Thế giới mới không có chỗ cho những kẻ thích làm phiền."
Lời hắn tan vào trong gió nhẹ của tân thế giới, một sự bá đạo nằm sâu trong sự tĩnh lặng vô bờ.