Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 77: Vạn vật quy tông**
**Chương 77: Vạn Vật Quy Tông**
Bóng tối của buổi chập choạng không mang lại cảm giác mát mẻ như mọi khi. Ngược lại, một bầu không khí khô khốc và đặc quánh bắt đầu bao trùm lấy không gian xung quanh quán trà nhỏ.
Trên chiếc ghế mây đã sờn cũ, Ninh Vô Trần khép hờ đôi mắt, nhịp thở của hắn đều đặn và chậm rãi, tựa như hòa làm một với nhịp đập của trái đất. Tuy nhiên, nếu một vị Tiên Tôn nào có mặt ở đây lúc này, họ sẽ kinh hoàng nhận ra rằng: Mỗi khi Ninh Vô Trần hít vào, không gian xung quanh lại run rẩy một cách vô thức, và mỗi khi hắn thở ra, các quy tắc của thế giới lại âm thầm bị đẩy lùi.
Tô Nguyệt Nhi đang loay hoay dưới bếp. Nàng định dùng chút linh lực nhóm lên ngọn lửa để nấu ấm trà mới cho đại ca, nhưng sắc mặt nàng bỗng trở nên kỳ lạ.
"Đại ca… chuyện này là sao?" Nguyệt Nhi cầm hai viên đá lửa trên tay, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ ngơ ngác. "Linh hỏa của muội không phát ra được. Ngay cả linh lực trong khí hải cũng đang… cũng đang trôi đi!"
Lão Quy đang nằm sấp trên một tảng đá phẳng gần đó để tiêu hóa dư chấn từ sự kiện "Định Thiên Đạo" lúc chiều, bỗng nhiên bật dậy như lò xo. Đôi mắt lão tròn xoe, cái mai rùa trên lưng run lên bần bật.
"Không ổn rồi! Không chỉ tiểu cô nương đâu!" Lão Quy gào lên, giọng lạc đi vì kinh sợ. "Nhìn kìa! Các ngươi nhìn bầu trời kìa!"
Ninh Vô Trần vẫn không mở mắt, hắn chỉ khẽ cử động đầu ngón tay trỏ.
Trên bầu trời, một hiện tượng nghìn năm chưa từng có đang diễn ra. Những dải sáng xanh mờ ảo — vốn là những mạch linh khí thượng cổ ẩn giấu trong tầng mây — đang bắt đầu bị kéo dãn ra như những sợi tơ tằm. Chúng không còn lưu chuyển theo quy luật tự nhiên của đất trời nữa, mà đồng loạt hướng về một phương duy nhất.
Phương ấy, chính là quán trà nhỏ này.
—
Cùng lúc đó, tại **Vạn Kiếm Tông**.
Đây là tông môn đứng đầu Thanh Vân giới, sở hữu những linh mạch tinh thuần bậc nhất. Tuy nhiên, lúc này, toàn bộ đệ tử từ ngoại môn đến nội môn đều đồng loạt rơi vào trạng thái hoảng loạn.
"Linh khí… linh khí trong không trung biến mất rồi!" Một vị trưởng lão gào lên.
Lão nhìn thấy linh hồ của tông môn, nơi chứa đựng lượng linh dịch tích tụ qua vạn năm, đang bốc hơi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Từng làn khói linh sương mờ ảo không hề tan vào không trung, mà tụ lại thành một dòng thác ánh sáng, cuồn cuộn đổ về phía chân trời xa xăm.
Thái thượng trưởng lão của Vạn Kiếm Tông bước ra từ động phủ, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão nhìn vào thanh thần kiếm trên tay mình — thứ bảo vật từng chấn động thiên hạ, nay hào quang đang lịm dần, rên rỉ như một sinh linh đang bị rút cạn nhựa sống.
"Đây không phải là thiên tai…" Lão run rẩy quỳ sụp xuống. "Đây là Vạn Vật Quy Tông. Có kẻ… có kẻ đang đòi lại tất cả linh khí của thế gian này!"
Không chỉ Vạn Kiếm Tông, mà khắp nơi trên Cửu Tiêu Trần Giới, từ những hang cùng ngõ hẻm của ma đạo đến những thánh địa của tiên gia, một sự im lặng chết chóc đang lan tỏa. Những tu sĩ vốn dĩ cao ngạo, nay cảm thấy bản thân mình nhỏ bé và vô lực hơn bao giờ hết. Khi linh khí rời bỏ họ, họ nhận ra mình cũng chỉ là những phàm nhân bằng xương bằng thịt, không hơn không kém.
—
Tại quán trà nhỏ, sự thay đổi lại càng khủng khiếp hơn.
Linh khí toàn thế giới, sau khi bị hút cạn về đây, đã biến thành một vòng xoáy khổng lồ che lấp cả bầu trời đêm. Thế nhưng, điều bá đạo nhất chính là vòng xoáy này lại hoàn toàn không phát ra bất cứ âm thanh nào. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối, tinh khiết đến mức nghẹt thở.
Tô Nguyệt Nhi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nàng thấy không khí xung quanh dường như không còn là chất khí nữa, mà đang đặc lại như nước, rồi cứng lại như thủy tinh.
"Đại ca… muội khó thở quá…" Nàng thều thào.
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn buồn ngủ như thế, vẫn lười biếng như thế, nhưng sâu trong con ngươi lại hiện lên một chữ "Nhất" nhỏ xíu nhưng vàng óng.
"Nhiều quá." Ninh Vô Trần nhàn nhạt thốt ra hai chữ.
Lão Quy run rẩy hỏi: "Đại ca, cái gì nhiều quá?"
"Linh khí trên thế gian này, quá nhiều, quá tạp." Ninh Vô Trần ngồi dậy, chiếc áo xám phấp phới mặc dù không có gió. "Người ta tu luyện chỉ để chiếm đoạt số lượng, lại quên mất sự tinh túy của chất lượng. Một nghìn vạn dặm linh khí rác rưởi, không bằng một hạt bụi chân chính của Đạo."
Nói xong, hắn thản nhiên đưa tay ra, hướng về phía vòng xoáy khổng lồ trên trời.
"Nén."
Hắn chỉ nói một chữ duy nhất. Một chữ này rơi vào không trung như một đạo thánh chỉ không thể vãn hồi.
Vòng xoáy linh khí có bán kính hàng vạn dặm, đủ sức làm nổ tung cả một đại lục, bỗng nhiên co rụt lại. Một tiếng *ầm* cực đại vang lên trong thức hải của mọi sinh linh, nhưng thực tế bên ngoài lại chẳng có lấy một tiếng động vật lý nào.
Trong vòng một nhịp thở, lượng linh khí khổng lồ kia bị ép nhỏ lại thành kích cỡ của một cái chum.
Nhịp thở thứ hai, nó chỉ còn bằng một chiếc bát trà.
Nhịp thở thứ ba, nó biến thành một điểm sáng nhỏ xíu như hạt cát, lơ lửng ngay đầu ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần.
Toàn bộ linh khí của một thế giới, nay quy về một điểm.
Lúc này, điểm sáng ấy không còn màu xanh hay trắng nữa, mà nó chuyển sang một màu xám tro giản dị. Nó không rực rỡ, không phô trương, nhưng khi nó xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh quán trà bắt đầu rạn nứt vì không chịu nổi sức nặng kinh khủng của nó.
Lão Quy nhìn thấy cảnh tượng đó thì suýt chút nữa ngất xỉu. Lão hiểu rõ điều này có nghĩa là gì. Ninh Vô Trần không phải đang hấp thu linh khí, hắn đang "tinh luyện" thế giới. Hắn cảm thấy thế giới này quá lộn xộn, nên hắn cưỡng ép vạn vật phải quy nhất.
"Định."
Ninh Vô Trần khẽ búng ngón tay. Điểm sáng ấy rơi xuống mặt đất, tan biến vào trong mạch đất dưới chân quán trà.
Ngay lập tức, một luồng sóng xung kích không màu lan tỏa ra toàn bộ Tiên Trần Giới. Nó đi qua các tông môn, đi qua các khu rừng, đi qua các đại dương.
Mọi thứ trở nên khác biệt.
Linh khí đã trở lại, nhưng nó không còn tràn lan như trước. Thay vì tồn tại dưới dạng những dải năng lượng loãng và tạp, nay linh khí trở nên vô hình, vô vị, nhưng lại nặng nề và tinh thuần gấp vạn lần. Những kẻ tu sĩ chỉ biết dựa vào số lượng sẽ thấy mình như bị đeo thêm xiềng xích, nhưng những kẻ chân chính hiểu về "Đạo" sẽ thấy con đường phía trước rộng mở hơn bao giờ hết.
Ninh Vô Trần đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc.
"Xong rồi." Hắn nhìn Nguyệt Nhi đang há hốc mồm. "Bây giờ linh khí đã sạch sẽ hơn. Muội nhóm lửa đi, chắc chắn trà lần này sẽ ngon hơn đấy."
Nguyệt Nhi run rẩy đưa tay lên. Lần này, chỉ bằng một ý niệm nhỏ, một ngọn lửa màu xám nhỏ xíu bùng lên từ đầu ngón tay nàng. Ngọn lửa trông có vẻ yếu ớt, nhưng nhiệt lượng nó tỏa ra lại khiến cho tảng đá linh thạch nghìn năm bên cạnh lập tức tan chảy thành chất lỏng.
Nàng tròn mắt: "Cái này… đây là linh hỏa của muội sao? Sao nó lại… mạnh thế này?"
"Không phải nó mạnh." Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói, vừa chậm rãi đi vào trong nhà tìm gối ngủ. "Là vì muội đã bớt được mười phần linh khí thừa thãi, chỉ giữ lại một phần tinh túy nhất. Tu hành, chính là gạt bỏ bụi trần, chỉ để lại bản tâm."
Hắn dừng lại ở cửa, không quay đầu lại, bổ sung thêm một câu: "Thế giới này ồn ào quá lâu rồi. Ta vừa bắt chúng phải 'ngậm miệng' lại một chút. Từ giờ, không có kẻ nào có thể dùng số lượng để áp chế người khác được nữa. Dưới một chỉ của ta, vạn vật chỉ có thể quy tông."
Lão Quy nhìn theo bóng lưng của hắn, trong lòng chỉ còn lại sự sùng bái đến mức đờ đẫn.
Vạn vật quy tông…
Người khác coi linh khí là mạng sống, là công cụ để xưng bá. Nhưng đối với Ninh Vô Trần, hắn thu nạp linh khí toàn thế giới, tinh luyện chúng, rồi lại ném trả về cho thiên địa, chỉ vì… hắn thấy thế giới "hơi bẩn".
Sự bá đạo này, không phải là sát phạt, mà là quyền năng thiết lập lại trật tự.
Hôm nay, hắn đã dạy cho cả Tiên Trần Giới một bài học: Trước sự tối giản tuyệt đối, mọi sự hoa mỹ đều là giả dối.
Tiếng củi lửa nổ lách tách trong bếp thi thoảng vang lên, hòa cùng tiếng ngáy khe khẽ của Ninh Vô Trần từ trong phòng truyền ra. Bên ngoài, vạn vật hồi sinh, nhưng trong một trạng thái trầm lặng và sâu sắc hơn.
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, kỷ nguyên của Nhất Chỉ.