Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 76: Thiên Đạo nổi giận**
**CHƯƠNG 76: THIÊN ĐẠO NỔI GIẬN**
Thanh Vân giới chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế. Cái tĩnh lặng không phải sự bình yên của buổi sớm mai, mà là sự im lìm trước khi một cơn bão mang tính hủy diệt ập đến.
Phía trên tầng không vạn trượng, nơi vốn là ranh giới giữa hạ giới và cõi hư vô, Thiên Đạo Chi Nhãn đang co rút lại. Nó không còn mang vẻ lạnh lùng, vô cảm của một đấng tối cao cai trị quy tắc, mà lúc này, trong con mắt khổng lồ ấy tràn ngập một màu đỏ sẫm như máu đặc.
Lời nói của Ninh Vô Trần vẫn còn vang vọng giữa tầng mây: *"Sớm muộn gì, ta cũng sẽ khiến ngươi phải nhắm mắt lại."*
Đó là sự sỉ nhục lớn nhất kể từ khi thế giới Tiên Trần được khai sinh.
Một âm thanh trầm đục, như tiếng đá tảng nghiền nát thời gian, phát ra từ hư không. Không gian Trung Giới bắt đầu xuất hiện những vết rạn đen ngòm. Chúng không phải là những vết nứt không gian thông thường có thể tự chữa lành, mà là sự sụp đổ của chính nền tảng quy tắc.
Thiên Đạo đã nổi giận. Và cái giá của sự phẫn nộ từ ý chí thế giới chính là sự tự hủy.
"Đại… đại ca…" Lão Quy run rẩy, cái mai rùa trên lưng hắn phát ra tiếng răng rắc. Lão Quy là Thanh Quy Đạo Nhân, thọ ngang trời đất, vốn đã nhìn thấu mọi sự biến dịch, nhưng lúc này, nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất đang chiếm lấy tâm trí lão. "Nó muốn kéo cả thế giới này chết chùm! Thiên Đạo đang thi triển 'Vạn Cổ Đồng Quy'! Nó muốn xóa sổ toàn bộ nhân quả để nghiền nát ngài!"
Xung quanh bọn họ, cảnh tượng bắt đầu biến đổi kinh hoàng. Những ngọn núi vạn năm bỗng nhiên biến thành cát bụi, không phải do ngoại lực tác động, mà là vì "khái niệm" về sự tồn tại của chúng đã bị xóa bỏ. Dòng sông đang chảy ngược lên bầu trời, hóa thành những sợi chỉ trắng bạc. Người dân ở các đại lục phía dưới không kịp hét lên một tiếng, toàn bộ thân xác và linh hồn của họ tan chảy vào không trung, trở thành những hạt linh khí nguyên thủy để bổ sung năng lượng cho sự trừng phạt này.
Bầu trời đổ sụp. Thực sự là sụp đổ. Những mảng xanh biếc của thiên không rơi xuống như những mảnh gốm vỡ, để lộ ra khoảng tối mênh mông và rợn người phía sau lớp màn thế giới.
Trong cơn đại nạn đó, Ninh Vô Trần vẫn bước đi chậm rãi. Đôi hài vải của hắn đạp trên hư không, mỗi bước chân đều nhẹ tênh như không hề vướng bận chút bụi trần.
Hắn nhìn Nguyệt Nhi. Cô bé đang gồng mình ôm lấy thanh trọng kiếm khổng lồ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn theo lưng hắn.
Ninh Vô Trần dừng lại bên một dòng suối đang bị đảo lộn, nước đang lơ lửng thành từng khối cầu giữa không trung. Hắn đưa tay ra, nhấc một khối nước tinh khiết nhất lên, khẽ búng tay một cái.
*Xèo xèo.*
Khối nước ngay lập tức bốc hơi nóng. Hắn lấy từ trong túi vải một nắm lá trà héo úa, trông chẳng có chút linh khí nào, thả vào trong nước.
"Nước này… vị hơi nồng. Có lẽ vì Thiên Đạo đang đổ mồ hôi hột chăng?" Ninh Vô Trần thản nhiên nói, thanh âm thanh thản như thể hắn đang ngồi trong một vườn hoa mùa xuân, chứ không phải đang đứng giữa một vũ trụ đang tự nát tan.
"Chủ nhân! Ngài còn tâm trí uống trà sao?" Lão Quy sắp khóc đến nơi. "Huyết Lệ của Thiên Đạo đã rơi xuống rồi!"
Từ trên trời cao, những giọt chất lỏng màu đỏ sậm, mỗi giọt nặng tựa thái sơn, mang theo sức mạnh hủy diệt mọi pháp tắc, bắt đầu nhỏ xuống. Một giọt rơi trúng một tòa tiên thành xa xa, chỉ trong nháy mắt, tòa thành có hàng vạn tu sĩ cùng hàng chục Kim Đan cao thủ đều tan thành mây khói. Không để lại dấu vết, không có luân hồi.
Đó là "Huyết Lệ Trừng Phạt". Thiên Đạo dùng chính tinh huyết của mình để tẩy rửa thế giới, xóa đi cái gai trong mắt nó.
Ninh Vô Trần cầm chén trà vừa pha xong, đưa lên môi nhấp một ngụm. Hắn khẽ nheo mắt lại, thở dài một tiếng thỏa mãn: "Trà ngon nhất là lúc này. Vị đắng của sự diệt vong hòa quyện với vị ngọt của khởi đầu mới. Thiên Đạo, ngươi quá nóng nảy rồi."
"Oanh!"
Một tiếng nổ chấn động toàn bộ Tiên Trần Giới. Thiên Đạo Chi Nhãn không thể chịu nổi thái độ ngạo mạn đó nữa. Nó hóa thành một đạo ánh sáng màu tím đen, dài vạn dặm, mang theo uy áp có thể nghiền nát toàn bộ các Tiên Đế từ thượng cổ đến nay, lao thẳng về phía Ninh Vô Trần.
Đạo ánh sáng này không chỉ là sức mạnh vật lý, nó chứa đựng "Sự phủ định". Bất kể đối thủ là ai, tu luyện công pháp gì, chỉ cần bị ánh sáng này chạm vào, mọi tu vi, trí nhớ và sự tồn tại của kẻ đó sẽ bị Thiên Đạo xóa sổ khỏi dòng lịch sử.
Lão Quy tuyệt vọng nhắm mắt lại. Nguyệt Nhi hét lên một tiếng, nàng muốn vung trọng kiếm lao lên nhưng toàn thân bị uy áp định chặt tại chỗ.
Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống mặt không trung bằng phẳng như mặt bàn. Hắn không hề ngẩng đầu nhìn đạo ánh sáng diệt thế đang ập tới. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ của bàn tay phải ra.
Một ngón tay đơn giản. Không có hào quang vạn trượng, không có rồng bay phượng múa, không có tiếng sấm vang trời.
Chỉ là một ngón tay gầy guộc của một kẻ lười biếng.
"Ngươi muốn nát, ta cho ngươi nát. Ngươi muốn dừng, ta bắt ngươi dừng."
Ninh Vô Trần khẽ thốt lên một chữ, âm lượng rất nhỏ, nhưng lại đè bẹp mọi tiếng gầm rú của thiên địa:
"Định."
Thế giới lập tức rơi vào một trạng thái kỳ quái.
Đạo ánh sáng tím đen dài vạn dặm chỉ còn cách đỉnh đầu Ninh Vô Trần đúng một tấc, nhưng nó bỗng chốc cứng đờ. Không phải dừng lại theo kiểu chậm dần, mà là "biến thành một bức tượng". Những tia sét cuồng bạo xung quanh nó vẫn còn mang hình thù giận dữ, nhưng chúng đã trở nên bất động như được tạc bằng đá.
Những giọt Huyết Lệ đang rơi dở dang giữa không trung cũng dừng lại, treo lơ lửng như những viên hồng ngọc đỏ máu. Gió ngừng thổi. Mây ngừng trôi. Thậm chí, ngay cả nỗi sợ hãi trong tâm trí Lão Quy cũng bị "định" lại ở thời khắc đó.
Vũ trụ lúc này giống như một bức tranh vẽ dang dở bị một bàn tay vô hình nhấn nút tạm dừng.
Duy chỉ có Ninh Vô Trần là vẫn cử động.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến gần đạo ánh sáng diệt thế kia. Hắn vươn tay, dùng đầu ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ vào đạo ánh sáng mạnh mẽ nhất thế gian.
*Cạch.*
Tiếng động giòn tan vang lên. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên đạo ánh sáng tím đen. Ngay sau đó, vết nứt lan rộng ra như mạng nhện, bao phủ lấy toàn bộ đòn tấn công của Thiên Đạo, rồi lan ngược lên tận bầu trời, chạm tới tận tâm nhãn của Thiên Đạo Chi Nhãn.
"Răng rắc!"
Con mắt khổng lồ kia bỗng nhiên co thắt lại đầy đau đớn. Những mạch máu màu đỏ bên trong nó bắt đầu vỡ vụn.
"Thiên Đạo mà cũng biết đau sao?" Ninh Vô Trần nhìn lên, đôi mắt vốn buồn ngủ của hắn chợt lóe lên một tia sắc lạnh của kẻ đứng đầu vạn cổ. "Ngươi bắt chúng sinh tuân thủ quy tắc rườm rà của ngươi, bắt họ phải đấu đá để ngươi thu hoạch linh hồn. Ta định lại Tiên Trần không phải để tiêu diệt nó, mà là để tước đi cái quyền làm loạn của ngươi."
Ninh Vô Trần đột ngột đưa tay lên cao, ngón tay trỏ hướng thẳng về tâm nhãn của Thiên Đạo, lần này hắn nhấn mạnh một lần nữa:
"Tán."
Lại một chữ đơn giản.
Nhưng cái chữ "Tán" này vừa xuất hiện, đạo ánh sáng diệt thế kia lập tức hóa thành cát bụi, tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Những mảnh vỡ của bầu trời đang rơi xuống bỗng chốc đảo ngược quy trình, chúng quay trở lại vị trí cũ, ghép nối lại một cách hoàn hảo.
Nước suối lơ lửng rơi trở lại lòng sông. Những hạt linh khí vừa tan chảy từ sinh mạng con người lại bắt đầu tụ họp, tái tạo lại hình hài của họ ở những nơi xa xôi.
Sức mạnh "Tán" của Ninh Vô Trần đã xóa sạch hành động "Hủy diệt" của Thiên Đạo.
Cái giá phải trả là Thiên Đạo Chi Nhãn lúc này trông cực kỳ thê thảm. Nó không còn rực rỡ nữa mà trở nên mờ mịt, xám xịt như một con mắt của người già sắp chết. Nó đang run rẩy. Lần đầu tiên kể từ khi hình thành, ý chí tối cao của vũ trụ biết thế nào là "uy hiếp tử vong".
Ninh Vô Trần thu tay về, lại cầm chén trà lên. Lúc này nước trà đã nguội đi đôi chút, đúng tầm để thưởng thức.
"Trở về đi." Hắn nhàn nhạt nói. "Đừng làm phiền ta quét dọn quán trà nữa. Lần sau nếu còn dám tự hủy để ép ta ra tay, ta sẽ khiến cái gọi là Thiên Đạo vĩnh viễn biến thành một ngón tay cho ta sai bảo."
Bầu trời rùng mình một cái. Mây đen tan biến trong chớp mắt. Thiên Đạo Chi Nhãn như gặp phải khắc tinh lớn nhất đời mình, vội vàng thu liễm mọi hào quang, lặn sâu vào trong kẽ hở của quy tắc, không dám để lộ ra dù chỉ một chút khí tức.
Không gian Trung Giới trở lại bình thường. Nắng chiều lại trải dài trên những thảm cỏ xanh.
Lão Quy thở hắt ra một hơi, ngã ngồi xuống đất, mồ hôi nhễ nhại: "Định… định rồi? Cả Thiên Đạo cũng bị định lại rồi? Đại ca… ngài rốt cuộc là cái quái gì vậy?"
Ninh Vô Trần không trả lời. Hắn chậm rãi đi về phía Nguyệt Nhi, xoa đầu cô bé đang còn ngẩn ngơ: "Đi thôi, nước trà lạnh rồi, chúng ta về đun ấm khác."
Nguyệt Nhi định thần lại, gương mặt nhanh chóng lấy lại vẻ linh động vốn có, nàng nhảy chân sáo theo sau hắn: "Vâng! Nhưng đại ca, vừa nãy ngài ngầu thật đấy! Ngài chỉ tay một cái mà cả ông trời cũng phải chạy mất dép!"
"Phiền phức thôi." Ninh Vô Trần lẩm bẩm. "Hôm nay định nhiều quá, ngón tay hơi mỏi."
Hắn nói thật. Với hắn, cứu thế giới hay đối đầu Thiên Đạo không phải là vinh quang, mà là một loại lao động chân tay cực kỳ phiền toái. Nếu thế giới này cứ ngoan ngoãn mà yên tĩnh, có lẽ hắn đã có thể ngủ thêm được vài canh giờ nữa.
Phía sau lưng họ, Lão Quy nhìn bóng lưng giản dị kia mà trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ sâu sắc. Lão biết, kể từ ngày hôm nay, Tiên Trần Giới không còn giống như trước nữa. Có một kẻ, bằng một ngón tay, đã đặt ra một quy tắc mới nằm trên cả Thiên Đạo.
Quy tắc đó mang tên: Ninh Vô Trần.
Dưới chân núi, quán trà nhỏ vẫn nằm im lìm trong gió chiều. Ninh Vô Trần dừng bước, nhìn thấy một chiếc lá khô rụng trên hiên nhà.
Hắn không dùng linh lực, cũng không dùng thần thông. Hắn cúi người, nhặt chiếc lá lên, ném nó vào thùng rác.
Thế giới dù có to lớn đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là một căn phòng cần quét dọn cho sạch sẽ để nghỉ ngơi mà thôi.
Chương 76 khép lại giữa ánh hoàng hôn yên bình, một sự yên bình mà cái giá của nó là nỗi kinh hoàng của một đấng tối cao vừa nhận ra mình chẳng là gì trước một đầu ngón tay.