Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 75: Lựa chọn cuối cùng**
**CHƯƠNG 75: LỰA CHỌN CUỐI CÙNG**
Gió ở Trung Giới vốn không có màu sắc, cũng không có mùi vị, nhưng lúc này lại mang theo một cảm giác khô khốc như thể tro tàn của hàng triệu năm lịch sử vừa bị thổi tung lên.
Ninh Vô Trần bước đi trên con đường mòn dẫn ra khỏi Vùng Đất Chết. Đôi hài vải của hắn đạp lên lớp lá mục, phát ra những tiếng sột soạt đều đặn. Mỗi bước chân của hắn nhìn thì cực chậm, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy không gian dưới chân hắn như co rụt lại, khiến một bước đi dài đến nghìn trượng. Đó là cảnh giới "Súc Địa Thành Thốn" đã đạt đến mức độ bản năng, không cần vận dụng linh lực, chỉ là quy luật tự nguyện phục tùng.
Tô Nguyệt Nhi vác trên vai thanh trọng kiếm khổng lồ, hơi thở nàng dồn dập hơn thường lệ. Nàng cảm nhận được một bầu không khí áp bách đang đè nặng từ phía tầng mây cao nhất của Tiên Trần. Lão Quy thì thu hẹp thân hình lại, bò lạch bạch ngay sát gót chân Ninh Vô Trần, cái đầu nhỏ cứ rụt ra rụt vào đầy vẻ cảnh giác.
"Đại ca, hình như phía trước… có thứ gì đó không đúng lắm," Tô Nguyệt Nhi nắm chặt chuôi kiếm, giọng nói nhỏ lại.
Ninh Vô Trần không ngẩng đầu, mắt vẫn lim dim như thể đang ngái ngủ. Hắn hững hờ đáp: "Là một đám người đang đứng đợi để hỏi ta một câu hỏi cũ rích. Nguyệt Nhi, lát nữa đừng có rút kiếm, tốn sức."
Hắn vừa dứt lời, không gian trước mặt bỗng nhiên vặn vẹo. Một vầng hào quang vàng rực rỡ từ trên cao đổ xuống như thác lũ, gột rửa đi sắc xám xịt của vùng đất chết. Giữa ánh hào quang ấy, chín tòa sen lớn trôi lơ lửng, trên mỗi tòa sen là một hình bóng mờ ảo, toát ra khí thế trấn áp vạn cổ.
Đây chính là "Cửu Nghị Nghị Sự Đoàn" — chín vị Tiên Tôn cai quản trật tự của Trung Giới, những kẻ nắm giữ vận mệnh của hàng tỉ sinh linh.
Người ngồi ở tòa sen chính giữa, một lão giả râu tóc bạc phơ, vận đạo bào thêu hình chín mặt trời, chậm rãi mở mắt. Mỗi cái chớp mắt của lão như làm nổ tung một tầng mây.
"Trần Ai Tiên Đế, cuối cùng ngươi cũng đã trở về từ hư vô," Tiên Tôn dẫn đầu lên tiếng, giọng nói như sấm rền, chấn động đến mức Tô Nguyệt Nhi phải lùi lại một bước, mặt tái nhợt.
Ninh Vô Trần dừng bước. Hắn đưa tay lên che miệng ngáp một cái thật dài, rồi nhìn lên chín tòa sen kia bằng ánh mắt lười nhác nhất có thể.
"Ta nói rồi, ta là người quét rác, không phải Tiên Đế. Các ngươi ngồi cao quá, nhìn xuống không thấy mỏi cổ sao?"
Cả chín vị Tiên Tôn đồng loạt biến sắc. Một vị Tiên Tôn đứng bên trái, thân hình cường tráng, xung quanh bao phủ bởi lôi điện tím, gầm lên: "Ninh Vô Trần! Ngươi đã đạt đến Nhất Chỉ Định Trần, đủ sức lật đổ thiên đạo. Hôm nay chúng ta xuất hiện không phải để chiến đấu, mà để cho ngươi một lựa chọn cuối cùng!"
Lão Quy nghe thấy vậy, thì thầm vào tai Ninh Vô Trần: "Chủ nhân, đám già này bắt đầu dùng chiêu 'đạo lý' rồi. Ngài cẩn thận, bọn chúng nói chuyện rất buồn ngủ."
Ninh Vô Trần khẽ cười, ra hiệu cho Lão Quy im lặng, rồi thản nhiên hỏi: "Lựa chọn gì? Nói nhanh đi, ta còn phải đi tìm chỗ pha trà."
Vị Tiên Tôn dẫn đầu nghiêm nghị nói: "Thế giới Tiên Trần hiện nay, tuy có tranh đấu, tuy có hỗn loạn, nhưng đó là sự vận hành tự nhiên của Linh khí. Kẻ mạnh đi lên, kẻ yếu lùi lại, đó là động lực của sự tiến hóa. Nếu ngươi dùng sức mạnh 'Định' của mình để lập lại trật tự tối giản, xóa bỏ đi mọi biến số, thì thế giới này sẽ trở thành một đầm nước đọng. Sự yên tĩnh mà ngươi muốn, thực chất là cái chết của vạn vật!"
Lão giả dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo: "Duy trì sự hỗn loạn rực rỡ này, hay là lập lại một trật tự chết chóc tối giản? Ninh Vô Trần, nếu ngươi chọn cách sau, ngươi sẽ trở thành kẻ thù của cả Tiên Trần. Ngươi định trụ được một người, nhưng có định trụ được ý chí sinh tồn của vạn chúng sinh linh?"
Tô Nguyệt Nhi nghe xong, cảm thấy trong lòng rối loạn. Lời lão giả nói không phải không có lý. Nếu cả thế giới đều đứng yên, đều theo một quy luật cứng nhắc, thì tu hành còn ý nghĩa gì? Cuộc sống còn gì thú vị?
Ninh Vô Trần đứng yên lặng. Gió thổi qua vạt áo xám của hắn, tạo nên những tiếng phần phật. Hắn cúi xuống, nhặt một hạt bụi đang lơ lửng trên không trung bằng hai đầu ngón tay.
"Các ngươi gọi đây là 'hỗn loạn rực rỡ'?" Ninh Vô Trần nhìn hạt bụi, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lẽo. "Ta lại thấy đó là một bãi rác khổng lồ. Tu sĩ giết người cướp của vì một viên linh thạch, Tiên nhân bày mưu tính kế tàn sát cả một tinh cầu chỉ để đột phá một tiểu cảnh giới. Máu chảy thành sông, oán khí xung thiên, nhưng các ngươi lại khoác lên nó tấm áo của 'sự tiến hóa'."
Hắn ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu thẳm bỗng nhiên lóe lên một tia sáng tột cùng đơn giản, nhưng lại khiến cả chín vị Tiên Tôn cảm thấy linh hồn mình như bị đóng băng.
"Thế giới quá ồn ào. Quá nhiều màu sắc thừa thãi. Quá nhiều quy tắc rườm rà. Các ngươi vì bảo vệ vị thế ngồi trên tòa sen kia mà chấp nhận để hàng triệu sinh linh khổ ải. Đó không phải là sống, đó là sự thối rữa kéo dài."
"Ninh Vô Trần! Ngươi thật cuồng vọng!" Vị Tiên Tôn lôi điện gầm lớn, vạn đạo lôi đình từ hư không giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Ninh Vô Trần. "Nếu ngươi không chọn duy trì, chúng ta sẽ bắt ngươi phải biến mất vĩnh viễn!"
Ninh Vô Trần không tránh né. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ ngón tay trỏ lên.
"Lựa chọn của ta sao?"
Hắn khẽ lẩm bẩm, âm thanh nhỏ như hơi thở, nhưng lại lấn át cả tiếng lôi đình vạn trượng.
"Ta chọn… sự sạch sẽ."
Ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần hướng về phía trước, nhẹ nhàng ấn một cái vào không trung.
"Định."
Chỉ một chữ duy nhất.
Khoảnh khắc ấy, cả không gian Trung Giới như rơi vào một giấc mộng dài. Vạn đạo lôi điện đang điên cuồng giáng xuống bỗng chốc khựng lại, hóa thành những sợi tơ tím bất động giữa trời. Cửu tòa sen vàng rực rỡ mất đi ánh sáng, đứng yên lơ lửng như những khối đá không hồn. Chín vị Tiên Tôn đứng trên đó, biểu cảm giận dữ trên mặt họ bị đông cứng lại hoàn toàn.
Không chỉ có họ. Gió ngừng thổi. Mây ngừng bay. Thậm chí cả dòng chảy của thời gian tại khu vực này cũng bị một lực lượng vô hình cưỡng ép dừng lại.
Sự bá đạo của Nhất Chỉ không nằm ở sự hủy diệt hoa mỹ, mà nằm ở sự tước đoạt quyền hành động của vạn vật.
Tô Nguyệt Nhi há hốc mồm, nàng nhận ra ngay cả hơi thở của mình cũng muốn ngừng lại, nhưng một luồng hơi ấm từ Ninh Vô Trần đã bao phủ lấy nàng, khiến nàng trở thành thực thể duy nhất còn có thể chuyển động trong thế giới tượng sáp này.
Ninh Vô Trần thu tay về, thản nhiên bước tiếp, đi qua những vị Tiên Tôn đang đứng bất động như những pho tượng vô tri. Hắn đi ngang qua tòa sen chính giữa, nhẹ tay bẻ một cánh hoa sen vàng, quan sát nó một hồi rồi vứt xuống đất.
"Trật tự mà các ngươi sợ hãi, chính là thứ sẽ mang lại hòa bình thực sự. Khi không còn kẻ nào có thể vượt qua quy luật 'Định' của ta, thế giới này sẽ không còn chiến tranh, không còn tham lam, không còn những âm mưu rườm rà."
Hắn dừng lại ở ranh giới giữa Vùng Đất Chết và thế giới bên ngoài, quay đầu lại nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh hoàng hôn cũng đã bị hắn định trụ nửa chừng.
"Lựa chọn cuối cùng của ta là: Ta sẽ quét sạch đống rác này, biến Tiên Trần thành một quán trà yên tĩnh. Ai không phục, cứ việc đến tìm ngón tay này của ta."
Lão Quy bò nhanh hơn, nó nhìn những vị Tiên Tôn bị định thân mà không khỏi rùng mình. "Chủ nhân, ngài làm vậy là tuyên chiến với toàn bộ Tiên giới đấy."
"Tuyên chiến?" Ninh Vô Trần nhếch môi, nụ cười mang theo sự bá đạo tuyệt đối. "Không, ta chỉ là đang thông báo về một nội quy mới của quán trà thôi."
Hắn bước ra khỏi vòng hào quang, bước vào không gian bình thường của Trung Giới. Sau lưng hắn, cái hiệu ứng "Định" bắt đầu lan tỏa ra như một làn sóng, nhẹ nhàng nhưng không thể cản phá. Mọi sự hỗn loạn chạm vào làn sóng đó đều trở nên ngay ngắn, đơn giản và im lặng.
Ninh Vô Trần ngẩng đầu nhìn trời cao. Ở tầng không gian cao nhất, Thiên Đạo Chi Nhãn dường như vừa hé mở, một cái nhìn đầy sợ hãi và kinh tởm đang dõi theo hắn.
Hắn giơ ngón tay lên, chỉ thẳng về phía con mắt khổng lồ trên bầu trời, giọng nói vang vọng khắp cõi lòng của mọi chúng sinh:
"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó. Sớm muộn gì, ta cũng sẽ khiến ngươi phải nhắm mắt lại."
Đó chính là câu trả lời của Ninh Vô Trần. Không có thỏa hiệp, không có sự cân bằng gian dối. Hắn dùng một chỉ để đóng lại quá khứ của Tiên Trần, và mở ra một kỷ nguyên mới của sự tối giản quyền lực.
Trong sự im lặng chết chóc nhưng thanh khiết đó, Ninh Vô Trần chậm rãi đi về hướng có mùi hương của những lá trà hảo hạng. Đối với hắn, thiên hạ trật tự hay hỗn loạn không quan trọng bằng việc tìm được một chén nước nóng vừa đủ độ.
Nhưng cũng chính vì một chén trà ấy, hắn sẵn sàng định trụ cả một vũ trụ.
"Nguyệt Nhi, chuẩn bị nước. Ta thấy ở phía đông có một hồ nước lạnh, có vẻ hợp để pha trà Tuyết Đỉnh."
"Vâng, đại ca!"
Tô Nguyệt Nhi chạy lên phía trước, lòng tràn đầy tự hào. Thế giới có thể sụp đổ, Tiên Đế có thể bị định thân, nhưng quán trà của đại ca nàng nhất định phải được mở.
Dưới ánh hoàng hôn đứng yên, bóng dáng họ xa dần, để lại phía sau một thế giới đang run rẩy trong sự tĩnh lặng vô tận. Lựa chọn của Ninh Vô Trần không phải là một sự lựa chọn giữa hai con đường, mà là hắn tự tạo ra con đường thứ ba: Con đường của sự phục tùng tuyệt đối dưới đầu ngón tay trỏ.
Trần ai sẽ được định lại. Và Tiên sẽ phải học cách làm người phàm trong sự im lặng ấy.
—
**[HẾT CHƯƠNG 75]**