Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 74: Gặp lại bản ngã quá khứ**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:45:36 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 74: GẶP LẠI BẢN NGÃ QUÁ KHỨ**

Gió ở Táng Chỉ Phong không còn mang theo mùi tử khí. Nó bắt đầu trong lành, nhưng với Ninh Vô Trần, không gian xung quanh bỗng trở nên đặc quánh lại.

Mảnh xương trắng sau khi tan vào đầu ngón tay trỏ của hắn không lập tức im lìm. Nó như một mồi lửa thả vào hồ dầu, bùng phát một luồng ký ức cổ xưa và cuồng bạo. Ninh Vô Trần vẫn bước đi, nhưng bước chân thứ ba của hắn chưa kịp chạm đất thì cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn biến đổi.

Tô Nguyệt Nhi biến mất. Lão Quy biến mất. Cả ngọn núi xanh mướt cũng lùi vào hư ảo.

Ninh Vô Trần thấy mình đang đứng giữa một vùng bình nguyên xám xịt, mênh mông vô tận. Không có bầu trời, cũng chẳng có mặt đất, chỉ có những sợi tơ pháp tắc chằng chịt như tơ nhện, rung lên những âm thanh trầm đục.

Ở trung tâm của vùng bình nguyên đó, có một tòa ngai vàng kết bằng vô số thần binh lợi khí, hào quang vạn trượng tỏa ra át cả thị giác. Trên ngai vàng, một nam tử ngồi uy nghiêm, mặc một bộ long bào đen tuyền thêu những họa tiết tinh tú chuyển động không ngừng. Hắn ta chống cằm, đôi mắt sáng như nhật nguyệt, nhìn thấu cả vạn cổ.

Đó là hắn — hay nói đúng hơn, là Ninh Vô Trần của vạn kiếp trước. Trần Ai Tiên Đế.

Ninh Vô Trần hiện tại, với bộ áo xám sờn cũ và mái tóc buộc hờ, đứng đối diện với sự vĩ đại đó. Hắn không quỳ, cũng chẳng kinh ngạc, chỉ khẽ gãi gãi đầu, vẻ mặt lười biếng như chưa tỉnh ngủ.

“Ồ,” Ninh Vô Trần thốt lên một tiếng đơn giản. “Lại là ngươi.”

Nam tử trên ngai vàng từ từ đứng dậy. Mỗi cử động của hắn khiến không gian xung quanh vỡ vụn rồi lại lành lại ngay lập tức. Đó là sức mạnh của sự nắm giữ tuyệt đối. Hắn nhìn Ninh Vô Trần, giọng nói vang vọng như tiếng sấm rền từ thời khai thiên lập địa:

“Ngươi của hiện tại… quá yếu đuối. Quá tối giản đến mức thảm hại.”

Trần Ai Tiên Đế bước xuống khỏi đống thần binh. Sau lưng hắn, mười vạn pháp luân tự động vận chuyển, mỗi một vòng quay đều sinh ra và diệt đi một thế giới nhỏ. Hắn chỉ vào Ninh Vô Trần, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đứng đầu thiên hạ:

“Nhìn xem, ta từng nắm giữ vạn pháp trong tay. Một ý niệm có thể xoay chuyển luân hồi, một cái phất tay có thể xóa sổ thiên hà. Tại sao sau khi luân hồi, ngươi lại vứt bỏ tất cả, chỉ giữ lại một ngón tay? Ngươi lười biếng đến mức muốn sỉ nhục bản ngã của chính mình sao?”

Ninh Vô Trần đứng im giữa bão tố uy áp. Tà áo xám của hắn bay phần phật, nhưng cơ thể hắn thì vững như thạch bàn. Hắn im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi đưa ngón tay trỏ lên nhìn.

“Càng nhiều, không có nghĩa là càng mạnh,” Ninh Vô Trần nhàn nhạt đáp.

“Nực cười!” Trần Ai Tiên Đế quát lớn. Hắn vung tay, lập tức hàng triệu kiếm quang mang theo quy tắc hủy diệt ngưng tụ thành một con rồng khổng lồ, lao thẳng về phía Ninh Vô Trần. “Sự phức tạp mới là đỉnh cao của tu hành! Phải có vạn đạo quy nguyên, mới có thể thống trị vạn cổ!”

Con rồng quy tắc đó mạnh đến mức có thể nuốt chửng cả một tiên vực cấp cao trong chớp mắt. Áp lực của nó khiến linh hồn của bất kỳ tu sĩ nào cũng phải tan biến ngay khi nhìn thấy.

Ninh Vô Trần vẫn không nhúc nhích. Khi đầu con rồng chỉ còn cách mũi hắn chưa đầy một tấc, hắn nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ ra, điểm một cái vào không trung.

“Định.”

Một chữ duy nhất. Một hành động duy nhất.

Cả thế giới của Trần Ai Tiên Đế bỗng chốc đứng khựng lại. Con rồng khổng lồ kia, vốn được kết thành từ hàng triệu kiếm quang phức tạp, giờ đây đông cứng như một bức tượng đá rẻ tiền. Những sợi tơ pháp tắc xung quanh ngừng rung động. Ngay cả hơi thở của Trần Ai Tiên Đế cũng bị khóa chặt trong lồng ngực.

Ninh Vô Trần bước qua con rồng bị đông cứng, thản nhiên tiến về phía bản ngã vĩ đại của mình. Hắn vừa đi vừa nói, giọng điệu vẫn đều đều:

“Ngươi từng có vạn pháp, nhưng mỗi pháp đều có sơ hở. Ngươi có mười vạn pháp luân, nhưng chúng lại trói buộc chính ngươi vào vòng nhân quả rườm rà. Ngươi muốn quản cả thiên hạ, nhưng lại chẳng thể quản nổi một giấc ngủ yên của mình.”

Ninh Vô Trần đứng trước mặt Trần Ai Tiên Đế, kẻ lúc này đang kinh ngạc nhận ra toàn bộ sức mạnh tối thượng của mình đang bị một lực lượng vô hình, cực giản nhưng cực mạnh chế ngự.

“Ta của bây giờ lười biếng, đúng,” Ninh Vô Trần mỉm cười nhạt. “Vì ta nhận ra, đỉnh cao thực sự không phải là cộng thêm, mà là trừ đi. Trừ đến khi chỉ còn lại cái cốt lõi duy nhất. Một chỉ của ta, có thể định trụ cái vạn pháp mà ngươi tự hào. Ngươi dùng vạn đạo để giết người, ta chỉ cần dùng một chỉ để xóa tên họ khỏi dòng thời gian. Vậy, ai mới là kẻ thực sự mạnh?”

Trần Ai Tiên Đế vùng vẫy trong vô vọng. Hắn cảm thấy quy tắc của mình đang tan rã. Sự hào nhoáng, uy nghiêm, và cái ngai vàng bằng thần binh kia bắt đầu hóa thành tro bụi xám xịt.

“Ngươi… ngươi thực sự muốn biến cả thế giới này thành một nơi không có tranh đấu, không có hào quang sao? Như vậy có khác gì một bãi tha ma tĩnh lặng?” Trần Ai Tiên Đế nghiến răng hỏi.

Ninh Vô Trần lắc đầu: “Không phải tha ma. Mà là trật tự. Một trật tự sạch sẽ, nơi không ai làm phiền ai, và quan trọng nhất là… không ai làm phiền ta.”

Nói xong, Ninh Vô Trần ấn ngón tay trỏ vào ngực của Trần Ai Tiên Đế.

“Xong rồi. Ngủ đi.”

*Rắc.*

Không gian đầy màu sắc và hào quang tan vỡ như gương. Hình bóng vị Tiên Đế vĩ đại bắt đầu mờ nhạt dần, cuối cùng hóa thành một luồng khí xám tinh thuần nhất, chui vào lỗ chân lông trên người Ninh Vô Trần.

Những kỷ niệm, những bí pháp, những quyền năng tối thượng của quá khứ bị gạn lọc qua “bộ lọc” của ý chí Ninh Vô Trần. Những thứ rườm rà bị vứt bỏ, chỉ còn lại những sợi tơ nguyên thủy nhất được giữ lại, nuôi dưỡng cho ngón tay trỏ ấy ngày một trở nên huyền bí hơn.

Bóng tối bao trùm lấy hắn.

Ninh Vô Trần mở mắt ra.

Chân hắn vẫn đang bước đi trên thảm cỏ xanh của Táng Chỉ Phong, ngay vị trí bước chân thứ tư.

Mọi thứ dường như chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt, nhưng ánh mắt của Ninh Vô Trần lúc này đã sâu thẳm hơn trước rất nhiều. Hắn không còn vẻ buồn ngủ hoàn toàn nữa, mà mang theo một sự tỉnh táo thấu triệt.

“Đại ca? Ngài sao vậy?” Tô Nguyệt Nhi lo lắng chạy đến, bàn tay nhỏ bé huơ huơ trước mặt hắn. “Ngài đứng yên đó nãy giờ rồi, trông như tượng ấy!”

Lão Quy ở phía sau cũng nhìn chằm chằm vào Ninh Vô Trần, đôi mắt già nua của nó co rút lại. Nó cảm nhận được, hơi thở của chủ nhân dường như vừa biến mất, rồi lại hiện ra, nhưng lần hiện ra này đã mang theo một cái gì đó có thể nghiền nát cả Tiên Trần nếu hắn muốn.

Ninh Vô Trần chớp mắt, nhìn cô thị nữ đang lo lắng, rồi nhìn về phía chân trời xa xăm của Trung Giới.

“Không có gì,” Ninh Vô Trần đáp, giọng vẫn thản nhiên. “Chỉ là vừa gặp một người quen cũ, và giải quyết một chút chuyện ồn ào cuối cùng của quá khứ.”

Hắn giơ bàn tay trái lên, bẻ khớp ngón tay trỏ kêu lên một tiếng *răng rắc* giòn giã.

Sức mạnh đã hội tụ đủ. Những mảnh xương trần ai phân tán khắp thế giới đã cảm nhận được chủ nhân chính thức quay về, đang bắt đầu rung động trong bí mật.

“Đi thôi,” Ninh Vô Trần quay lưng lại, hướng về lối ra của vùng đất chết. “Dọn rác xong, chúng ta sẽ tìm một nơi yên tĩnh hơn để mở quán trà mới. Ta thấy quán trà cũ ở Hạ Giới… hình như nước không được ngọt cho lắm.”

Tô Nguyệt Nhi reo lên một tiếng, vui vẻ bám theo. Lão Quy lạch bạch chạy phía sau, lẩm bẩm trong miệng: “Trật tự mới sắp tới rồi. Tiên Trần ngoài kia, chuẩn bị tinh thần mà bị ‘định’ đi là vừa.”

Ánh nắng ban mai của vùng đất chết rạng rỡ lạ thường, soi bóng ba người một rùa đổ dài trên cỏ.

Dưới bóng râm của một gốc cây đại thụ gần đó, một đóa hoa dại bỗng nhiên nở rộ, rồi đứng im trong gió. Không phải vì không có gió, mà vì trong khoảnh khắc Ninh Vô Trần đi ngang qua, không gian xung quanh đã vô thức nghe theo ý chí của hắn.

Mọi thứ đều phải tĩnh lặng. Vì hắn thích thế.

Nhất Chỉ Định Tiên Trần — hành trình này giờ mới thực sự bắt đầu vào giai đoạn tối giản nhất. Không có âm mưu phức tạp, không có đấu trí nghẹt thở. Chỉ có một ngón tay, và sự phục tùng tuyệt đối của vạn vật.


**[HẾT CHƯƠNG 74]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8