Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 73: Vùng đất chết Táng Chỉ Phong**
**CHƯƠNG 73: VÙNG ĐẤT CHẾT TÁNG CHỈ PHONG**
Gió ở vùng cực bắc Cửu Tiêu Trần Giới không mang theo hơi lạnh của tuyết, mà mang theo hơi thở của sự mục nát.
Nơi đây là Táng Chỉ Phong.
Từ đằng xa nhìn lại, ngọn núi khổng lồ cao vút tận tầng mây không giống một kiệt tác của thiên nhiên, mà giống như một cánh tay của vị thần cổ đại nào đó bị chặt đứt, chỉ còn lại một ngón tay trỏ duy nhất cắm thẳng xuống đại địa, gân guốc, xám xịt và đầy rẫy những vết nứt nhân quả.
Truyền thuyết kể rằng, vạn năm trước, Thiên Đạo từng muốn trừng phạt chúng sinh bằng một đòn sấm sét hủy diệt, nhưng đã có một người giơ tay lên, dùng một ngón tay đỡ lấy đòn đánh đó. Người ấy biến mất, chỉ để lại ngọn núi này như một lời cảnh tỉnh về sự nhỏ bé của cả trời xanh lẫn bụi trần.
Ninh Vô Trần đứng dưới chân núi. Tà áo xám của hắn bay nhè nhẹ trong gió độc, đôi mắt vẫn nửa nhắm nửa mở như chưa tỉnh ngủ hoàn toàn.
"Đại ca, nơi này cảm giác… không ổn lắm."
Tô Nguyệt Nhi nhíu mày, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy chuôi của thanh trọng kiếm đen kịt sau lưng. Linh lực xung quanh Táng Chỉ Phong dày đặc đến mức đóng băng, người thường bước vào đây sẽ bị áp lực của quy tắc nghiền nát ngay lập tức. Cả những sợi tóc của cô cũng đang dựng đứng lên vì bản năng sợ hãi trước một uy lực vô hình.
Lão Quy thì đã sớm thu mình vào trong cái mai rùa, chỉ dám thò cái đầu nhăn nheo ra, giọng run rẩy:
"Ninh tiên sinh, hay là chúng ta… quay lại đi? Lão nhỏ nghe nói vùng đất chết này không có sự sống, bất kể là Tiên nhân hay Ma đầu, hễ bước vào quá ba bước đều sẽ bị hóa thành một phần của đá núi. Đây không phải nơi để tham quan đâu."
Ninh Vô Trần không nói gì. Hắn hơi ngửa đầu nhìn về phía đỉnh núi mịt mờ sương xám. Hắn cảm nhận được một sự đồng điệu kỳ lạ. Đó không phải là tiếng gọi, mà là một loại tĩnh lặng quen thuộc — loại tĩnh lặng mà chỉ những người đã chạm tới cảnh giới "Vô" mới có thể thấu hiểu.
"Đi thôi."
Hắn nhàn nhạt buông một câu, rồi chậm rãi bước về phía trước.
Bước chân hắn rất nhẹ, tựa như lá rụng trên mặt hồ, không gây ra một chút chấn động nào. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi đế giày vải của hắn chạm đất, những luồng khói xám tử vong đang vờn quanh chân núi lập tức dạt ra hai bên, như thể chúng vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng nhất thế gian.
Càng tiến sâu vào bên trong, sự tiêu điều càng hiện rõ. Xương trắng của những tu sĩ đời trước rải rác khắp nơi, có bộ xương vẫn còn giữ tư thế ngồi thiền, tay bắt ấn, nhưng tất cả đều đã bị hóa đá, không còn chút sinh khí.
Đột nhiên, từ phía trên những vách đá cheo leo, hàng chục đạo hào quang rực rỡ hạ xuống, chặn đứng lối đi của nhóm ba người.
Đó là một đám tu sĩ mặc đạo bào trắng tinh khôi, trên ngực thêu hình một ngón tay vàng chói lọi. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, lông mày sắc như kiếm, trên người toát ra khí chất lăng lệ của bậc thiên tài. Hắn chính là Diệp Phục Thiên, đại đệ tử của "Nhất Tuyến Môn" — môn phái tự nhận là những kẻ bảo vệ bí mật của Táng Chỉ Phong.
"Người phương nào? Gan to bằng trời, dám tự ý xông vào thánh địa Táng Chỉ!" Diệp Phục Thiên quát lớn, thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, tạo ra những âm thanh sắc lạnh xé toang không khí.
Tô Nguyệt Nhi lập tức bước lên phía trước, trọng kiếm vác lên vai, hất hàm hỏi lại:
"Đường của thiên hạ, ai thích đi thì đi. Các người lấy tư cách gì mà cấm?"
Diệp Phục Thiên nhìn lướt qua nhóm người. Một lão già nhát gan, một cô nương cầm trọng kiếm to nhưng linh lực hỗn loạn, và một gã thanh niên mặc áo xám… trông giống hệt một kẻ phàm phu tục tử đang đi dạo chợ.
Hắn cười lạnh:
"Đường thiên hạ đúng là của thiên hạ, nhưng Táng Chỉ Phong là nơi ẩn chứa mảnh vỡ của Quy Tắc Thượng Cổ. Nhìn các ngươi thế này, chắc chắn là những kẻ tham lam muốn tìm kiếm tiên duyên. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, hôm nay Nhất Tuyến Môn chúng ta đang cùng Thiên Nhân Các phá giải phong ấn trên đỉnh núi. Kẻ không phận sự, bước tới chết, lùi lại sống."
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi ngước mắt lên. Hắn không nhìn Diệp Phục Thiên, mà nhìn vào không gian phía sau hắn.
"Ồn ào."
Vẫn là hai chữ đó. Đơn giản, lười biếng, nhưng chứa đựng một sự áp bức khiến trái tim Diệp Phục Thiên đột ngột thắt lại.
"Ngươi nói cái gì?" Diệp Phục Thiên nổi giận. Hắn vốn là thiên tài được vạn người tôn sùng, đâu thể chịu nổi sự khinh thường của một kẻ "vô danh tiểu tốt". "Tìm chết!"
Hắn phất tay, hàng chục đệ tử Nhất Tuyến Môn đồng loạt ra tay. Mỗi người họ đều chỉ dùng một ngón tay, ngưng tụ linh khí thành những tia sáng nhọn hoắt như tên bắn, xé gió lao về phía Ninh Vô Trần. Đây chính là tuyệt kỹ "Nhất Tuyến Chỉ" nổi danh của môn phái họ.
Lão Quy sợ đến mức thụt hẳn đầu vào mai, kêu oai oái: "Tiêu rồi, tiêu rồi! Vạn tiễn xuyên tâm rồi!"
Tô Nguyệt Nhi định vung trọng kiếm, nhưng một bàn tay thon dài, sạch sẽ đã khẽ đặt lên vai cô, đẩy nhẹ cô sang một bên.
Ninh Vô Trần bước lên nửa bước.
Hắn không rút kiếm, không vận công, không cả lấy đà.
Giữa muôn vàn tia sáng chói lòa đang lao đến, hắn chỉ đưa tay phải ra khỏi tay áo xám, ngón tay trỏ nhẹ nhàng búng vào không trung một cái.
*Bưng —!*
Một tiếng động cực trầm, cực nhỏ vang lên, tựa như ai đó gảy nhẹ vào một sợi dây đàn đứt.
Nhưng ngay sau đó, cả không gian quanh chân núi Táng Chỉ Phong bỗng nhiên ngưng đọng.
Hàng trăm tia linh khí sắc lẹm đột ngột dừng lại giữa chừng, lơ lửng trong không trung như những mảnh hổ phách bị đóng băng. Gió ngừng thổi. Bụi ngừng bay. Thậm chí, nét mặt giận dữ trên khuôn mặt của Diệp Phục Thiên cũng bị cố định lại, trông cực kỳ dị hợm.
Ninh Vô Trần nhàn nhạt thốt ra một chữ:
"Tan."
*Rắc rắc rắc —!*
Vạn nghìn tia sáng linh khí nát vụn thành những đốm lửa li ti rồi biến mất. Không chỉ vậy, toàn bộ binh khí của đám tu sĩ Nhất Tuyến Môn đồng loạt gãy đôi. Một luồng sóng chấn động vô hình đánh thẳng vào ngực họ, khiến cả đám văng xa hàng chục trượng, đập mạnh vào vách đá.
Diệp Phục Thiên lảo đảo đứng dậy, máu khóe miệng chảy dài, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng và không tin nổi.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây không phải công pháp của Trần giới! Ngươi dùng bí thuật gì để định trụ thời gian?"
Ninh Vô Trần lười phải giải thích. Hắn thu tay về trong ống áo, đôi mắt lại trở về vẻ buồn ngủ vốn có.
"Ta không định trụ thời gian." Hắn bước đi, băng qua đám người đang run rẩy trên mặt đất. "Là vì linh khí của các ngươi quá bẩn, nó không dám di chuyển trước mặt ta."
Câu nói đó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nó phủ nhận toàn bộ sự nỗ lực tu luyện hàng chục năm của đám thiên tài này. Linh khí không dám di chuyển? Đó là cấp độ áp chế quy tắc đến mức độ nào mới có thể khiến vật chất vô tri cũng sinh ra nỗi sợ hãi?
Nhóm Ninh Vô Trần tiếp tục đi lên cao.
Càng lên cao, áp lực càng lớn. Đến lưng chừng núi, sương mù xám đã đặc quánh như nhựa đường. Từ trong sương mù, bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh. Đó là những dư ảnh của các vị đại năng đã tử trận tại đây. Họ không hẳn là linh hồn, mà là ý niệm chiến đấu không tan biến, lặp đi lặp lại những chiêu thức diệt thế qua hàng nghìn năm.
"Định —!"
Một bóng ma khổng lồ cao tới ba trượng, cầm trên tay một ngón tay bằng đồng đen, gầm thét lao về phía Ninh Vô Trần. Chiêu thức này mang theo quy tắc của "Trần" — nặng nề như núi thái sơn, muốn đem kẻ thù nghiền thành bột mịn.
Ninh Vô Trần dừng lại. Lần này, hắn không búng tay nữa.
Hắn từ từ đưa ngón trỏ lên, hướng về phía bóng ma khổng lồ đang lao tới với tốc độ kinh hồn.
Ngón tay hắn rất mảnh, làn da trắng nhạt, nhìn qua có vẻ yếu ớt không chịu nổi một trận gió. Nhưng khi ngón tay đó cố định trong không trung, nó giống như một điểm tựa vững chãi nhất của cả vũ trụ này.
"Chỉ là bụi bặm quá khứ, còn không tan đi?"
Hắn nhấn một cái.
Áp suất xung quanh ngón tay đột ngột tăng vọt, không gian bị nén lại thành một điểm đen nhỏ xíu ở đầu ngón tay. Khi điểm đen đó nổ tung, một luồng sóng xung kích không màu, không mùi quét qua toàn bộ sườn núi.
*Vù —!*
Bóng ma khổng lồ kia chưa kịp chạm tới chéo áo của Ninh Vô Trần đã tan biến như khói gặp gió lớn. Không chỉ bóng ma đó, mà toàn bộ sương mù dày đặc bao phủ nửa trên của Táng Chỉ Phong cũng bị một chỉ này dọn sạch.
Bầu trời xám xịt của vùng đất chết lộ ra một khoảng trong xanh hiếm hoi, nắng từ trên cao chiếu xuống, soi rõ con đường dẫn tới đỉnh núi.
Lão Quy há hốc mồm, chiếc mai rùa sau lưng va vào nhau kêu lạch cạch:
"Nhất… Nhất chỉ quét mây… Đây chính là thực lực thực sự của ngài ấy sao? Không dùng linh lực, chỉ dùng ý niệm mà có thể ép quy tắc thế giới phải tuân lệnh mình?"
Tô Nguyệt Nhi hít một hơi thật sâu, cảm giác tôn sùng trong lòng đối với Ninh Vô Trần lại tăng thêm một bậc. Cô hiểu rằng, "đại ca" của mình không phải là mạnh mẽ, mà là đã đứng ở một cái tầm vượt xa khái niệm về mạnh yếu thông thường.
Khi cả ba bước lên đến đỉnh núi, cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.
Trên đỉnh Táng Chỉ Phong không phải là một quảng trường đá, mà là một hồ nước nhỏ. Nước trong hồ màu bạc, phẳng lặng như một tấm gương. Giữa hồ có một hòn đá nhỏ nhô lên, và trên hòn đá đó, cắm một mảnh xương ngón tay trắng hếu.
Quanh hồ nước, hàng trăm tu sĩ mặc đồ vàng của Thiên Nhân Các đang vây quanh. Đứng trước họ là một lão già tóc trắng xóa, hơi thở sâu thẳm như đại dương — một vị Thiên Tôn hiếm hoi của Trung Giới.
Lão già nhìn thấy Ninh Vô Trần đi lên, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên rồi lập tức trở nên lạnh lẽo.
"Tiểu tử, ngươi chính là kẻ đã đánh thương đệ tử Nhất Tuyến Môn sao? Có chút bản lĩnh, nhưng hôm nay mảnh 'Tiên Cốt' này thuộc về Thiên Nhân Các. Khuyên ngươi một câu, không nên chạm vào thứ không thuộc về mình."
Ninh Vô Trần nhìn vào mảnh xương trắng giữa hồ nước. Trong đôi mắt mỏi mệt của hắn chợt thoáng qua một tia sáng hoài niệm.
Hắn phớt lờ vị Thiên Tôn kia, bước chậm rãi ra mặt hồ. Lạ lùng là chân hắn đặt lên mặt nước màu bạc nhưng không hề bị lún xuống, mà cứ thế bước đi như trên đất bằng. Mỗi bước hắn đi, mặt hồ lại tỏa ra những vòng tròn đồng tâm lấp lánh ánh vàng.
"Láo xược! Trước mặt Thiên Nhân Tôn ta mà dám ngạo mạn!"
Vị lão già tóc trắng giận dữ, tay vung lên, một tòa tháp thu nhỏ tỏa ra ánh sáng trấn áp vạn vật hiện ra. "Cửu Tầng Trấn Thiên Tháp! Áp cho ta!"
Tòa tháp phình to, mang theo uy lực có thể san bằng một đại lục, từ trên trời cao giáng xuống đỉnh đầu Ninh Vô Trần.
Nhưng Ninh Vô Trần không ngẩng đầu nhìn một cái.
Hắn chỉ duỗi ngón tay, nhẹ nhàng chỉ lên phía trên không trung, tựa như đang chỉ cho một đứa trẻ thấy phương hướng.
"Đứng."
Một chữ vang lên.
Toà bảo tháp khổng lồ đang lao xuống với sức mạnh ngàn cân đột nhiên khựng lại giữa không trung. Không phải là bị đỡ lại bằng một sức mạnh tương đương, mà là nó tự động dừng lại, mọi động năng và linh lực bên trong nó bỗng nhiên bị triệt tiêu hoàn toàn. Nó trở thành một khối đá vô dụng lơ lửng trên cao.
Sắc mặt của Thiên Nhân Tôn biến đổi từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang tím tái. Lão cảm thấy linh hồn mình đang bị một ngón tay vô hình bóp nghẹt. Toàn bộ tu vi Thiên Tôn của lão, trước mặt ngón tay trỏ kia, chỉ giống như một trò đùa của trẻ con.
Ninh Vô Trần đã đi đến trước mảnh xương trắng.
Hắn khom người, nhẹ nhàng nhặt mảnh xương lên.
Vào khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào Tiên Cốt, toàn bộ Táng Chỉ Phong bỗng rúng động dữ dội. Một luồng hào quang rực rỡ từ mảnh xương truyền thẳng vào cơ thể Ninh Vô Trần, hiện rõ lên hình bóng một ngón tay khổng lồ che lấp cả bầu trời phía sau lưng hắn.
Vị Thiên Tôn và đám tu sĩ Thiên Nhân Các lúc này đã không còn đứng vững được nữa. Họ đồng loạt quỳ rạp xuống, không phải vì áp lực vật lý, mà vì linh hồn họ đang gặp phải "Vua" của quy tắc.
Ninh Vô Trần nhìn mảnh xương trong tay, khẽ thở dài:
"Nhiều năm như vậy, vẫn lười biếng nằm đây sao? Về thôi."
Mảnh xương trắng bỗng chốc tan ra, hóa thành một dòng chảy tinh khiết chui tọt vào ngón tay trỏ của hắn. Một vết sẹo nhỏ hình vầng trăng khuyết hiện lên trên đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, tỏa ra một tia sáng màu lam rồi mờ đi.
Bầu trời vùng đất chết bỗng nhiên sụp đổ. Những áng mây đen tan biến, không gian mù mịt khói xám được thay thế bằng ánh sáng ban mai của một ngày mới rạng rỡ. Ngọn núi Táng Chỉ Phong dưới chân họ cũng bắt đầu lún xuống, không phải là sụp đổ, mà là "về vị trí cũ".
Ninh Vô Trần xoay người lại. Đám tu sĩ kia nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sùng kính xen lẫn sợ hãi tột cùng.
Lão Quy lẩy bẩy bò tới, lắp bắp: "Ngài… ngài vừa lấy lại một phần của bản thân sao?"
Ninh Vô Trần không trả lời. Hắn cảm thấy trong người có chút nặng nề — cái cảm giác của sức mạnh thực sự đang thức tỉnh.
"Đi thôi. Chỗ này… đã sạch rồi."
Hắn chậm rãi bước xuống núi. Tà áo xám vẫn phất phơ, mái tóc đen vẫn buộc hờ hững.
Tô Nguyệt Nhi vác trọng kiếm chạy theo, hớn hở hỏi: "Đại ca, giờ chúng ta đi đâu? Lại về quán trà ngủ sao?"
Ninh Vô Trần nhắm mắt lại một lúc, cảm nhận luồng quy tắc mới vừa hội tụ vào ngón tay.
"Quán trà bị đám người kia làm hỏng mái rồi. Trước khi đi ngủ, chắc phải đi dọn dẹp chút rác ở Trung Giới đã."
Bước chân hắn bước ra khỏi vùng đất chết.
Kể từ ngày hôm nay, Táng Chỉ Phong sẽ không còn là một nghĩa địa linh hồn. Nó sẽ chỉ là một ngọn đồi xanh mướt bình thường. Bí mật của vùng đất chết đã bị một ngón tay bẻ gãy, và lịch sử của Cửu Tiêu Trần Giới, cũng từ đây, chính thức xoay chuyển theo hướng tối giản nhất, nhưng cũng bá đạo nhất.
Bởi vì kẻ lười biếng nhất thế gian, đã bắt đầu thực sự thức tỉnh.
—
**[HẾT CHƯƠNG 73]**