Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 72: Ninh Vô Trần muốn đi ngủ**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:43:39 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 72: NINH VÔ TRẦN MUỐN ĐI NGỦ

Gió ở Thanh Vân giới vốn rất nhẹ. Nhưng hôm nay, dường như gió cũng không dám thổi.

Tại quán trà cũ nát bên bìa rừng, một không gian tịch mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng hạt bụi rơi chạm vào mặt bàn gỗ mục. Ninh Vô Trần đang ngồi đó, trên chiếc ghế dựa đã lung lay một chân, đôi mắt nửa nhắm nửa mở đầy vẻ lười biếng.

Hắn mặc một thân đạo bào xám, tà áo hơi sờn, trông chẳng khác nào một gã phàm nhân đang phí hoài tuổi trẻ để đếm thời gian trôi qua kẽ tay. Thế nhưng, nếu một vị Tiên Tôn nào đó tình cờ nhìn vào hắn lúc này, kẻ đó nhất định sẽ lập tức quỳ sụp xuống, hồn phi phách tán vì kinh hãi.

Bởi vì, mỗi lần Ninh Vô Trần chớp mắt, dường như toàn bộ bầu trời phía trên cao kia cũng khẽ rung lên một nhịp.

"Đại ca, huynh lại muốn ngủ sao?"

Tô Nguyệt Nhi đang lau kiếm cách đó không xa, vừa nghe tiếng ngáp nhẹ của Ninh Vô Trần đã giật nảy mình. Cô đặt thanh trọng kiếm to lớn xuống, vẻ mặt lo lắng hơn là quan tâm.

Nguyệt Nhi không sợ Ninh Vô Trần ngủ, cô chỉ sợ "hậu quả" của việc hắn đi ngủ. Lần trước khi Ninh Vô Trần ngủ quên lúc đang đun nước, hơi ấm từ một hơi thở của hắn đã khiến ba trăm dặm đất xung quanh từ mùa đông lạnh giá đột ngột nở hoa rực rỡ, chim muông không dám bay đi, còn đám tu sĩ tưởng có dị bảo xuất thế đã kéo đến vây kín quán trà, để rồi bị "cái búng tay trong mơ" của hắn thổi bay ra khỏi lãnh thổ quốc gia.

Lão Quy đang nằm phơi cái mai rùa già cỗi trên bậc cửa, vừa nghe thấy chữ "ngủ" từ miệng Nguyệt Nhi, chiếc cổ dài của lão lập tức rụt vào trong mai, giọng run run:

"Vô Trần thiếu gia, ngài… ngài cố gắng cầm cự thêm chút nữa được không? Lão hủ vừa bói một quẻ, hôm nay thiên tượng có chút không thuận. Nếu ngài nhắm mắt bây giờ, e là cái thế giới này sẽ… sẽ…"

Ninh Vô Trần không đáp. Hắn khẽ tựa đầu vào thân cây liễu già sau lưng. Hắn cảm thấy mi mắt của mình nặng như hai tòa thái sơn. Cảm giác buồn ngủ này đến một cách tự nhiên, giống như nước chảy về chỗ trũng, giống như đạo trời phải vận hành.

Hắn muốn đi ngủ. Chỉ đơn giản là vậy.

"Phiền."

Ninh Vô Trần thốt ra đúng một chữ. Tiếng nói cực nhỏ, trầm đục, tan biến ngay vào hư không.

Nhưng đúng lúc này, trên chín tầng mây xanh, Cửu Dương (Chín mặt trời) vốn đang rạng rỡ bỗng nhiên đồng loạt mờ đi.

Cùng lúc đó, tại Vạn Kiếm Tiên Tông, cách quán trà mười vạn dặm.

Mười vạn kiếm tu đang hành lễ trên quảng trường rộng lớn, nghênh đón sự xuất hiện của các Trưởng lão cấp cao. Bầu trời vốn đang rực rỡ nắng vàng, đột ngột, ánh sáng dường như bị một đôi bàn tay khổng lồ nào đó che lấp.

"Chuyện gì vậy? Thiên tượng đột biến?" Tông chủ Vạn Kiếm Tông — một cao thủ đạt đến cảnh giới Thiên Tiên — hốt hoảng nhìn lên.

Chỉ thấy chín mặt trời vốn rực lửa lúc này như bị một lớp màn xám xịt phủ lên. Một bóng tối vô tận đang nuốt chửng vạn vật. Không phải là mây che, cũng chẳng phải là nguyệt thực thông thường.

Hào quang của mặt trời không phải bị che đi, mà là "bị buộc phải tắt".

"Linh khí… linh khí trong không gian đang đứng yên!" Một vị trưởng lão hét lên.

Toàn bộ thế giới Tiên Trần tại thời điểm đó rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Chim chóc đang bay trên trời bỗng nhiên bất động, treo lơ lửng như những bức tượng. Thác nước đổ từ vách đá cao xuống đột ngột dừng lại, bọt nước văng nửa chừng cứng đờ giữa không trung.

Sự "Định" này bắt nguồn từ tâm niệm của một người.

Hắn muốn ngủ, nên cả thế giới này cũng không được phép ồn ào. Hắn muốn nhắm mắt, nên ánh sáng phải lui bước để nhường chỗ cho bóng đêm.

Bóng tối bao trùm. Một hiện tượng Nhật Thực Toàn Phần xuất hiện ngay giữa ban trưa, che lấp toàn bộ Tiên giới. Hơi lạnh thấu xương lan tỏa, nhưng không phải lạnh do nhiệt độ giảm, mà là lạnh lẽo của một quy tắc tối thượng đang áp đặt xuống chúng sinh.

Quay lại quán trà.

Tô Nguyệt Nhi nhìn trời đất tối sầm lại trong tích tắc, chỉ còn lại ánh sáng le lói từ đôi mắt của Ninh Vô Trần, cô cuống cuồng nói:

"Lão Quy! Lão làm gì đi chứ! Ngài ấy sắp nhắm mắt hẳn rồi! Cả thế giới sẽ hóa đá mất thôi!"

Lão Quy lúc này đã thu mình nhỏ lại, nằm bẹp dí dưới chân ghế của Ninh Vô Trần, than thở:

"Làm gì được? Ngươi nói xem có thể làm gì? Quy tắc của thiếu gia là 'Định'. Ngài ấy muốn nghỉ ngơi, tức là ngài ấy muốn vạn vật phải ngừng chuyển động để không quấy rầy. Đây là sự bá đạo của 'Vô Thượng Định', ta mà lên tiếng lúc này, e là linh hồn ta sẽ bị đóng băng vĩnh viễn trong dòng thời gian đấy!"

Ninh Vô Trần khẽ vươn vai. Một cái vươn vai của hắn khiến mặt đất phát ra những tiếng "rắc rắc" trầm đục. Hắn đưa ngón tay trỏ ra, vốn định búng một cái để "dọn dẹp" sự ồn ào cuối cùng của gió, nhưng khi thấy Tô Nguyệt Nhi đang sợ đến phát run, ngón tay hắn khựng lại.

Hắn khẽ gẩy ngón tay sang một bên.

"Nhẹ chút."

Ninh Vô Trần thì thầm.

Chỉ với một cử chỉ nhỏ đó, quy tắc "Định" bao phủ vạn dặm đột ngột dịu đi. Thời gian bắt đầu trôi chậm lại thay vì đứng hẳn, chim chóc tiếp tục bay nhưng chậm như rùa bò, thác nước tiếp tục chảy nhưng êm đềm không một tiếng động.

Nhưng mặt trời vẫn không hiện ra. Bóng tối của cơn buồn ngủ vẫn bao phủ lấy Cửu Tiêu.

Lúc này, ở Thượng Giới, các vị Tiên Đế vốn luôn cao ngạo ngồi trên ngai vàng đang kinh hoàng tột độ. Họ cảm nhận được một ý chí khổng lồ đang ép xuống đầu mình.

"Là kẻ nào?" Một vị Tiên Đế với hào quang vạn dặm gầm lên, tay cầm thần thương lao thẳng lên tầng không, định đâm thủng màn đêm này.

Tuy nhiên, khi hắn vừa bay lên đến ranh giới không gian, chỉ thấy trên hư không vô tận hiện ra một hình bóng hư ảo của một ngón tay trỏ. Ngón tay đó không to lớn, trông cực kỳ đơn giản, chỉ là hình ảnh phản chiếu từ thực tại của Ninh Vô Trần.

"Định."

Chỉ một âm thanh vọng từ cõi hư vô, vị Tiên Đế oai phong lẫm liệt nọ ngay lập tức bị đóng băng cứng ngắc giữa tầng không, Thần thương trong tay gãy vụn thành bụi cám mà không hề phát ra tiếng động.

Mọi hành động phản kháng của thế gian đối với giấc ngủ của Ninh Vô Trần đều là vô nghĩa.

Trong quán trà, Ninh Vô Trần cuối cùng cũng khép lại đôi hàng mi.

Hắn chìm vào giấc ngủ.

Ngay khoảnh khắc mi mắt hắn chạm nhau, Nhật Thực hoàn tất. Toàn bộ thế giới Tiên Trần mất đi mọi ánh sáng. Một màu đen tối giản đến cực điểm phủ lên vạn vật.

Nhưng lạ kỳ thay, bóng tối này lại mang đến một cảm giác bình yên chưa từng có. Những kẻ đang tranh giành giết chóc ngoài kia đột nhiên cảm thấy thù hận tan biến, họ buông vũ khí xuống vì họ nhận ra mình chẳng là gì giữa khoảng không vô định này. Những tu sĩ đang điên cuồng đột phá bỗng nhiên lắng dịu lại, vì quy tắc của thế giới bây giờ chỉ còn duy nhất một chữ: "Tĩnh".

Tô Nguyệt Nhi đứng trong bóng tối, nghe tiếng thở đều đặn của Ninh Vô Trần. Cô không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Cô biết, chỉ cần Ninh Vô Trần còn thở, cả thế giới này vẫn an toàn. Hắn là một bạo chúa đối với quy tắc, nhưng lại là một vị thần nhân từ nhất khi chỉ muốn thế gian được im lặng để hắn đi vào mộng mị.

Lão Quy thở phào nhẹ nhõm, bò ra khỏi mai:

"Xong rồi… Ngài ấy ngủ rồi. Ít nhất trong vài canh giờ tới, cái thế giới hỗn loạn này sẽ được trật tự nhất lịch sử. Vì không một ai, không một thế lực nào có thể làm loạn dưới 'Nhất Chỉ Định Thiên' của ngài ấy."

Trên chiếc ghế tựa mục nát, Ninh Vô Trần khẽ nghiêng đầu. Một sợi tóc đen rũ xuống trán.

Bên ngoài kia, hàng triệu cao thủ đang run rẩy, hàng ngàn vị Tiên nhân đang quỳ lạy trước màn đêm, tất cả đều đang nín thở chờ đợi gã thanh niên ấy thức dậy. Nhưng Ninh Vô Trần chẳng quan tâm.

Tiên giới hay Trần gian, đối với hắn, cũng chỉ là một vạt áo bụi bặm mà hắn đã chán phủi.

Hắn chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

Bóng đêm bao trùm Cửu Tiêu Trần Giới kéo dài đúng ba canh giờ.

Ba canh giờ đó được lịch sử gọi là "Thái Cổ Tĩnh Lặng". Mười vạn năm sau, các nhà sử học vẫn không hiểu tại sao thiên tượng lại có thể đứng yên như vậy. Họ dùng đủ mọi lý thuyết để giải thích, từ xung đột không gian đến sự suy tàn của Cửu Dương.

Nhưng sự thật chỉ đơn giản là: Có một người cảm thấy mệt, và hắn muốn nhắm mắt lại.

Ninh Vô Trần ngủ rất sâu.

Trong mơ, hắn thấy mình đứng trên đỉnh của hư vô, xung quanh không có tiên, không có ma, không có những chiêu thức rườm rà hay những lời xưng tụng hoa mỹ.

Hắn lại đưa một ngón tay ra, chỉ vào một đốm sáng xa xôi trong tiềm thức.

"Mơ… cũng thật phiền."

Ngón tay hắn khẽ xoay nhẹ.

Trong thế giới thực, tất cả mọi người đột ngột cảm thấy một dòng nước mát lành từ trái tim lan tỏa ra toàn cơ thể. Những vết thương cũ lành lại, những vách ngăn tu vi rạn nứt. Ninh Vô Trần ngủ, nhưng linh khí của hắn tự động tràn ra, ban phát một chút "tối giản" cho thế gian rườm rà này.

Tô Nguyệt Nhi mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh, lấy chiếc quạt giấy khẽ quạt cho hắn. Cô nhìn người thanh niên trông như phàm nhân này, rồi lại nhìn bóng tối huy hoàng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ:

"Thế giới này ồn ào quá lâu rồi. Có lẽ, tất cả chúng ta đều cần huynh đi ngủ, đại ca à."

Tiếng ngáy nhẹ của Ninh Vô Trần vang lên.

Một chỉ định thiên hạ.
Một giấc ngủ định tiên trần.

[Hết chương 72]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8