Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 71: Anh hùng hay Tai họa?**
**CHƯƠNG 71: ANH HÙNG HAY TAI HỌA?**
Sự tĩnh lặng không phải lúc nào cũng mang nghĩa bình yên. Đôi khi, nó là sự báo hiệu cho một nỗi sợ hãi tột cùng, một loại áp lực vô hình bóp nghẹt lấy dưỡng khí trong lồng ngực vạn vật.
Sau khi Ninh Vô Trần trở vào trong căn chòi gỗ và bắt đầu giấc ngủ của mình, toàn bộ Thanh Vân giới nói riêng và Tiên giới nói chung rơi vào một trạng thái chưa từng có trong lịch sử: Sự im lặng tuyệt đối.
Trên bầu trời, chín vị Tiên Đế – những kẻ từng hô phong hoán vũ, coi chúng sinh như quân cờ – vẫn quỳ đó. Đầu gối họ lún sâu vào tầng mây, không ai dám đứng dậy, cũng không ai dám dùng thần niệm để giao tiếp. Họ sợ rằng, chỉ một gợn sóng linh lực nhỏ nhất cũng sẽ phá hỏng giấc nồng của vị “Trần Ai Tiên Đế” kia.
Ninh Vô Trần nói hắn muốn yên tĩnh. Và ở thế giới này, lời của kẻ mạnh nhất chính là thiên luật.
***
Cách quán trà một ngàn dặm về phía Đông, tại đỉnh Linh Tiêu của Vạn Pháp Tông, một lão giả tóc trắng xóa, người được mệnh danh là “Thông Thiên Tuệ Nhãn”, đang nhìn vào tấm gương đồng cổ kính. Tấm gương này có thể soi thấu nhân quả, nhìn thấu vận mệnh của một đại lục.
Nhưng lúc này, mặt gương phẳng lặng như mặt hồ chết. Không có hình ảnh, không có tương lai, chỉ có một màu xám xịt bao phủ.
“Tông chủ, ngài nhìn thấy gì?” Một vị trưởng lão đứng bên cạnh khẽ hỏi, giọng run rẩy.
Lão giả thu hồi ánh mắt, bàn tay cầm gậy trúc không ngừng run rẩy: “Không thấy gì cả. Một ngón tay của hắn đã ‘định’ luôn cả dòng chảy của vận mệnh. Hắn cứu chúng ta khỏi đoàn quân tà ma, nhưng đồng thời, hắn cũng đã xóa sổ sự tự do của thế giới này.”
“Ý ngài là sao? Hắn là vị cứu tinh của Tiên giới, là anh hùng cơ mà?”
Lão giả cười khổ, nụ cười đầy cay đắng: “Anh hùng? Một anh hùng là kẻ chiến đấu bảo vệ quy tắc. Còn Ninh Vô Trần… hắn nằm ngoài mọi quy tắc. Ngươi hãy nghĩ xem, nếu một ngày hắn không thích tiếng chim hót, liệu hắn có dùng một ngón tay xóa sổ toàn bộ loài chim trên thế gian không? Nếu hắn cảm thấy sự tồn tại của loài người là quá ồn ào, liệu hắn có ‘định’ luôn cả huyết mạch của chúng ta?”
Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng, nặng nề như một tảng đá nghìn cân.
Chúng sinh sợ hãi bóng tối, nên họ cầu xin ánh sáng. Nhưng khi ánh sáng quá rực rỡ đến mức có thể thiêu rụi cả con ngươi, thì ánh sáng đó chẳng khác nào một loại hình phạt. Sức mạnh của Ninh Vô Trần quá lớn, lớn đến mức vượt xa khả năng thấu hiểu của mọi trí tuệ. Trong mắt người đời, hắn không còn là một tu sĩ, mà là một thiên tai có ý thức.
Sự tồn tại của hắn khiến khái niệm “tu hành” trở nên nực cười. Ngươi khổ luyện mười vạn năm để làm gì, khi một kẻ lười biếng chỉ cần nhấc ngón tay là có thể biến mọi công lao của ngươi thành bụi trần?
Hắn là Anh hùng của khoảnh khắc, nhưng lại là Tai họa của muôn đời.
***
Trong sân quán trà, Tô Nguyệt Nhi ngồi thẫn thờ trên bậc thềm đá. Nàng nhìn vào buồng trong, nơi bóng dáng thanh mảnh của Ninh Vô Trần đang chìm trong giấc ngủ. Tiếng hít thở của hắn rất nhẹ, nhưng mỗi lần hắn thở ra, mây trắng trên trời dường như cũng giãn ra theo.
Nàng là người gần gũi hắn nhất, nhưng giờ đây, nàng cảm thấy hắn xa vời vợi.
“Lão Quy,” nàng khẽ gọi.
Con rùa già đang thu mình trong góc sân, đôi mắt hí nhìn về phía chân trời, nghe gọi thì lết tới, giọng khàn đặc: “Tiểu nha đầu, có chuyện gì?”
“Đại ca… thực sự là ai? Người ta nói huynh ấy là tai họa tiềm tàng. Có đúng không?”
Lão Quy thở dài, một làn khói trắng phun ra từ mũi: “Nha đầu, ngươi thấy con kiến nhìn con người thế nào? Con người bước một bước, cứu tổ kiến khỏi dòng nước lũ, kiến gọi đó là thần linh. Con người tiện tay giẫm một cái, tổ kiến tan tành, kiến gọi đó là ác quỷ. Nhưng thực tế thì sao? Con người chỉ đang đi bộ thôi. Họ không có ý định cứu, cũng chẳng có ý định giết. Đại ca của ngươi cũng vậy.”
Lão Quy nhìn vào cánh cửa gỗ khép hờ, ánh mắt đầy kính sợ: “Hắn không phải anh hùng, cũng chẳng phải tai họa. Hắn là sự thật duy nhất. Thế gian này quá phức tạp, người ta cứ thích thêu dệt nên đủ thứ lý lẽ. Đại ca ngươi chỉ làm một việc đơn giản nhất: Phủi bụi. Vấn đề là, trong mắt hắn, chúng ta đôi khi cũng chỉ là những hạt bụi có chút âm thanh mà thôi.”
Tô Nguyệt Nhi siết chặt thanh trọng kiếm sau lưng. Nàng nhớ lại nụ cười lười biếng của Ninh Vô Trần khi hắn chê trà nàng pha quá nhạt. Một kẻ như thế, làm sao có thể là tai họa được? Nhưng sự run rẩy từ đôi chân của nàng khi đối diện với cái chỉ tay ấy là sự thật không thể chối bỏ.
Sức mạnh tuyệt đối luôn đi kèm với sự cô độc tuyệt đối. Và người đứng xem sức mạnh ấy, sẽ luôn cảm thấy mình nhỏ bé đến mức đáng thương.
***
Sự sợ hãi bắt đầu lan rộng theo những cách kỳ lạ.
Ở các vương quốc phàm trần dưới chân núi, các triều đại ngay lập tức ban bố sắc lệnh “Đại Tĩnh”. Cấm mọi cuộc chiến tranh, cấm lễ hội, thậm chí cấm tiếng chuông chùa vào ban đêm. Họ sợ tiếng động sẽ vang thấu lên tầng trời, chạm đến giấc ngủ của người ở quán trà đó.
Một vị quốc vương đã ra lệnh xử tử chính hoàng tử của mình chỉ vì hắn lỡ miệng hét lớn trong một buổi đi săn. Sự tàn khốc nhân danh “bình yên” bắt đầu nảy mầm.
Trên Tiên giới, chín vị Tiên Đế sau khi được phép đứng dậy, đã ngay lập tức lập nên “Trần Ai Hội”. Mục đích duy nhất của hội này là canh giữ quanh phạm vi vạn dặm của quán trà, không cho bất kỳ sinh vật nào bay qua, không cho một cơn gió mạnh nào được phép thổi tới.
Vạn Pháp Tiên Đế, người từng kiêu ngạo vô biên, giờ đây đích thân cầm chổi, đi tuần tra dọc theo con đường dẫn lên núi. Hắn không dùng pháp lực, mà đi bằng hai chân, quét từng chiếc lá rụng như một kẻ khổ sai.
Hắn sợ. Hắn sợ nếu hắn không làm tốt việc quét rác này, Ninh Vô Trần sẽ thức dậy và cảm thấy thế gian vẫn còn quá “bẩn”. Mà cách “quét rác” của Ninh Vô Trần, chính là xóa sổ cả một tộc người.
“Trần Ai Tiên Đế… Ngài rốt cuộc là phúc hay là họa?” Vạn Pháp Tiên Đế lẩm bẩm trong hơi thở, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
***
Trong giấc ngủ của mình, Ninh Vô Trần đang mơ.
Hắn không mơ về những trận chiến hoành tráng, cũng không mơ về quyền năng tối thượng. Hắn mơ thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng lúa mạch vàng ruộm, gió thổi qua mang theo mùi thơm của đất và nắng. Ở đó không có tu sĩ, không có Tiên Đế, không có tà ma. Chỉ có sự tĩnh lặng thuần túy.
Trong giấc mơ đó, hắn cũng chỉ là một người phàm, đang chậm rãi dùng một ngón tay chạm vào một hạt sương trên lá.
Hạt sương không vỡ, thế giới không tan.
Ninh Vô Trần trong cơn mê khẽ mỉm cười. Hắn chẳng quan tâm thế gian ngoài kia gọi hắn là anh hùng hay tai họa. Hắn chỉ muốn giấc mơ này kéo dài thêm một chút nữa. Bởi vì chỉ có ở đây, hắn mới không phải là một quy tắc lạnh lẽo, không phải là một “Nhất Chỉ” định đoạt sinh tồn.
Nhưng thế gian chưa bao giờ để hắn được toại nguyện.
Ngay khi hắn vừa chạm vào hạt sương trong mơ, thì ở hiện thực, một chấn động nhỏ truyền tới.
Ở một tiểu giới cách Thanh Vân giới không xa, một mảnh vỡ của thiên thạch đang lao tới với tốc độ kinh hồn. Đây là một quy luật tự nhiên của vũ trụ, một sự vận hành vô thức. Nhưng đối với chín vị Tiên Đế đang canh gác, đó là một cơn ác mộng.
Họ có thể ngăn chặn con người, ngăn chặn tà ma, nhưng họ không thể ngăn chặn sự chuyển động của tinh tú một cách im lặng. Tiếng rít gào của thiên thạch khi xuyên qua tầng khí quyển tạo nên một tiếng động trầm đục, vang vọng khắp các tầng trời.
Vạn Pháp Tiên Đế biến sắc: “Chặn nó lại! Tuyệt đối không được để nó tạo ra tiếng nổ!”
Chín vị Tiên Đế cùng lúc xông lên. Họ dùng toàn bộ tu vi của mình để nâng đỡ mảnh thiên thạch khổng lồ, cố gắng làm nó dừng lại một cách êm đềm nhất. Mồ hôi thấm đẫm áo bào, xương cốt họ kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp.
Họ đang chiến đấu không phải để cứu dân chúng dưới chân thiên thạch, mà để cứu chính mình khỏi sự trừng phạt của một người đang ngủ.
Sự trớ trêu đạt đến đỉnh điểm: Những kẻ mạnh nhất thế giới đang phải liều mạng chống lại tự nhiên, chỉ để bảo vệ một khoảnh khắc tĩnh lặng cho một cá nhân duy nhất.
***
Trong quán trà, Ninh Vô Trần khẽ cựa mình.
Tiếng động của thiên thạch, dù đã được các Tiên Đế nỗ lực giảm thiểu, vẫn lọt vào tai hắn.
Đôi lông mày của hắn hơi nhíu lại.
Tại khoảnh khắc đó, hàng triệu sinh linh trên toàn thế giới đồng loạt ngừng thở. Cảm giác sợ hãi bản năng trỗi dậy trong máu tủy của mỗi người. Họ cảm thấy như có một ngón tay khổng lồ đang lơ lửng ngay trên đỉnh đầu mình, sẵn sàng ấn xuống bất cứ lúc nào.
Anh hùng hay tai họa?
Lúc này, chẳng ai còn quan tâm đến danh hiệu đó nữa. Họ chỉ mong sao hơi thở của người trong căn chòi kia trở lại nhịp điệu bình thường.
Ninh Vô Trần không mở mắt. Hắn chỉ đưa bàn tay ra khỏi chăn, ngón tay trỏ hướng về phía cửa sổ, khẽ búng một cái như thể đang xua đuổi một con ruồi phiền phức.
“Xào xạc…”
Một đạo quy tắc vô hình vượt qua không gian, vượt qua thời gian, đánh thẳng vào mảnh thiên thạch mà chín vị Tiên Đế đang khổ sở nâng giữ.
Không có vụ nổ. Mảnh thiên thạch khổng lồ đột ngột biến thành hàng tỉ hạt bụi mịn màng, lấp lánh như những đốm sáng trong đêm, rồi tan biến vào hư không như một ảo ảnh.
Chín vị Tiên Đế ngã quỵ xuống mây, thở hổn hển. Họ thoát nạn, nhưng trong mắt họ không có sự nhẹ nhõm, chỉ có sự tuyệt vọng sâu thẳm.
Họ nhận ra, đối với Ninh Vô Trần, cứu họ hay giết họ, chặn thiên thạch hay hủy diệt một thế giới, đều chỉ tốn một cái búng tay như nhau. Sự bá đạo của hắn không nằm ở chỗ hắn muốn làm gì, mà nằm ở chỗ hắn “không quan tâm” mình đang làm gì.
Hắn chính là Tai họa lớn nhất vì hắn quá giống một vị thần.
Hắn chính là Anh hùng lớn nhất vì hắn đã quét sạch bụi trần.
Tiếng hít thở trong quán trà đều đặn trở lại.
Tô Nguyệt Nhi nhìn những đốm sáng thiên thạch đang tan đi, nước mắt không kìm được mà rơi xuống: “Đại ca… huynh rốt cuộc là gì của chúng ta?”
Không có lời đáp lại. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và bóng tối mênh mông phủ xuống Tiên giới.
Một kỷ nguyên của sự sợ hãi và bình yên tột độ đã chính thức bắt đầu. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu dưới một ngón tay định đoạt tiên trần.