Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 81: Đối đầu với Ý chí Vũ trụ**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:51:03 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 81: ĐỐI ĐẦU VỚI Ý CHÍ VŨ TRỤ**

Táng Chỉ Phong.

Ngọn núi cao nhất Cửu Tiêu Trần Giới, nhưng lại là nơi tiêu sơ và tĩnh mịch nhất. Nó không có cây cối đại thụ, không có linh thú ẩn hiện, thậm chí một ngọn cỏ cũng không mọc nổi. Cả ngọn núi dựng đứng như một ngón tay khổng lồ thiên thạch cắm sâu vào lòng đất, sừng sững đâm xuyên tầng mây, thách thức sự trường tồn của thời gian.

Gió rít qua những khe đá, âm thanh nghe như tiếng gào thét của vạn cổ linh hồn.

Dưới chân núi, Ninh Vô Trần vẫn bước đi một cách lười biếng. Chiếc đạo bào xám của hắn hơi bạc màu, vạt áo phấp phới theo từng cơn gió lạnh. Phía sau hắn, Tô Nguyệt Nhi tay ôm trọng kiếm, sắc mặt trắng bệch vì áp lực vô hình từ đỉnh núi tỏa xuống. Lão Quy thì thảm hại hơn, lão thu mình vào trong cái mai rùa bằng đồng, chỉ dám ló cái đầu nhỏ xíu ra, giọng run rẩy:

"Đại nhân… ngài thực sự muốn đi lên đó? Phía trên không phải là trời, mà là 'Ý chí'. Từ cổ chí kim, chưa kẻ nào chỉ tay vào mặt Thiên Đạo mà còn có thể toàn mạng trở về."

Ninh Vô Trần không dừng bước, đôi mắt lười biếng của hắn ngước lên đỉnh cao mờ mịt kia, đáp khẽ:

"Ồn ào. Lão già, ngươi sợ thì cứ ở lại. Ta chỉ là cảm thấy trên đó có chút bụi bặm làm bẩn mắt, nên muốn lên lau một chút."

Nói xong, hắn tiến thêm một bước. Bước chân này trông thì bình thường, nhưng khi chạm xuống mặt đất, một vòng gợn sóng không màu sắc đột nhiên lan tỏa. Mọi áp lực vạn cân đang đè nặng lên vai Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy bỗng dưng biến mất sạch sành sanh, như thể chúng chưa từng tồn tại.

Đúng lúc này, bầu trời vốn đang xám xịt bỗng nhiên nứt toác.

Không phải là mây tan, mà là không gian bị xé rách như một tấm lụa cũ. Từ trong vết nứt ấy, một luồng ánh sáng trắng tinh khôi nhưng lạnh lẽo đến thấu xương rủ xuống, bao trùm lấy đỉnh Táng Chỉ Phong.

Trong ánh sáng ấy, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một người đàn ông không có gương mặt rõ ràng. Hắn mặc một chiếc trường bào dệt từ những sợi quy tắc vàng rực, mỗi nếp gấp của áo đều chứa đựng một đạo chân lý. Chung quanh hắn, hàng vạn phù văn thiên cổ trôi nổi, tiếng tụng kinh vang vọng từ hư không, khiến bất cứ tu sĩ nào nghe thấy cũng phải muốn quỳ xuống phủ phục.

Thiên Đạo hóa hình. Ý chí vũ trụ của Tiên Trần giới đã không còn giữ được sự kiên nhẫn.

"Ninh Vô Trần." Giọng nói của thực thể ấy không vang ra bằng âm thanh, mà dội thẳng vào linh hồn của vạn vật. "Ngươi đã 'Định' lại quá nhiều thứ không nên định. Trật tự của vũ trụ là sự hỗn loạn luân hồi. Ngươi cưỡng ép tối giản hóa vạn vật, chính là đang bóp chết sự vận hành của Thiên Đạo."

Ninh Vô Trần dừng bước tại lưng chừng núi. Hắn đưa tay gãi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng phiền muộn:

"Hỗn loạn? Ngươi gọi đống rác rưởi ấy là trật tự sao? Kẻ mạnh giết kẻ yếu để tranh giành một tia linh khí dơ bẩn, Tiên nhân bày ra muôn vàn âm mưu chỉ để sống thêm vài vạn năm vô nghĩa. Quá phức tạp, quá mệt mỏi."

Ninh Vô Trần ngước mắt lên, lần đầu tiên trong đôi mắt lười biếng ấy lóe lên một tia sắc lẹm như kiếm phong:

"Ngươi tạo ra quá nhiều quy tắc rườm rà chỉ để cai trị những kẻ tham lam. Còn ta, ta chỉ muốn thế giới này im lặng một chút."

"Ngông cuồng!"

Thiên Đạo hóa thân gầm nhẹ. Ngay lập tức, cả Tiên Trần giới rung chuyển. Trên bầu trời, hàng nghìn vì sao vốn đang yên vị bỗng nhiên dịch chuyển, tụ hội lại thành một trận pháp khổng lồ vây hãm Táng Chỉ Phong.

"Cửu Thiên Thập Địa, Vạn Pháp Quy Nguyên!"

Mỗi ngôi sao trở thành một đạo kiếm mang rực rỡ, lao xuống với vận tốc xé rách thời gian. Những đạo kiếm mang này không đánh vào cơ thể Ninh Vô Trần, mà đánh vào "Sự tồn tại" của hắn. Nếu bị trúng một chiêu, toàn bộ ký ức, dấu vết và nhân quả của hắn trong vũ trụ này sẽ bị xóa sạch, như thể hắn chưa bao giờ được sinh ra.

Tô Nguyệt Nhi hét lên một tiếng kinh hãi, nàng muốn rút trọng kiếm ra nhưng nhận ra ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể cử động. Dưới uy áp của Thiên Đạo, thời gian của nàng đã bị đóng băng hoàn toàn.

Giữa cơn bão tố của quy tắc vũ trụ, Ninh Vô Trần vẫn đứng đó. Tà áo xám của hắn bắt đầu bay ngược lên trên, dải dây vải buộc tóc đứt đoạn, mái tóc đen dài xõa tung trong gió lộng.

"Càng phức tạp, càng yếu ớt." Ninh Vô Trần lẩm bẩm.

Hắn chậm rãi giơ bàn tay phải lên. Ngón tay trỏ thu lại rồi từ từ đưa ra hướng về phía bầu trời.

Hành động của hắn rất chậm, chậm đến mức ai cũng có thể nhìn thấy rõ từng nếp nhăn trên đốt ngón tay. Nhưng kỳ lạ thay, khi ngón tay ấy vừa đưa ra, hàng vạn ngôi sao đang lao xuống bỗng nhiên dừng khựng lại giữa không trung.

Cả thế giới đột ngột rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, ngay cả tiếng tụng kinh của Thiên Đạo cũng im bặt.

"Vô Thượng Định Trần Chỉ – Thức thứ nhất: Đoạn Thế."

Ninh Vô Trần khẽ gảy đầu ngón tay trỏ.

*Răng rắc!*

Một tiếng động nhỏ như tiếng gương vỡ vang lên. Những ngôi sao rực rỡ kia đồng loạt mất đi ánh sáng, hóa thành những hạt bụi xám mịt mù rơi rụng xuống chân núi. Vạn pháp quy nguyên của Thiên Đạo, trong mắt Ninh Vô Trần, chỉ là một đám bụi cần được phủi đi.

Thiên Đạo hóa thân lùi lại một bước, những phù văn quanh thân bắt đầu tan rã. "Ngươi… ngươi cư nhiên có thể phủ định quy luật tồn tại của tinh thần? Sức mạnh của ngươi không đến từ linh khí!"

"Ta đã nói rồi." Ninh Vô Trần tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hắn và Thiên Đạo vốn là vạn trượng bỗng chốc thu lại chỉ trong một gang tay. "Thế giới này không cần quá nhiều thần thông. Một chỉ của ta, là quy tắc cuối cùng."

Thiên Đạo hóa thân giận dữ, bàn tay hắn hư không nắm chặt, một thanh kiếm dệt từ toàn bộ mệnh mạch của Tiên Trần giới hiện ra. Thanh kiếm này chứa đựng sinh mạng của hàng tỷ sinh linh, là cái "Nặng" nhất của thế gian.

"Chết đi!" Thiên Đạo chém xuống. Thanh kiếm mang theo sức mạnh phá tan vạn cổ, áp đảo mọi thứ vào cõi hư vô.

Ninh Vô Trần không tránh né. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí thu gọn vào một điểm duy nhất nơi đầu ngón tay trỏ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một con người, mà là hiện thân của sự "Tĩnh".

"Nhất Chỉ Định Tiên Trần."

Một cái chạm nhẹ.

Đầu ngón tay của Ninh Vô Trần chạm đúng vào mũi kiếm mệnh mạch.

*Oanh!*

Không có vụ nổ kinh thiên động địa nào xảy ra. Một làn sóng xung kích màu xám mờ nhạt từ điểm tiếp xúc lan tỏa ra, đi đến đâu, những màu sắc rực rỡ của Thiên Đạo biến mất đến đó.

Thanh kiếm mệnh mạch bị "định" cứng lại giữa không trung rồi từ từ nứt vỡ, tan thành những hạt sương mờ. Thiên Đạo hóa thân run rẩy, cơ thể cấu thành từ quy tắc bắt đầu sụp đổ.

"Ngươi… ngươi muốn thiết lập lại trật tự sao?" Thiên Đạo gầm gào trong đau đớn.

Ninh Vô Trần mở mắt, ánh mắt hắn thanh thản đến lạ thường: "Không, ta không muốn thiết lập cái gì cả. Ta chỉ muốn ngươi im lặng, để ta có thể ngủ ngon. Thế giới này cần được lọc sạch, bớt đi sự tham lam, bớt đi những chiêu thức hoa mỹ vô dụng này."

Ngón tay Ninh Vô Trần ấn mạnh thêm một tấc.

Cả hình thể của Thiên Đạo hóa thân nổ tung, nhưng không phải là sự hủy diệt hoàn toàn, mà là bị nén lại, nén lại mãi cho đến khi chỉ còn là một hạt minh châu nhỏ bé, trong suốt và tĩnh lặng.

Bầu trời Tiên Trần giới sau cơn đại nạn bỗng nhiên trở nên trong vắt. Những áng mây đen tan biến, thay vào đó là một màu xanh thăm thẳm, dịu mát. Linh khí bạo tẩu trong không gian đột nhiên lắng xuống, trở nên ôn hòa và tinh thuần hơn bao giờ hết.

Ninh Vô Trần thu tay lại, hơi thở nhẹ nhàng như vừa làm một việc vặt hằng ngày. Hắn nhìn hạt minh châu trong lòng bàn tay – vốn là ý chí của cả một thế giới – rồi tùy ý ném nó vào hư không.

"Từ nay về sau, Tiên hay Phàm, đều phải thuận theo cái 'Tĩnh'. Đừng có động một tí là lay chuyển đất trời, phiền lắm."

Áp lực biến mất. Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy dần hồi phục ý thức. Họ ngơ ngác nhìn xung quanh, nhìn đỉnh Táng Chỉ Phong giờ đây đã trở nên thanh bình đến lạ thường. Ninh Vô Trần đã đứng đó, tà áo xám lặng lẽ trong gió, bóng lưng đơn giản nhưng mang theo một sự bá đạo tuyệt đối, như thể hắn là cái đinh đóng chặt cả thế giới này vào đúng vị trí của nó.

Lão Quy bò ra khỏi mai, run rẩy quỳ xuống: "Chúc mừng đại nhân… định lại càn khôn, thiết lập tân thế…"

Ninh Vô Trần không quay đầu lại, hắn chỉ chậm rãi đi xuống núi, giọng nói mang theo chút ngáp dài lười biếng:

"Nguyệt Nhi, về thôi. Trà hôm nay chắc đã nguội lạnh rồi. Ngày mai đừng ai đánh thức ta sớm, trận chiến này… tốn sức hơn ta tưởng một chút."

Tô Nguyệt Nhi ngẩn ngơ một hồi, rồi mỉm cười rạng rỡ, ôm lấy trọng kiếm chạy theo: "Tuân lệnh đại ca!"

Dưới chân núi Táng Chỉ Phong, bóng dáng của ba người xa dần, mờ ảo trong ánh hoàng hôn bình yên nhất từ trước đến nay. Thiên hạ vạn năm tranh đấu, rốt cuộc cũng không bằng một chỉ tay của người mặc áo xám ấy.

Tiên Trần giới từ đây đã có trật tự mới: Trật tự của sự tối giản.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8