Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 82: Cuộc chiến của những khái niệm**
**Chương 82: Cuộc chiến của những khái niệm**
Giữa bầu trời bị xé toạc của Vô Sắc Thiên, màu đỏ thẩm của huyết dịch đang nuốt chửng sự tĩnh lặng.
Huyết Ma Thánh Tôn đứng đó, toàn thân hắn không còn hình người mà là một khối vật chất lỏng nhầy nhụa, liên tục phồng rộp và phân rã. Mỗi lần một bong bóng máu vỡ ra, hàng vạn oán hồn lại gào thét, tạo thành một ma trận âm thanh có thể khiến đạo tâm của Tiên Tôn sụp đổ ngay lập tức. Đây là "Huyết Giới Lĩnh Vực" của hắn, nơi mà khái niệm "Sự Sống" bị vặn vẹo đến mức cực hạn.
"Ninh Vô Trần!"
Giọng nói của Huyết Ma vang lên từ hàng vạn giọt máu cùng lúc, tạo thành một làn sóng âm ba chấn động cả không gian. "Ngươi muốn 'Định' ta sao? Ngươi nhìn xem, ta là một vạn, là một triệu, là một vạn vạn! Mỗi giọt máu của ta đều chứa đựng nhân quả của một sinh linh đã chết. Ngươi định trụ thân xác ta, liệu ngươi có định trụ được tất cả những nhân quả này không?"
Ninh Vô Trần đứng đó, đôi mắt buồn ngủ hơi nheo lại vì ánh sáng đỏ gắt gao làm hắn khó chịu. Chiếc áo bào xám đơn giản của hắn vẫn phẳng phiu, dù cho gió bão từ Huyết Hải đang cuồng nộ xung quanh. Hắn không thủ thế, không vận linh lực rầm rộ, cũng không có pháp bảo hộ thân. Hắn chỉ đơn thuần là đứng đó, như một dấu chấm xám tĩnh mịch giữa một bức tranh hỗn loạn.
Tô Nguyệt Nhi ở phía xa, tay siết chặt chuôi trọng kiếm, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cô biết, cấp độ chiến đấu này đã vượt xa phạm vi của chiêu thức và công pháp. Đây là cuộc chiến của những khái niệm. Một bên đại diện cho sự "Bành trướng vô hạn" và "Luân hồi máu", một bên chỉ đơn giản là "Một".
"Ồn ào quá."
Ninh Vô Trần cuối cùng cũng mở miệng. Giọng hắn trầm thấp, không chứa đựng chút sát ý nào, nhưng lại có sức nặng khiến những tiếng gào thét của oán hồn bị nghẹn lại trong cổ họng.
Huyết Ma cười điên cuồng, hàng vạn vòi rồng bằng máu từ bốn phương tám hướng lao về phía Ninh Vô Trần: "Chết đi! Hãy tan chảy vào trong sự bất tử của ta! Huyết Pháp: Vạn Cổ Nhân Quả Tế!"
Đó không phải là một đòn tấn công vật lý. Mỗi vòi rồng đó mang theo ký ức, nỗi đau và nghiệp chướng của hàng triệu năm. Chỉ cần chạm vào một chút, linh hồn sẽ bị kéo vào hàng vạn kiếp luân hồi khổ ải, mãi mãi không thể thoát ra.
Ninh Vô Trần chậm rãi nâng ngón tay trỏ lên.
Động tác của hắn chậm đến mức kỳ lạ, dường như mỗi một li di chuyển đều mang theo sự trì trệ của thời gian. Nhưng lạ thay, dù hàng vạn vòi rồng máu kia lao đi với tốc độ ánh sáng, chúng vẫn không thể chạm đến chéo áo của hắn trước khi ngón tay kia hoàn toàn đưa ra.
"Thế giới này vốn dĩ rất đơn giản." Ninh Vô Trần nhẹ giọng, như đang lầm bầm một mình. "Nhưng các ngươi lại thích làm nó phức tạp lên. Tu luyện không phải là để trở nên to lớn hơn, mà là để trở nên tinh thuần hơn."
Hắn không chỉ vào Huyết Ma, cũng không chỉ vào Huyết Hải. Hắn chỉ thẳng vào không trung trước mặt mình, nơi có một sợi tơ nhân quả vô hình đang kết nối vạn vạn giọt máu của đối phương.
"Định."
Chỉ một chữ.
Thế giới đột ngột rơi vào sự im lặng tuyệt đối.
Sóng máu cuồn cuộn trên trời cao cứng đờ lại như được đúc từ đá ruby. Những oán hồn đang nhe răng vuốt quỷ bỗng chốc trở thành những bức tượng đất nung. Gió ngừng thổi, ánh sáng ngừng dao động.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
"Bất tử chỉ là một khái niệm lỗi thời." Ninh Vô Trần khẽ gõ ngón tay trỏ vào không gian bị đóng băng. "Sự tồn tại của ngươi dựa trên sự tích lũy của cái chết. Vậy nếu cái chết không còn ý nghĩa, thì sự sống của ngươi… cũng vô nghĩa."
Khái niệm "Bất tử" của Huyết Ma Thánh Tôn bắt đầu rạn nứt.
Huyết Ma kinh hoàng nhận ra, ngón tay của Ninh Vô Trần không hề đánh vào thân thể hắn, mà là đang ấn xuống "Gốc rễ tồn tại" của hắn. Hắn cảm thấy mình không phải đang bị giết, mà là đang bị… xóa bỏ. Giống như một dòng chữ sai trên một trang giấy sạch, ngón tay kia chính là cục tẩy, chậm rãi và tàn nhẫn xóa đi sự hiện diện của hắn.
"Không… Không thể nào! Ta là quy tắc của huyết sát! Ta là vĩnh hằng!" Huyết Ma gào thét trong tư duy, nhưng ngay cả suy nghĩ của hắn cũng bắt đầu trở nên chậm chạp và đứt quãng.
"Ngươi quá nhiều, quá tạp, quá bẩn."
Ninh Vô Trần khẽ xoay ngón tay một vòng nhỏ.
"Thu."
Vạn dặm Huyết Hải đỏ rực, hàng vạn linh hồn gào thét, hàng triệu khối huyết nhục nhầy nhụa, trong tích tắc co rút lại. Mọi thứ bị nén chặt theo một lực hút vô hình cực đại phát ra từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần.
Cái khái niệm "Bành trướng" của Huyết Ma bị nghiền nát bởi khái niệm "Tối giản" của Ninh Vô Trần.
Trước con mắt ngỡ ngàng của Lão Quy và Nguyệt Nhi, bầu trời huyết sắc tan biến như một giấc mơ tỉnh lứa. Toàn bộ sức mạnh hủy thiên diệt địa của Huyết Ma Thánh Tôn, toàn bộ cái gọi là sự bất tử ngàn đời, lúc này chỉ còn lại là một hạt châu nhỏ bằng hạt cát, màu đỏ lợt lạt, nằm lơ lửng ngay đầu ngón tay của Ninh Vô Trần.
Trong hạt châu nhỏ bé đó, Huyết Ma Thánh Tôn vẫn đang gào thét, nhưng tiếng nói của hắn giờ đây bé nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Về với bụi trần đi."
Ninh Vô Trần búng nhẹ ngón tay.
Hạt châu vỡ tan. Không có vụ nổ nào xảy ra, chỉ có một làn khói trắng nhạt nhẽo tan biến vào hư không.
Một vị Thánh Tôn cấp cao, kẻ từng là nỗi khiếp sợ của mười vạn đại lục, cứ như vậy mà biến mất, sạch sẽ đến mức không để lại một chút nhân quả nào trên thế gian này.
Trời cao lại trở về với vẻ tĩnh mịch ban đầu. Vô Sắc Thiên lại là một màu trắng thanh khiết, vô ưu.
Ninh Vô Trần thu tay về ống tay áo rộng, hắn khẽ ngáp một cái, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang chậm rãi trôi.
"Quét dọn xong rồi." Hắn nói thản nhiên.
Lão Quy nuốt nước bọt cái ực, chiếc mai rùa trên lưng vẫn còn run rẩy vì dư âm của cú "Định" vừa rồi. Lão đã sống hàng vạn năm, thấy qua vô số cường giả, nhưng kẻ giết người bằng cách phủ định chính sự tồn tại của đối phương như thế này, lão chỉ mới thấy đúng một lần.
Ninh Vô Trần đi về phía quán trà nhỏ. Dáng đi của hắn lững thững, tà áo xám phất phơ, thoạt nhìn giống như một thư sinh vừa mới thi rớt, đang đi dạo để giải khuây. Nhưng lúc này, trong mắt những thực thể đang âm thầm quan sát từ Thượng giới, cái bóng lưng kia còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo luân hồi.
"Nguyệt Nhi, trà chắc nguội rồi." Ninh Vô Trần đi ngang qua Tô Nguyệt Nhi, khẽ nhắc nhở.
Tô Nguyệt Nhi giật mình, vội vàng cất thanh trọng kiếm vào sau lưng, gương mặt ửng hồng vì phấn khích xen lẫn sùng bái: "Đại ca! Người… người vừa rồi dùng chiêu gì thế? Huyết Ma kia biến đâu mất rồi?"
Ninh Vô Trần dừng bước một chút, hắn nhìn vào ngón tay trỏ của mình, rồi lại nhìn cô bé:
"Ta không dùng chiêu gì cả. Ta chỉ bảo hắn dừng lại. Thế giới này vốn dĩ đã có quá nhiều thứ rồi, bỏ đi một ít… cũng không sao."
Hắn bước qua những bụi cỏ xanh rì, hơi thở của mùa xuân dường như đang trở lại nơi mà vừa rồi chỉ có chết chóc và oán hận. Sự bá đạo của Ninh Vô Trần không nằm ở việc hắn phá hủy được bao nhiêu, mà nằm ở việc sau khi hắn ra tay, thế giới dường như chưa từng chịu bất kỳ một tổn thương nào.
Một chỉ định thiên hạ, một chỉ sạch trần ai.
Phía sau hắn, bầu trời Vô Sắc Thiên đột ngột nứt ra một khe hở nhỏ. Một con mắt khổng lồ – Thiên Đạo Chi Nhãn – âm thầm quan sát hắn với vẻ đầy kiêng dè và sợ hãi. Nhưng Ninh Vô Trần chẳng buồn ngoảnh đầu lại. Với hắn, Thiên Đạo hay Ma thần, nếu làm phiền đến giấc ngủ của hắn, cũng chỉ cần một cái chỉ tay mà thôi.
Hắn thích sự đơn giản, và hắn có đủ sức mạnh để khiến cả vũ trụ phải đơn giản theo ý mình.