Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 83: Ngươi quá phức tạp**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:52:18 | Lượt xem: 3

**Chương 83: Ngươi quá phức tạp**

Bầu trời của Thanh Vân giới chưa bao giờ nặng nề đến thế.

Đám mây vĩnh hằng phía trên vỡ tan, để lộ ra một khe nứt vắt ngang qua thiên không như một vết sẹo dài vạn trượng. Từ trong khe nứt ấy, một luồng ánh sáng vàng ròng cuồn cuộn đổ xuống, mang theo hơi thở của những quy tắc nguyên thủy nhất. Không phải lôi kiếp, không phải cương phong, mà là những sợi xích nhân quả chằng chịt, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới khổng lồ che lấp cả nhật nguyệt.

Ở trung tâm của mạng lưới ấy, Thiên Đạo Chi Nhãn dần lộ diện. Nó không có đồng tử, chỉ là một khối cầu ánh sáng trắng nhức mắt, bên trong chứa đựng hàng triệu ký tự cổ xưa đang xoay chuyển với tốc độ không thể thấu thị.

Mỗi khi một ký tự chuyển động, không gian lại phát ra những tiếng nghiến rít chói tai. Vạn vật dưới mặt đất, từ ngọn cỏ đến những ngọn núi hùng vĩ, đều như đang bị ép sát xuống bởi áp lực của toàn bộ thế giới.

Tô Nguyệt Nhi khuỵu một gối xuống đất, thanh trọng kiếm trong tay nàng cắm sâu vào nền đá để làm điểm tựa, nhưng ngay cả đá cứng cũng đang rạn nứt. Nàng nghiến răng, mồ hôi thấm đẫm trán, đôi mắt tràn đầy vẻ không cam lòng nhìn lên bầu trời.

Lão Quy thì thảm hại hơn, lão đã thu mình hoàn toàn vào trong mai rùa, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Xong rồi, xong rồi… Thiên Đạo thực sự nổi giận rồi. Ninh gia, ngài đừng đùa nữa, lần này thực sự là 'Trời' muốn diệt người đấy!"

Giữa khung cảnh tận thế ấy, Ninh Vô Trần vẫn đứng đó.

Hắn mặc một chiếc trường bào màu xám đơn giản đến mức bạc màu. Gió từ trên cao thổi xuống lồng lộng, nhưng chỉ làm tà áo hắn khẽ lay động, giống như những quy tắc đáng sợ kia hoàn toàn không tồn tại xung quanh hắn. Ninh Vô Trần hơi nheo mắt, lấy tay che miệng ngáp một cái thật dài, rồi vươn vai.

Ánh nhìn của hắn chạm vào Thiên Đạo Chi Nhãn.

— **"Ninh… Vô… Trần…"**

Một âm thanh không phải từ miệng lưỡi phát ra, mà là sự rung động trực tiếp vào linh hồn của mọi sinh linh. Giọng nói của Thiên Đạo vô cảm, khô khốc, nhưng mang theo quyền uy tối thượng, khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng nảy sinh ý muốn quỳ lạy.

— **"Ngươi là một biến số không nên tồn tại. Ngươi nắm giữ quy tắc 'Định' nhưng lại dùng nó để phá vỡ sự vận hành của luân hồi. Ngươi muốn biến Tiên Trần này thành hư vô sao?"**

Ninh Vô Trần xoa xoa dái tai, vẻ mặt hiện lên sự mất kiên nhẫn. Hắn ngẩng đầu, giọng nói thản nhiên, âm lượng không lớn nhưng lại xuyên qua được màng âm thanh rầm rộ của thiên địa:

"Hư vô? Không, ngươi nghĩ nhiều quá rồi."

Hắn dừng lại một chút, nhìn những sợi xích quy tắc vàng rực đang điên cuồng vây quanh mình, rồi nói tiếp:

"Ta chỉ là cảm thấy… ngươi quá phức tạp."

Câu nói này vừa dứt, toàn bộ không gian như sững lại trong một khoảnh khắc.

Thiên Đạo Chi Nhãn dường như cũng bị câu trả lời ấy làm cho khựng lại. Ngay sau đó, ánh sáng vàng rực bùng lên gấp mười lần. Những ký tự cổ xưa bắt đầu thoát ly khỏi nhãn cầu, hóa thành vạn kiếm, vạn đao, vạn loài thần thú thượng cổ. Mỗi một ảo ảnh đều mang theo sức mạnh của một đạo quy tắc. Lửa của sự hủy diệt, nước của sự tàn lụi, đất của sự giam cầm.

Trời cao giống như một bức tranh thêu dệt từ hàng tỷ sợi chỉ màu sắc rực rỡ nhưng rối rắm, lao xuống với mục tiêu nghiền nát hạt bụi nhỏ bé bên dưới.

Ninh Vô Trần thở dài. Hắn chậm rãi bước lên một bước. Chỉ một bước, nhưng gót chân hắn dẫm lên hư không tạo ra một gợn sóng hình tròn lan tỏa ra vạn dặm, hóa giải toàn bộ áp lực đang đè nặng lên Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy.

"Ngươi nhìn xem," Ninh Vô Trần đưa tay chỉ về phía bầu trời đầy hào quang rực rỡ, "Ngươi dùng mười vạn linh ảnh để giết một người. Ngươi dùng chín tầng lôi kiếp để định đoạt sinh tử. Ngươi đặt ra hàng tỷ nhân quả chỉ để giữ cho thế giới này đi theo một cái vòng lặp mà chính ngươi cũng thấy mệt mỏi."

Hắn bước thêm bước thứ hai, thân hình mảnh khảnh bắt đầu cao lớn lên trong cảm quan của mọi người, dù chiều cao thực sự của hắn chẳng thay đổi.

"Tu sĩ các ngươi thích đặt tên thật dài cho chiêu thức, thích vẽ ra những trận pháp nghìn tầng, thích gom góp linh khí đến đầy tràn kinh mạch. Nhưng thực ra, càng nhiều thứ, càng dễ mục nát."

Thiên Đạo Chi Nhãn rít lên, vạn tượng quy tắc từ trên trời cao ập xuống như thác đổ. Không gian vỡ vụn từng mảnh, thời gian tại thời điểm đó gần như bị bẻ cong hoàn toàn. Sức mạnh này đủ để xóa sổ một đại lục trong nháy mắt.

Ninh Vô Trần đứng trước "thác lũ" của sức mạnh ấy, khuôn mặt vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa thu. Hắn không vận chuyển linh lực rầm rộ, trên người hắn không có lấy một tia hào quang.

Hắn chỉ đơn giản là giơ ngón tay trỏ của bàn tay phải lên.

Ngón tay thon dài, sạch sẽ, không có vết chai sần, trông giống như tay của một thư sinh chưa từng cầm qua vật nặng.

"Ngươi nói ngươi là Thiên Đạo, nắm giữ vạn pháp."

Ninh Vô Trần lẩm bẩm, ánh mắt đột ngột trở nên thâm trầm, một luồng khí thế "vô thượng" từ sâu trong cốt tủy hắn trỗi dậy, đè ép cả ánh sáng của Thiên Đạo Chi Nhãn.

"Nhưng trong mắt ta, vạn pháp… cũng chỉ là một vũng bùn dơ bẩn."

Hắn chậm rãi nhấn ngón tay về phía trước, nhắm thẳng vào tâm nhãn của khối cầu ánh sáng vĩ đại kia.

"Hóa giản."

Chỉ hai chữ. Không có tiếng gào thét, không có tiếng nổ long trời lở đất.

Từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, một vòng tròn màu xám nhạt lan tỏa ra. Nó đi tới đâu, vạn vật ở đó lập tức trở nên "đơn giản".

Những con rồng sét rực rỡ biến mất, chỉ còn lại một tia điện nhỏ nhoi rồi tắt lịm. Những thanh kiếm nhân quả sắc lẹm vỡ tan thành những hạt bụi tầm thường. Những ký tự cổ xưa phức tạp đang xoay chuyển kia bỗng chốc trở nên xơ xác, rồi bay biến như những trang giấy vụn gặp gió mạnh.

Cả một bầu trời đầy rẫy những quy tắc phức tạp, thần thông biến hóa, chỉ trong vòng một nhịp thở đã bị "lau sạch" bởi một lực lượng tối giản đến cực điểm.

Nó giống như một bức tranh sơn dầu đầy màu sắc bị một bàn tay vô hình dùng mực xám phủ lên, xóa sạch mọi chi tiết thừa thãi.

Càng đơn giản, càng bá đạo. Vì khi một thứ gì đó đạt tới sự tinh thuần tuyệt đối, không có gì có thể chống lại nó.

Ngón tay của Ninh Vô Trần tiếp tục tiến về phía trước. Thiên Đạo Chi Nhãn lần đầu tiên run rẩy. Những sợi xích quy tắc cố gắng ngăn cản ngón tay ấy nhưng chỉ vừa chạm vào đã bị biến thành không khí.

— **"Không… có… khả… năng…"** – Ý chí của Thiên Đạo vang lên trong sự hoảng loạn – **"Ngươi là ai? Sức mạnh này… không thuộc về Tiên Trần!"**

Ninh Vô Trần rốt cuộc đã áp ngón tay của mình vào sát "con mắt" khổng lồ ấy. Khoảng cách chỉ còn một tấc. Hắn nhìn thẳng vào thực thể được cho là thần thánh nhất vũ trụ này, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng:

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là… ngươi làm ta nhức đầu quá lâu rồi."

"Định."

Chữ cuối cùng vừa thốt ra, một âm thanh trầm đục "Oong" vang vọng khắp Cửu Tiêu.

Thiên Đạo Chi Nhãn lập tức hóa đá. Ánh sáng của nó lịm tắt, biến thành một khối đá tròn xám xịt, xù xì, lơ lửng trên không trung. Khe nứt thiên hà khép lại trong nháy mắt. Những xích sắt nhân quả tan chảy thành mưa rào, tưới xuống mặt đất Thanh Vân giới vốn đang khô cằn vì trận chiến.

Bầu trời trở lại màu xanh thuần khiết vốn có của nó. Những đám mây trắng lại chậm rãi trôi, thanh bình như thể chưa từng có một cuộc đối đầu cấp độ Tiên Đế nào vừa diễn ra.

Ninh Vô Trần thu tay về, thu vào trong tay áo rộng. Hắn hơi cúi đầu nhìn xuống ngón tay của mình, thấy có chút bụi vàng bám vào, hắn liền nhẹ nhàng thổi một cái.

"Phù."

Hạt bụi biến mất.

Bên dưới, Lão Quy há hốc mồm, chiếc đầu rùa vươn dài ra hết cỡ, mắt tròn xoe nhìn khối "đá Thiên Đạo" đang treo lơ lửng trên trời kia. Lão cà lăm: "Định… định rồi? Thiên Đạo… bị gia gia hóa đá rồi?"

Tô Nguyệt Nhi đứng dậy, nàng lau mồ hôi trên mặt, đôi mắt long lanh đầy vẻ tự hào. Nàng nhìn bóng lưng xám giản dị trên cao, thì thầm: "Vẫn là một chỉ… Không hơn không kém."

Ninh Vô Trần từ trên cao chậm rãi hạ chân xuống mặt đất. Hắn đi về phía quán trà, bước đi vẫn ung dung, thong thả.

"Nguyệt Nhi, trà chắc héo cả rồi. Đi pha ấm mới đi."

Tô Nguyệt Nhi vội vàng gật đầu: "Tuân lệnh đại ca! Ngài muốn dùng loại nào?"

Ninh Vô Trần ngẫm nghĩ một chút, rồi nhún vai:

"Loại nào cũng được, miễn là… đừng quá phức tạp."

Hắn bước vào trong quán, ngả người lên chiếc ghế tựa bằng tre quen thuộc, nhắm mắt lại. Trong thoáng chốc, dường như cả thế giới này đều lặng yên để phục vụ cho giấc ngủ của hắn.

Mọi quy tắc, mọi hào quang, mọi danh vọng ngoài kia… đối với Ninh Vô Trần mà nói, tất thảy đều chỉ là hạt bụi trần ai mà một ngón tay của hắn có thể phủi sạch bất cứ lúc nào.

Thế giới này vốn dĩ rất đơn giản. Kẻ nào làm nó trở nên phức tạp, kẻ đó phải biến mất. Đó chính là sự bá đạo của kẻ quét rác vĩ đại nhất lịch sử Tiên Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8