Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 84: Nhất Chỉ Định Thời Gian**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:53:00 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 84: NHẤT CHỈ ĐỊNH THỜI GIAN**

Thanh Vân giới sau trận đại chiến vẫn còn nồng nặc mùi hôi tanh của huyết sát và tro tàn của vạn dặm kiếm khí. Những kẽ nứt không gian li ti như những vết rạch trên tấm gương vỡ, chưa kịp khép lại, đang âm thầm rò rỉ thứ năng lượng hỗn loạn từ hư không.

Ninh Vô Trần đứng trước quán trà nhỏ, đôi mắt hơi híp lại. Gió thổi qua, tà áo xám của hắn bay nhè nhẹ, phảng phất chút tiêu sái giữa một thế giới đang rách nát.

Lão Quy ngồi bệt dưới gốc cây già, cái mai rùa nứt nẻ lố nhố những vệt máu khô của địch nhân. Lão thở hắt ra, lau đi mồ hôi trên trán, giọng khàn đặc:

"Chủ nhân, trận này tuy thắng nhưng thiên địa pháp tắc đã rối loạn cả rồi. Những vết nứt không gian này nếu không có vạn năm tu dưỡng, e rằng linh khí của Thanh Vân giới sẽ rò rỉ hết sạch. Vạn năm sau, nơi này sẽ trở thành một vùng đất chết."

Tô Nguyệt Nhi chống thanh trọng kiếm xuống đất, cánh tay vẫn còn run nhẹ vì sức ép của thiên uy lúc trước. Nàng nhìn xung quanh, thấy một con chim sẻ đang cố vỗ cánh bay qua một kẽ nứt không gian rồi bị lực hút xé nát trong chớp mắt, không khỏi đau lòng:

"Vạn năm… Quá dài. Chẳng lẽ không có cách nào nhanh hơn sao đại ca?"

Ninh Vô Trần không đáp ngay. Hắn chậm rãi cúi xuống, nhặt lên một chiếc lá đào héo úa vì kiếm khí của Lục Thiên Phong. Chiếc lá đã xám xịt, không còn một tia sinh mệnh.

Hắn liếc nhìn khối Thiên Đạo Chi Nhãn đã hóa thành đá xù xì đang treo lơ lửng trên tầng không. Ý chí của thế giới đang rên rỉ. Sự lộn xộn này làm hắn thấy khó chịu. Nó giống như một ngôi nhà đầy bụi bặm mà người quét rác như hắn không thể ngó lơ.

"Vạn năm để sửa chữa một mớ hỗn độn thế này?" Ninh Vô Trần nhàn nhạt thốt lên, "Quá lãng phí thời gian. Ta không đợi được lâu như thế."

"Vậy… phải làm sao?" Lão Quy ngẩn người.

"Nếu quy tắc của thế giới cần vạn năm để tự phục hồi, vậy thì hãy để vạn năm đó diễn ra ngay lúc này."

Câu nói của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến đồng tử của Lão Quy co rụt lại. Để vạn năm diễn ra ngay lúc này? Chuyện này chẳng khác nào cưỡng ép vận hành luân hồi, nghịch chuyển thái cực.

Ninh Vô Trần chậm rãi vươn ngón tay trỏ ra.

Chỉ một hành động vươn tay đơn giản ấy, nhưng toàn bộ linh khí còn sót lại trong bán kính vạn dặm đột ngột triệt tiêu. Không phải bị hút đi, mà là bị "đè ép" xuống đến mức không thể cảm nhận được. Không gian xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện những gợn sóng hình vòng tròn, lan tỏa một cách lặng lẽ.

Hắn nhìn thẳng vào hư không, nơi thời gian đang chảy trôi một cách hỗn loạn vì những tác động của trận chiến cấp Đế.

"Định."

Chữ này vang lên, không hề chấn động trời đất, không có âm thanh nổ tung. Nó chỉ đơn giản là một mệnh lệnh. Một mệnh lệnh mà vạn vật không có quyền từ chối.

Một ngón tay của Ninh Vô Trần chạm nhẹ vào hư vô trước mặt.

Trong nháy mắt, một cảm giác kỳ quái bao trùm lấy tất cả. Tô Nguyệt Nhi đang định chớp mắt, nhưng mí mắt nàng dừng lại ở lưng chừng. Một hạt bụi đang bay trước mũi nàng bỗng chốc hóa thành một điểm đen cố định trong không trung.

Tiếng gió rít qua khe cửa quán trà đột ngột tắt lịm. Thác nước đổ xuống từ ngọn núi phía xa vẫn giữ nguyên hình dạng một dải lụa trắng, nhưng những giọt nước văng ra lại treo lơ lửng, không rơi xuống, cũng chẳng tan đi.

Thế giới rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Đây không chỉ là không gian đứng yên. Đây là thời gian đã ngừng trôi.

Trong cái "Tĩnh" vĩnh hằng đó, duy chỉ có Ninh Vô Trần là vẫn "Động".

Hắn chậm rãi bước đi giữa một thế giới đã hóa thành bức tranh thủy mặc đứng yên. Gương mặt của Tô Nguyệt Nhi tràn đầy vẻ lo lắng vẫn giữ nguyên sắc thái đó, mái tóc bay của nàng cứng lại như gốm sứ. Lão Quy vẫn giữ tư thế há mồm kinh ngạc, ngay cả một tia ánh sáng trong con ngươi lão cũng bị khóa chặt.

Ninh Vô Trần đi đến quán trà, rót một chén nước lạnh. Khi nước rơi ra từ bình, nó không hề chảy theo dòng mà tạo thành những hạt tròn vây quanh chén, cho đến khi hắn dùng ý niệm chỉ định cho chúng "rơi xuống".

Đối với cả vũ trụ, khoảnh khắc này chỉ là một nhịp thở. Nhưng đối với Ninh Vô Trần, đây là sự khởi đầu của một cuộc đại tu.

Hắn lại giơ ngón tay lên, vẽ một đường tròn trong không trung.

"Trần đi, Tiên ở lại."

Trong giây phút thời gian đứng yên đó, Ninh Vô Trần bắt đầu quét dọn. Mỗi lần ngón tay hắn di chuyển, những kẽ nứt không gian đen kịt đang rỉ ra tử khí bỗng chốc được bện lại bằng những sợi dây thời gian vàng óng. Những tạp chất trong linh khí, những oán niệm của các tu sĩ tử trận, những kiếm ý tàn dư phá hoại quy tắc đều bị ngón tay hắn thu nạp, rồi hóa thành tro bụi.

Một vạn năm của vũ trụ đang bị "nén" lại bên trong ngón tay của hắn.

Vạn năm để linh khí thanh lọc.
Vạn năm để núi sông tự chữa lành.
Vạn năm để thiên đạo hóa đá tự cảm ngộ lại bản ngã.

Tất cả những thay đổi đáng lẽ phải mất mười thế kỷ đằng đẵng đó, nay lại đang cuồn cuộn diễn ra dưới lớp màn của sự tĩnh lặng. Ninh Vô Trần bước qua những cánh rừng, nhìn thấy những hạt mầm dưới đất đang muốn vươn vai, nhưng bị hắn "định" lại để chúng nén chặt sinh cơ suốt vạn năm trong một tích tắc.

Mái tóc xám của hắn bắt đầu có những sợi sáng rực rỡ phản chiếu nhân quả của cả một thời đại.

"Một vạn năm cô tịch, đổi lấy một hơi thở thái bình. Có vẻ cũng xứng đáng."

Hắn đứng giữa trung tâm của Thanh Vân giới, ngón tay hướng lên trời. Khối Thiên Đạo Chi Nhãn xám xịt bắt đầu rạn nứt. Những mảnh đá bong ra, để lộ bên trong một đồng tử xanh biếc, tinh khiết hơn trước hàng vạn lần. Những sợi xích quy tắc từng là công cụ để Thiên Đạo thao túng sinh linh, nay biến thành những dòng suối trong veo nuôi dưỡng thế giới.

Ninh Vô Trần cảm nhận được sức nặng của vạn năm đang đè lên đầu ngón tay mình. Nếu là bất kỳ vị Tiên Đế nào khác, dù có mạnh đến đâu, việc thao túng dòng chảy thời gian của cả một giới vực như thế này cũng đủ khiến họ bị phản phệ thành hư vô.

Nhưng hắn là Ninh Vô Trần.

Với hắn, thời gian cũng chỉ là một loại bụi bẩn. Mà hắn, là người quét rác.

Hắn bước trở lại quán trà, ngồi xuống chiếc ghế tre quen thuộc. Chén trà lúc trước vẫn chưa kịp nguội, khói trắng vẫn giữ nguyên tư thế uốn lượn.

Ninh Vô Trần khẽ thu tay về, thu vào trong ống tay áo xám cũ kỹ.

"Tan."

Âm thanh vừa dứt, một tiếng vang trầm đục giống như tiếng chuông từ thuở khai thiên lập địa vọng lại.

"Cộp!"

Chiếc lá đào khô trên tay Ninh Vô Trần bỗng chốc hóa thành bụi cám, nhưng ngay lập tức, từ cành cây khô héo của cây đào già bên cạnh quán, hàng vạn nụ hoa mập mạp đồng loạt bung nở. Hương thơm thanh khiết tràn ngập không gian.

Tô Nguyệt Nhi chớp mắt một cái. Nàng vẫn thấy đại ca đang ngồi đó, chén trà trên tay hắn dường như chưa hề vơi đi. Nhưng khi nàng nhìn ra xung quanh, nàng bỗng hét lên một tiếng thất thanh:

"Cái gì thế này?!"

Thanh Vân giới rách nát lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một vùng trời đất mới mẻ đến mức kinh ngạc. Những kẽ nứt không gian đáng sợ đã biến mất không còn một dấu vết. Bầu trời xanh đến mức nhìn thấu được cả những vì sao xa xăm ở Thượng Giới. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù nhè nhẹ bao quanh các ngọn núi.

Đặc biệt là những vết thương trên người nàng và Lão Quy, tất cả đã hoàn toàn biến mất, thậm chí tu vi của nàng còn tinh thuần hơn trước bội phần.

Lão Quy sờ soạng cái mai rùa của mình, kinh hãi phát hiện những vết nứt cũ kỷ từ hàng vạn năm trước – thứ vốn là vết sẹo do lôi kiếp để lại – nay cũng đã láng mịn như ngọc bích.

"Chủ… chủ nhân… Lão Quy ta không nhìn nhầm chứ? Chuyện gì vừa xảy ra?" Lão Quy lắp bắp, "Cảm giác này… giống như thế giới đã trôi qua vạn năm an lạc, nhưng… lão ta rõ ràng mới chỉ vừa chớp mắt một cái!"

Ninh Vô Trần nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm của trà lan tỏa trong lồng ngực. Hắn vẫn lười biếng như cũ, không buồn nhìn vào sự ngạc nhiên của hai người.

"Chẳng có gì. Ta thấy thế giới này hơi bẩn, nên quét dọn một chút."

Tô Nguyệt Nhi nhìn những đóa hoa đào rực rỡ vừa nở rộ khắp sân, rồi nhìn lại đại ca. Nàng cảm nhận được một sự thật khủng khiếp: Chỉ trong một cái chớp mắt của nàng, người đàn ông mặc áo xám này đã cưỡng ép thời gian phải trôi đi một vạn năm chỉ để "quét dọn bụi trần".

"Vạn năm…" Lão Quy run rẩy quỳ sụp xuống đất, giọng nói lạc đi vì tôn kính, "Ngài dùng một giây để định đoạt vạn năm của tiên phàm… Nhất chỉ định thời gian… Trên đời này, còn quy luật nào mà ngài không thể 'định'?"

Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía chân trời, nơi những mảnh bụi vàng của quy tắc cũ đang hoàn toàn tan biến.

"Vẫn còn một thứ." Hắn khẽ nói.

"Là gì ạ?" Nguyệt Nhi tò mò hỏi.

"Sự lười biếng của ta."

Hắn thở dài, nằm ngả người ra ghế, nhắm mắt lại.

"Đã định thời gian trôi nhanh vạn năm để thế giới sạch sẽ, vậy mà bây giờ ta lại thấy buồn ngủ rồi. Nguyệt Nhi, đừng để ai làm phiền. Kẻ nào đến, bảo họ đợi thêm một vạn năm nữa đi."

Gió xuân thổi qua, những cánh hoa đào phất phơ rơi xuống, vương lên tà áo xám. Thế giới mới rực rỡ là vậy, linh khí dồi dào là thế, nhưng trong mắt kẻ nắm giữ quy luật tối cao kia, dường như chúng chẳng quan trọng bằng một giấc ngủ yên bình dưới gốc cây già.

Bên ngoài Thanh Vân giới, ý chí của các cường giả ở những tiểu thế giới lân cận đang run rẩy. Họ vừa cảm nhận được một chấn động thời gian kinh hồn bạt vía, nhưng khi dò xét tới, họ chỉ thấy một thế giới tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Ở đó, không có hào quang Đế vương, không có thần thông chói mắt.

Chỉ có một quán trà nhỏ, và một kẻ mặc áo xám đang ngủ say. Một giấc ngủ kéo dài cả một thời đại, nằm gọn dưới một ngón tay vừa định lại cả thiên thu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8