Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 92: Một chút rắc rối nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:01:29 | Lượt xem: 3

Nắng sớm ở Nhất Chỉ Quán bao giờ cũng mang một vẻ tịch mịch lạ lùng.

Ninh Vô Trần nằm trên chiếc ghế tựa bằng tre già, chiếc ghế đã mòn vẹt ở những chỗ kê tay, kêu kẽo kẹt theo từng nhịp thở chậm rãi của hắn. Trên mặt hắn đắp một chiếc lá sen lớn, màu xanh của lá đã hơi héo, che đi đôi mắt lúc nào cũng như đang chìm vào cõi mộng.

Đối với Ninh Vô Trần, tu hành là một việc cực kỳ phiền phức. Hít thở linh khí, vận chuyển chu thiên, khai phá thần thức… tất cả đều là những động tác thừa thãi. Nếu đại đạo là một đường thẳng, tại sao người ta cứ phải vẽ thêm hoa lá để rồi lạc lối trong đó?

Bên cạnh hắn, Lão Quy – hay còn gọi là Thanh Quy Đạo Nhân – đang cặm cụi dùng một chiếc bàn chải nhỏ xíu để cọ rửa cái mai rùa của mình. Lão làm việc này một cách thành kính, cứ như thể đó là linh bảo chí tôn cần được tế luyện hàng ngày.

"Chủ nhân, trà hôm nay là loại Tuyết Sơn trà mà Tô nha đầu vừa hái được ở vách đá phía Tây." Lão Quy khẽ khàng lên tiếng, giọng nói đục ngầu như tiếng đá lăn dưới suối.

Ninh Vô Trần không nhúc nhích, chỉ có tiếng nói thốt ra từ dưới lá sen, nhàn nhạt như khói tỏa: "Để đó đi. Đợi gió lặng rồi uống."

Gió hôm nay không lặng. Trái lại, nó mang theo những tiếng xé gió lồng lộng từ xa vọng lại, kèm theo đó là tiếng cười đùa oang oang của một đám thiếu niên nam nữ.

Tô Nguyệt Nhi đang lau chùi thanh trọng kiếm đen kịt của mình sau vườn, nghe thấy tiếng động liền nhíu mày. Cô nàng nhảy phắt lên tường rào, nhìn về phía con đường mòn dẫn lên núi. Một đám tu sĩ trẻ tuổi, mặc đạo bào xanh thẫm thêu hình sóng cuộn, đang ngạo nghễ cưỡi mây bay tới.

"Lại là đám người của Sơn Hải Tông." Tô Nguyệt Nhi hừ một tiếng, tay siết chặt chuôi kiếm. "Cái đám nhóc tì này không biết chán hay sao?"

Trong mắt Ninh Vô Trần, hay thậm chí là trong mắt Lão Quy, những thiên tài mười tám, đôi mươi đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, Kim Đan kia chẳng khác gì đám trẻ con đang tập đi. Nhưng cái đám "trẻ con" này lại có một đặc điểm chung: chúng rất ồn ào.

"Vị đạo hữu ở phía dưới, Nhất Chỉ Quán này là nơi ở của các vị sao?"

Tiếng nói phát ra từ một thiếu niên đi đầu, tên hắn là Tần Hải, một trong "Sơn Hải Tam Kiệt" danh tiếng lẫy lừng của vùng này. Hắn hạ xuống sân quán, chân chưa chạm đất đã tỏa ra một luồng khí thế Kim Đan uy áp, khiến bụi bặm trong sân bay mù mịt.

Ninh Vô Trần dưới lá sen nhíu mày lại một chút. Hắn rất ghét bụi bay vào người.

Lão Quy thở dài, đặt bàn chải xuống, lạch bạch bò ra: "Mấy vị tiểu hữu, chủ nhân nhà ta đang nghỉ ngơi. Nếu muốn uống trà thì xin mời sang ngọn núi bên cạnh. Nhất Chỉ Quán hôm nay không tiếp khách."

Tần Hải nhìn lão già gù lưng với cái mai rùa trên vai, ánh mắt lộ vẻ khinh thường rõ rệt: "Một con rùa thành tinh cũng dám ra đây nói chuyện? Chúng ta là người của Sơn Hải Tông, đang truy lùng một con Huyết Ma yêu thú chạy trốn vào vùng này. Có người thấy nó bay về hướng quán trà của các ngươi. Mau tránh ra để bọn ta vào lục soát!"

"Yêu thú?" Nguyệt Nhi từ trên tường nhảy xuống, trọng kiếm "ầm" một tiếng cắm xuống đất, khiến cả sân quán rung chuyển. "Ở đây chỉ có người thanh tịnh, không có yêu thú. Mấy người cút nhanh cho rảnh mắt, nếu không bà cô đây không khách khí đâu."

Tần Hải nhìn thấy Tô Nguyệt Nhi, mắt sáng lên một tia tham lam trước vẻ đẹp của cô, nhưng rồi lại cười nhạt: "Khí lực khá lắm, nhưng tu vi rườm rà, thiếu tính quy tắc. Tu luyện kiểu dân dã này chỉ là phí thời gian."

Hắn vung tay lên, sau lưng hai đệ tử khác cũng đáp xuống. Một nam một nữ, tất cả đều khí thế bừng bừng, pháp bảo trên tay tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

"Hải sư huynh, cần gì nói nhiều với hạng người này?" Thiếu nữ tên Minh Châu cười lạnh. "Địa bàn của Sơn Hải Tông, bất cứ ai cũng phải phối hợp. Nếu không, chỉ cần một ngón tay của sư huynh là có thể san phẳng cái lều cỏ này."

Nghe đến ba chữ "một ngón tay", Lão Quy rùng mình một cái, ánh mắt nhìn đám thiếu niên kia như nhìn những kẻ đã chết.

Lão liếc về phía chiếc ghế tre. Chiếc lá sen vẫn nằm yên, nhưng một luồng hơi lạnh bắt đầu lan tỏa.

Ninh Vô Trần lúc này rốt cuộc cũng lên tiếng. Tiếng hắn trầm thấp, mệt mỏi: "Một chỉ… san phẳng quán trà của ta?"

Tần Hải nghênh mặt lên, linh lực trong người vận chuyển, một ngón tay trỏ hướng về phía cửa quán trà, đầu ngón tay tích tụ một khối lôi cầu xanh thẫm, lách tách sấm chớp. Hắn kiêu ngạo nói: "Đúng thế! Ta tu 'Sơn Hải Lôi Chỉ', một chỉ ra đi là núi lở đất mòn. Lão già kia, mau gọi kẻ đang giả thần giả quỷ trên ghế kia dậy, nếu không…"

"Ồn quá."

Ninh Vô Trần nhẹ nhàng nhấc chiếc lá sen khỏi mặt. Đôi mắt hắn vẫn chưa mở hẳn, cứ như thể việc mở mắt ra nhìn thế gian này là một sự lãng phí linh hồn lực cực lớn.

Hắn chậm rãi đứng dậy. Động tác của hắn rất bình thường, không có tiên phong đạo cốt, không có hào quang bao quanh, giống hệt một tên lười vừa ngủ dậy. Nhưng khi hắn đứng vững, cả không gian quanh Nhất Chỉ Quán đột nhiên trở nên đặc quánh lại.

Gió ngừng thổi.
Lá cây đang rơi giữa chừng chợt đứng yên trên không trung.
Ngay cả quả lôi cầu trên tay Tần Hải cũng ngừng lách tách, ánh sáng xanh đứng sững như bị đóng băng vào một khối pha lê vô hình.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Tần Hải kinh hoàng nhận ra mình không thể cử động dù chỉ là một sợi tóc. Hắn muốn hét lên, nhưng thanh quản như bị ai đó bóp nghẹt.

Ninh Vô Trần tiến tới một bước, chân trần chạm vào mặt đất phủ đầy bụi do đám thiếu niên kia gây ra. Hắn nhìn vệt bụi dính trên ngón chân mình, rồi nhìn sang đám người Sơn Hải Tông.

"Thế giới này vốn dĩ rất đơn giản." Ninh Vô Trần nhẹ giọng nói, như đang lầm bầm với chính mình. "Người ta tu luyện vạn năm, cuối cùng cũng chỉ vì muốn có một chỗ đứng yên ổn. Vậy mà các ngươi lại cứ thích làm cho nó trở nên phức tạp."

Hắn chậm rãi đưa bàn tay phải ra. Bàn tay thon dài, trắng trẻo như ngọc, không giống bàn tay của một tu sĩ đã trải qua gió sương.

"Ngươi muốn dùng một chỉ san phẳng nơi này?"

Ninh Vô Trần nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt như có như không. Hắn không hề vận công, không có pháp lực dao động, hắn chỉ đơn giản là chỉ về phía trước một cái.

"Định."

Chỉ một chữ.

Ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần chưa kịp chạm vào Tần Hải, nhưng trong nháy mắt đó, toàn bộ quy tắc của thiên địa trong vòng trăm dặm chợt co rút lại, quy tụ về đầu ngón tay của hắn.

Phụt!

Lôi cầu trên tay Tần Hải tan biến như bọt xà phòng. Không có tiếng nổ, không có khói lửa, nó đơn giản là bị "xóa sổ" khỏi dòng nhân quả.

Tiếp đó, một luồng sức mạnh tối giản đến cực điểm lan tỏa. Tần Hải, Minh Châu và những đệ tử Sơn Hải Tông cảm thấy linh hồn mình như bị một ngón tay khổng lồ từ thiên không nhấn xuống. Toàn bộ tu vi Kim Đan, linh khí tích lũy mấy mươi năm, tất cả các đạo pháp phức tạp mà bọn chúng hãnh diện… vào khoảnh khắc này đều hóa thành hư vô.

Cạch… cạch… cạch…

Mấy món pháp bảo lộng lẫy rơi rụng xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, mất sạch linh tính.

Đám "nhóc tì" ngạo nghễ khi nãy, giờ đây đồng loạt quỳ rạp xuống đất, mặt mũi trắng bệch, toàn thân run rẩy. Bọn chúng nhận ra một sự thật đáng sợ: không phải bọn chúng bị phế tu vi, mà là "ngón tay" kia đã biến định luật tu luyện của bọn chúng trở nên vô hiệu.

Trong thế giới của Ninh Vô Trần, hắn nói là không, thì chính là không.

"Ta mệt rồi." Ninh Vô Trần thu tay lại, vẻ lười biếng lại quay về trong đôi mắt. "Nguyệt Nhi, mang chổi ra đây quét sạch đám rác này đi."

Tô Nguyệt Nhi cười hì hì, thanh trọng kiếm thu lại, thay vào đó là một cây chổi lông gà to sụ. Cô nàng đi đến trước mặt Tần Hải – kẻ lúc này đã sợ đến mức không thốt ra được lời nào – rồi phủi phủi: "Này, đừng làm bẩn sân quán nữa. Biến nhanh còn kịp, nếu để chủ nhân ta đổi ý, cái 'một chỉ' tiếp theo không phải là định tu vi đâu, mà là định lại kiếp sau của các ngươi đấy."

Lão Quy thì lắc đầu ngao ngán, nhặt chiếc bàn chải lên: "Đã bảo là đừng làm ồn mà. Tuổi trẻ bây giờ… cứ thích dùng những chiêu thức lòe loẹt, chẳng bằng một cái móng tay của chủ nhân."

Đám người Sơn Hải Tông như được đại ân, bò lăn bò càng ra khỏi cổng Nhất Chỉ Quán. Bọn chúng chạy không kịp quay đầu, thậm chí không dám bay bằng mây vì sợ sự dao động của linh lực lại chọc giận vị "Tiên đế lười biếng" kia.

Sân quán trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu.

Ninh Vô Trần quay lại chiếc ghế tre, nằm xuống, đắp chiếc lá sen lên mặt.

"Chủ nhân, trà lạnh rồi." Lão Quy nhắc nhỏ.

"Kệ nó đi." Ninh Vô Trần lẩm bẩm. "Lạnh cũng là một trạng thái đơn giản. Nóng mới phức tạp."

Ánh nắng vẫn len lỏi qua kẽ lá, rọi lên tà áo xám giản dị. Nhất Chỉ Quán vẫn đứng đó, nhỏ bé, cô độc giữa núi rừng, nhưng chỉ cần người thanh niên kia còn ở đó, thì cả thiên hạ này, dù có là Tiên đế đỉnh cao hay Thần ma vạn cổ, cũng không kẻ nào dám làm xáo động lấy một hạt bụi trần ai nơi đây.

Vì chỉ cần hắn chỉ tay một cái… vạn vật đều sẽ trở về sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

Một chút rắc rối nhỏ, rốt cuộc cũng chỉ cần một khoảnh khắc yên tĩnh là có thể giải quyết xong. Ninh Vô Trần lại chìm vào giấc ngủ, bắt đầu hành trình tu luyện tối giản nhất của mình: không nghĩ, không làm, không tồn tại trong sự ồn ào của thế gian.

Cộp… cộp… cộp…

Tiếng Lão Quy cọ mai rùa lại vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng chổi của Tô Nguyệt Nhi.

Thế giới này, quả thực rất đơn giản.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8