Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 91: Kẻ thù cũ, cuộc sống mới**
Tiếng "cộp… cộp…" đều đặn vang lên trong sương sớm.
Tại hậu viện của Nhất Chỉ Quán, một nam tử trung niên mình trần, mồ hôi nhễ nhại đang vung chiếc rìu rỉ sét lên cao, rồi dứt khoát bổ xuống khúc gỗ lim cứng như đá. Từng thớ gỗ văng ra, rơi xuống chân hắn một cách lộn xộn.
Kẻ đang chẻ củi này, nếu là nửa năm trước, chỉ cần một cái tên cũng đủ khiến giới tu chân ở Thanh Vân giới phải run rẩy. Lục Thiên Phong – Vạn Kiếm Tiên Tử, kẻ từng đứng trên đỉnh cao, hô mưa gọi gió, xuất hiện với vạn kiếm hộ thân, hào quang che lấp cả nhật nguyệt.
Nhưng giờ đây, hắn chỉ là một gã tiều phu không có tu vi, một kẻ tạp dịch lầm lũi trong quán trà nhỏ của một kẻ lười biếng nhất thế gian.
Lục Thiên Phong dừng tay, đưa tay quẹt ngang dòng mồ hôi đang chảy vào mắt. Hắn nhìn thanh rìu trong tay, lại nhìn đôi bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần mới hình thành. Đôi bàn tay này vốn dĩ chỉ dùng để nắm lấy những thanh thần kiếm tinh xảo nhất, dùng để thi triển những kiếm chiêu hoa mỹ có thể chẻ đôi ngọn núi. Vậy mà giờ đây, việc bổ một khúc gỗ cũng khiến hắn hụt hơi.
"Vẫn quá chậm."
Một giọng nói uể oải từ phía hiên nhà truyền đến.
Lục Thiên Phong giật mình, vội vàng buông rìu, đứng thẳng người, đầu hơi cúi xuống. Hắn không dám ngẩng lên nhìn người thiếu niên mặc đạo bào xám đang ngồi tựa lưng vào cột gỗ, tay cầm một chén trà bốc khói nghi ngút.
Ninh Vô Trần nheo mắt nhìn những khúc gỗ đã được chẻ xong, giọng điệu vẫn đều đều không chút gợn sóng: "Ngươi dùng lực quá nhiều, nhưng tâm lại quá tạp. Củi là củi, rìu là rìu. Khi nào ngươi thấy rìu không còn là rìu, củi không còn là củi, thì lúc đó ngươi mới bắt đầu chạm vào ngưỡng cửa của 'đơn giản'."
Lục Thiên Phong mím môi, trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng xen lẫn kính sợ. Hắn từng cho rằng Ninh Vô Trần phế bỏ tu vi của hắn là một sự sỉ nhục lớn nhất cuộc đời. Nhưng ở lại đây nửa năm, tận mắt chứng kiến vị chủ nhân này dùng một ngón tay định đoạt vận mệnh của biết bao đại năng, hắn mới hiểu ra rằng, được ở đây chẻ củi cho người này chính là đại cơ duyên mà cả đời tu sĩ khác mơ cũng không thấy.
"Tiểu nhân ngu muội, xin chủ nhân chỉ điểm thêm." Lục Thiên Phong khàn giọng nói.
Ninh Vô Trần không đáp. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt vốn dĩ luôn có vẻ buồn ngủ bỗng chốc nhìn về phía cổng quán. Hắn thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút phiền muộn:
"Lại có ruồi bọ đến làm phiền giấc ngủ trưa rồi."
Lúc này, Lão Quy – Thanh Quy Đạo Nhân, trong bộ dạng một lão già khúm núm, lưng đeo cái mai rùa lạch bạch chạy từ tiền đường vào, gương mặt hớt hải: "Chủ nhân! Chủ nhân không ổn rồi! Đám người của Thiên Kiếm Tông… chúng tìm đến tận đây rồi!"
Nguyệt Nhi đang lau chùi thanh trọng kiếm to bản ở góc sân, nghe thấy vậy liền đứng bật dậy, đôi mắt to tròn lóe lên tia lửa: "Thiên Kiếm Tông? Lại là cái đám dở hơi thích mang kiếm loè người đó sao? Để ta ra quét sạch bọn chúng!"
"Nguyệt Nhi, bình tĩnh." Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói, "Ngươi đánh không lại kẻ cầm đầu lần này đâu. Hắn đã chạm đến ngưỡng 'Tiên', dù chỉ là nửa bước, nhưng trọng kiếm của ngươi vẫn còn quá rườm rà."
Cùng lúc đó, từ bên ngoài Nhất Chỉ Quán, một luồng kiếm ý lạnh lẽo như băng giá tràn ngập không gian. Mười dặm quanh quán trà, sương mù vốn đang lảng bảng bỗng chốc bị chém vỡ vụn. Tiếng vạn kiếm reo vang, một bóng người mặc trường bào hoàng kim, đạp trên một thanh cự kiếm khổng lồ, từ từ hạ xuống ngay trước cổng.
"Thiên Kiếm Tông chấp pháp trưởng lão – Hàn Nhất Thiên, kính mời Vạn Kiếm Tiên Tử Lục Thiên Phong trở về tông môn!"
Giọng nói như sấm truyền, mang theo linh lực mạnh mẽ khiến lá cây trong sân Nhất Chỉ Quán rung rinh liên hồi.
Lục Thiên Phong sắc mặt trắng bệch. Hàn Nhất Thiên là sư thúc của hắn, một kẻ cuồng kiếm đến mức điên loạn, tu vi nửa bước chân vào cảnh giới Tiên nhân. Năm xưa chính Hàn Nhất Thiên là người truyền thụ kiếm đạo cho hắn.
Lục Thiên Phong nhìn Ninh Vô Trần, thấy hắn vẫn bình thản nhấp trà, dường như âm thanh chấn động thiên địa ngoài kia chẳng bằng một tiếng muỗi kêu. Hắn nghiến răng, bước ra phía cổng.
Hàn Nhất Thiên đứng đó, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang nhìn chằm chằm vào đứa cháu, đứa đệ tử thiên tài một thời của mình giờ đây đang trong bộ dạng một gã tiều phu dơ bẩn.
"Thiên Phong! Ngươi làm gì ở đây? Tu vi của ngươi đâu? Sao lại sa sút đến mức này?" Hàn Nhất Thiên gầm lên, kiếm ý trên người bùng phát, khiến mặt đất nứt toác.
Lục Thiên Phong hít một hơi thật sâu, trầm giọng đáp: "Sư thúc, Thiên Phong giờ chỉ là người chẻ củi của Nhất Chỉ Quán. Vạn Kiếm Tiên Tử đã chết vào nửa năm trước rồi. Xin Ngài hãy về đi."
"Nhất Chỉ Quán? Một cái quán trà rách nát!" Hàn Nhất Thiên nhìn vào bên trong, thấy một thiếu niên mặc đồ xám lười biếng và một cô bé cầm trọng kiếm. Hắn cười lạnh, sự khinh miệt hiện rõ trên mặt. "Chỉ vì những kẻ phàm phu tục tử này mà ngươi từ bỏ kiếm đạo? Được, hôm nay ta sẽ san phẳng cái quán này, giết sạch những kẻ ở đây để đánh thức kiếm tâm của ngươi!"
Hàn Nhất Thiên giơ tay lên, thanh cự kiếm hoàng kim trên bầu trời hóa thành ngàn vạn tia sáng, tạo thành một trận pháp kiếm đạo khổng lồ bao trùm lấy Nhất Chỉ Quán. Không khí bị ép đến nổ tung, quy tắc của Thanh Vân giới dường như cũng bị luồng sức mạnh này làm cho vặn vẹo.
"Thiên Kiếm Diệt Thế!"
Vạn đạo kiếm quang đổ xuống như thác lũ, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối. Lục Thiên Phong nhắm mắt lại, hắn biết sư thúc của mình mạnh đến nhường nào. Một chiêu này, cả một thành trì cũng sẽ hóa thành tro bụi.
Nhưng…
Một tiếng thở dài khẽ khàng, rất nhỏ, nhưng lại lấn át được cả tiếng reo hò của vạn kiếm.
"Đã nói là đừng làm phiền giấc ngủ của ta…"
Từ trong mái hiên, Ninh Vô Trần chậm rãi đứng dậy. Hắn không hề vận công, không có hào quang, không có khí thế. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước ra khỏi hiên nhà, tiến về phía trận pháp kiếm quang đang cuồn cuộn đổ xuống.
Hắn giơ ngón tay trỏ tay phải lên.
Ngón tay thuôn dài, sạch sẽ, trông như ngón tay của một thư sinh không có chút lực lượng. Hắn chỉ nhẹ nhàng ấn vào không trung, hướng về phía vạn đạo kiếm quang hoàng kim kia.
"Định."
Chỉ một chữ duy nhất.
Và rồi, một cảnh tượng khiến cả đời Lục Thiên Phong và Hàn Nhất Thiên không thể quên hiện ra.
Vạn đạo kiếm quang đang lao xuống với tốc độ ánh sáng bỗng chốc khựng lại giữa không trung. Chúng không tan biến, cũng không nổ tung, mà đơn giản là… đứng yên. Thời gian, không gian trong phạm vi trăm trượng xung quanh Nhất Chỉ Quán như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Lá cây đang rơi lơ lửng, hạt bụi đang bay cũng đứng hình. Thậm chí, ngay cả linh lực đang cuồng bạo của Hàn Nhất Thiên cũng đông cứng lại trong kinh mạch của lão.
Hàn Nhất Thiên trợn tròn mắt, đồng tử co rút lại như hạt kim. Lão muốn cử động, muốn gào thét, muốn lùi lại, nhưng cơ thể lão không thuộc về lão nữa. Lão cảm thấy mình không phải đối mặt với một con người, mà là đang đối mặt với chính Ý chí của Vũ trụ, một thứ quyền năng vượt xa khỏi sự hiểu biết của một "bán Tiên" như lão.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, mắt vẫn buồn ngủ như cũ. Hắn nhìn Hàn Nhất Thiên đang bị treo lơ lửng giữa trời, giọng nói vẫn thanh lãnh:
"Kiếm của ngươi rườm rà quá. Vạn đạo kiếm, thực chất cũng chỉ là rác rưởi mà thôi."
Hắn khẽ búng tay một cái.
"Tan."
Rắc… rắc… rắc…
Vạn đạo kiếm quang hoàng kim nát vụn như thủy tinh vỡ, tan biến vào hư không mà không để lại một chút dấu vết. Thanh cự kiếm hoàng kim – vốn là trấn tông chi bảo của Thiên Kiếm Tông – cũng trong chốc lát hóa thành cát bụi, bị gió thổi bay đi.
Hàn Nhất Thiên rơi xuống đất, toàn thân đẫm máu. Tu vi bán Tiên của lão trong nháy mắt bị tước đoạt sạch sẽ, trở thành một phàm nhân suy kiệt. Lão nhìn Ninh Vô Trần bằng ánh mắt sợ hãi đến cực điểm, miệng lẩm bẩm không thành tiếng: "Nhất… nhất chỉ… định thiên trần…"
Ninh Vô Trần không nhìn lão thêm một lần nào. Hắn quay sang Lục Thiên Phong, chỉ vào khúc gỗ lim còn dở dang:
"Thấy chưa? Ngươi cầm rìu bổ củi, giống như hắn dùng kiếm. Càng muốn chứng tỏ mình mạnh, càng rườm rà thì càng yếu. Chỉ khi nào ngươi hiểu được sự đơn giản của việc 'chẻ đôi', ngươi mới thực sự biết kiếm là gì."
Nói xong, hắn vươn vai một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài bước vào trong: "Nguyệt Nhi, vứt cái đống rác này ra khỏi quán. Lão Quy, pha thêm ấm trà mới, vị này đắng quá."
Nguyệt Nhi đắc chí cầm trọng kiếm ra "mời" Hàn Nhất Thiên đi. Lão Quy thì cười hì hì, vừa chạy vừa lầm bầm: "Đã bảo là đừng có dây vào chủ nhân mà, cứ thích làm màu làm chi…"
Trong sân, chỉ còn lại Lục Thiên Phong đứng lặng im.
Hắn nhìn đống bụi cám từng là thanh thần kiếm lừng lẫy, rồi lại nhìn thanh rìu rỉ sét dưới chân mình. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đáy mắt hắn.
Hắn nhặt thanh rìu lên.
Hắn không còn cố gắng vận dụng lực lượng, không còn nghĩ đến việc mình đang chẻ củi cho ai hay vì cái gì. Hắn chỉ đơn thuần nhìn vào thớ gỗ.
"Cộp!"
Một tiếng vang thanh thản. Khúc gỗ lim cứng như sắt đá, dưới thanh rìu rỉ sét của một kẻ không còn tu vi, nhẹ nhàng tách làm đôi như một trang giấy. Vết cắt nhẵn nhụi, tinh tế đến mức không ngờ.
Lục Thiên Phong run rẩy. Hắn quỳ sụp xuống hướng về phía gian phòng của Ninh Vô Trần, dập đầu ba cái thật kêu.
"Đệ tử… đã hiểu."
Tối giản, chính là sự bá đạo tuyệt đối.
Nơi đây, không có Vạn Kiếm Tiên Tử. Chỉ có một kẻ đang học cách để trở thành một người quét rác đích thực trong thiên hạ của Trần Ai Tiên Đế.
Sương mù lại kéo đến, bao phủ lấy Nhất Chỉ Quán. Thế giới bên ngoài có lẽ đang náo loạn vì sự mất tích của một bán Tiên và một thiên tài, nhưng ở đây, cuộc sống mới chỉ vừa mới bắt đầu. Bình thản, nhàn nhạt, và chứa đựng sức mạnh đủ để lật nhào cả Tiên giới nếu có kẻ dám đánh thức giấc ngủ của người thanh niên mặc áo xám kia.
Trong gian phòng tối, tiếng ngáy khẽ của Ninh Vô Trần vang lên đều đặn.
Bên ngoài, tiếng rìu vẫn nhịp nhàng.
Cộp… cộp… cộp…
Thế gian trần ai, hết thảy định trong một chỉ.