Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 90: Những vị khách quen**
**CHƯƠNG 90: NHỮNG VỊ KHÁCH QUEN**
Sau cái ngày Ninh Vô Trần ngẩng đầu chỉ tay định lại Thiên Đạo, Thanh Vân giới vốn dĩ nhỏ bé và hỗn loạn đã trải qua một cuộc đại tẩy lễ. Những luồng linh khí bạo tẩu, những quy tắc tu hành rườm rà đầy rẫy huyết sát bỗng chốc bị quét sạch, thay vào đó là một sự thanh tịnh đến đáng sợ.
Ninh Vô Trần đã ngủ một giấc rất dài. Giấc ngủ của kẻ đứng trên đỉnh cao quy luật thường không tính bằng giờ, bằng ngày, mà tính bằng nhịp thở của cả một giới vực.
Sáng hôm ấy, sương mù phủ kín chân núi Thanh Vân. Một luồng không khí trong lành mang theo hương thơm của cỏ dại và đất ẩm luồn qua khe cửa gỗ mục nát của Nhất Chỉ Quán. Trên mái hiên, những giọt sương đọng lại, khẽ rơi xuống mặt đất kêu "tí tách", âm thanh thanh mảnh nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch một cách kỳ lạ.
Lão Quy — lúc này đã hóa thành hình người trong bộ dạng một lão già gầy gò với cái lưng hơi còng — đang ngồi xổm trên tảng đá phẳng trước sân. Lão không còn mang cái vẻ sợ hãi rụt rè như thuở mới bám đùi Ninh Vô Trần. Giờ đây, gương mặt lão tràn ngập sự hưởng thụ. Lão cầm một chiếc quạt nan rách, thỉnh thoảng lại phẩy một cái, mặc dù chẳng có lấy một hạt bụi nào bay đến gần quán trà này.
"Trường sinh à trường sinh… Thật ra trường sinh không phải là sống vạn năm, mà là được ngồi yên một vạn năm không ai làm phiền." Lão Quy lẩm bẩm, nếp nhăn trên mặt dãn ra như một miếng vỏ cây khô gặp nước.
"Lão già kia, lại bắt đầu nói nhảm rồi!"
Từ phía sau quán, một thiếu nữ bước ra, trên vai vác một thanh trọng kiếm đen kịt, to lớn gấp đôi cơ thể nhỏ nhắn của mình. Tô Nguyệt Nhi không có vẻ gì là một nữ tiên cao sang thoát tục, nàng xắn tay áo, để lộ cánh tay trắng nõn nà nhưng săn chắc, mái tóc buộc cao bằng một sợi dây vải thô.
Lão Quy liếc mắt nhìn nàng, chép miệng: "Nguyệt Nhi nha đầu, ngươi nhìn xem, thế giới này đã được Chủ nhân 'Định' lại. Không có chiến tranh, không có tu sĩ cướp bóc, ngay cả gió thổi cũng dịu dàng hơn. Ngươi vác thanh sắt nát kia đi tới đi lui làm gì? Chẳng lẽ định dùng nó để băm rau?"
Nguyệt Nhi đặt "phịch" thanh kiếm xuống đất, khiến cả mặt sân rung lên một nhịp nhẹ. Nàng chống hai tay lên hông, hừ lạnh: "Ngươi thì biết cái gì? Chủ nhân nói rồi, tối giản không có nghĩa là buông xuôi. Sức mạnh phải nén vào bên trong. Ta đang rèn luyện cách dồn vạn quân sức nặng vào một sợi chỉ, khi nào ta có thể dùng trọng kiếm này thêu hoa, lúc đó mới gọi là chạm đến cửa ngõ của 'Nhất Chỉ'."
Lão Quy cười khẩy, lắc đầu: "Mơ mộng. Cả thế gian này chỉ có một Ninh Vô Trần. Ngươi có thêu đến hỏng cả kiếm cũng chẳng bằng một cái gãi đầu của Ngài ấy đâu."
"Ngươi…" Nguyệt Nhi định quát lên thì đột nhiên khựng lại.
Không gian xung quanh Nhất Chỉ Quán bỗng chốc trầm xuống. Sự trầm mặc này không phải là chết chóc, mà là một sự uy nghiêm tuyệt đối tỏa ra từ bên trong căn phòng gỗ đơn sơ kia.
Cánh cửa gỗ vốn dĩ mục nát, vậy mà khi được mở ra, âm thanh của nó lại vang lên như tiếng chuông đồng vọng từ thời thái cổ. Ninh Vô Trần bước ra.
Hắn vẫn mặc bộ đạo bào màu xám cũ kỹ, mái tóc buộc hờ, đôi mắt vẫn phảng phất vẻ lười biếng và buồn ngủ như chưa bao giờ tỉnh hẳn. Trong tay hắn là chiếc chổi tre mà hắn thường dùng để quét rác — thứ "pháp bảo" giản đơn nhất nhưng lại khiến cả Tiên giới rùng mình nếu hắn thực sự vung lên.
"Chủ nhân!"
"Chủ nhân tỉnh rồi!"
Lão Quy ngay lập tức bật dậy như lò xo, cái vẻ ung dung tự đắc biến mất, thay vào đó là bộ mặt nịnh nọt sở trường. Nguyệt Nhi thì rạng rỡ hẳn lên, nàng nhanh nhẹn chạy lại phía sau hắn: "Để ta đi pha trà. Vẫn là trà vụn dưới núi chứ ạ?"
Ninh Vô Trần khẽ gật đầu, giọng nói bình thản đến cực điểm: "Vị vẫn thế là được."
Hắn bước xuống bậc thềm, cầm chổi quẹt nhẹ vài nhịp trên sân. Động tác của hắn rất chậm, phi thường chậm. Mỗi nhịp quét dường như đang xoa dịu đi những vết rạn nứt nhỏ nhì nhất của không gian.
"Hôm nay có khách?" Ninh Vô Trần đột ngột hỏi, mắt vẫn nhìn xuống mặt đất đầy rêu xanh.
Lão Quy hơi ngẩn người, sau đó bừng tỉnh, lão gãi gãi cái mai rùa vô hình sau lưng: "Khụ… Cái đó, Chủ nhân quả thực thần cơ diệu toán. Mấy ngày gần đây, không hiểu sao đám 'khách quen' kia lại tụ tập dưới chân núi rất đông. Họ nói là muốn đến bái kiến Tiên Đế đời mới, nhưng thực chất là muốn tìm một nơi nương tựa trong quy tắc mới này."
Ninh Vô Trần dừng tay chổi, hơi cau mày: "Ta nói rồi, ta là kẻ quét rác, không phải Tiên Đế."
"Vâng, vâng! Trong mắt bọn họ, Ngài là tối cao, nhưng trong mắt lão rùa này, Ngài là kẻ quét rác vĩ đại nhất!" Lão Quy vội vàng đế vào.
Ninh Vô Trần thở dài. Hắn ghét sự phiền phức. Hắn chỉ muốn thế giới sạch sẽ để đi ngủ. Nhưng cái thế giới này dường như luôn thích bám bụi.
"Để họ vào. Chỉ những người 'quen'."
Ninh Vô Trần quay người, đi đến chiếc bàn gỗ dưới gốc cây cổ thụ bên hông quán, ngồi xuống.
Chưa đầy nửa nén nhang sau, từ phía con đường mòn phủ đầy sương khói, một hàng người lặng lẽ đi lên. Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào vàng nhạt, tay cầm kiếm gãy, hơi thở trầm ổn nhưng đầy vẻ cung kính. Đi sau là vài vị tông chủ của các môn phái lớn trước đây — những kẻ từng một thời thét ra lửa mười phương, giờ đây thu liễm toàn bộ khí thế, bước đi nhẹ nhàng như sợ làm đau thảm cỏ.
Nhưng trong đám người đó, lại xuất hiện một vài "biến số". Đi theo sau Kiếm Tôn (lão giả dẫn đầu) là hai gã thanh niên trẻ tuổi, y phục lộng lẫy, thái độ tuy có vẻ cung kính nhưng trong ánh mắt lại không giấu nổi sự hoài nghi và vẻ kiêu ngạo của thiên tài.
Đoàn người dừng lại cách bàn của Ninh Vô Trần đúng mười trượng. Đây là "giới hạn đỏ" mà Lão Quy đã bí mật vạch ra từ trước.
"Thanh Vân Kiếm Tôn, dẫn theo chúng nhân, bái kiến Trần Ai Tiên Đế!" Lão giả quỳ sụp xuống, đầu chạm đất.
Toàn bộ đoàn người, ngoại trừ hai thanh niên kia, đều đồng loạt quỳ lạy. Tiếng hô vang vọng nhưng lại được khống chế trong một biên độ nhất định, không làm rung động đến chén trà trên bàn.
Ninh Vô Trần không ngẩng đầu, tay cầm chén trà đất nung từ Nguyệt Nhi, khẽ nhấp một ngụm: "Đứng cả lên đi. Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi là Tiên Đế."
Thanh Vân Kiếm Tôn run rẩy đứng dậy, lau mồ hôi trên trán: "Dạ… Thưa Đại nhân. Chúng tôi biết Đại nhân thích thanh tĩnh, nhưng hôm nay tìm đến là có một chuyện liên quan đến quy tắc của Thượng Giới vừa mới thiết lập lại. Những linh khí cũ đang dần cạn kiệt, các đệ tử trẻ tuổi…"
Lão chưa nói hết câu thì gã thanh niên mặc áo tím phía sau đột nhiên tiến lên một bước. Hắn là Diệp Vô Phong, thiên tài số một của Vạn Kiếm Tông mới nổi, kẻ được cho là đã đạt đến "Tiên" tầng thứ hai trong vòng chưa đầy trăm năm.
Diệp Vô Phong chắp tay, giọng nói có phần vang dội hơn mức cần thiết: "Bẩm Đại nhân, vãn bối có một điều không rõ. Sư tôn luôn nói Đại nhân một ngón tay định thiên hạ, tối giản đến mức tận cùng chính là đạo. Nhưng vãn bối tu luyện vạn kiếm, cảm thấy tinh hoa võ học phải là sự biến hóa không ngừng. Một ngón tay… liệu có thể ứng phó với vạn vạn biến hóa trong chiến đấu thực sự?"
Không gian bỗng chốc đông cứng lại.
Sắc mặt Thanh Vân Kiếm Tôn tái mét, lão định quay lại tát gã đệ tử ngu xuẩn kia một cái nhưng phát hiện cơ thể mình hoàn toàn không thể nhúc nhích. Không phải vì bị áp chế, mà vì toàn bộ không gian xung quanh lão đã bị "ngắt kết nối" với ý thức.
Lão Quy đứng cạnh đó, nhe răng cười một cách quái đản: "Tiểu tử, ngươi tên gì?"
"Diệp Vô Phong!" Thanh niên nọ ngẩng cao đầu, tuy bị áp lực vô hình bao phủ nhưng vẫn cố giữ vẻ hiên ngang.
Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống bàn. Âm thanh "cộp" nhẹ nhàng ấy vang lên giữa sự tĩnh lặng giống như một tia sét nổ tung trong tâm linh mỗi người có mặt tại đó.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Diệp Vô Phong. Đôi mắt ấy không có sát ý, không có hào quang, chỉ có một sự sâu thẳm giống như nhìn vào một hố đen hư vô.
"Biến hóa sao?" Ninh Vô Trần nhẹ giọng nói.
Hắn chậm rãi giơ ngón tay trỏ lên. Chỉ là một động tác nhấc tay đơn thuần nhất của con người.
"Ngươi nhìn cho kỹ."
Diệp Vô Phong lập tức cảnh giác, toàn bộ linh lực trong cơ thể bộc phát. Vạn thanh kiếm ảo ảnh sau lưng hắn hiện ra, rực rỡ hào quang, thiên địa nguyên khí xung quanh cuộn xoáy như rồng bay phượng múa. Cảnh tượng phi thường hùng vĩ, đúng chất một thiên tài đỉnh cấp.
Ninh Vô Trần nhẹ nhàng hướng ngón tay trỏ về phía khoảng không trước mặt Diệp Vô Phong, môi mỏng khẽ mở, phun ra một chữ duy nhất:
"Định."
Chỉ một chữ.
Vạn thanh kiếm rực rỡ hào quang ngay lập tức hóa thành những vệt sáng đứng yên trong không trung. Luồng linh lực đang bạo bùng bỗng chốc cứng đờ, trông giống như một bức tranh thủy mặc bị ai đó đóng băng lại.
Thậm chí, ngay cả những sợi tóc đang bay trong gió của Diệp Vô Phong, những giọt mồ hôi vừa chực rơi trên trán lão giả Kiếm Tôn, và cả hạt bụi li ti dưới ánh nắng — tất cả đều dừng lại.
Một giây.
Mười giây.
Toàn bộ thế giới trong tầm mắt của những kẻ đến thăm bỗng chốc mất đi khái niệm "thời gian". Họ vẫn nhận thức được, nhưng không thể thực hiện bất cứ hành động nào. Đó là nỗi sợ hãi tột cùng, nỗi sợ bị gạt ra ngoài sự vận động của vũ trụ.
Ninh Vô Trần khẽ gập ngón tay lại.
"Tan."
"Rắc! Rắc!"
Những âm thanh vỡ vụn liên hồi vang lên. Vạn thanh kiếm hào quang biến mất sạch sành sanh, không phải bị đánh tan, mà là "bị xóa sổ" khỏi thực tại. Diệp Vô Phong ngã phịch xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu, toàn bộ tu vi trong cơ thể bị phong tỏa đến mức ngay cả một tia linh khí nhỏ nhất cũng không thể cảm nhận được.
Hắn bây giờ, so với một người phàm bình thường nhất còn yếu hơn.
Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó, tay cầm chén trà lên, hờ hững nói: "Biến hóa là vì ngươi chưa thấy được chân lý. Khi ngươi thấy rõ cái gốc của sự việc, mọi sự biến hóa chỉ là những đường vẽ thừa thãi trên mặt nước. Một ngón tay của ta không phải là một chiêu thức, nó là 'kết thúc' của mọi sự khởi đầu."
Cả sân quán trà tĩnh lặng như tờ.
Thanh Vân Kiếm Tôn run rẩy bò lên, lần này lão không dám nói gì nữa, chỉ biết dập đầu lia lịa. Lão biết, vị Tiên Đế lười biếng này vừa mới dạy cho đệ tử mình một bài học: Trong thế giới tối giản của Ngài, sự phô trương chính là cái tội.
"Được rồi, ồn ào quá." Ninh Vô Trần vẫy vẫy tay. "Chuyện linh khí và quy tắc cũ mới gì đó, Lão Quy sẽ xử lý cùng các ngươi. Quy tắc của ta rất đơn giản: Không được làm phiền ta ngủ. Kẻ nào dùng linh lực để đánh nhau gây náo động quá mười dặm quanh đây, ta sẽ 'Định' kẻ đó vĩnh viễn."
Lão Quy đắc ý bước ra, xoa xoa tay: "Nghe thấy chưa? Chủ nhân đã ra lệnh. Bây giờ, những kẻ có chức tước đi theo lão rùa này ra sau núi thảo luận về thuế linh khí và ranh giới lãnh thổ. Còn đám tiểu tử ngông cuồng này, Nguyệt Nhi, cho chúng vài nhát trọng kiếm để tỉnh người ra."
Nguyệt Nhi cười hì hì, thanh trọng kiếm trong tay xoay một vòng, gió rít lên vù vù: "Tuân lệnh!"
Đám khách quen bắt đầu lục đục kéo nhau ra phía sau, chỉ còn lại những lời xin lỗi và tiếng thở phào vì giữ được mạng sống.
Ninh Vô Trần thở dài một tiếng dài, cảm nhận được chén trà đã nguội. Hắn nhìn ra phía rặng núi mờ xa, nơi những quy tắc mới đang âm thầm vận hành. Thế giới này dẫu có định lại thì vẫn luôn tồn tại những kẻ tìm kiếm danh lợi, tìm kiếm sự khác biệt.
Hắn chợt thấy mệt. Có lẽ cái nghể quét rác này cũng chẳng nhàn hạ như hắn tưởng.
"Chủ nhân, trà lạnh rồi, để ta thay chén khác." Nguyệt Nhi sau khi xua đuổi đám tiểu bối xong, nhẹ nhàng chạy lại gần.
Ninh Vô Trần xua tay: "Không cần. Ta đi ngủ đây. Đừng để ai bước qua cổng nữa."
Hắn đứng dậy, bước chân thong thả hướng về căn phòng gỗ. Cái dáng vẻ gầy gầy trong bộ đồ xám ấy trông thật cô độc, nhưng mỗi bước đi lại vững chãi hơn cả đại ngàn.
"Chủ nhân, đợi chút!" Nguyệt Nhi gọi với theo. "Tại sao Ngài không dùng ngón tay đó để thay đổi cả tâm trí của bọn họ, để họ không bao giờ tham lam nữa? Như vậy Ngài sẽ được ngủ mãi mãi mà?"
Ninh Vô Trần dừng lại trước cửa, hắn không quay đầu, chỉ nói một câu nhàn nhạt:
"Nếu ta định cả tâm trí thế gian, thì thế gian này chỉ là một quân cờ đứng yên. Một thế giới không có bụi, thì người quét rác như ta còn ý nghĩa gì?"
Nói xong, cánh cửa gỗ đóng lại với một tiếng "cạch" khô khốc.
Bên ngoài, Lão Quy đang thao thao bất tuyệt với đám Tông chủ về sự bá đạo của chủ nhân. Nguyệt Nhi lại bắt đầu tập múa thanh trọng kiếm dưới gốc cây cổ thụ.
Ánh nắng dần lên cao, xuyên qua những tán lá, rọi xuống mặt đất của Nhất Chỉ Quán. Trong không gian tĩnh lặng ấy, dường như có một sợi tơ quy luật vô hình đang rung động nhẹ nhàng, bao bọc lấy toàn bộ Thanh Vân giới, giữ cho nó một sự cân bằng tuyệt đối giữa sự hỗn mang của vũ trụ.
Đó là cách Ninh Vô Trần sống. Một chỉ định tiên trần, không phải để hủy diệt, mà để mọi thứ trở về với bản chất mộc mạc và chân thực nhất của nó.
Thế giới này, dù có bao nhiêu khách quen, bao nhiêu ân oán tình thù, thì cuối cùng cũng chỉ cần một tách trà vụn và một giấc ngủ ngon.
Chỉ cần một ngón tay định lại, vạn sự quy về Không.