Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 89: Trở về quán trà cũ**
Hoàng hôn buông xuống trên rìa rừng của Thanh Vân giới, rát vàng lên những ngọn cỏ úa và con đường mòn vốn dĩ chẳng mấy người qua lại. Không gian nơi đây loãng, linh khí mỏng manh đến mức đáng thương, hoàn toàn khác biệt với sự nồng đậm quy tắc ở Thượng Giới hay vẻ cô tịch tuyệt đối của Vô Sắc Thiên.
Dưới chân đồi, một quán trà cũ kỹ nằm im lìm bên gốc cổ thụ già cỗi. Tấm biển gỗ treo nghiêng ngả trước hiên, bên trên khắc ba chữ bằng nét bút giản đơn nhưng cứng cỏi: “Nhất Chỉ Quán”. Sau những phong ba bão táp làm rung chuyển cả chín tầng trời, sau khi định lại nhân quả và quét sạch rác rưởi của Tiên giới, Ninh Vô Trần đã trở về.
Hắn vẫn mặc bộ đạo bào màu xám giản dị ấy, tay áo hơi sờn, mái tóc đen vẫn buộc hờ bằng một dải dây vải thô. Đôi mắt hắn hơi nheo lại vì ánh nắng chiều tà, trông lười biếng và uể oải như thể toàn bộ trận chiến kinh thiên động địa với Thiên Đạo Chi Nhãn trước đó chỉ là một giấc chiêm bao giữa trưa.
“Chủ nhân, cuối cùng cũng về tới nơi rồi! Mệt chết ta mất!”
Tô Nguyệt Nhi quăng mạnh thanh trọng kiếm xuống đất. Một tiếng “rầm” vang lên, mặt đất rung nhẹ, bụi tung mù mịt. Cô nàng vươn vai, hít hà bầu không khí có phần hơi vẩn đục của hạ giới nhưng vẻ mặt lại đầy thích thú. Với cô, dù Tiên giới có đẹp đẽ đến đâu cũng chẳng bằng góc bếp nhỏ trong quán trà này.
“Lão phu… lão phu cũng không chịu nổi nữa rồi. Cái thân già này thật sự muốn rã rời ra.”
Lão Quy hổn hển đi phía sau, cái mai rùa trên lưng lung lay theo từng nhịp thở. Lão lộc cộc đi tới trước cửa quán, nhìn vào bên trong đầy những màng nhện và bụi bặm, rồi quay sang nhìn Ninh Vô Trần, than thở:
“Ngài xem, chúng ta đi mới có bao lâu mà nơi này đã tàn tạ thế này. Linh khí thì nghèo nàn, đến một con linh tước cũng chẳng thèm ghé qua. Ngài thật sự định ở lại đây tiếp sao? Với tu vi của ngài bây giờ, chỉ cần phất tay một cái là có ngay một tòa tiên phủ nguy nga tại đỉnh Tiên Trần mà.”
Ninh Vô Trần không đáp, hắn chậm rãi tiến lại gần cửa quán, đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng quét qua mặt bàn gỗ. Một lớp bụi dày bám lấy đầu ngón tay hắn. Hắn đưa lên nhìn, giọng nói thản nhiên:
“Bụi là gốc của vạn vật. Tiên phủ nguy nga hay quán trà nát này, trong mắt ta cũng chỉ là bụi cả thôi. Chỗ này ít người, ngủ ngon.”
Hắn nói đoạn, đi thẳng vào gian phòng phía sau, lấy ra một chiếc chổi tre cũ.
Hình ảnh vị Tiên Đế vừa khiến vạn cổ phải run rẩy giờ đây lại đang lẳng lặng cầm chổi quét sân, thật sự khiến người ta phải câm nín. Nếu những vị đại năng ở Thượng Giới nhìn thấy cảnh này, có lẽ họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết. Thứ quy tắc “Định” khiến cả vũ trụ phải đứng yên, lúc này lại được Ninh Vô Trần dùng để nén bụi lại thành một viên tròn nhỏ, rồi búng bay ra cửa.
Tô Nguyệt Nhi thấy vậy liền nhanh nhảu xắn tay áo:
“Để đó cho ta! Chủ nhân cứ ngồi nghỉ đi, Nguyệt Nhi sẽ lo liệu hết. Lão Quy, đừng có đứng đó mà lẩm bẩm nữa, đi gánh nước về đây!”
Lão Quy trợn mắt: “Cái gì? Ta là Thanh Quy Đạo Nhân, ta đã sống ba vạn năm, ta nắm giữ bí thuật bói toán của trời đất, mà cô bảo ta đi gánh nước?”
“Gánh nước hay là để ta dùng trọng kiếm băm mai rùa của ông ra làm canh?” Nguyệt Nhi vỗ vỗ vào thanh kiếm khổng lồ, hăm dọa.
Lão Quy rụt cổ lại, lầm bầm: “Gánh thì gánh, hung dữ như vậy sau này ai thèm lấy.” Nói đoạn, lão vác hai chiếc xô gỗ lạch bạch đi về phía suối.
Ninh Vô Trần ngồi xuống chiếc ghế dựa bằng mây ở hiên quán. Chiếc ghế kêu “két” một tiếng như lời chào đón người cũ trở về. Hắn nhìn ra xa, nơi chân trời chỉ còn lại một sợi chỉ vàng mỏng mảnh. Thế giới bây giờ thật sự sạch sẽ. Sau khi hắn dùng một chỉ để “định” lại Thiên Đạo, các quy tắc phức tạp và hỗn loạn đã bị giản lược hóa. Những tu sĩ tham lam không còn có thể dễ dàng phá hủy cân bằng, linh khí chảy trôi theo một quỹ đạo hiền hòa hơn.
Vừa lúc đó, từ xa có tiếng chân ngựa dồn dập. Một đám bụi lốc cuốn theo trên con đường mòn.
Một nhóm người mặc trang phục lộng lẫy, cưỡi những con tuấn mã có cánh đang lao về phía quán trà. Dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt kiêu ngạo, tay cầm roi da, nhìn từ xa đã thấy linh lực dao động mãnh liệt—hẳn là đệ tử của một môn phái địa phương nào đó trong Thanh Vân giới này.
“Kẻ nào đang ở trong quán? Mau ra đây!” Tiếng quát tháo làm rung động cả tán cổ thụ.
Ninh Vô Trần vẫn nhắm mắt, như thể không nghe thấy gì. Nguyệt Nhi đang lau bàn, chau mày nhìn ra ngoài, vẻ mặt đầy khó chịu.
Đoàn người dừng lại trước cửa quán. Tên thanh niên dẫn đầu nhìn thấy Nguyệt Nhi thì mắt chợt sáng lên, nhưng nhìn thấy Ninh Vô Trần nằm đó thì hừ lạnh một tiếng:
“Này, tên tiểu tử mặc đồ xám kia! Ngươi có biết đây là địa bàn của Vân Hải Tông không? Ai cho phép các ngươi mở quán trà ở đây mà chưa qua sự đồng ý của bản thiếu gia?”
Lão Quy vừa lúc gánh nước về tới, nhìn thấy cảnh này thì suýt chút nữa đánh rơi xô nước. Lão không sợ đám người này, lão chỉ sợ Ninh Vô Trần đang ngái ngủ mà tiện tay chỉ một cái thì cả cái Thanh Vân giới này cũng biến mất luôn.
“Chư vị… chư vị đại ca,” Lão Quy chạy lại, cười hì hì vẻ cầu hòa, “Chủ nhân nhà ta vừa đi xa về, tâm trạng không được tốt, chư vị có chuyện gì thì cứ nói với ta, nói với ta.”
Tên thanh niên kia dùng roi chỉ vào mặt Lão Quy: “Lão già, nhìn ngươi lôi thôi lếch thếch. Nghe cho rõ đây, mảnh đất này đã được tông môn ta quy hoạch để làm nơi nghỉ chân cho các vị khách quý tham dự đại hội trăm năm tới. Khôn hồn thì thu dọn đồ đạc biến ngay lập tức, nếu không bản thiếu gia sẽ không khách sáo đâu.”
Nguyệt Nhi không chịu nổi nữa, cô cầm giẻ lau đập mạnh xuống bàn: “Ngươi có biết chủ nhân nhà ta là ai không mà dám nói chuyện như vậy?”
Tên thanh niên cười ha hả: “Ai cơ? Một tên quét rác lười biếng à? Ta thấy hắn đến linh khí cũng chẳng có một mẩu, chắc là phàm nhân nhặt được căn nhà nát này để trú ẩn chứ gì. Nhìn cô nàng này cũng khá xinh đẹp, hay là theo ta về làm thị nữ, ta sẽ tha cho hai tên phế vật này một con đường sống.”
“Ngươi dám nhục mạ chủ nhân!” Nguyệt Nhi tức giận, tay định nắm lấy cán kiếm.
Nhưng một bàn tay thon dài, tái nhợt đã khẽ đưa lên, ngăn cô lại.
Ninh Vô Trần mở mắt. Đôi mắt ấy sâu thẳm như hố đen vũ trụ, nơi vạn vật đều phải quy phục. Hắn nhìn tên thanh niên kia, ánh mắt không có lấy một chút sát khí, chỉ có sự phiền chán cực độ.
“Ồn quá.” Ninh Vô Trần nói, giọng trầm thấp nhưng rõ mồn một.
“Ngươi nói cái gì? Ngươi dám bảo ta ồn?” Tên thanh niên giận dữ, vung roi da nhắm thẳng mặt Ninh Vô Trần mà quất tới. Roi mang theo kình lực của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, có thể dễ dàng xé nát đá tảng.
Ninh Vô Trần không hề né tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ lên.
Không có linh khí bộc phát. Không có thần quang tỏa rạng.
Nhưng khi ngón tay hắn vừa đưa ra, không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Chiếc roi đang bay lơ lửng giữa không trung bỗng dừng lại đột ngột, vỡ vụn thành những hạt bụi nhỏ li ti ngay trước khi chạm đến vạt áo của hắn.
Cả đám người của Vân Hải Tông bỗng chốc cứng đờ. Không phải vì họ sợ hãi, mà là vì họ thực sự không thể cử động được nữa. Cả nhịp tim, cả dòng chảy linh lực trong huyết quản, thậm chí cả ý nghĩ trong đầu họ cũng bị đóng băng ngay tại thời điểm đó.
Lão Quy đứng bên cạnh nuốt nước bọt ực một cái, thầm nghĩ: *“Xong rồi, ngón tay ấy lại đưa ra rồi. Kẻ thù là Tiên Đế hay là tôm tép Trúc Cơ thì cũng đều nhận đãi ngộ như nhau hết.”*
Ninh Vô Trần nhìn đám “tượng đá” trước mặt, khẽ búng tay một cái.
“Biến đi cho sạch chỗ.”
*Vút!*
Toàn bộ đám người, ngựa, và cả đống bụi bặm mà họ mang tới đều bị một luồng lực lượng vô hình quét bay khỏi ngọn đồi, hất văng ra xa hàng trăm dặm mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Bầu trời Thanh Vân giới lại trở nên quang đãng, không khí lại yên tĩnh trở lại.
Hắn thu tay lại, thu gọn ngón tay vào trong tay áo rộng.
“Nguyệt Nhi, trà xong chưa?”
“Dạ… dạ xong ngay đây ạ!” Nguyệt Nhi vội vàng chạy vào bếp. Dù đã chứng kiến cảnh này nghìn lần, cô vẫn cảm thấy sự bá đạo của chủ nhân thật sự quá đỗi kinh hồn. Không cần hô hào, không cần thi triển thuật pháp phức tạp, chỉ một câu nói, một chỉ tay, thế giới phải thuận theo ý hắn.
Lão Quy vội vàng đổ nước vào chum, rồi lấy khăn lau mồ hôi trên trán: “Chủ nhân, người ra tay có hơi… ‘nhẹ nhàng’ quá không? Đám nhóc đó hẳn là vẫn còn sống, nhỡ chúng quay lại dẫn theo tông chủ gì đó thì thật phiền phức.”
Ninh Vô Trần dựa lưng vào ghế, nhìn làn khói nhàn nhạt tỏa ra từ hướng bếp: “Nếu chúng quay lại, ta lại búng tay lần nữa. Dù sao thì giết chóc cũng cần dùng lực, ta lười.”
Lão Quy câm nín. Đúng là phong cách của Ninh Vô Trần. Sức mạnh tuyệt đối không phải là để chinh phạt, mà là để có tư cách được lười biếng.
Mát trời hơn một chút, Nguyệt Nhi bưng ra một bộ ấm chén đất nung đơn sơ và một đĩa hạt dưa. Hương trà rẻ tiền nhưng thơm nồng lan tỏa trong không gian. Ninh Vô Trần nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát lan tỏa đầu lưỡi rồi hóa thành một chút vị ngọt thanh ở cổ họng.
“Trà này, so với Thiên Thần Lộ ở trên cung điện kia, vị chân thật hơn nhiều.” Hắn lẩm bẩm.
“Hì hì, đương nhiên rồi, vì đây là trà ta mua ở phiên chợ dưới núi mà.” Nguyệt Nhi ngồi xuống bậc thềm, ôm thanh trọng kiếm trong lòng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. “Chủ nhân, bây giờ Thiên Đạo đã được định lại, Tiên giới đã thái bình, chúng ta sẽ cứ ở đây mãi chứ?”
Ninh Vô Trần nhìn vào chén nước, nơi hình ảnh một ngón tay của chính mình in rõ trên mặt nước phẳng lặng.
“Ở lại. Quét rác, uống trà, ngủ trưa.” Hắn nói ngắn gọn.
“Và định lại thế gian nếu có kẻ nào làm phiền chủ nhân ngủ nữa, đúng không ạ?” Nguyệt Nhi tinh nghịch tiếp lời.
Ninh Vô Trần không phủ nhận, hắn chỉ khẽ gật đầu, sau đó từ từ nhắm mắt lại.
Gió đêm bắt đầu thổi, lướt qua mái quán trà, tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng dế mèn nỉ non. Trong bóng tối lờ mờ, quán trà nhỏ này dường như tách biệt hẳn với thế gian. Nó là một hạt bụi giữa vạn dặm hồng trần, nhưng cũng là tâm điểm của toàn bộ quy tắc vũ trụ.
Bất kể ngoài kia thế giới có thay đổi thế nào, bất kể các vương triều có sụp đổ hay các vì sao có lụi tàn, chừng nào ngón tay ấy còn tồn tại, thế giới này vẫn sẽ được “Định” trong sự yên bình này.
Trần ai về với đất. Tiên nhân về với hư không.
Ninh Vô Trần khẽ thở dài một hơi đầy mãn nguyện. Giấc ngủ này, có lẽ sẽ kéo dài rất lâu.
Dưới ánh trăng thanh, ba chữ “Nhất Chỉ Quán” lấp lánh một luồng hào quang huyền bí, mờ ảo như có như không, bảo vệ nơi đây khỏi sự xói mòn của thời gian và nhân quả. Một chương của vạn cổ đã khép lại, và một cuộc đời mới — tối giản, thanh thản nhưng đầy quyền uy — lại bắt đầu ngay tại điểm xuất phát này.
Hết thảy, cũng chỉ trong một cái chỉ tay.
[HẾT CHƯƠNG 89]