Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 88: Trả lại sức mạnh cho đất trời**
**Chương 88: Trả lại sức mạnh cho đất trời**
Ba vị Tiên Đế đã đi rất xa, nhưng dư âm của sự sợ hãi vẫn còn lởn vởn trong không khí như những hạt bụi chưa chịu lắng xuống. Bầu trời Thanh Vân giới sau cơn chấn động của pháp tắc bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức kỳ quặc. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió thổi qua kẽ lá, chỉ có một màu xanh ngắt trải dài đến tận chân trời, tinh khôi như vừa được gột rửa qua một cơn mưa lớn.
Ninh Vô Trần vẫn nằm đó, chiếc võng đung đưa theo một nhịp điệu rất khẽ. Cuốn sách rách che trên mặt hắn lật qua lật lại theo hơi thở đều đặn.
Lão Quy từ trong bụi rậm đằng sau quán trà bò ra, cái mai rùa xám xịt của lão run rẩy bần bật. Lão nhìn về phía con đường mòn nơi ba cái bóng đế vương vừa biến mất, rồi lại nhìn vào bóng dáng gầy gò của Ninh Vô Trần trên võng, cổ họng nghẹn đắng, mãi mới thốt lên được một câu:
"Chủ… Chủ nhân, người vừa đuổi đi ba vị chúa tể của Cửu Tiêu đấy à? Người không sợ họ trở về… tập hợp quân đội sao?"
Ninh Vô Trần không gỡ cuốn sách ra, giọng nói lười biếng phát ra từ bên dưới:
"Lão Quy, ngươi sống vạn năm mà vẫn không hiểu sao?"
Lão Quy ngẩn người: "Hiểu gì cơ ạ?"
"Cái thứ gọi là quân đội, hay quyền lực, hay những tầng pháp tắc chồng chéo mà chúng tu luyện… đều là rác rưởi." Ninh Vô Trần xoay người, một chân buông thõng xuống đất, chiếc dép rơm cũ kỹ cọ vào lớp đất mềm. "Thế giới này vốn dĩ rất nhẹ nhàng. Nhưng con người ta cứ thích tích trữ linh khí, tranh đoạt khí vận, biến mình thành những cái bình chứa đầy ắp nước đục. Khi bình đầy, chúng lại muốn đập vỡ bình của kẻ khác để nước của mình tràn ra xa hơn."
Hắn ngồi dậy, cuốn sách rơi xuống đùi. Đôi mắt hắn không có chút hào quang của một vị tiên nhân, ngược lại, nó đục mờ như nước hồ mùa thu, chẳng chứa đựng gì cả.
"Nguyệt Nhi, cháo xong chưa?"
Tô Nguyệt Nhi từ gian bếp nhỏ chạy ra, tay cầm chiếc muôi gỗ lớn, mặt mũi lấm lem khói than nhưng đôi mắt lại sáng rực: "Chủ nhân, sườn heo còn chưa mềm, người đợi thêm chút nữa! Mà vừa rồi mấy lão già kia trông oai vệ thế, sao người không thu bọn họ làm nô bộc gánh nước cho quán trà?"
Ninh Vô Trần khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo như gió thoảng: "Bọn họ quá nặng nề. Quán trà của chúng ta chỉ chứa nổi những thứ nhẹ nhàng thôi."
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước ra giữa sân quán trà. Sân đất đỏ khô cằn, có vài cọng cỏ dại héo hon đang cố vươn lên. Ninh Vô Trần nhìn chăm chằm vào lòng bàn tay mình. Trong lòng bàn tay ấy, không ai thấy được, nhưng hắn biết, đang chứa đựng một sức mạnh có thể bóp nghẹt cả thời không. Đó là tích lũy của vô số kỷ nguyên, là "Nhất" mà hắn đã cô đọng từ "Vạn".
"Ồn ào quá…" Hắn lầm bầm.
Lão Quy kinh hãi nhận ra, linh khí xung quanh Ninh Vô Trần bắt đầu có sự biến đổi kỳ dị. Nó không phải là linh khí cuồn cuộn như bão tố thường thấy khi các cao thủ vận công, mà là một sự trống rỗng đáng sợ. Mọi tia sáng chiếu vào người Ninh Vô Trần đều bị hút vào một hố đen vô hình nào đó bên trong lỗ chân lông của hắn.
"Chủ nhân, người định làm gì?" Lão Quy run giọng hỏi.
Ninh Vô Trần không trả lời. Hắn giơ ngón tay trỏ lên.
Lần này, hắn không chỉ về phía kẻ thù. Hắn chỉ về phía mặt đất bên dưới chân mình.
"Định!"
Chữ "Định" vừa thốt ra, toàn bộ Thanh Vân giới dường như bị một bàn tay khổng lồ vô hình nhấn xuống. Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng nhất mà Lão Quy từng thấy trong đời đã diễn ra.
Từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, một luồng năng lượng màu xám nhạt như màu của bụi trần bắt đầu chảy ra. Nó không mang theo uy áp, không mang theo sát ý. Nó nhẹ nhàng chảy xuống đất, len lỏi vào từng kẽ đá, thấm vào từng rễ cây.
Lão Quy há hốc miệng. Lão cảm nhận được. Tu vi của Ninh Vô Trần đang… tan biến?
Không, nói đúng hơn, hắn đang chủ động tháo dỡ bản thân.
Toàn bộ những đạo tắc tối cao, những linh khí tinh khiết nhất mà cả vạn tu sĩ thèm khát đến điên cuồng, giờ đây đang được Ninh Vô Trần trả lại cho trời đất như người ta đổ một bình nước thừa đi.
Lớp vỏ ngoài xám xịt trên người hắn bắt đầu rạn nứt, không phải vì bị thương, mà vì sức mạnh bên trong quá lớn đang được giải phóng một cách có kiểm soát.
"Người… người đang tự phế tu vi?" Lão Quy hét lên, định lao đến ngăn cản nhưng bị một bức tường khí vô hình đẩy ra nhẹ nhàng.
Tô Nguyệt Nhi cũng buông rơi chiếc muôi gỗ, cô ngây người nhìn bóng lưng thanh mảnh của Ninh Vô Trần. Trong mắt cô, hắn dường như đang dần hòa tan vào không khí, biến thành một phần của vách núi, của bụi cỏ, của nắng chiều.
"Ta không phế." Giọng Ninh Vô Trần vang vọng, thanh thản vô cùng. "Ta chỉ đang… trả lại đồ mượn. Ta cầm ngón tay này quá lâu, nắm giữ quy tắc này quá chặt, khiến cho trời đất quanh ta trở nên ngột ngạt."
Một gợn sóng hình tròn lan tỏa từ ngón tay hắn, đi xuyên qua các lục địa, xuyên qua các đại dương của Thanh Vân giới, rồi vượt qua vách ngăn không gian, tràn sang cả những tiểu thế giới lân cận.
Tại những nơi đó, những cao thủ đang bế quan bỗng dưng cảm thấy linh khí quanh mình bỗng trở nên đậm đặc lạ thường. Những mảnh ruộng khô cằn trong phút chốc mọc lên những mầm xanh mơn mởn. Những tu sĩ sắp hết thọ nguyên, đang nằm chờ chết, bỗng thấy cơ thể tràn trề sinh cơ.
Trái ngược với sự thăng hoa của thế giới, khí chất của Ninh Vô Trần càng lúc càng trở nên "phàm".
Lớp bụi xám quanh hắn tan đi, để lộ ra một thanh niên mặc đạo bào cũ, tóc buộc dây vải, trông chẳng khác gì một thư sinh nghèo rớt mồng tơi. Đôi mắt hắn đã hoàn toàn mất đi vẻ u sầu hay bá đạo, chỉ còn lại sự bình thản tuyệt đối.
Hắn thu ngón tay lại, nhẹ nhàng vẩy vẩy như vừa dính chút nước.
"Xong rồi."
Lão Quy run rẩy bò lại gần, cảm nhận trên người Ninh Vô Trần không còn một chút dao động linh lực nào. Không có. Một chút cũng không có. Hắn bây giờ thực sự là một người phàm, thậm chí còn phàm hơn cả người phàm.
"Chủ nhân… người… người còn Nhất Chỉ được nữa không?" Lão Quy hỏi một câu cực kỳ ngu ngốc nhưng lại là nỗi lo sợ lớn nhất của lão. Không có main bảo kê, cái mai rùa của lão sớm muộn cũng bị người ta hầm canh.
Ninh Vô Trần nhìn ngón tay mình, khẽ búng một cái vào hư không.
"Cộp."
Một tiếng động nhỏ như tiếng quân cờ rơi trên mặt gỗ vang lên. Chỉ là một cái búng tay đơn giản, nhưng Lão Quy kinh hãi thấy rằng, ở phía chân trời xa tít tắp, một ngọn núi lớn đang lơ lửng bỗng dưng bị "định" lại, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất một cách êm ái, khớp hoàn hảo vào địa mạch, như chưa từng rời đi.
"Có lực hay không có lực, có tu vi hay không có tu vi, thì có gì khác nhau?" Ninh Vô Trần thản nhiên nói. "Ta dùng một ngón tay định thiên hạ không phải vì ta mạnh hơn thiên hạ, mà vì ta hiểu thiên hạ là gì. Thiên hạ là trần ai, ta cũng là trần ai. Một hạt bụi ra lệnh cho một hạt bụi khác, vốn dĩ không cần đến linh lực."
Lão Quy nghe xong, đầu óc quay cuồng, triết lý này quá cao siêu khiến lão cảm thấy não bộ của mình sắp bị chập mạch.
Tô Nguyệt Nhi chạy lại, nắm lấy ống tay áo của hắn, lo lắng hỏi: "Chủ nhân, người không sao chứ? Người cảm thấy trong người thế nào?"
Ninh Vô Trần mỉm cười, một nụ cười thực sự ấm áp: "Nhẹ. Rất nhẹ. Giống như vừa cởi bỏ một chiếc giáp sắt nặng ngàn cân sau vạn năm chinh chiến vậy."
Hắn quay nhìn đống sườn heo đang sôi sùng sục trong nồi, mũi hít hà một hơi: "Nguyệt Nhi, hôm nay thêm chút gừng vào cháo. Gió bắt đầu lạnh rồi."
Bầu trời hoàn toàn tối hẳn. Quán trà nhỏ dưới gốc cổ thụ thắp lên một ngọn đèn dầu heo leo loét. Ánh đèn nhạt nhẽo giữa màn đêm tĩnh mịch của Thanh Vân giới trông có vẻ yếu ớt, nhưng lạ kỳ thay, không một cơn gió nào, không một thế lực đen tối nào có thể đến gần trong phạm vi mười trượng quanh quán.
Ở ngoài kia, khắp các tầng trời, các đại giáo chủ và lão quái vật đang điên cuồng tìm kiếm nguồn gốc của luồng sinh cơ khổng lồ vừa bộc phát. Họ đâu biết rằng, vị thần tối cao vừa mang lại sự sống cho thế gian đang ngồi húp sùm sụp bát cháo sườn heo nóng hổi, chê cười con rùa già vì nó không chịu ăn hành lá.
Sự bá đạo thực sự không nằm ở chỗ ngươi có thể phá hủy bao nhiêu ngôi sao.
Sự bá đạo thực sự nằm ở chỗ, ngươi có thể từ bỏ đỉnh cao của vạn cổ chỉ để đổi lấy một giấc ngủ ngon không bị quấy rầy.
"Định Tiên Trần…" Ninh Vô Trần nhìn bóng mình đổ trên tường theo ánh đèn dầu, lẩm bầm một mình. "Thế gian này vốn không cần định. Người đời tâm loạn nên thế gian mới loạn. Ta định tâm ta trước, rồi một ngón tay hay một sợi tóc cũng có thể định lại cả luân hồi."
Hắn đặt bát xuống, lau miệng, đứng dậy đi về phía gian buồng trong.
"Nguyệt Nhi, dọn dẹp xong thì nghỉ sớm đi. Ngày mai chúng ta phải đi nhặt thêm chút củi khô. Mùa đông sắp tới rồi, đừng để quán trà của chúng ta trở nên quá lạnh lẽo."
"Dạ, chủ nhân!"
Quán trà lại chìm vào yên lặng. Ninh Vô Trần nằm trên giường gỗ, nhắm mắt lại. Lần này, hắn không còn mơ về những trận chiến rực lửa, không còn nghe thấy tiếng kêu gào của những linh hồn trong lôi kiếp.
Hắn chỉ nghe thấy tiếng mọt nghiến gỗ đều đều, và tiếng hơi thở nhè nhẹ của cuộc sống phàm trần.
Một chỉ định thiên hạ. Một chỉ trả thái bình.
Thế gian vẫn gọi hắn là Tiên Đế, nhưng hắn biết, mình chỉ là một hạt bụi đã tìm thấy chỗ dừng chân.