Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 87: Tiên Đế quỳ gối**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:57:50 | Lượt xem: 3

Gió chiều lướt qua mái tranh bạt màu của quán trà nhỏ. Ninh Vô Trần nằm nghiêng trên chiếc võng bằng sợi gai cũ kỹ, một chân buông thõng, một chân gác lên, đu đưa theo nhịp điệu của sự lười biếng. Trên ngực hắn, một cuốn sách rách bìa dùng để che nắng đã bị thổi lệch sang một bên, lộ ra đôi mắt vẫn còn lim dim như chưa hề tỉnh mộng.

Tiên Trần giới sau cơn đại biến vừa rồi đã trở nên thanh tịnh đến mức kỳ lạ. Những linh khí bạo liệt trước đây giờ dịu hiền như nước suối, không còn gầm thét, không còn tàn phá.

Thế nhưng, sự thanh tịnh ấy lại bị phá vỡ bởi những luồng hào quang đang rạch phá bầu trời từ phía chân trời xa thẳm.

Ba vệt sáng, một xanh biếc như ngọc, một vàng kim rực rỡ như mặt trời hạ phàm, một đỏ thắm như lửa cháy phương hoàng. Chúng mang theo uy áp cuồn cuộn, khiến không gian xung quanh quán trà bắt đầu rạn nứt vì không chịu nổi sức nặng của các quy tắc thượng thừa.

Đó là ba vị tồn tại đứng đầu đỉnh cao của Tiên giới: Thanh Viêm Tiên Đế, Hạo Thiên Tiên Đế và Vạn Hoa Nữ Đế.

Họ là những kẻ nắm giữ vận mệnh của hàng triệu sinh linh, là những thực thể tưởng chừng như đã chạm đến chân lý của vũ trụ. Nhưng lúc này, trên gương mặt của mỗi người đều không có lấy một chút cao ngạo thường ngày, chỉ có sự kinh hoàng xen lẫn nghi hoặc tột độ.

"Chính là chỗ này sao?" Thanh Viêm Tiên Đế đáp xuống mặt đất, đôi ủng thêu mây dừng lại cách quán trà mười trượng. Lão nhìn quán trà rách nát, nhìn lão Quy đang nằm ngủ dưới gốc đào, rồi nhìn sang thanh niên mặc áo xám đang nằm trên võng.

Hạo Thiên Tiên Đế cau mày, toàn thân vàng kim thần quang tỏa ra mãnh liệt như muốn dò xét: "Không cảm nhận được một chút linh lực dao động. Không có đạo vận, không có thần thông. Chỉ là một phàm nhân?"

Vạn Hoa Nữ Đế im lặng, đôi mắt phượng híp lại. Nàng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Càng nhìn vào thanh niên áo xám kia, nàng càng thấy… trống rỗng. Không phải là sự yếu ớt của kẻ phàm phu, mà là sự hư vô của cả một vùng trời đất. Giống như nàng đang nhìn vào một vực sâu không đáy, mà cái vực sâu ấy lại đang mỉm cười với nàng.

"Chủ nhân đang ngủ. Kẻ nào dám đến đây ồn ào?"

Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên. Từ trong gian bếp nhỏ, Tô Nguyệt Nhi bước ra. Nàng vẫn mặc bộ đồ thị nữ giản dị, tay vẫn còn cầm một bó rau xanh vừa hái ngoài vườn, nhưng thanh trọng kiếm sau lưng lại phát ra những tiếng ngân nga đáng sợ.

Ba vị Tiên Đế đồng loạt biến sắc. Một con bé thị nữ… lại mang tu vi mà họ không thể nhìn thấu?

"Chúng ta đến đây để bái kiến vị tiền bối đã 'Định' lại thiên hạ." Hạo Thiên Tiên Đế tiến lên một bước, giọng nói như sấm rền: "Hóa ra chính là người này sao? Cần gì phải giả thần giả quỷ, chúng ta tu hành vạn năm mới có được vị thế hôm nay, quy luật thế giới do chúng ta định đoạt. Kẻ nào cho phép hắn tự ý thiết lập lại trật tự?"

Dứt lời, Hạo Thiên Tiên Đế vung tay. Một dải ngân hà vàng kim tuôn ra từ tay áo, mang theo sức mạnh của hàng vạn ngôi sao ép xuống quán trà. Lão muốn thử, muốn biết cái sự "tối giản" này thực chất là sức mạnh hay chỉ là trò bịp bợm.

Ninh Vô Trần vẫn không mở mắt.

Hắn chỉ hơi nhíu mày, có vẻ như tiếng nổ của quy tắc vừa rồi quá chói tai.

Hắn từ từ giơ tay lên khỏi ngực. Một bàn tay thon dài, sạch sẽ, không có vết chai sần của kẻ cầm kiếm, cũng không có vẻ phù phiếm của kẻ cầm quyền.

Ngón tay trỏ nhẹ nhàng gẩy một cái vào không trung, giống như đang xua đuổi một con ruồi phiền phức.

"Tán."

Một chữ duy nhất.

"Ầm!"

Dải ngân hà vàng kim đủ sức hủy diệt cả một phương thế giới kia, khi chạm vào dư chấn từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, lập tức tan rã thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi biến mất hoàn toàn. Không có va chạm mạnh mẽ, không có hào quang đối kháng. Chỉ đơn giản là biến mất.

Hạo Thiên Tiên Đế đứng khựng lại, sắc mặt từ đỏ hồng chuyển sang trắng bệch, rồi cuối cùng là tím tái. Toàn bộ đạo quả tu luyện vạn năm của lão trong khoảnh khắc đó như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt.

Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt ấy không có tinh tú vạn dặm, không có sấm sét uy nghiêm. Nó chỉ tĩnh lặng như một mặt hồ đêm không gió.

Hắn ngồi dậy trên võng, gãi gãi đầu, mái tóc đen buộc hờ xõa xuống vai. Hắn nhìn ba vị Tiên Đế, giọng nói mang theo chút ngái ngủ và phiền muộn:

"Các ngươi… có biết vì sao ta phải định lại cái Tiên Trần này không?"

Ba vị Tiên Đế run rẩy, không ai dám trả lời.

"Bởi vì nó quá ồn ào." Ninh Vô Trần đứng dậy, chân trần chạm xuống mặt đất cát sỏi. Mỗi bước đi của hắn cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng trong mắt ba vị đại năng kia, mỗi bước chân ấy lại giống như thiên địa đang sụp đổ rồi tái sinh.

"Tu tiên để làm gì? Để trường sinh? Để bá quyền? Để phô diễn những thứ hào nhoáng vô nghĩa này sao?"

Ninh Vô Trần dừng bước, đứng cách ba người họ ba trượng. Hắn giơ ngón tay trỏ lên, chỉ vào ngực Hạo Thiên Tiên Đế.

"Ngươi tu Kim Đạo, cho rằng mình cứng rắn bất diệt. Nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một mớ hỗn tạp của những dục vọng lỗi thời."

Hắn xoay ngón tay chỉ sang Thanh Viêm Tiên Đế.

"Ngươi tu Hỏa Đạo, muốn đốt cháy bát hoang. Nhưng thực ra, tâm ngươi chỉ là tro tàn."

Cuối cùng, hắn chỉ về phía Vạn Hoa Nữ Đế.

"Còn ngươi, hoa nở hoa tàn là quy luật tự nhiên, ngươi lại muốn cưỡng cầu vĩnh hằng. Thật lãng phí linh khí của thế gian."

Ninh Vô Trần thở dài, vẻ lười biếng biến mất, thay vào đó là một sự bá đạo tuyệt đối tỏa ra từ xương tủy.

"Quỳ xuống."

Hai chữ nhẹ như lông hồng, nhưng rơi vào tai ba vị Tiên Đế lại nặng như vạn ngọn thái sơn áp đỉnh.

"Răng rắc!"

Hạo Thiên Tiên Đế là người đầu tiên chịu không nổi. Hào quang kim sắc trên người lão vỡ vụn từng mảng. Lão cố gắng vận dụng toàn bộ tu vi Tiên Đế để chống cự, nhưng càng chống cự, cái áp lực kia càng trở nên tinh thuần và mạnh mẽ. Đó không phải là sức mạnh của linh lực, đó là sức mạnh của Quy Tắc Cốt Lõi.

Trước mặt kẻ sáng tạo ra quy tắc mới, kẻ tu luyện theo quy tắc cũ chỉ là rác rưởi.

"Bịch!"

Đôi gối của Hạo Thiên Tiên Đế đập mạnh xuống đất, khiến cả vùng bình nguyên rung chuyển. Tiếp theo đó là Thanh Viêm. Lão già tóc đỏ này gào lên một tiếng đau đớn, toàn bộ lửa thần trên người bị nén ngược vào trong cơ thể, buộc lão phải phủ phục xuống mặt đất.

Vạn Hoa Nữ Đế cắn chặt môi đến bật máu. Nàng là người cao ngạo nhất, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai. Nàng huy động hàng vạn cánh hoa pháp tắc xung quanh để hộ thân.

Ninh Vô Trần khẽ liếc nhìn nàng một cái, ngón tay trỏ hơi nhấn xuống một chút.

"Ta bảo… quỳ."

"Oanh!"

Tất cả những cánh hoa xinh đẹp kia hóa thành hư vô trong nháy mắt. Vạn Hoa Nữ Đế cảm thấy linh hồn mình như bị đóng băng. Đôi chân vốn dĩ được ngàn vạn tu sĩ sùng bái ấy cuối cùng cũng chịu thua sức nặng vô hình, quỵ xuống trước mặt thanh niên áo xám.

Ba vị Tiên Đế, ba kẻ đứng đầu lục phủ ngũ châu, lúc này đang quỳ gối thành một hàng trước hiên quán trà tồi tàn.

Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá đào rơi rụng.

Lão Quy dưới gốc cây hé mắt nhìn, tặc lưỡi: "Đã bảo chủ nhân đang khó ở mà cứ thích tới làm màu. Thấy chưa, cái 'Nhất Chỉ' này đâu có phân biệt ngươi là ăn mày hay Tiên Đế đâu."

Tô Nguyệt Nhi bên cạnh vẫn thản nhiên nhặt rau, như thể việc ba vị đại năng mạnh nhất thế giới đang quỳ trước mặt mình là chuyện hiển nhiên như việc sáng mai mặt trời lại mọc.

Ninh Vô Trần chắp tay sau lưng, nhìn những kẻ đang run rẩy dưới chân mình, giọng nói nhàn nhạt:

"Tiên hay Phàm, cũng chỉ dưới một chỉ của ta. Các ngươi vốn có thể yên ổn làm vương làm tướng ở chỗ của mình, nhưng lại mang cái mớ lý thuyết rườm rà đó đến đây phá giấc ngủ của ta. Nói đi, các ngươi muốn chết đơn giản, hay muốn sống phức tạp?"

Hạo Thiên Tiên Đế lúc này không còn vẻ kiêu hùng, đầu dập xuống đất, giọng nói run rẩy: "Tiền bối… là chúng ta có mắt không tròng. Chúng ta không biết Tiên Trần đã có chủ…"

"Ta không phải chủ của Tiên Trần." Ninh Vô Trần cắt ngang, giọng lạnh lùng. "Ta chỉ là một kẻ lười biếng muốn thế giới này bớt ồn ào một chút. Tiên giới cũ nát quá rồi, đạo của các ngươi… quá bẩn."

Hắn quay người đi về phía chiếc võng, để lại một câu nói khiến ba vị Tiên Đế lạnh thấu xương:

"Từ hôm nay, Tiên giới không còn Tiên Đế. Chỉ còn 'Trần' (Bụi). Các ngươi muốn giữ mạng thì về mà xóa sạch toàn bộ thần thông hoa mỹ, tự phế đi những thứ pháp tắc rườm rà. Học cách làm một con người đơn giản trước khi học làm Tiên."

"Nếu lần sau ta còn thấy hào quang rực rỡ hay uy áp nhảm nhí này xuất hiện trên bầu trời quán trà của ta…"

Ninh Vô Trần dừng lại một chút, ngón tay trỏ lại nhẹ nhàng đưa lên.

"Một chỉ của ta sẽ không chỉ định thân các ngươi, mà sẽ định lại cả luân hồi của các ngươi."

"Cút đi."

Như được đại xá, ba vị Tiên Đế không dám hé răng nửa lời, vội vàng dập đầu thêm ba cái nữa rồi lục đục đứng dậy. Họ không dám dùng phi hành thần thông, không dám dùng đạo pháp biến mất. Họ đi bộ, từng bước một, lầm lũi rời khỏi vùng đất của quán trà với trái tim tràn ngập sợ hãi.

Khi bóng dáng họ khuất dần, bầu trời lại trở về màu xanh thanh khiết, mây trắng lững lờ trôi.

Ninh Vô Trần lại leo lên võng, đắp lại cuốn sách rách lên mặt.

"Nguyệt Nhi, xong chưa?"

"Dạ xong rồi, cơm chiều sắp chín, chủ nhân ngủ thêm một chút đi ạ."

"Ừ… Thế giới cuối cùng cũng sạch sẽ được vài giây."

Bóng chiều tà đổ dài trên sân quán trà. Ba vị Tiên Đế vừa đi vừa cảm nhận tu vi của mình đang tự động bị tước đoạt, những quy luật phức tạp mà họ từng tự hào đang tan biến, thay vào đó là một sự thanh tịnh chưa từng có. Họ biết, thời đại của sự phô trương đã kết thúc.

Thời đại của Nhất Chỉ Định Tiên Trần, giờ mới thực sự bắt đầu.

Và Ninh Vô Trần, kẻ quét bụi của vạn cổ, lại chìm vào giấc ngủ giữa tiếng xào xạc của rừng cây, bỏ mặc cả thế gian đang chấn động sau một cái chỉ tay của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8