Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 86: Tiên giới mới**
**Chương 86: Tiên giới mới**
Trời xanh như một tấm lụa phẳng phiu vừa mới được giặt sạch, không một gợn mây, không một tia oán khí. Ánh nắng từ đỉnh cao vạn dặm rớt xuống, không còn mang theo sự nóng bỏng thiêu đốt của linh hỏa, mà dịu dàng như làn nước suối mát lành chảy qua da thịt.
Đây là buổi sáng đầu tiên của một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà người ta gọi là "Hậu Lọc".
Thanh Vân giới — hay giờ đây nên gọi là khởi điểm của Tiên Trần mới — đã thay đổi hoàn toàn. Những ngọn núi vốn dựng đứng hiểm trở, mang đầy rẫy trận pháp giết chóc, nay bỗng trở nên thoai thoải, phủ một màu xanh mướt mát của cỏ dại. Những dòng sông vốn cuồn cuộn linh lực bạo tẩu, giờ đây êm đềm trôi, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng hạt cát vàng dưới đáy.
Tất cả đều "phẳng". Không phải là sự bằng phẳng của hoang mạc, mà là sự tinh giản của một bức họa thủy mặc tuyệt mỹ, nơi người họa sĩ đã dũng cảm lược bỏ hết những nét vẽ thừa thãi để giữ lại cái hồn cốt thanh cao nhất.
Bên bìa rừng, quán trà nhỏ của Ninh Vô Trần vẫn nằm đó.
Nó vẫn cũ kỹ, mái lá vẫn lưa thưa vài chỗ lộ ra sắc trời. Nhưng kỳ lạ thay, đứng từ xa nhìn lại, quán trà ấy giống như trung tâm của cả vũ trụ. Mọi quy luật, mọi sự vận hành của cỏ cây hoa lá xung quanh đều dường như đang lấy hơi thở từ nơi này làm chuẩn mực.
"Kít… kít…"
Tiếng võng đay nhẹ đưa vang lên đều đặn.
Ninh Vô Trần nằm đó, một tay gối sau đầu, một tay thả lỏng bên hông. Đôi mắt hắn khép hờ, tà áo xám đơn giản thỉnh thoảng lại bay nhẹ theo gió. Trên gương mặt hắn không còn vẻ u sầu, cũng chẳng có sự kiêu ngạo của một vị thần vừa mới thiết lập lại trật tự thế giới. Hắn đơn giản chỉ là một thanh niên đang tận hưởng giấc ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Cách đó không xa, Tô Nguyệt Nhi đang cầm chiếc chổi tre, cần mẫn quét những cánh hoa đào rơi rụng trên sân đất. Động tác của nàng nhịp nhàng, thanh thoát. Mỗi nhát chổi đưa ra đều mang theo một loại vần điệu kỳ lạ, dường như đang hòa làm một với nhịp rung động của đất trời.
Thanh trọng kiếm của nàng hôm nay không còn vác trên vai. Nó được dựng đứng cạnh cột hiên, im lìm như một phiến đá. Trong thế giới mới này, ngay cả khí tài giết chóc cũng dường như tìm thấy sự an tĩnh.
"Lão Quy, ông nhìn cái gì mà chăm chú thế?" Nguyệt Nhi đột nhiên dừng chổi, nghiêng đầu hỏi.
Phía dưới gốc cây đào già, Thanh Quy Đạo Nhân — giờ đây đang trong hình hài một ông lão mặc áo choàng xanh sậm, trên lưng vẫn còng xuống như mang mai rùa — đang ngồi xổm, mắt dán chặt vào một con kiến đang tha mồi.
Lão Quy không ngước lên, lẩm bẩm:
"Nguyệt Nhi cô nương, cô có thấy không? Con kiến này… nó không còn phải gồng mình chống chọi với linh áp của thiên địa nữa. Nó bò thật thản nhiên. Quy tắc đã thay đổi rồi. Chủ nhân không chỉ định lại Tiên Trần, mà ngài ấy đã mang lại 'tự do' cho cả những sinh linh nhỏ bé nhất."
Lão Quy thở dài một hơi đầy cảm thán, đôi mắt đục ngầu lóe lên sự sùng bái tột độ. Lão là người hiểu rõ nhất sự kinh khủng của đêm qua. Khi ngón tay của Ninh Vô Trần chạm vào Thiên Đạo Chi Nhãn, đó không phải là một cuộc tàn sát, mà là một cuộc "giải phẫu". Ninh Vô Trần đã dùng sự tối giản tuyệt đối để cắt bỏ những khối u của lòng tham và sự phức tạp hóa trong tu luyện đã tích tụ hàng triệu năm.
"Thế giới sạch sẽ, lòng người cũng sẽ nhẹ đi." Ninh Vô Trần đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ mồn một.
Hắn vẫn chưa mở mắt, nhưng dường như mọi chuyển động nhỏ nhất trong phạm vi vạn dặm đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
"Chủ nhân, ngài tỉnh rồi?" Nguyệt Nhi vui mừng chạy lại, đôi mắt lấp lánh. "Để em đi pha ấm trà mới. Trà sáng nay em hái, dường như mang theo vị ngọt của cam lộ, thật khác trước kia."
Ninh Vô Trần khẽ gật đầu, lúc này mới từ từ ngồi dậy trên chiếc võng. Hắn nhìn quanh một lượt. Sự thay đổi của thế giới khiến hắn hài lòng.
Nhưng, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài lâu.
Vút!
Một luồng sáng xé rách bầu trời trong xanh, mang theo hơi thở của sự bất tuân.
Đó là một vị tu sĩ, hay đúng hơn là một kẻ may mắn còn sót lại sau cuộc lọc bỏ của Ninh Vô Trần. Kẻ này vận một bộ cẩm bào lộng lẫy, chân đạp lên một chiếc bàn tính bằng vàng ròng tỏa ánh kim quang chói mắt. Hắn tên là Kim Tiền Tử, một kẻ trước đây vốn là đại quản sự của một thương hội liên lục địa, sở hữu tu vi nửa bước Tiên Tôn.
Kim Tiền Tử đáp xuống ngay trước quán trà, bụi đất bắn lên mù mịt. Hắn nhìn quanh với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực và bực dọc.
"Quái lạ! Linh khí đâu? Toàn bộ linh mạch thượng phẩm của ta đâu?" Hắn gào lên, gương mặt vặn vẹo. "Tại sao Tiên giới lại trở nên nghèo nàn thế này? Chỉ còn lại chút linh khí loãng thế này thì làm sao ta đột phá?"
Hắn nhìn thấy ba người trong quán trà. Ánh mắt Kim Tiền Tử dừng lại trên người Ninh Vô Trần — một kẻ trông như người phàm, không có lấy một chút dao động linh lực.
"Này tiểu tử áo xám kia!" Kim Tiền Tử chỉ thẳng vào Ninh Vô Trần. "Ngươi có biết chuyện gì đã xảy ra không? Có phải là do thiên tai? Hay là có vị đại năng nào vừa thi triển thần thông nghịch thiên? Nói mau, nếu không ta sẽ san bằng cái quán nát này!"
Nguyệt Nhi nghe vậy, sắc mặt lập tức lạnh xuống. Nàng định bước ra thì Ninh Vô Trần nhẹ nhàng đưa tay ngăn lại.
Lão Quy ngồi bên cạnh lắc đầu thở dài, lẩm bẩm: "Lại một kẻ chán sống. Tại sao người ta cứ thích làm loạn khi thế giới đang yên bình thế này?"
Ninh Vô Trần ngẩng đầu nhìn Kim Tiền Tử. Đôi mắt hắn sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, không một chút gợn sóng.
"Ngươi thấy thế giới này nghèo nàn?" Ninh Vô Trần hỏi ngược lại, giọng bình thản.
"Chẳng lẽ không đúng?" Kim Tiền Tử khinh khỉnh nói. "Linh khí thiếu hụt, không gian quá mức ổn định đến mức không thể xé rách để di chuyển nhanh, ngay cả các đạo tắc cũng trở nên đơn giản đến mức đáng nực cười. Đây không phải Tiên giới, đây là một cái lồng cho lũ dân đen!"
Hắn vừa nói vừa vung tay, bàn tính vàng ròng bay vọt lên không trung, phóng ra hàng vạn hạt tính bằng kim cương, mỗi hạt đều mang theo sức nặng của một ngọn núi nhỏ, bao vây lấy quán trà.
"Ta cần linh khí! Ta cần sự hỗn loạn để vươn lên! Nếu thế giới này không cho ta, ta sẽ tự tay phá nát nó!"
Ninh Vô Trần nhìn những hạt tính lấp lánh đang lao tới. Hắn không đứng dậy, cũng không vận dụng một chiêu thức hào nhoáng nào.
Hắn chỉ đơn giản giơ ngón tay trỏ lên.
"Định."
Chỉ một chữ.
Thế giới bỗng chốc rơi vào trạng thái im lìm tuyệt đối. Gió ngừng thổi, những cánh đào đang rơi dừng lại giữa không trung. Và hàng vạn hạt tính của Kim Tiền Tử cũng đứng im thin thít, cách trán Ninh Vô Trần chỉ chừng một lóng tay.
Kim Tiền Tử trợn tròn mắt. Hắn cảm thấy mình không chỉ bị trói buộc về thể xác, mà ngay cả linh hồn, ngay cả dòng suy nghĩ cũng bị một lực lượng vô hình đóng băng lại. Hắn không thể nói, không thể cử động, chỉ có thể kinh hoàng nhìn người thanh niên áo xám trước mặt.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, nhẹ nhàng búng một cái vào không khí.
"Quá ồn ào. Quá tham lam. Thế giới này không cần những thứ này nữa."
Rắc! Rắc!
Toàn bộ bàn tính vàng ròng và vạn hạt tính kim cương bỗng chốc nứt vỡ, không phải tan thành linh khí, mà là tan thành những hạt bụi trần gian bình thường nhất, rơi rụng xuống đất.
Cái gọi là thần thông của một vị nửa bước Tiên Tôn, dưới một chỉ của Ninh Vô Trần, chẳng khác nào trò đùa của trẻ con.
Kim Tiền Tử cảm thấy tu vi của mình đang trôi tuột đi như nước chảy qua kẽ tay. Hết thảy linh lực, hết thảy đạo tắc mà hắn tích lũy hàng ngàn năm qua đều bị "lọc" sạch sẽ.
Trong giây lát, hắn trở thành một người phàm chân chính.
Lực định trụ biến mất. Kim Tiền Tử ngã khuỵu xuống đất, đôi bàn tay run rẩy chạm vào đống bụi của pháp bảo thân thiết. Hắn ngước nhìn Ninh Vô Trần, đôi môi run bần bật:
"Ngươi… ngươi là ai? Ngươi đã làm gì ta?"
Ninh Vô Trần đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Kim Tiền Tử. Áp lực mà hắn tỏa ra không phải là áp lực của sức mạnh, mà là áp lực của sự đúng đắn tuyệt đối.
"Ta không làm gì cả." Ninh Vô Trần nhẹ nói. "Ta chỉ trả ngươi về với sự đơn giản mà ngươi vốn có. Tu hành không phải là tích trữ, mà là hiểu biết. Khi ngươi chưa hiểu được hạt bụi dưới chân mình có giá trị gì, thì vàng bạc linh khí của ngươi chỉ là rác rưởi."
Nói rồi, Ninh Vô Trần chỉ tay về phía chân trời xa xôi, nơi một rặng núi xanh biếc đang mờ ảo trong sương.
"Hãy nhìn xem."
Kim Tiền Tử ngẩn ngơ nhìn theo hướng chỉ tay của Ninh Vô Trần. Ở đó, linh khí tuy mỏng manh nhưng vô cùng tinh khiết. Hắn bỗng thấy một đóa hoa dại đang nở trên vách đá. Đóa hoa ấy đơn giản vô ngần, nhưng trong đôi mắt đã bị tước đoạt sạch tu vi của Kim Tiền Tử lúc này, nó lại chứa đựng cả một bầu trời sức sống, một loại quy tắc sinh tồn vĩ đại mà trước đây hắn chưa bao giờ thèm ngó ngàng tới.
Hắn bỗng nhiên bật khóc.
Không phải khóc vì mất sức mạnh, mà khóc vì bỗng nhiên nhận ra mình đã sống hàng ngàn năm trong một giấc mộng hào nhoáng đầy rác rưởi.
"Cút đi. Đi mà sống cho ra dáng một con người." Ninh Vô Trần vẫy vẫy tay như đang xua đi một con ruồi.
Kim Tiền Tử dập đầu ba cái thật kêu xuống đất, sau đó lảo đảo đứng dậy, lủi thủi bước đi về hướng rặng núi xa kia. Hắn đi bộ, đôi chân trần chạm vào cỏ mềm, lần đầu tiên sau vạn năm cảm nhận được cái ấm áp của đất mẹ.
Nguyệt Nhi bưng chén trà nóng bước ra, mỉm cười nói:
"Chủ nhân, trà chín rồi. Ngài lại vừa 'quét dọn' thêm một chút bụi bẩn sao?"
Ninh Vô Trần nhận chén trà, hơi khói bốc lên mờ mịt làm nhòe đi gương mặt thanh tú của hắn. Hắn nhấp một ngụm, vị chát nhẹ tan ra đầu lưỡi, sau đó là vị ngọt thanh lan tỏa khắp cổ họng.
"Trà ngon." Hắn khen một câu chân thành. "Thế giới này, sau khi lau sạch bụi bặm, hóa ra hương vị lại đậm đà thế này."
Lão Quy từ dưới gốc cây bò lại, xoa xoa cái đầu trọc:
"Chủ nhân, vậy từ nay chúng ta sẽ làm gì? Tiên giới đã mới, quy tắc đã định. Ngài không định lên ngồi ở ngôi vị Chí Tôn sao? Vạn vạn chúng sinh đều đang chờ một cái tên để tôn thờ."
Ninh Vô Trần nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm. Ở đó, Thiên Đạo mới đang lặng lẽ vận hành, không còn âm thanh sấm sét điên cuồng, không còn những đạo lôi kiếp vô lý. Nó chỉ im lặng bảo hộ thế giới này theo một cách thức tối giản nhất.
Hắn lắc đầu, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười hiền lành:
"Tôn thờ cái gì? Ta chỉ muốn ngủ. Nếu có kẻ nào lại làm ồn, ta lại giơ ngón tay lên là được. Còn bây giờ…"
Hắn quay nhìn chiếc võng đang đung đưa.
"Nguyệt Nhi, trưa nay ăn đơn giản thôi. Một bát cháo trắng, thêm chút rau xanh từ rừng sau là đủ."
"Dạ, chủ nhân!" Nguyệt Nhi tươi cười đáp.
Thế giới mới là như vậy.
Không có đại chiến tranh hùng kéo dài trăm chương, không có mưu đồ hiểm độc lắt léo hàng nghìn năm. Kẻ mạnh nhất chỉ muốn ngủ, và kẻ ác nhất vừa bị biến thành người phàm đi tìm ý nghĩa cuộc sống từ một bông hoa.
Tiên Trần mới không còn là một cuộc đua khốc liệt đến đỉnh cao, mà là một sự tĩnh lặng để trở về với cái "Nhất". Một là tất cả, tất cả quy về một.
Ninh Vô Trần nằm lại lên võng, nhắm mắt lại.
Gió thổi qua quán trà, cuốn theo hương vị thanh khiết của một kỷ nguyên thái bình. Lão Quy bắt đầu ngáy khò khò dưới gốc đào, Nguyệt Nhi vừa nấu cháo vừa khẽ hát một điệu dân ca xưa cũ.
Một chỉ định Tiên Trần.
Tiên Trần giờ đã định.
Và kẻ định ra tất cả, đang chìm vào một giấc ngủ thật ngon, không mộng mị.
Trời cao xanh ngắt, đại địa bình an. Đây chính là Tiên giới mới — nơi tối giản nhất, cũng là nơi bá đạo nhất. Bởi vì ở nơi này, bất cứ ai cũng hiểu rằng, chỉ cần vị thanh niên áo xám kia còn nằm trên chiếc võng đó, thì không một sự hỗn loạn nào có thể tồn tại quá một hơi thở.
Bởi vì một ngón tay của hắn, chính là ranh giới duy nhất giữa sự tồn tại và hư không.
Nắng trưa dịu dàng phủ lên mái lá, bao phủ lấy một vùng không gian thanh tịnh đến cực điểm. Câu chuyện về một ngón tay có lẽ sẽ còn lưu truyền mãi, nhưng không phải như một truyền thuyết về chiến tranh, mà là một lời nhắc nhở về cái đẹp của sự im lặng.
Thế giới, cuối cùng cũng đã có thể thực sự thở phào.
— Hết chương 86 —