Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 2: Phế bỏ tu vi hay là ban tặng cơ duyên?**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:34:48 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 2: PHẾ BỎ TU VI HAY LÀ BAN TẶNG CƠ DUYÊN?**

Nắng gắt trên đỉnh Thanh Vân Sơn tựa như những mũi kim châm cứu rơi xuống từ trời cao, khiến không khí trên Diễn Võ Trường trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Hàng ngàn đệ tử Thanh Vân Tông đang nín thở, ánh mắt họ đổ dồn về phía trung tâm lôi đài, nơi một cuộc hành hình nhân danh "thanh lý môn hộ" đang diễn ra.

Dưới nền đá xanh nứt vỡ, Diệp Thần đang quỳ rạp, cả người run rẩy nhưng đôi mắt lại rực cháy một ngọn lửa hận thù không thể dập tắt. Máu từ vết thương trên trán chảy dài xuống khóe mắt, khiến tầm nhìn của hắn trở thành một màu đỏ thẫm thê lương.

Trước mặt hắn là Lục Trầm Chu.

Hắc y thêu chỉ vàng tung bay trong gió, khí chất thanh cao thoát tục như một vị tiên nhân hạ phàm, nhưng ánh mắt Lục Trầm Chu lúc này lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Trên tay hắn không cầm kiếm, nhưng luồng áp lực vô hình từ một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong tỏa ra đã đủ để khiến toàn bộ đệ tử ngoại môn phải cúi đầu.

【 Cảnh báo: Thời gian làm nhiệm vụ còn lại 60 giây. 】

【 Yêu cầu: Phế bỏ hoàn toàn tu vi Luyện Khí tầng ba của Diệp Thần, dập tắt hy vọng trở thành cường giả của hắn trước mặt toàn tông môn. 】

【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn tan biến, vĩnh viễn không được luân hồi. 】

Tiếng chuông báo tử của hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu như một hồi trống thúc giục. Hắn siết chặt nắm tay giấu trong tay áo rộng. Ai nhìn vào cũng nghĩ hắn đang kiềm chế cơn giận, nhưng thực chất, hắn đang đấu tranh với sự ghê tởm đối với chính bản thân mình.

Hắn nhìn Diệp Thần – một thiếu niên đầy nhiệt huyết, người vừa đạt được một kỳ duyên nhỏ và được cho là "thiên tài trăm năm có một" của ngoại môn. Theo kịch bản của thế giới này, Diệp Thần là "Khí Vận Chi Tử", là người sẽ dẫn dắt thế giới đi tới hòa bình. Còn Lục Trầm Chu hắn, kẻ xuyên không bất hạnh, lại bị gán cho cái mác đại sư huynh phản diện, hẹp hòi, ghen ghét tài năng của sư đệ.

"Lục sư huynh… tại sao?" Diệp Thần khản giọng thét lên, từng tiếng chữ như rỉ ra từ kẽ răng đầy máu. "Ta chỉ là đánh bại tay sai của huynh, vì sao huynh phải dồn ta vào đường cùng?"

Lục Trầm Chu không nói gì. Hắn tiến thêm một bước, đôi giày đen dẫm lên vũng máu dưới chân Diệp Thần. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Những vị trưởng lão ngồi trên cao kia chỉ lạnh lùng quan sát. Trong mắt họ, một đệ tử ngoại môn như cái kiến cỏ, nếu chết để đổi lấy sự hài lòng của thiên tài nội môn Lục Trầm Chu, đó là một vụ mua bán lời.

"Thiên phú của ngươi chính là cái tội lớn nhất."

Lục Trầm Chu lên tiếng, giọng nói trầm thấp, không chứa đựng chút cảm xúc nào. Hắn phải đóng cho tròn vai này. Hắn phải khiến cả thế giới căm ghét mình, thì hệ thống mới tha mạng cho hắn.

Hắn đột nhiên vươn tay, năm ngón tay cứng như thép kìm hãm đỉnh đầu của Diệp Thần.

"Dừng tay!" Một tiếng hét thanh thót từ xa vọng tới. Tô Thanh Loan – người vừa được phong làm Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa đang bay lướt tới như một dải lụa trắng. Nàng xinh đẹp, thanh khiết và mang theo chính nghĩa.

Nhưng nàng không nhanh bằng Lục Trầm Chu.

"Quá muộn rồi."

Lục Trầm Chu thì thầm một câu chỉ đủ cho Diệp Thần nghe thấy. Ngay sau đó, hắn vận hành *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*. Một luồng hắc khí tử vong bùng nổ, quấn lấy cánh tay hắn như một con độc xà hung dữ.

*Rắc!*

Tiếng kinh mạch đứt đoạn vang lên lảnh lót trên Diễn Võ Trường yên tĩnh. Diệp Thần trợn mắt, toàn thân co giật dữ dội. Trong mắt mọi người, Lục Trầm Chu đã dùng một luồng linh lực tà ác nhất, trực tiếp đâm xuyên qua đan điền của Diệp Thần, phá nát toàn bộ cơ sở tu luyện mười mấy năm qua của thiếu niên này.

"Aaaaa!!!"

Diệp Thần thét lên một tiếng tuyệt vọng rồi ngã gục, khí tức trên người tan biến sạch sành sanh như một quả bong bóng bị đâm thủng. Hắn bất tỉnh ngay tại chỗ, sắc mặt xám ngắt như người chết.

Tô Thanh Loan đáp xuống lôi đài, đôi mắt đẹp ngập tràn vẻ bàng hoàng và phẫn nộ. Nàng run rẩy đỡ lấy Diệp Thần, sau đó ngẩng đầu nhìn Lục Trầm Chu bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.

"Lục Trầm Chu! Huynh thật sự mất hết nhân tính rồi! Huynh có biết mình vừa làm gì không? Huynh đã hủy hoại cả cuộc đời của một con người!"

Lục Trầm Chu thản nhiên rút tay lại, chậm rãi lấy ra một chiếc khăn trắng để lau đi những vết máu dính trên ngón tay mình. Hắn cười lạnh, một nụ cười ngạo mạn và cô độc.

"Hủy hoại? Không, ta chỉ đang giúp hắn nhận ra thực tế tàn khốc mà thôi. Kẻ yếu không xứng đáng sở hữu linh khí."

Hắn quay lưng bước đi, bóng lưng hắc y cao ngất trường tồn giữa nắng vàng, mang theo một nỗi cô tịch khôn cùng mà không ai thấu hiểu.

【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành: Phế bỏ tu vi Khí Vận Chi Tử. 】
【 Độ hoàn thành: Hoàn hảo. Ký chủ được ghi nhận là kẻ tàn nhẫn, không nể tình đồng môn. 】
【 Phần thưởng: Khai mở "Ma Thần Chi Nhãn", tăng thêm 500 điểm Nghịch Mệnh. 】

Hệ thống vang lên âm thanh chúc mừng, nhưng trong lòng Lục Trầm Chu chỉ có một tiếng thở dài mệt mỏi. Không ai nhìn thấy, lúc nãy khi hắn đánh vào đỉnh đầu Diệp Thần, luồng hắc khí tà ác kia thực chất chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.

Bên trong lõi của luồng linh lực đó, Lục Trầm Chu đã dùng một kỹ thuật "Phá Nhi Hậu Lập" cực kỳ tinh vi. Hắn phát hiện ra kinh mạch của Diệp Thần vốn bị một lớp uẩn độc từ khi sinh ra bám chặt, nếu không có một lực lượng cực lớn tác động để phá nát toàn bộ rồi tái tạo lại, Diệp Thần vĩnh viễn sẽ bị kẹt ở Luyện Khí tầng ba.

Hắn phế tu vi của Diệp Thần, nhưng đồng thời đã để lại một hạt giống của thần công thượng cổ trong đan điền vụn vỡ kia. Một khi Diệp Thần tỉnh lại, hắn sẽ nhận ra đan điền của mình không những hồi phục mà còn rộng mở gấp mười lần, cứng cáp gấp trăm lần.

Đó là cách "phế bỏ" duy nhất để cứu một người khỏi cái chết được sắp đặt bởi Thiên Đạo.

Đi qua đám đông đang xì xào bàn tán với những ánh mắt căm phẫn, Lục Trầm Chu chợt nghe thấy tiếng thanh kiếm Thánh Tội giắt sau lưng mình đang run nhẹ. Nó như đang đồng cảm với sự u uất của chủ nhân.

"Hệ thống, Diệp Thần sẽ hận ta đến xương tủy đúng không?" Lục Trầm Chu hỏi thầm trong lòng.

【 Chắc chắn rồi. Mối hận này sẽ là động lực lớn nhất để hắn mạnh lên, nhằm một ngày nào đó chém bay đầu ngài. 】

"Tốt." Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, một giọt nước mắt vô hình rơi ngược vào trong tim. "Hắn càng mạnh, hắn càng sống lâu. Còn ta… vai phản diện này, ta sẽ diễn cho đến khi hạ màn."

Dưới chân lôi đài, Tô Thanh Loan nhìn theo bóng lưng hắc y đang khuất dần. Nàng chợt khựng lại, trong tích tắc, nàng dường như cảm nhận được một tia bi thương nhạt nhòa tỏa ra từ người đàn ông "ác độc" kia. Nhưng cảm giác đó biến mất quá nhanh, khiến nàng chỉ có thể nghiến răng thề rằng:

"Lục Trầm Chu, một ngày nào đó, chính tay tôi sẽ đòi lại công lý cho giới tu chân này!"

Thế giới vốn đã định, vị cứu tinh tương lai đã bị đẩy vào hố sâu của sự hận thù, còn kẻ cứu mạng hắn thực sự lại đang cô đơn đi về phía bóng tối mịt mù, chuẩn bị cho nhiệm vụ phản diện tiếp theo. Một màn kịch vĩ đại nhất, bi tráng nhất của Cửu Tiêu Vạn Giới, cuối cùng đã chính thức mở màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8