Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 3: Hệ thống phản diện cực hạn**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:35:26 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 3: HỆ THỐNG PHẢN DIỆN CỰC HẠN**

Tuyết rơi trên đỉnh Tuyết Lạc Phong.

Gió rít qua những khe đá hẹp, tạo nên thanh âm u uất như tiếng khóc than của những linh hồn không được siêu thoát. Đây là nơi hẻo lánh nhất của Thanh Vân Tông, cũng là tẩm điện riêng của Lục Trầm Chu. Từ khi hắn trở thành Đại sư huynh, nơi này vốn đã ít người qua lại, nay sau sự kiện tại diễn võ trường, nó hoàn toàn trở thành một "cấm địa" bị người đời ghẻ lạnh.

Lục Trầm Chu đứng bên hiên cung điện, bóng lưng hắn cô độc hòa lẫn vào màn tuyết trắng xóa. Hắc y tung bay, che khuất đôi bàn tay vẫn còn hơi run rẩy. Hắn đang lau thanh kiếm gãy Thánh Tội. Lưỡi kiếm vốn nhuộm đầy ma khí lạnh lẽo, giờ đây dường như cũng đang rùng mình trước khí lạnh của lòng người.

“Leng keng!”

Một tiếng chuông gió lạnh lẽo vang lên ngay trong đại não hắn, phá vỡ sự tĩnh lặng.

【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn một: “Trấn áp Khí Vận Chi Tử – Lần thứ nhất”. 】
【 Hành động: Phế bỏ tu vi của Diệp Thần trước mặt vạn người. 】
【 Đánh giá nhiệm vụ: S (Hoàn mỹ). Ngài không chỉ thực hiện sự tàn bạo trên bề mặt mà còn gieo rắc sự tuyệt vọng sâu sắc, ép mục tiêu rơi vào trạng thái ‘Phá Nhi Hậu Lập’. Đây chính là tinh túy của một phản diện chuyên nghiệp. 】

Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, ánh mắt u buồn nhìn vào khoảng không. “Hoàn mỹ? Ngươi gọi việc khiến một thiếu niên trở thành kẻ thù không đội trời chung với mình là hoàn mỹ sao, Hệ thống?”

【 Ký chủ nên hiểu rõ, lòng nhân từ là thứ xa xỉ nhất ở thế giới này. Nếu ngài không làm, Thiên Đạo sẽ mượn tay Diệp Thần để tiêu diệt ngài và gia tộc họ Lục của ngài trong ba năm tới. Ngài chọn làm ‘kẻ ác’ để sống sót, hay làm ‘người tốt’ chết không có chỗ chôn? 】

Lục Trầm Chu không trả lời. Hắn chậm rãi thu kiếm vào bao. Ngay lập tức, trước mắt hắn hiện ra một bảng điều khiển mờ ảo, chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy.


**HỆ THỐNG PHẢN DIỆN CỰC HẠN**
* **Ký chủ:** Lục Trầm Chu
* **Tu vi:** Nguyên Anh sơ kỳ (Đang bị phong ấn một phần do phản phệ)
* **Điểm Nghịch Mệnh:** 15.000
* **Khí Vận:** -500 (Đại hung – Bị trời đất căm ghét)
* **Công pháp:** Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết (Tầng 1)
* **Vũ khí:** Thánh Tội (Kiếm gãy – Cấp độ: Bí ẩn)

“Giải thích cho ta về Điểm Nghịch Mệnh đi.” Lục Trầm Chu trầm giọng nói. Hắn cần biết cái giá mình phải trả và phần thưởng mình nhận được có thực sự tương xứng với việc phản bội lại lương tâm hay không.

【 Điểm Nghịch Mệnh là đơn vị đo lường sự thay đổi của ‘Nhân Quả’. 】– Giọng nói của Hệ thống vốn cơ khí nay bỗng trở nên sâu sắc lạ thường – 【 Thế giới này vận hành theo một kịch bản của Thiên Đạo. Trong kịch bản đó, Diệp Thần là vai chính, ngài là vai phụ chết thảm. Khi ngài thực hiện hành động ‘phản diện’, ngài đã xé toạc kịch bản đó, tạo ra một vết nứt trong vận mệnh. Điểm Nghịch Mệnh chính là năng lượng thu thập được từ những vết nứt ấy. 】

【 Với 15.000 điểm hiện tại, ngài có thể đổi lấy:
1. Cải tạo linh căn lên cực phẩm (5.000 điểm).
2. Xóa bỏ uẩn độc trong kinh mạch cho em gái Lục Linh nhi (8.000 điểm).
3. Đột phá Nguyên Anh trung kỳ (12.000 điểm). 】

Ánh mắt Lục Trầm Chu chợt xao động khi nghe đến tên em gái mình. Lục Linh Nhi là người duy nhất ở thế giới này thực lòng yêu thương hắn, nhưng nàng từ khi sinh ra đã bị Thiên Đạo gieo xuống một loại uẩn độc tàn ác, khiến nàng không thể tu luyện và chỉ có thể sống không quá hai mươi tuổi.

Hắn hiểu ra rồi. Hệ thống này không chỉ ép hắn làm việc ác, mà nó còn dùng những điều hắn trân quý nhất để uy hiếp và cám dỗ hắn. Hắn phải trở thành "Ma" để cứu lấy những người thân của mình. Một sự đánh đổi trớ trêu.

“Đổi tùy chọn thứ hai. Xóa bỏ uẩn độc cho Linh Nhi.” Hắn ra lệnh không chút do dự.

【 Xác nhận. Đã khấu trừ 8.000 điểm Nghịch Mệnh. Quá trình thanh tẩy nhân quả bắt đầu… Hoàn tất. Kể từ nay, mệnh số của Lục Linh Nhi đã thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo một phần. 】

Lục Trầm Chu thở hắt ra một hơi dài, cảm giác gánh nặng trên vai vơi đi đôi chút. Tuy nhiên, Hệ thống lại không để hắn yên ổn lâu hơn một giây nào.

【 Cảnh báo! Do ký chủ vừa thay đổi mệnh số của một nhân vật quan trọng, Thiên Đạo bắt đầu sản sinh phản ứng bài trừ. Khí vận của ngài đã giảm xuống mức ‘Tử Vong’. 】
【 Nhiệm vụ bắt buộc tiếp theo: “Đoạt Thiên Cơ – Chiếm đoạt Thánh vật gia tộc Tô Thanh Loan”. 】
* **Yêu cầu:** Trong vòng bảy ngày, hãy sử dụng thân phận Ma đạo để đột nhập vào phủ họ Tô, lấy đi “Hàn Băng Thần Tủy”.
* **Lưu ý:** Tô Thanh Loan hiện đang rất căm ghét ngài. Nếu ngài hoàn thành nhiệm vụ này bằng cách trực tiếp tổn thương nàng, điểm thưởng sẽ nhân đôi.
* **Hình phạt nếu thất bại:** Toàn bộ tu vi bị phế bỏ, linh hồn bị đày đọa vào Vô Tận U Minh.

Lục Trầm Chu siết chặt cán kiếm, đốt ngón tay trắng bệch. “Ngươi muốn ta đối đầu trực diện với Tô Thanh Loan? Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, lại vừa đính hôn với Diệp Thần. Ngươi đây là muốn ta trở thành kẻ thù công khai của toàn bộ chính đạo Trung Giới sao?”

【 Chính xác. Chỉ có khi toàn bộ thế gian đều căm hận ngài, ngài mới có thể tu luyện Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết đến đỉnh cao. Thần Ma không sinh ra từ hào quang, Thần Ma sinh ra từ vũng bùn của sự oán hận. 】

Lục Trầm Chu nhắm mắt lại. Hắn nhớ đến ánh mắt của Tô Thanh Loan trên lôi đài – ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và kinh tởm. Nàng vốn là người duy nhất từng đối xử tốt với hắn khi hắn mới vào tông môn, là người từng cùng hắn ngồi trên đỉnh núi ngắm trăng thanh bình. Nay, hắn phải đích thân phá nát hình ảnh cuối cùng của mình trong lòng nàng.

“Được thôi…” Lục Trầm Chu lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió tuyết. “Nếu đó là con đường duy nhất, ta sẽ đi.”

Hắn xoay người, chuẩn bị trở vào điện thất thì bỗng cảm nhận được một luồng linh áp quen thuộc nhưng đầy thù địch đang tiến đến rất gần.

Một bóng người xuất hiện giữa màn tuyết. Đó là Nhị trưởng lão của Thanh Vân Tông – một lão già nổi tiếng là đạo đức giả với bộ râu dài và đôi mắt hẹp luôn tính toán. Phía sau lão là một nhóm đệ tử Chấp Pháp Đường, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, tay lăm lăm vũ khí.

“Lục Trầm Chu! Ngươi còn tư cách đứng ở đây sao?” Nhị trưởng lão lên tiếng, giọng nói chứa đựng áp lực của cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ, khiến lớp tuyết dưới chân Lục Trầm Chu bị thổi bay thành một vòng tròn.

Lục Trầm Chu không thèm quay đầu lại, lạnh nhạt đáp: “Nơi này là Tuyết Lạc Phong, địa bàn của Đại sư huynh. Nhị trưởng lão mang theo người xông vào đây mà không báo trước, là có ý gì?”

“Đại sư huynh? Hừ! Từ lúc ngươi hạ độc thủ với Diệp Thần, tông môn đã có ý định bãi bỏ chức vị của ngươi!” Nhị trưởng lão bước tới một bước, ánh mắt dừng lại trên thanh kiếm Thánh Tội. “Hơn nữa, ta nhận được mật báo rằng ngươi đã lén lút tu luyện cấm công, mang hơi hướng Ma đạo. Hãy nộp thanh kiếm kia và đi theo ta đến Chấp Pháp Điện để chịu thẩm vấn!”

Lục Trầm Chu khẽ cười. Hắn hiểu rất rõ. Nhị trưởng lão chẳng quan tâm gì đến Diệp Thần hay công lý. Lão chỉ đang nhắm vào Thánh Tội kiếm – món bảo vật mà sư phụ quá cố đã truyền lại cho hắn. Sự thối nát của cái gọi là “Chính đạo” này, chính là thứ thúc đẩy hắn dễ dàng chấp nhận vai diễn của Hệ thống.

“Nếu ta nói không thì sao?” Lục Trầm Chu quay người lại, đôi mắt u buồn nay rực lên một tia sáng hắc ám.

【 Nhiệm vụ ngẫu nhiên: “Sỉ nhục kẻ đạo đức giả”. 】
【 Nội dung: Đánh bại Nhị trưởng lão trong vòng mười chiêu và khiến lão phải quỳ xuống hối lỗi. 】
【 Phần thưởng: 2.000 điểm Nghịch Mệnh. 】

Hệ thống đúng là biết chọn thời điểm.

Lục Trầm Chu thở dài. Hắn vốn muốn giữ một chút thanh tĩnh, nhưng xem ra cái thế giới này không muốn cho hắn yên.

“Ngươi dám phản kháng?” Nhị trưởng lão quát lớn, phất tay một cái, một thanh kiếm linh lực khổng lồ hình thành từ tuyết rơi, lao thẳng về phía Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu không rút kiếm. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa hai ngón tay lên, một làn sương đen mờ ảo quấn quýt đầu ngón tay.

*Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết – Thức thứ nhất: Đoạn Nhân Quả.*

Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh dường như khựng lại. Thanh kiếm tuyết khổng lồ khi chạm vào làn sương đen bỗng chốc tan rã, không phải là vỡ vụn, mà là như thể nó chưa từng tồn tại, như thể “nhân” tạo ra nó đã bị xóa sổ.

Nhị trưởng lão biến sắc: “Cái gì? Đây là loại tà thuật gì?”

Lục Trầm Chu bước tới một bước, tốc độ nhanh đến mức tạo thành một loạt ảnh ảo giữa màn tuyết. Mười chiêu? Hắn nghĩ mười chiêu là quá nhiều cho một kẻ dùng linh khí rỗng tuếch để khoe mẽ.

“Bốp!”

Một tiếng tát giòn tan vang lên. Nhị trưởng lão, một cao thủ Hóa Thần sơ kỳ, chưa kịp nhìn thấy đối phương đã cảm thấy má mình tê dại, cả người bay ngược ra sau, đâm sầm vào cột cung điện.

Đám đệ tử Chấp Pháp Đường đứng sững lại, cứng đờ như tượng.

Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y phẳng phiu, tay phải vẫn đưa lên không trung. Hắn nhìn Nhị trưởng lão đang lồm cồm bò dậy với khuôn mặt đầy máu, lạnh lùng nói:

“Ngài nói đúng một điều, Nhị trưởng lão. Ta đang tu luyện ‘tà thuật’. Và loại tà thuật này chuyên trị những kẻ dùng miệng nói lời công đạo nhưng tay lại muốn giật đồ của kẻ khác.”

“Ngươi… ngươi…” Nhị trưởng lão run rẩy, lòng vừa hận vừa sợ. Áp lực tỏa ra từ Lục Trầm Chu lúc này hoàn toàn không giống một Nguyên Anh sơ kỳ. Nó mang theo sự hủy diệt và một loại uy nghiêm cổ quái khiến linh hồn lão run rẩy.

Lục Trầm Chu dẫm lên lớp tuyết, từng bước một tiến tới chỗ Nhị trưởng lão. Mỗi bước chân của hắn như dẫm trực tiếp lên tim lão.

“Quỳ xuống.”

Hai từ ngắn gọn nhưng chứa đựng sức mạnh ngàn cân. Lục Trầm Chu kích hoạt một phần sức mạnh của Hệ thống – ‘Ma Thần Uy Nghiêm’.

Nhị trưởng lão chỉ thấy trước mắt mình không còn là một đệ tử tông môn nữa, mà là một vị vương座 cao cao tại thượng giữa biển máu lầm than. Đôi gối của lão run rẩy rồi đập mạnh xuống đất, khiến lớp gạch đá vỡ tan.

“Ta… ta sai rồi… Lục sư huynh… xin tha mạng…” Lão hổn hển, lòng tự tôn của một trưởng lão hoàn toàn sụp đổ trước nỗi sợ cái chết.

【 Hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên. Nhận 2.000 điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Khí vận tiếp tục giảm: -600. Ngài vừa đánh đập một trưởng lão tông môn, danh tiếng của ngài tại Thanh Vân Tông hiện đang ở mức ‘Yêu Ma hóa’. 】

Lục Trầm Chu thu lại khí áp, ánh mắt không chút dao động. Hắn nhìn ra phía chân núi, nơi đại bản doanh của tộc họ Tô tọa lạc, ẩn khuất sau những tầng mây u ám.

Một kẻ bị thế gian căm ghét. Một kẻ đại diện cho sự xấu xa.

Lục Trầm Chu khẽ lẩm bẩm trong đầu: “Hệ thống, nếu con đường này dẫn đến ngôi vị Đạo Tổ, thì con đường đó hẳn phải được lát bằng xương của những kẻ tự xưng là chính nghĩa này, phải không?”

【 Ký chủ bắt đầu thấu hiểu rồi đó. Sáu ngày nữa, tiệc mừng thọ Tô gia sẽ diễn ra. Đó là cơ hội tốt nhất để ngài thực hiện vụ ‘cướp bóc’ tàn nhẫn nhất lịch sử tu chân giới. 】

Gió tuyết lại nổi lên, che lấp dấu chân của kẻ vừa bước chân vào bóng tối. Lục Trầm Chu quay vào tẩm điện, ánh lửa le lói hắt lên vách tường bóng dáng của một con quỷ dữ, nhưng bên trong lồng ngực ấy, trái tim của kẻ muốn cứu thế vẫn đang đập những nhịp điệu thầm lặng nhất.

Vở kịch lớn, bây giờ mới thực sự sang chương mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8