Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 4: Ánh mắt khinh thường của sư muội**
**CHƯƠNG 4: ÁNH MẮT KHINH THƯỜNG CỦA SƯ MUỘI**
Gió lạnh gào thét qua các khe đá trên đỉnh núi Thanh Vân, mang theo mùi vị hanh khô của tuyết đầu mùa và một luồng sát khí nhàn nhạt chưa kịp tản đi. Trên lôi đài bằng đá xanh vốn dĩ là nơi thần thánh của tông môn, lúc này chỉ còn lại sự đổ nát và những hơi thở nặng nề.
Nhị trưởng lão đã khuỵu ngã, tôn nghiêm của một vị cao nhân hóa thành tro bụi dưới gót chân của Lục Trầm Chu. Nhưng đối với những đệ tử xung quanh, điều khiến họ run rẩy không chỉ là thực lực đáng sợ của Đại sư huynh, mà là sự tàn độc đến lạ lẫm của hắn.
“Lục sư huynh… sao huynh có thể?”
Một giọng nói thanh thúy nhưng run rẩy vang lên giữa đám đông đang im phăng phắc.
Lục Trầm Chu hơi nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh lẽo nhìn về phía phát ra âm thanh. Ở đó, một thiếu nữ mặc y phục xanh nhạt, gương mặt xinh xắn giờ đây tái nhợt vì kinh hãi và thất vọng. Đó là Mạc Dao – tiểu sư muội được cả Thanh Vân Tông yêu mến, và cũng từng là người luôn lẽo đẽo đi theo Lục Trầm Chu với ánh mắt ngưỡng mộ tuyệt đối.
Hệ thống trong đầu Lục Trầm Chu ngay lập tức nảy ra thông báo lạnh lùng:
【 Cảnh báo: Nhân vật phụ quan trọng Mạc Dao đang sản sinh tâm lý chán ghét cực độ. 】
【 Nhiệm vụ ẩn: 'Đoạn tuyệt tình thâm'. Hãy dùng lời nói hoặc hành động khiến nàng hoàn toàn tuyệt vọng vào ngài. Phần thưởng: 500 điểm Nghịch Mệnh, tu vi 'Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết' tăng tiến một bậc. 】
Lục Trầm Chu thầm thở dài một tiếng trong lòng. Mạc Dao là đứa trẻ hắn vốn có chút thiện cảm. Nàng ngây thơ, thuần khiết, giữa một tu chân giới đầy rẫy lừa lọc này, nàng giống như một đóa hoa sen chưa vướng bụi trần. Nhưng hệ thống chó má này dường như muốn nhổ tận gốc mọi mối liên kết nhân gian của hắn.
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo mạn và châm biếm:
“Mạc sư muội, ngươi hỏi ta 'sao có thể'? Ta tu luyện là để đứng đầu thiên hạ, không phải để làm bảo mẫu cho lũ phế vật các ngươi. Kẻ yếu thì phải bị dẫm đạp, đó chẳng phải là đạo lý của thế giới này sao?”
Mạc Dao lùi lại một bước, đôi mắt nàng phủ một lớp sương mờ. Nàng nhìn Lục Trầm Chu như nhìn một người xa lạ. Trong ký ức của nàng, Lục sư huynh là người sẽ mỉm cười xoa đầu nàng khi nàng luyện công mệt mỏi, là người đứng ra chắn gió che mưa cho đồng môn. Còn kẻ đứng trước mặt nàng lúc này… là một con quỷ.
“Huynh nói dối!” Mạc Dao nức nở, giọng nàng nghẹn lại. “Huynh phế bỏ tu vi của Diệp Thần, giờ lại làm nhục Nhị trưởng lão… Huynh vì muốn chiếm đoạt vị trí tông chủ sau này mà không từ thủ đoạn sao? Huynh đã trở thành hạng người bỉ ổi như vậy từ bao giờ?”
“Ánh mắt đó là ý gì?” Lục Trầm Chu tiến lại gần nàng, khí thế ma đạo tỏa ra khiến lớp tuyết dưới chân tan chảy thành nước đen. “Khinh thường ta sao? Ngươi có tư cách gì mà khinh thường ta? Dựa vào tu vi Trúc Cơ yếu ớt mà ta đã từng bảo hộ à?”
Mạc Dao nhìn thẳng vào mắt hắn. Sự khinh thường trong mắt nàng rõ rệt như một vết dao cứa vào thực tại. Không còn là sự ngưỡng mộ, không còn là sự gần gũi, chỉ còn lại sự ghê tởm đối với một kẻ đã sa ngã vào ma đạo.
“Đúng, tôi khinh thường huynh.” Nàng gằn từng chữ, nước mắt lăn dài trên má. “Từ nay về sau, trong lòng Mạc Dao này, Lục sư huynh đã chết rồi. Trước mặt tôi chỉ có một tên Ma quân lòng lang dạ thú mà thôi.”
【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm Nghịch Mệnh +500. 】
【 Cảm xúc tiêu cực của 'Khí vận nhân vật phụ' đang chuyển hóa thành năng lượng. Tu vi tăng cường. 】
Lục Trầm Chu cảm nhận được một luồng nhiệt lượng cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, phá vỡ xiềng xích của Nguyên Anh sơ kỳ, trực tiếp chạm đến trung kỳ. Sức mạnh này đen tối, trầm trọng, nhưng vô cùng hùng mạnh. Hắn cảm thấy mình như một hố đen, càng bị thế gian phỉ nhổ, sức mạnh càng trở nên đáng sợ.
“Rất tốt. Giữ lấy ánh mắt đó đi.” Lục Trầm Chu lạnh nhạt lướt qua nàng, như thể nàng chỉ là một hạt bụi không đáng để tâm.
Nhưng khi bước qua Mạc Dao, hắn liếc nhìn Diệp Thần đang nằm gục trên đất. Diệp Thần lúc này đã tỉnh lại, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng cắn chặt đến mức máu tươi chảy ra khóe miệng.
Hệ thống lại vang lên:
【 Khí Vận Chi Tử – Diệp Thần: Mức độ hận thù đạt đỉnh. Thiên Đạo đang phản hồi cực mạnh. Lưu ý: Sự thù hận của hắn đang giúp hắn cưỡng ép thức tỉnh 'Thái Cổ Chiến Hồn'. 】
Lục Trầm Chu khẽ mỉm cười. Đây chính là mục đích thực sự của hắn.
Nếu hắn không đóng vai kẻ ác, nếu hắn không dồn Diệp Thần vào đường cùng, vị "Con cưng của trời" này làm sao có đủ ý chí để đột phá cái bình cảnh nghìn năm kia? Thiên Đạo vốn lười biếng, chỉ khi cảm nhận được quân cờ của mình sắp bị hủy diệt, nó mới điên cuồng rót tài nguyên vào.
Diệp Thần chống tay xuống đất, run rẩy đứng dậy. Tiếng xương cốt kêu răng rắc nghe rợn người.
“Lục… Trầm… Chu!” Diệp Thần gầm lên, giọng nói khàn đặc như từ dưới địa ngục vọng về. “Ngươi giết ta không chết, ngươi sẽ phải hối hận. Mối nhục ngày hôm nay, mối thù phế bỏ tu vi này… Diệp Thần ta thề với trời đất, nếu không bắt ngươi nợ máu trả bằng máu, ta thề không làm người!”
Lục Trầm Chu dừng bước, quay người lại, tay khoanh trước ngực, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã: “Ồ? Thề với trời sao? Ngươi xem ông trời của ngươi có cứu được ngươi khỏi bàn tay ta không?”
Hắn đi tới, túm lấy tóc Diệp Thần, kéo đầu hắn lên để hắn nhìn thẳng vào đám đệ tử đang sợ hãi và ánh mắt đau đớn của Mạc Dao.
“Nhìn kỹ đi Diệp Thần. Ngươi là thiên tài ư? Ngươi là hy vọng của tông môn ư? Hiện tại trong mắt họ, ngươi chỉ là một vũng bùn. Mà vũng bùn này, ngay cả vị sư muội yêu quý của ngươi cũng không thể cứu được.”
“Sư huynh, dừng lại đi! Đừng sỉ nhục huynh ấy nữa!” Mạc Dao lao đến muốn đẩy Lục Trầm Chu ra, nhưng hắn chỉ cần phất tay nhẹ một cái, một vòng tròn linh lực hắc ám đã đẩy nàng văng xa mấy trượng.
Lục Trầm Chu cúi sát vào tai Diệp Thần, thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe: “Đừng làm ta thất vọng, Diệp Thần. Áp lực này, nỗi đau này… hãy biến nó thành ngọn lửa đi. Nếu ngươi không mạnh lên, làm sao ta có thể thu hoạch khí vận của ngươi thêm một lần nữa?”
Diệp Thần trừng lớn mắt. Hắn không hiểu ý nghĩa câu nói đó, hắn chỉ cảm thấy một sự sỉ nhục cực hạn. Ngay lúc đó, sâu trong thức hải của Diệp Thần, một tiếng nổ vang rền. Một pho tượng chiến thần cổ xưa, đầy vết sẹo thời gian, từ từ mở mắt. Linh khí xung quanh bắt đầu cuồng bạo lao vào cơ thể đã tàn phế của Diệp Thần.
Hệ thống điên cuồng thông báo:
【 Cảnh báo! Diệp Thần bắt đầu phản phệ nghịch chuyển! Điểm Nghịch Mệnh đang tăng vọt! 1.000… 2.000… 5.000! 】
【 Chúc mừng ký chủ, ngài đã ép Khí Vận Chi Tử 'tiến hóa' sớm hơn dự kiến. Phần thưởng thêm: Công pháp tâm linh 'Thiên Ma Vô Diện'. 】
Lục Trầm Chu hài lòng buông tay ra, để Diệp Thần ngã phịch xuống đất. Lúc này, trên trán Diệp Thần đã lờ mờ xuất hiện một ấn ký hình thanh kiếm rỉ sét – dấu hiệu của người kế thừa Chiến Hồn Thái Cổ.
Hắn nhìn lên bầu trời, mây đen vẫn dày đặc, nhưng dường như có một đôi mắt vô hình từ cửu tiêu đang nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ giận dữ.
“Nhìn cái gì? Chỉ có bấy nhiêu đó sao, Thiên Đạo?” Lục Trầm Chu cười lạnh trong lòng.
Hắn quay sang nhìn toàn thể đệ tử Thanh Vân Tông một lần cuối. Những ánh mắt kinh tởm, căm hận, sợ hãi đồng loạt đổ dồn vào hắn. Đối với một người tu tiên bình thường, đây là tâm ma khó vượt qua nhất. Nhưng đối với Lục Trầm Chu, đây chính là chất dinh dưỡng tuyệt vời nhất cho con đường Đạo Tổ của hắn.
“Khương Ngân, chúng ta đi.”
Từ trong bóng tối của một cây cột lớn, một thiếu niên lầm lì bước ra. Hắn chính là "Ảnh Tử" mà Lục Trầm Chu đã cứu trong một lần làm nhiệm vụ phản diện trước đó. Khương Ngân không nói gì, đôi mắt đen láy chỉ phản chiếu bóng lưng của Lục Trầm Chu. Đối với hắn, thiên hạ là chính hay tà không quan trọng, chỉ có người trước mặt này là ánh sáng duy nhất.
“Sư huynh! Đừng để tôi gặp lại huynh ở chiến trường!” Tiếng của Mạc Dao từ phía sau hét lên, chất chứa bao oán hận. “Ngày đó, tôi sẽ là người đầu tiên vung kiếm trảm yêu!”
Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại, hắn khẽ xua tay, bước chân chậm rãi nhưng vững chãi đi ra phía cổng lớn của tông môn.
“Trảm yêu? Chỉ sợ đến lúc đó, cả cái chính đạo này cũng không đủ để ta vung một kiếm.”
Cơn mưa tuyết mỗi lúc một nặng hạt, xóa nhòa bóng hình hắc y của Lục Trầm Chu trên con đường xuống núi.
Phía sau hắn, Diệp Thần đang gầm thét trong đau đớn và hận thù, Mạc Dao đang khóc thương cho một tình nghĩa đã chết, Nhị trưởng lão đang nhục nhã thu dọn tàn cuộc. Thanh Vân Tông – nơi khởi đầu của hắn, từ giờ phút này đã trở thành kẻ thù.
Bên tai Lục Trầm Chu, giọng nói lạnh lẽo của Hệ thống vẫn đều đều vang lên:
【 Mục tiêu tiếp theo: Tô gia – Đại lễ mừng thọ. 】
【 Nhiệm vụ: Cướp đoạt thánh vật 'Tử Vi Tâm Diệp' trước mặt tất cả thiên tài các vùng đại lục. 】
【 Độ khó: Cấp A. Hình phạt nếu thất bại: Linh căn nát vụn. 】
Lục Trầm Chu hít một hơi thật sâu, khí lạnh tràn vào phổi giúp hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn mở bảng thuộc tính của mình ra, nhìn vào dòng chữ *“Tu vi: Nguyên Anh Trung Kỳ”* đang lấp lánh hắc mang, rồi lại nhìn vào *“Danh hiệu: Trầm Chu Ma Quân”*.
“Ép ta trở thành Đạo Tổ… hay là ép ta phải diệt thế đây?”
Hắn tự hỏi chính mình, nhưng không có câu trả lời. Chỉ có thanh kiếm gãy *Thánh Tội* trên lưng khẽ rung động, phát ra một tiếng ngâm khàn đục như sự đồng cảm của một kẻ tội đồ đồng hành cùng vạn vĩnh hằng.
—
Sáu ngày sau.
Tại thành Thiên Cơ, nơi Tô gia tọa lạc.
Không khí lễ hội bao phủ khắp thành trì, hoa bay rợp trời, linh hạc múa lượn. Hàng ngàn tu sĩ từ các châu lục kéo về để mừng thọ Tô lão thái quân, nhưng thực chất là để nhìn ngắm nhan sắc của Tô Thanh Loan – người vừa chính thức trở thành Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa.
Trong một tửu lâu ở góc khuất, Lục Trầm Chu ngồi một mình, nhấp một ngụm rượu đắng. Ánh mắt hắn hướng về phía tòa thành rực rỡ phía trước, môi hơi cong lên một độ cong lạnh lẽo.
“Tô Thanh Loan, hôm nay ta lại phải đến 'làm ác' với nàng rồi.”
Trong thâm tâm Lục Trầm Chu hiểu rõ, cái gọi là thánh vật 'Tử Vi Tâm Diệp' kia thực chất là một cái bẫy đoạt mệnh của Thiên Đạo dành cho nàng. Nếu hắn không cướp lấy, nàng sẽ trở thành vật tế cho một vị đại năng ở Thượng giới.
Thế gian gọi là "Phản diện", nhưng ai biết được trong bóng tối, hắn đang gánh vác những gì?
Oán khí của cả thiên hạ ư? Cứ đến đây đi. Ta, Lục Trầm Chu, lấy danh Ma quân để thành Đạo, vạn kiếp bất phục cũng chẳng từ!