Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 5: Bí cảnh Thanh Vân mở cửa**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:32 | Lượt xem: 3

Tiếng chuông đồng cổ xưa từ đỉnh Thanh Vân vọng xuống, âm thanh trầm mặc lan tỏa qua các dãy núi, đánh tan lớp sương mù dày đặc vốn bao phủ quanh năm. Hôm nay là ngày mở cửa Bí cảnh Thanh Vân – thánh địa rèn luyện lớn nhất của tông môn, mười năm mới có một lần.

Trên quảng trường đá trắng, hàng ngàn đệ tử tinh anh tề tựu, ai nấy đều mang gương mặt hưng phấn. Trong thế giới tu chân, bí cảnh đồng nghĩa với cơ duyên. Một cọng cỏ linh thảo, một viên nội đan yêu thú, hay may mắn hơn là một phần truyền thừa của tiền nhân, tất cả đều có thể khiến vận mệnh của một tu sĩ bình thường nghịch chuyển trong một đêm.

Tuy nhiên, bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc lặng xuống khi một bóng dáng hắc y chậm rãi bước tới.

Lục Trầm Chu đi tới đâu, đệ tử dạt ra tới đó. Những ánh mắt vốn đầy sự ngưỡng mộ dành cho vị Đại sư huynh thuở nào, giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi, khinh miệt và căm hận ẩn giấu. Sau vụ việc phế bỏ kinh mạch của đệ tử đồng môn Diệp Thần một cách tàn nhẫn, danh tiếng "Trầm Chu Ma Quân" đã bắt đầu râm ran trong nội bộ tông môn.

【 Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Bí cảnh Thanh Vân đoạt bảo. 】
【 Nội dung: Trong tọa độ X-102, Y-405 của bí cảnh có sinh trưởng một株 "Vạn Niên Lục Tâm Chi". Khí vận chi tử Diệp Thần sẽ dựa vào món linh dược này để khôi phục hoàn toàn và đột phá cảnh giới. Ký chủ hãy cướp đoạt linh dược trước mặt hắn, nghiền nát hy vọng của hắn. 】
【 Phần thưởng: 500 Điểm Nghịch Mệnh, Công pháp: "U Minh Thần Nhãn". 】
【 Hình phạt thất bại: Bị "Vạn Cố Phệ Tâm" trong 7 ngày đêm. 】

Lục Trầm Chu hơi nheo mắt lại, bước chân không dừng. Hắn nhìn thấy Diệp Thần đang đứng ở góc quảng trường.

Thiếu niên ấy hôm nay mặc một bộ võ phục xám đơn giản, khí chất đã có sự thay đổi rõ rệt. Dù kinh mạch từng bị "phế", nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó (mà chỉ Lục Trầm Chu và Hệ thống biết là do sự sắp đặt tinh vi của hắn), Diệp Thần trông càng thêm vững chãi, đôi mắt như chứa đựng sấm sét, nhìn thẳng về phía Lục Trầm Chu không chút né tránh.

"Đại sư huynh, đa tạ sự 'ban tặng' ngày đó của huynh." Diệp Thần trầm giọng nói, âm thanh vừa đủ cho những người xung quanh nghe thấy. "Trong bí cảnh này, những gì tôi đã mất, tôi sẽ tự tay lấy lại."

Lục Trầm Chu dừng lại, hờ hững liếc nhìn hắn. Khuôn mặt thanh tú của hắn không chút cảm xúc, chỉ có đôi môi khẽ mấp máy, nhả ra những lời lạnh đến thấu xương:

"Kẻ thua cuộc không có tư cách nói về tương lai. Nếu ta có thể phế ngươi một lần, liền có thể phế ngươi lần thứ hai. Đừng để ta thấy ngươi ở gần bất kỳ bảo vật nào, nếu không… ngươi sẽ biết chết cũng là một loại xa xỉ."

Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh. "Tàn nhẫn quá!" "Lục sư huynh rốt cuộc bị sao vậy? Hắn điên rồi sao?"

Lục Trầm Chu không quan tâm đến những lời xì xào. Hắn cảm nhận được sâu trong thức hải, Hệ thống đang vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng vì hành vi phản diện đạt tiêu chuẩn này. Hắn tự giễu trong lòng: *Làm ác nhân, quả thực là mệt hơn làm thánh nhân nhiều.*

"Bí cảnh mở!"

Tiếng hô của Trưởng lão chấp pháp vang dội không gian. Một vòng xoáy ánh sáng khổng lồ hiện ra giữa không trung, phát ra lực hút kinh người. Lục Trầm Chu là người đầu tiên lao vào, bóng lưng đen nhánh biến mất trong ánh sáng, theo sau là dòng người cuồn cuộn.

Bên trong bí cảnh Thanh Vân là một không gian hoàn toàn độc lập, rừng già bạt ngàn, linh khí nồng đậm gấp mấy lần bên ngoài.

Lục Trầm Chu không dừng lại hái lượm bất kỳ dược thảo thông thường nào dọc đường. Theo chỉ dẫn của Hệ thống, hắn băng qua khu vực Đầm Lầy Sương Mù, né tránh những con lôi điểu cấp ba, tiến thẳng về phía cực Tây – nơi tọa lạc của Động Lân Quang.

Tại đó, mục tiêu của hắn – Vạn Niên Lục Tâm Chi – đang tỏa ra linh quang màu xanh lục đầy mê hoặc. Nhưng thứ linh dược này có một đặc tính cực kỳ nguy hiểm: nó hấp thụ sát khí từ long mạch bị lỗi bên dưới mặt đất. Nếu một người có tâm cảnh không vững ăn vào, dù tu vi tăng vọt nhưng sẽ bị tâm ma ám ảnh, trở thành một con rối giết người của Thiên Đạo.

Trong nguyên tác vận mệnh, Diệp Thần sẽ ăn nó, gánh chịu thống khổ thấu xương để trở nên mạnh mẽ, từ đó chính thức dấn thân vào con đường "chính nghĩa máu me".

Lục Trầm Chu đến trước cửa động, nhưng hắn không vào ngay. Hắn nấp mình sau một tảng đá khổng lồ, thu hồi hoàn toàn hơi thở.

Khoảng nửa canh giờ sau, một bóng người loạng choạng xuất hiện. Đó là Diệp Thần. Quần áo hắn đã rách rưới, máu thấm đẫm vai, rõ ràng đã phải trải qua một trận ác chiến kinh hồn với yêu thú để tìm đến đây.

"Cuối cùng… cũng thấy rồi." Diệp Thần nhìn thấy ánh sáng từ trong động, mắt lóe lên sự cuồng nhiệt của một kẻ khát khao sức mạnh để báo thù.

Hắn tiến vào bên trong động. Động Lân Quang trơn trượt, nhũ đá nhỏ xuống những giọt nước đục ngầu. Ngay chính giữa động, trên một bục đá tự nhiên, cây Lục Tâm Chi như một đóa sen xanh đang kỳ nở rộ, mỗi cánh sen đều lung linh huyền ảo.

Ngay lúc Diệp Thần run rẩy đưa tay ra, một đạo kiếm khí màu đen từ hư không chém tới, sạt qua mu bàn tay hắn, để lại một vết thương sâu thấy xương.

"Ai?!" Diệp Thần giận dữ quay đầu lại.

Lục Trầm Chu chậm rãi từ bóng tối bước ra, thanh kiếm gãy *Thánh Tội* trong tay tỏa ra ma khí mờ ảo. Hắn nhìn Diệp Thần bằng nửa con mắt, vẻ mặt tràn đầy sự châm chọc.

"Ngươi nghĩ rằng cơ duyên của Thanh Vân Tông là dành cho hạng tôm tép như ngươi sao?"

"Lục Trầm Chu! Ngươi bám theo ta?" Diệp Thần gầm lên, bàn tay nắm chặt lấy chuôi kiếm cũ kỹ. "Ngươi đã có tất cả, từ địa vị đến tài nguyên, tại sao còn muốn dồn ta vào đường cùng?"

Lục Trầm Chu bước từng bước tới gần bục đá, mỗi bước chân của hắn như đạp lên trái tim của Diệp Thần. "Vì ta thích nhìn ngươi tuyệt vọng. Cái cảm giác một con kiến nỗ lực bò lên, rồi lại bị ta nghiền nát… thật sự rất kích thích."

【 Ting! Độ căm hận của Khí vận chi tử tăng mạnh. Ký chủ thực hiện hành vi phản diện cực kỳ xuất sắc. Thưởng thêm 50 Điểm Nghịch Mệnh. 】

Lục Trầm Chu phớt lờ tiếng chuông trong đầu. Hắn vươn tay, dứt khoát hái lấy Vạn Niên Lục Tâm Chi. Ngay khi tiếp xúc, một luồng sát khí hung bạo từ linh dược tràn vào kinh mạch hắn, toan phá hủy ý thức. Lục Trầm Chu hừ lạnh một tiếng, *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* trong người vận chuyển, bá đạo nuốt chửng hoàn toàn luồng sát khí đó, chuyển hóa nó thành tu vi tinh khiết.

"Trả lại cho ta!" Diệp Thần phát điên, lao lên tấn công. Hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào một chiêu *Thanh Vân Kiếm Pháp*.

Lục Trầm Chu không tránh, hắn chỉ khẽ búng tay. Một luồng kình lực cực đại bắn ra, đánh gãy chiêu thức của Diệp Thần và hất văng hắn vào vách đá.

*Bùm!*

Diệp Thần ngã gục, hộc ra một búng máu lớn. Ánh mắt hắn mờ đi, nhìn trân trân vào món linh dược duy nhất có thể giúp mình lật mình giờ đã nằm trong tay kẻ thù.

Lục Trầm Chu đi tới, giẫm lên thanh kiếm của Diệp Thần, cúi người xuống nói nhỏ vào tai hắn, giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy:

"Sức mạnh là do ta cho, ta cũng có quyền lấy lại. Muốn trả thù? Vậy thì hãy sống sót qua bí cảnh này đi, phế vật."

Dứt lời, Lục Trầm Chu thẳng tay bóp nát đóa Lục Tâm Chi ngay trước mặt Diệp Thần, nhưng thực chất là hắn đã thu lấy phần tinh túy nhất vào trong nhẫn không gian, chỉ để lại đống bã vụn héo úa rơi xuống đất.

Hắn quay lưng bỏ đi, tà áo đen bay phấp phới trong cơn gió lạnh tràn vào hang động.

Phía sau hắn, Diệp Thần gầm lên đau đớn, tiếng gầm vang vọng khắp Động Lân Quang, tràn đầy oán hận thấu tận trời xanh. Nhưng Diệp Thần không hề hay biết, luồng sát khí ẩn giấu trong cây linh dược vốn có thể lấy mạng hắn đã bị Lục Trầm Chu âm thầm thanh tẩy hoàn toàn bằng ma khí. Những gì còn lại trên mặt đất tuy chỉ là "vụn", nhưng vẫn chứa đựng dược tính thuần khiết nhất giúp hắn chữa thương mà không để lại di chứng.

Bước ra khỏi hang động, ánh mặt trời chiếu rọi vào gương mặt u buồn của Lục Trầm Chu.

【 Nhiệm vụ hoàn thành. 】
【 Ký chủ đã gieo rắc sự tuyệt vọng sâu sắc cho Khí vận chi tử, thúc đẩy hắn hắc hóa. 】

Lục Trầm Chu ngửa mặt nhìn trời, lẩm bẩm một mình: "Lại một lần nữa… cả thiên hạ này sẽ hận ta."

Hắn đi một mình giữa rừng già bí cảnh, bóng lưng cô độc tựa như một vị thần cai quản bóng đêm, mà con đường hắn đi, dẫu trải đầy máu và sự nguyền rủa, nhưng phía cuối chân trời, một hạt giống của "Đạo Tổ" đang lặng lẽ nảy mầm trong sự hủy diệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8