Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 6: Màn kịch tại hang động**
**Chương 6: Màn kịch tại hang động**
Trong bóng tối thăm thẳm của Động Lân Quang, không khí đặc quánh mùi rêu ẩm mốc và sự lạnh lẽo thấu xương của luồng linh khí hỗn loạn. Những mảng thạch nhũ rủ xuống như hàm răng của một loài dã thú khổng lồ, thỉnh thoảng lại nhỏ xuống những giọt nước tí tách, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ.
Ở tận cùng của hang động, một đóa hoa lung linh sắc xanh biếc, tựa như được chạm khắc từ miếng ngọc lục bảo tinh túy nhất, đang tỏa ra vầng hào quang dịu nhẹ. Lục Tâm Chi – loại linh dược quý giá có khả năng cải tử hoàn sinh, nối lại kinh mạch đã đứt đoạn, cũng chính là hy vọng duy nhất của Diệp Thần lúc này.
Dưới gốc linh dược, Diệp Thần đang bò trườn trên mặt đất, hơi thở đứt quãng, mỗi một động tác đều khiến lồng ngực hắn đau thắt lại. Bộ y phục của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông vốn đã rách nát, nay càng thêm lem luốc bởi máu và bùn đất. Ánh mắt hắn khóa chặt vào đóa Lục Tâm Chi, trong lòng bùng lên một niềm khao khát điên cuồng. Chỉ cần chạm vào nó, chỉ cần nuốt chửng nó, hắn sẽ không còn là phế vật bị người đời khinh rẻ, hắn sẽ có tư cách đứng trước mặt nàng, và quan trọng hơn hết… hắn có thể báo thù.
“Chỉ một chút nữa thôi…” Diệp Thần lẩm bẩm, bàn tay run rẩy đưa về phía trước.
*Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân đều đặn, khoan thai đột ngột vang lên từ phía sau, dội vào vách đá, vang vọng khắp hang động như nhịp trống báo tử. Diệp Thần cứng đờ người, hơi lạnh từ sống lưng lan ra toàn thân.
Một bóng đen cao lớn đổ dài lên cơ thể tàn tạ của Diệp Thần, che khuất chút ánh sáng cuối cùng của đóa linh dược. Lục Trầm Chu mặc một bộ hắc y thêu chỉ vàng sang trọng, gương mặt thanh tú lộ ra dưới ánh sáng lân quang xanh nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng.
“Ngươi… là ngươi!” Diệp Thần gầm lên trong cổ họng, thanh âm khản đặc vì căm hận. “Lục Trầm Chu! Ngươi đã hại ta đến mức này, vì sao vẫn không buông tha?”
Lục Trầm Chu cúi đầu nhìn thiếu niên đang thê thảm dưới chân mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong đôi mắt ấy chẳng hề có lấy một chút ý cười. Hắn chậm rãi vươn tay ra, cử chỉ tao nhã tựa như đang chuẩn bị hái một đóa hoa bình thường trong vườn thượng uyển.
*Xoẹt!*
Đóa Lục Tâm Chi nằm gọn trong lòng bàn tay trắng trẻo của Lục Trầm Chu. Sợi dây linh khí liên kết với mặt đất bị chặt đứt, khiến hang động khẽ rung chuyển.
【 Cảnh báo: Khí vận chi tử đang rơi vào trạng thái cực độ phẫn uất. Độ căm thù tăng vọt! 】
【 Nhiệm vụ Phản diện cập nhật: Cướp đoạt cơ duyên duy nhất, bóp nát hy vọng của Khí vận chi tử. Phần thưởng: 500 điểm Nghịch Mệnh, Công pháp Ma đạo sơ cấp. Hình phạt thất bại: Kinh mạch tự bạo. 】
Tiếng cơ giới lạnh lùng của Hệ thống vang vọng trong trí óc Lục Trầm Chu. Hắn không biểu hiện gì, nhưng sâu trong đáy lòng là một tiếng thở dài chua chát.
*Lại phải đóng vai ác rồi sao?*
Lục Trầm Chu nheo mắt, thanh âm của hắn lúc này lạnh như băng sương ngàn năm: “Diệp Thần, ngươi cho rằng những thứ quý báu của thiên địa này là dành cho loại rác rưởi như ngươi sao? Một đống bùn nhão, dù có được linh dược cấp cao, cũng chẳng thể đúc thành tượng thần.”
“Trả lại cho ta!” Diệp Thần điên cuồng gào thét, không biết từ đâu lại có sức mạnh, hắn chống tay xuống đất, lấy đà lao thẳng vào Lục Trầm Chu.
Một chiêu *Thanh Vân Kiếm Pháp* bằng tay không, linh lực mỏng manh phát ra từ đầu ngón tay hắn chỉ như ngọn nến trước gió.
Lục Trầm Chu không thèm lùi bước, hắn chỉ khẽ búng tay một cái.
*Oanh!*
Một luồng áp lực vô hình từ cơ thể Lục Trầm Chu bộc phát, hóa thành một đạo kình phong hung bạo, đánh thẳng vào ngực Diệp Thần. Thân hình nhỏ bé ấy bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá phía sau.
“Hự!” Diệp Thần ngã gục, hộc ra một búng máu lớn. Những giọt máu tươi đỏ sẫm văng lên mặt đất, thấm vào đống tro bụi. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, tầm nhìn đã bắt đầu nhòe đi, nhưng hắn vẫn nhìn chằm chằm vào đóa hoa xanh biếc trên tay kẻ thù.
Đó là hy vọng duy nhất của hắn. Đó là tính mạng của hắn.
Lục Trầm Chu đi tới, tà áo đen lướt trên mặt đất tạo thành những tiếng soàn soạt đáng sợ. Hắn dừng lại ngay trước mặt Diệp Thần, cúi xuống, một tay nắm lấy cổ áo Diệp Thần nhấc bổng lên.
“Ánh mắt này… thật khiến ta thích thú.” Lục Trầm Chu thì thầm, giọng nói mang theo một chút trêu đùa tàn nhẫn. “Hận ta sao? Muốn giết ta sao?”
Hắn đưa đóa Lục Tâm Chi lên trước mắt Diệp Thần. Những cánh hoa mỏng manh lay động, hương thơm thanh khiết tràn ngập cánh mũi. Nhưng ngay sau đó, trước ánh nhìn tuyệt vọng đến hóa dại của thiếu niên, năm ngón tay của Lục Trầm Chu đột ngột siết chặt.
*Rắc.*
Tiếng dược thảo bị bóp nát vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Chất dịch màu xanh thẫm chảy dài xuống kẽ tay Lục Trầm Chu, nhỏ từng giọt xuống khuôn mặt tái nhợt của Diệp Thần.
“Không… KHÔNG!”
Diệp Thần gầm lên, âm thanh khàn đặc xé lòng, dường như trái tim hắn cũng vừa bị bóp nát cùng với đóa linh dược kia.
Nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, không ai để ý rằng khi bàn tay Lục Trầm Chu siết lại, một luồng ma khí đen kịt và tinh khiết cực hạn đã len lỏi vào bên trong đống nát bấy ấy. Ma khí của Lục Trầm Chu nhanh chóng bao bọc lấy những sợi tơ sát khí hung hiểm vốn ẩn giấu bên trong đóa linh dược – những thứ sát khí mà với tu vi hiện tại của Diệp Thần, nếu uống vào chắc chắn sẽ khiến hắn nổ tung mà chết ngay lập tức.
Hắn đang dùng ma công của mình để “lọc” dược thảo. Hắn bóp nát phần vỏ ngoài già cỗi, chỉ để lại phần cốt lõi dược tính thuần túy nhất được kết tinh lại thành những mảnh vụn lấp lánh như hạt bụi linh diệu.
Lục Trầm Chu buông cổ áo Diệp Thần ra, để mặc thiếu niên ngã sấp xuống đất. Hắn lạnh lùng xòe tay, đổ đống “phế thải” xanh thẫm và nát bấy ấy xuống đầu Diệp Thần, rồi giẫm lên thanh kiếm gãy của đối phương.
“Sức mạnh là do ta cho, ta cũng có quyền lấy lại. Ngươi muốn nghịch thiên? Trước tiên hãy bước qua cái xác của ta đã. Nhưng nhìn xem… ngươi bây giờ chẳng khác nào một con chó hoang hấp hối.”
Lục Trầm Chu ghé sát tai Diệp Thần, giọng nói thấp xuống đầy sát khí: “Hãy sống sót qua bí cảnh này đi, phế vật. Đừng chết quá dễ dàng, nếu không… cuộc chơi này sẽ mất vui lắm.”
Hắn thẳng người dậy, tà áo đen phất lên một vòng cung lạnh lẽo. Không một lời từ biệt, hắn quay lưng đi thẳng về phía lối ra của hang động. Bước chân của hắn trầm ổn, vững vàng, nhưng mỗi bước đi đều nặng nề như mang theo cả một thế giới oán hận.
【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ phản diện. 】
【 Khí vận chi tử đã hoàn thành hắc hóa sơ kỳ, huyết mạch Thiên Hoàng cổ xưa trong cơ thể đang bắt đầu bị kích thích bởi sự tuyệt vọng và oán hận. 】
【 Điểm Nghịch Mệnh cộng thêm 700! 】
Lục Trầm Chu không trả lời hệ thống. Hắn ra khỏi cửa hang, để mặc ánh nắng gắt của buổi ban trưa chiếu vào mặt mình, che đi sự mệt mỏi trong đôi mắt u buồn.
Phía sau hắn, trong hang động u tối, Diệp Thần nằm giữa đống dược thảo nát bấy, bàn tay rướm máu cố gắng vớt vát những mảnh vụn mà Lục Trầm Chu bỏ lại. Trong cơn mê muội và phẫn hận tột cùng, hắn vơ lấy đống vụn dược thảo đưa vào miệng, nuốt chửng cùng với cả bùn đất và máu.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh ấm áp, tinh thuần chưa từng thấy bùng nổ trong đan điền hắn. Không có sát khí càn quét, không có linh lực bạo kích, chỉ có một nguồn sinh mệnh lực dồi dào bắt đầu sửa chữa mọi tổn thương trong kinh mạch hắn với tốc độ kinh người.
Và ở sâu trong linh hồn Diệp Thần, một tiếng phượng hoàng hót vang lên giữa bóng tối, một đôi cánh rực lửa bắt đầu thành hình từ trong tro tàn của sự nhục nhã.
“Lục Trầm Chu… Ta thề với trời đất, một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá bằng cả sinh mạng!”
Tiếng gào của Diệp Thần vang vọng khắp Động Lân Quang, kinh động cả chim chóc trong rừng bí cảnh.
Đứng trên đỉnh núi phía xa, Lục Trầm Chu nghe thấy tiếng thét ấy, khóe môi khẽ cong lên một độ cong khổ sở.
“Phải thế chứ… Hãy mạnh lên, hãy hận ta, hãy trở thành vị thần cứu thế của thế giới này. Còn ta…”
Hắn nắm chặt thanh kiếm gãy Thánh Tội trong tay, bóng dáng hắc y đơn độc mờ dần giữa sương mù của núi rừng.
“Ta sẽ đứng ở nơi cao nhất, đợi ngươi đến để hoàn thành vai diễn cuối cùng của một kẻ phản diện.”