Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 7: Thánh nữ Dao Trì xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:37:39 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 7: THÁNH NỮ DAO TRÌ XUẤT HIỆN

Rừng nguyên sinh bao quanh Động Lân Quang tĩnh mịch đến đáng sợ. Những tán cây cổ thụ cao vút che khuất ánh mặt trời, chỉ để lại những tia sáng mỏng manh như sợi chỉ len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống thảm lá mục ẩm ướt.

Lục Trầm Chu sải bước trên con đường mòn, tà áo đen khẽ lướt qua những bụi gai dại nhưng không hề lưu lại một vết rách. Trên đầu hắn, bảng điều khiển của hệ thống vẫn còn nhấp nháy dòng chữ đỏ rực về điểm Nghịch Mệnh vừa nhận được. Bảy trăm điểm, một con số không hề nhỏ, đủ để hắn đổi lấy một vài loại đan dược lục phẩm hoặc một môn thần thông tiểu thành. Nhưng tâm trạng hắn lúc này lại chẳng hề có lấy nửa phần hân hoan.

Tiếng gào thét uất nghẹn của Diệp Thần vẫn còn văng vẳng bên tai. Lục Trầm Chu biết, sau ngày hôm nay, hắn đã chính thức trở thành "tâm ma" lớn nhất trong cuộc đời của vị Khí Vận Chi Tử kia. Mỗi một tấc xương vỡ, mỗi một dòng máu chảy của Diệp Thần đều đã được hắn tính toán kỹ lưỡng để chuyển hóa thành sức mạnh Niết Bàn sau này.

Hắn cười khổ một tiếng, bàn tay dưới tay áo rộng khẽ run rẩy. Ai có thể ngờ được, "Trầm Chu Ma Quân" hung danh hiển hách lại phải dùng cách thức cực đoan này để bảo vệ tương lai của thế giới?

【 Đinh! Cảnh báo: Có khí tức của Khí Vận nồng đậm đang tiếp cận. 】
【 Nhiệm vụ ngẫu nhiên phát động: Chấn nhiếp Thánh nữ Dao Trì – Tô Thanh Loan. 】
【 Yêu cầu: Không được để nàng nhìn thấu ý đồ thật sự, duy trì hình tượng phản diện kiêu ngạo. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh vỡ của Thái Sơ Đạo Ấn. Hình phạt thất bại: Toàn bộ linh lực đóng băng trong ba ngày. 】

Bước chân Lục Trầm Chu khựng lại. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, trong đáy mắt xẹt qua một tia trầm mặc.

Tô Thanh Loan… Thánh nữ Dao Trì?

Vị thiên chi kiều nữ được mệnh danh là "Nguyệt Chi Tiên Tử", người luôn lấy việc trừ ma vệ đạo làm trọng trách, tại sao lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh này vào lúc này? Chẳng lẽ khí vận của Diệp Thần mạnh đến mức vừa gặp nạn đã lập tức có "quý nhân" đến tương trợ?

Đúng lúc đó, một mùi hương thanh khiết như hoa sen tuyết sau cơn mưa thoảng qua chóp mũi Lục Trầm Chu. Giữa không gian u tối của khu rừng, một luồng ánh sáng trắng nhu hòa đột ngột giáng xuống.

Trên tầng không, một dải lụa trắng dài như dải ngân hà vắt ngang qua những ngọn cây. Một bóng hình thanh thoát đạp lên hư không, từ từ đáp xuống mặt đất. Nàng mặc một bộ cung trang màu tuyết trắng, vạt áo thêu chỉ bạc lấp lánh như những vì sao. Mái tóc đen dài như thác đổ được búi đơn giản bằng một thanh ngọc trâm, tôn lên khuôn mặt thanh tú, thoát tục nhưng cũng lạnh lùng đến cực điểm.

Đó là một vẻ đẹp không thuộc về trần gian, mang theo sự uy nghiêm của thánh địa và sự xa cách của băng tuyết vạn năm trên đỉnh núi cao. Đôi mắt nàng trong vắt như hồ nước mùa thu, nhưng khi nhìn về phía Lục Trầm Chu, bên trong lại chứa đựng một sự chán ghét không hề che giấu.

"Lục Trầm Chu, quả nhiên là ngươi." Giọng nói của Tô Thanh Loan vang lên, trong trẻo như tiếng chuông bạc nhưng lại mang theo hàn khí thấu xương.

Lục Trầm Chu thu lại biểu cảm lo lắng, thần thái trong chớp mắt trở nên lười biếng và ngông cuồng. Hắn khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy tà khí:

"Ta tưởng là ai, hóa ra là Tô thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa. Ngài không ở trong cung điện lộng lẫy mà hưởng lạc, chạy đến thâm sơn cùng cốc này làm gì? Hay là… biết Lục mỗ ở đây nên cố tình đến tìm để tâm sự?"

Tô Thanh Loan nhíu mày, tay phải nàng khẽ nắm lại, một thanh trường kiếm băng tinh chậm rãi hiện hình trong không trung, tỏa ra kiếm ý lạnh lẽo khiến những tán lá xung quanh bắt đầu kết sương.

"Ngôn từ hạ lưu!" Nàng quát lạnh, "Ta nhận được tin có ma khí bùng phát tại đây, quả nhiên bắt gặp ngươi đang làm chuyện ác. Vị sư đệ trong động kia… là do ngươi hạ độc thủ?"

Lục Trầm Chu liếc nhìn về phía cửa động nơi Diệp Thần đang nằm, rồi quay lại nhìn Tô Thanh Loan bằng ánh mắt đầy khiêu khích:

"Hạ độc thủ? Tô thánh nữ quá lời rồi. Ta chỉ là đang giáo huấn một tên phế vật không biết trời cao đất dày là gì mà thôi. Tiện tay phế bỏ kinh mạch của hắn, để hắn từ nay về sau làm một người phàm an phận, chẳng phải là làm việc thiện sao?"

"Ngươi… đồ súc sinh tàn nhẫn!"

Sắc mặt Tô Thanh Loan hơi trắng bệch vì phẫn nộ. Nàng vốn là người điềm tĩnh, nhưng trước sự ngang ngược của kẻ trước mắt, nàng không thể kiềm chế được lòng hiệp nghĩa của mình. Kiếm Băng Tinh trong tay nàng rung lên bần bật, hóa thành một đạo cầu vồng tuyết trắng lao vút về phía Lục Trầm Chu.

"Thanh Loan Kiếm Pháp – Tuyết Lạc Thiên Hà!"

Không khí trong vòng trăm trượng lập tức giảm xuống độ đóng băng. Vô số bông tuyết hóa thành những lưỡi kiếm nhỏ xíu, dày đặc như mưa rơi, bao vây lấy Lục Trầm Chu từ mọi hướng. Mỗi một bông tuyết đều mang theo chân nguyên tinh thuần nhất của Dao Trì, có khả năng đông cứng cả linh thức đối phương.

Lục Trầm Chu ánh mắt lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm lại thầm kinh ngạc. Thiên phú của Tô Thanh Loan quả thật danh bất hư truyền, tu vi Hóa Thần sơ kỳ của nàng cực kỳ vững chắc, so với Diệp Thần hiện tại còn mạnh hơn gấp mấy lần.

"Muốn dùng băng để đóng băng ta sao?" Lục Trầm Chu khẽ cười nhạt, "Còn chưa đủ trình độ đâu."

Hắn đưa tay lên, thanh kiếm gãy Thánh Tội từ hư không xuất hiện trong lòng bàn tay. Sát khí ma đạo cuồn cuộn bùng phát, sắc đen kịt đối chọi gay gắt với sắc trắng của kiếm ý Tô Thanh Loan. Một vòng xoáy oán linh mờ nhạt hiện ra sau lưng Lục Trầm Chu, gào thét như muốn xé rách bầu trời.

Hắn không tránh né, cũng không lùi bước, chỉ đơn giản là vung kiếm chém ra một đường đơn giản nhất.

"Phá!"

Một luồng kiếm quang màu đen tà mị xé toạc màn mưa tuyết. Âm thanh vỡ nát của băng tinh vang lên khô khốc. Kiếm ý của Tô Thanh Loan bị đánh tan một cách bạo liệt, tạo ra một cơn chấn động không khí thổi bay lá rụng xung quanh.

Thân hình Tô Thanh Loan run lên, nàng bị đẩy lui lại mấy bước, ánh mắt tràn đầy sự kinh hãi nhìn thanh kiếm gãy trong tay Lục Trầm Chu.

"Cái khí tức này… Thánh Tội? Ngươi thật sự đã luyện thành bộ công pháp tà môn đó?"

Lục Trầm Chu thu kiếm, khí chất quanh thân càng trở nên lạnh lẽo và tàn độc. Hắn bước chậm về phía nàng, mỗi bước chân đều như dẫm lên trái tim của đối phương. Ánh mắt hắn nhìn vào Tô Thanh Loan, không có một chút gì là thương hoa tiếc ngọc, chỉ có sự tàn nhẫn của một kẻ đã rơi vào ma đạo:

"Thế nào? Tô thánh nữ sợ rồi sao? Nếu sợ thì hãy mau cút về Dao Trì mà trốn dưới váy của sư phụ ngươi. Tu chân giới này… không dành cho những kẻ thiện lương mù quáng như các ngươi."

"Ngươi đừng có đắc ý!" Tô Thanh Loan nghiến răng, gương mặt vốn thanh khiết giờ hiện rõ sự quật cường. Nàng đưa tay quệt ngang một vệt máu nhỏ nơi khóe môi, định tiếp tục xông lên thì một tiếng rên rỉ yếu ớt từ trong hang động vọng ra.

Diệp Thần…

Ánh mắt Tô Thanh Loan xẹt qua một tia lo lắng. Nàng hiểu rằng việc cứu người lúc này quan trọng hơn việc liều mạng với tên ma đầu thực lực khó lường này. Nếu nàng tiếp tục đấu, Lục Trầm Chu có thể sẽ tàn sát cả vị sư đệ kia trong cơn điên cuồng.

Lục Trầm Chu nhìn thấu tâm tư của nàng, hắn đột ngột đứng lại, cách nàng khoảng mười bước chân. Giọng hắn trầm xuống, mang theo một loại âm hưởng kỳ lạ:

"Muốn cứu hắn? Được thôi. Lục mỗ hôm nay tâm tình tốt, sẽ cho ngươi một cơ hội. Đưa tên phế vật đó đi, và nhớ nhắc nhở hắn… mạng của hắn là ta cho. Khi nào ta muốn, ta sẽ quay lại lấy."

Tô Thanh Loan nhìn hắn đầy cảnh giác: "Ngươi sẽ dễ dàng buông tha như vậy sao?"

"Sao hả? Hay là nàng thực sự muốn ở lại đây 'đấu pháp' với ta thêm một đêm?" Lục Trầm Chu liếc mắt qua những đường cong ẩn hiện sau bộ cung trang trắng, cố ý hạ thấp tông giọng đầy vẻ cợt nhả.

"Bỉ ổi!"

Tô Thanh Loan không thèm đôi co thêm, nàng tung ra một dải lụa dài cuộn lấy thân hình Diệp Thần đang bất tỉnh trong động rồi kéo về phía mình. Trước khi phi hành rời đi, nàng đứng trên đóa sen mây, quay đầu nhìn Lục Trầm Chu bằng ánh mắt phức tạp:

"Lục Trầm Chu, sư môn nói không sai, ngươi là mối họa của thiên hạ. Nhưng ta lại cảm thấy… có điều gì đó không đúng. Kiếm của ngươi dù đầy sát khí, nhưng tâm của ngươi lại lặng như nước. Tại sao ngươi phải tự mình đọa lạc như vậy?"

Lục Trầm Chu đứng lặng yên giữa bóng tối của rừng già. Trái tim hắn lỡ mất một nhịp khi nghe câu hỏi đó. Đôi mắt nàng quá trong trẻo, dường như có thể xuyên thấu qua lớp mặt nạ ma đầu mà hắn đang đeo.

Hệ thống trong đầu đột ngột vang lên:

【 Cảnh báo! Thánh nữ Dao Trì có dấu hiệu nghi ngờ động cơ của ký chủ. Để bảo vệ tiến trình phản diện, yêu cầu ký chủ thực hiện hành động 'Cực hạn khinh miệt'. 】

Lục Trầm Chu nghiến răng, bàn tay nắm chặt thanh Thánh Tội đến mức trắng bệch. Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt không còn nửa điểm do dự, chỉ còn lại sự ngông cuồng lạnh lẽo:

"Tâm lặng như nước? Nực cười! Tô Thanh Loan, đừng dùng cái bộ não chứa đầy đạo lý giáo điều của ngươi để phán xét ta. Ta giết người vì ta muốn giết, ta đoạt bảo vì ta muốn mạnh lên. Cái loại nữ nhân tự cho mình là thanh cao như ngươi, sau này nếu rơi vào tay ta, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là 'tâm ma' thật sự!"

Nói xong, hắn tung người lên, hóa thành một đạo hắc mang biến mất vào sâu trong rừng bí cảnh, để lại một tràng cười ngạo nghễ và vang vọng.

Tô Thanh Loan đứng ngẩn ngơ giữa hư không, đôi môi run rẩy. Lời nói của Lục Trầm Chu thô bỉ và tàn nhẫn vô cùng, nhưng chẳng hiểu sao, nàng nhìn theo bóng lưng đơn độc ấy khuất sau rặng núi, trong lòng lại trào dâng một cảm giác khó tả.

Dường như, sau bóng lưng kiêu ngạo ấy, là một nỗi buồn vô tận mang tên định mệnh.

"Lục Trầm Chu… rốt cuộc ngươi là hạng người nào?"

Nàng thở dài một tiếng, thu lại dải lụa, mang theo Diệp Thần đang hơi thở thoi thóp rời khỏi khu vực Động Lân Quang. Nàng không nhận thấy rằng, ngay giây phút nàng rời đi, tại nơi Lục Trầm Chu đứng trước đó, những bông tuyết đóng băng đã tan ra, thấm vào lòng đất, lộ ra một vết khắc nhỏ trên gốc cây cổ thụ.

Đó là một pháp trận hộ mệnh loại nhỏ, âm thầm tỏa ra linh lực ôn hòa để bảo vệ Diệp Thần không bị những thú dữ xung quanh xâm hại trước khi nàng đến.

Bên kia cánh rừng, Lục Trầm Chu đáp xuống cạnh một bờ suối. Hắn gập người xuống, vốc một ngụm nước lạnh dội lên mặt mình để xua đi sự mệt mỏi.

【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Chấn nhiếp Thánh nữ Dao Trì'. 】
【 Nhận được phần thưởng: Mảnh vỡ Thái Sơ Đạo Ấn (1/10). 】
【 Nhận xét: Diễn xuất đỉnh cao, lời thoại cực kỳ bỉ ổi, thành công gieo mầm hận thù (và một chút hiếu kỳ) vào lòng Thánh nữ. 】

"Câm mồm." Lục Trầm Chu khàn giọng quát trong đầu.

Hắn nhìn xuống hình bóng mình phản chiếu trên mặt nước. Một gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt lại hằn lên sự mỏi mệt của kẻ phải gánh vác thiên hạ trên vai mà không một ai thấu hiểu.

"Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo là gì?"

【 Đinh! Cần chờ Khí Vận Chi Tử phục hồi. Thời gian đếm ngược: 3 ngày. Trong thời gian này, ký chủ có nhiệm vụ mới: Gia nhập 'Vạn Ma Hội' để tranh đoạt Ma Hoàng Huyết Tinh. 】

Lục Trầm Chu đứng dậy, nhìn về hướng bắc nơi ma khí đang cuồn cuộn tỏa ra. Hắn biết, con đường phía trước sẽ chỉ càng ngày càng đen tối và đẫm máu. Hắn phải đóng vai kẻ ác thật tốt, để một ngày nào đó, khi Diệp Thần trưởng thành thành Đạo Tổ, có thể danh chính ngôn thuận dùng một kiếm kết liễu đời hắn.

Đến lúc đó, hắn có thể yên lòng mà chết, mang theo mọi tội lỗi xuống nấm mồ sâu.

"Thái Sơ Đạo Tổ…" Hắn lẩm bẩm, thanh âm tan biến vào tiếng gió hú qua kẽ đá. "Ta rốt cuộc đang tạo ra một vị thần, hay đang tự tay hủy diệt chính mình?"

Không có câu trả lời nào cả. Chỉ có thanh Thánh Tội trên tay hắn rung lên khẽ khàng, như đang thở dài thay cho chủ nhân của nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8