Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 12: Kẻ tội đồ của Thanh Vân Tông**
CHƯƠNG 12: KẺ TỘI ĐỒ CỦA THANH VÂN TÔNG
Khói đen cuồn cuộn như những con mặc long hung dữ, lượn lờ bao phủ lấy đỉnh Thanh Vân. Những tàn tro từ các điển tịch cổ xưa bay lơ lửng trong không trung, trông giống như những bông tuyết màu xám trắng, lạnh lẽo và tàn khốc, phủ đầy trên vai của hàng ngàn đệ tử đang đứng lặng câm bên dưới.
Tàng Kinh Các — biểu tượng cho hàng ngàn năm truyền thừa của Thanh Vân Tông, linh hồn của sự uy nghiêm và chính thống — giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát rực lửa. Ngọn lửa tà dị mang theo sắc xanh sẫm ấy không dễ gì dập tắt, nó thiêu rụi mọi hy vọng, mọi sự kính ngưỡng mà người ta dành cho "Đại sư huynh" Lục Trầm Chu.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy, tiếng xiềng xích kim loại va chạm vào nhau nghe sắc lạnh đến gai người.
Lục Trầm Chu bị trói bởi chín sợi "Khốn Tiên Tỏa", mỗi sợi đều khắc đầy bùa chú trấn áp tu vi. Hắn đi giữa hai hàng đệ tử, tiến về phía Chỉnh Pháp Điện. Những ánh mắt từng một thời tràn đầy sự sùng bái, ngưỡng mộ, giờ đây chỉ còn lại sự ghê tởm, căm hận và ghẻ lạnh.
"Kẻ phản đồ! Sao hắn có thể làm vậy?" Một đệ tử ngoại môn nghiến răng, nắm chặt cán kiếm.
"Đốt sạch Tàng Kinh Các… hắn muốn hủy diệt gốc rễ của tông môn sao? Thật là súc sinh!"
Lục Trầm Chu nghe thấy tất cả. Sắc mặt hắn vẫn nhợt nhạt, bình thản đến đáng sợ, dẫu cho máu tươi từ vết thương trên ngực do Diệp Thần đâm vẫn còn rỉ ra, thấm đẫm vạt hắc y.
【 Đinh! Nhận được sự căm ghét từ 3.200 đồng môn. Điểm Nghịch Mệnh +5.000. 】
【 Hệ thống nhắc nhở: Độ thù hận của thiên hạ hiện tại đối với ký chủ đang tăng vọt. Hãy tiếp tục duy trì thiết lập "Ác nhân tột cùng", phần thưởng ngẫu nhiên đang chờ đợi. 】
Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt, giấu đi một tia u buồn thẳm sâu. "Hệ thống, ngươi thực sự biết cách khiến ta sống không bằng chết."
Bên trong Chỉnh Pháp Điện, bầu không khí đông cứng như băng đá.
Chủ tọa là tông chủ Thanh Vân Tông — Vân Hoành Tử, người vốn dĩ có dung mạo tiên phong đạo cốt, nhưng lúc này trông già đi hẳn mười tuổi. Bên cạnh lão là các vị trưởng lão đại diện cho các đỉnh, ai nấy đều hừng hực sát khí.
"Quỳ xuống!"
Chấp pháp trưởng lão quát lớn, một luồng uy áp Hóa Thần kỳ ập xuống vai Lục Trầm Chu. Tiếng xương khớp vang lên "răng rắc", Lục Trầm Chu lảo đảo, nhưng hắn không quỳ. Hắn đứng thẳng, lưng cứng như một thanh kiếm gãy, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Vân Hoành Tử.
"Lục Trầm Chu, nghịch tử!" Vân Hoành Tử run giọng, tay đập mạnh xuống thành ghế bằng ngọc thạch. "Ngươi là đại đệ tử ta thân tay nuôi nấng, là hy vọng của cả Thanh Vân Tông. Ngươi hãy nói cho ta biết, tại sao ngươi lại làm như thế? Ngươi có biết mình vừa đốt đi cái gì không?"
Lục Trầm Chu mỉm cười, một nụ cười ngông cuồng và đầy khinh miệt.
"Đốt đi cái gì sao? Chẳng qua là một mớ giấy vụn cũ kỹ, lừa mình dối người mà thôi."
Hắn cất giọng, âm thanh không lớn nhưng truyền khắp đại điện: "Cái gọi là công pháp chính đạo, cái gọi là tâm đắc của tổ tiên… toàn bộ đều là rác rưởi. Thanh Vân Tông này đã mục nát từ bên trong rồi, ta đốt đi, là để cho các ngươi tỉnh ra."
"Ngươi… ngươi nói cái gì!" Chấp pháp trưởng lão tức đến nghẹn lời, chỉ tay vào mặt hắn: "Lục Trầm Chu! Ngươi dám nhục mạ tổ sư!"
"Tổ sư?" Lục Trầm Chu liếc nhìn bức họa Tổ sư khai sơn treo giữa đại điện, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo khó nhận ra. Hắn biết, trong những cuốn sách cổ ấy có chứa bí thuật lấy đi nguyên khí của đệ tử để nuôi dưỡng "Thiên Đạo" mục nát, nhưng hắn không thể nói. Nếu nói ra, thiên đạo sẽ ngay lập tức diệt sát mọi linh hồn tại đây.
Đúng lúc này, từ phía cửa điện, một bóng người bước vào. Diệp Thần, với bộ y phục chỉnh tề, khuôn mặt mang theo sự bi phẫn của một kẻ chính nghĩa vừa hồi phục từ chấn thương.
"Tông chủ, các vị trưởng lão!" Diệp Thần chấp tay, tiếng nói sang sảng: "Lục Trầm Chu tâm tính đã bị ma hóa. Hắn không chỉ đốt Tàng Kinh Các, mà trước đó còn cố tình phế đi tu vi của đệ tử, âm mưu chiếm đoạt Tô sư tỷ. Loại người như hắn, không xứng đáng được đứng trong Chỉnh Pháp Điện này. Xin Tông chủ vì đại cục, ban lệnh trảm thủ để tế vong linh các bậc tiền bối!"
"Giết hắn đi! Giết kẻ phản đồ!" Bên ngoài điện, tiếng hô hoán của đám đệ tử vang lên như triều dâng.
Lục Trầm Chu liếc nhìn Diệp Thần. Ánh sáng "Khí vận chi tử" trên đầu Diệp Thần lúc này vàng óng ánh, đang điên cuồng hút lấy niềm tin và sự ủng hộ của mọi người.
Hệ thống vang lên âm thanh chói tai: 【 Nhiệm vụ khẩn cấp: Gia tăng sự căm thù của Khí vận chi tử. Ký chủ hãy sỉ nhục hắn và khơi gợi dục vọng bảo vệ của nữ chính. Hình phạt nếu thất bại: Ngũ lôi oanh đỉnh. 】
Lục Trầm Chu hít một hơi sâu, nhìn về phía góc tối của điện, nơi Tô Thanh Loan đang đứng lặng lẽ. Nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự nghi hoặc và đau xót, bàn tay nàng đặt trên kiếm bối run rẩy. Nàng dường như đang chờ một lời giải thích, dù là dối trá nhất, từ hắn.
Nhưng Lục Trầm Chu lại quay sang nhìn Diệp Thần, cười khinh miệt:
"Diệp Thần, ngươi tưởng ngươi là cái thá gì? Chút tu vi vừa mới nhặt lại được từ đống rác rưởi đó đã làm ngươi ảo tưởng mình có thể đối diện với ta sao? Ngươi muốn giết ta? Đến đây! Đáng tiếc là Thanh Loan sư muội của ngươi, tâm hồn nàng ta đã nằm trong tay ta từ lâu rồi. Ngươi cho rằng nàng ta bảo vệ ngươi là vì yêu sao? Không, đó là vì nàng ta thương hại một con sâu cái kiến mà thôi."
"Câm mồm!" Diệp Thần gầm lên, sát khí bùng phát.
"Lục Trầm Chu! Ngươi quá đáng rồi!" Tô Thanh Loan bước lên phía trước, đôi mắt đẹp giờ đã phủ một tầng sương lệ. Nàng nhìn hắn, giọng nghẹn lại: "Đến giờ phút này, huynh vẫn còn muốn sỉ nhục lòng tốt của người khác sao? Huynh đã biến thành một ác quỷ thực sự rồi."
"Ác quỷ?" Lục Trầm Chu bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đỉnh núi, mang theo sự cô độc đến tận cùng xương tủy. "Phải, ta chính là ác quỷ. Các ngươi cứ việc sùng bái thánh nhân của các ngươi đi, ta khinh thường toàn bộ thế giới này!"
Vân Hoành Tử nhắm mắt lại, dường như trái tim lão đã hoàn toàn chết lặng. Lão không nỡ giết đứa trò này, đứa trò mà lão từng coi như con đẻ, người đã từng thức đêm cùng lão nghiên cứu kiếm đạo dưới ánh trăng.
"Thôi được…" Giọng Vân Hoành Tử khàn đục. "Lục Trầm Chu, tội nghiệt của ngươi trời đất không dung, vốn dĩ phải chịu tội lột xác, rút xương. Nhưng niệm tình ngươi từng có công lớn với tông môn, hôm nay… ta phế bỏ danh hiệu Đại sư huynh của ngươi, xóa tên khỏi tông phổ, giam giữ vào Hối Lỗi Nhai trong một trăm năm. Suốt đời không được rời khỏi đó một bước!"
Toàn điện xôn xao. Hối Lỗi Nhai!
Đó là nơi âm hàn bậc nhất Thanh Vân Tông, nơi có gió rít như đao cắt, linh khí cạn kiệt, oán khí của những tội nhân xưa cũ tụ lại thành thực thể. Giam cầm ở đó một trăm năm đối với người bình thường không khác gì bị lăng trì từ ngày này qua tháng nọ.
"Tông chủ! Như thế là quá nhẹ!" Diệp Thần hét lớn, tâm địa hắn muốn thấy Lục Trầm Chu chết ngay lập tức.
"Ta đã quyết!" Vân Hoành Tử phất tay, một luồng kình lực đẩy lùi Diệp Thần. Lão nhìn Lục Trầm Chu một lần cuối, ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng: "Đi đi… Mong gió lạnh ở đó có thể làm đầu óc ngươi tỉnh táo lại."
Lục Trầm Chu không nói gì thêm. Hắn xoay người, dưới sự áp giải của hai vị chấp pháp giả, từng bước đi ra khỏi điện.
Khi đi ngang qua Tô Thanh Loan, hắn không nhìn nàng, nhưng môi hắn khẽ động, phát ra một âm thanh cực nhỏ mà chỉ mình nàng nghe thấy qua truyền âm:
"Đừng chạm vào thanh kiếm đó… nó rỗng tếch giống như đạo của các người vậy."
Tô Thanh Loan sững sờ. Nàng cúi nhìn thanh kiếm mình đang cầm trên tay — thanh kiếm được ban thưởng từ Tàng Kinh Các trước khi nó cháy. Nàng định gọi hắn lại, nhưng bóng hắc y ấy đã khuất xa giữa làn khói tàn.
—
Hối Lỗi Nhai nằm ở vách núi phía sau của tông môn, quanh năm mây mù bao phủ, vắng lặng bóng chim.
Khi Lục Trầm Chu bước vào trong hang đá lạnh lẽo, chấp pháp giả tháo xiềng xích, nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại lẫn khinh ghét rồi đóng sập cánh cửa đá nặng ngàn cân lại. Một đạo phong ấn vàng rực hiện ra, ngăn cách hắn hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Trong bóng tối mù mịt, cái lạnh thấu xương lập tức bủa vây lấy hắn. Vết thương trên ngực hắn tím tái đi vì oán khí rình rập xung quanh.
Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng xuống nền đá nhấp nhô, thở ra một ngụm khí trắng lạnh.
【 Đinh! Ký chủ đã hoàn thành chương: "Kẻ Tội Đồ Của Thanh Vân Tông". 】
【 Thành tựu đạt được: Thân bại danh liệt, Thiên hạ phẫn nộ. 】
【 Phần thưởng: Nghịch Mệnh Công Pháp – Tầng 2: Vạn Kiếp Chân Thân. 】
【 Tác dụng: Chuyển hóa oán khí, hàn khí và nỗi đau của ký chủ thành tu vi tinh khiết nhất. 】
Một luồng khí đen đậm đặc từ mặt đất Hối Lỗi Nhai bắt đầu chui vào lỗ chân lông của Lục Trầm Chu. Cảm giác đau đớn giống như hàng vạn con kiến đang cắn xé kinh mạch truyền đến, nhưng Lục Trầm Chu không hề kêu một tiếng. Hắn cau mày, tập trung vận chuyển công pháp.
Ở nơi mà mọi người coi là địa ngục, Lục Trầm Chu lại thấy đây là nơi an toàn nhất. Không có ánh mắt soi mói của "Chính đạo", không có sự kiểm soát của Thiên Đạo bằng những quy tắc giáo điều.
"Hệ thống," hắn khẽ hỏi trong thâm tâm, "Tô Thanh Loan… nàng ta có thật sự nghi ngờ không?"
【 Đinh! Cấp độ nghi ngờ của nữ chính đối với việc ký chủ ác hóa đã tăng thêm 15%. Sự trung thành tiềm ẩn của nàng vẫn chưa hoàn toàn mất đi. Khuyên ký chủ tiếp tục diễn vai phản diện đến cùng, không nên dao động. 】
Lục Trầm Chu thở dài. Ác danh này, xem ra hắn phải gánh lâu dài rồi. Hắn ngẩng đầu nhìn lên khe đá nhỏ hẹp trên cao, nơi có một tia sáng mặt trăng yếu ớt lọt vào.
"Thế giới này muốn ta làm ma, vậy ta sẽ làm ma đầu độc nhất vô nhị. Nhưng đạo này… ta nhất định phải định đoạt lại."
Phía ngoài Hối Lỗi Nhai, tiếng gió rít qua khe đá giống như tiếng than khóc của vạn quỷ. Mà bên trong, hơi thở của Lục Trầm Chu bắt đầu trở nên trầm ổn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi một giây trôi qua trong sự thống khổ, tu vi của hắn lại tịnh tiến một cách kinh hoàng.
Cùng lúc đó, dưới chân núi, Khương Ngân nhìn về phía đỉnh Thanh Vân, đôi mắt ẩn trong bóng tối tóe ra tia máu rực cháy. Hắn cầm chặt thanh đoản kiếm, lầm bầm:
"Chủ nhân, xin người hãy kiên trì. Thuộc hạ sẽ dùng máu của những kẻ tự xưng là chính nghĩa kia để trải thảm đỏ đón người trở về."
Cơn bão thực sự, mới chỉ là bắt đầu._