Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 11: Nhiệm vụ tàn khốc: Đốt cháy Tàng Kinh Các**
**CHƯƠNG 11: NHIỆM VỤ TÀN KHỐC – ĐỐT CHÁY TÀNG KINH CÁC**
Đêm ở Thanh Vân Tông u tịch đến lạ thường. Ánh trăng khuyết treo ngược trên đỉnh ngọn Linh Kiếm Phong, tỏa xuống thứ ánh sáng bạc nhạt nhẽo, làm hiện rõ những lớp sương mù bảng lảng giữa các kẽ đá.
Trên đỉnh mỏm đá nhô ra vực thẳm, Lục Trầm Chu đứng bất động như một pho tượng. Gió đêm thốc mạnh vào tà hắc y thêu chỉ vàng, tạo nên những tiếng phần phật khô khốc. Sắc mặt hắn tái nhợt, khóe môi vẫn còn vương vệt máu khô từ trận chiến ban chiều trên núi Thiên Diễn. Cơn đau từ kinh mạch bị oán khí gặm nhấm không lúc nào thôi hành hạ hắn, nhưng đôi mắt hắn lại bình thản đến mức tàn nhẫn.
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện cấp bách đã cập nhật. 】
Tiếng nói điện tử vô cảm của Hệ Thống Phản Diện Cực Hạn vang lên trong thức hải, đánh vỡ sự yên lặng.
【 Tên nhiệm vụ: Tuyệt diệt đạo văn. 】
【 Nội dung: Trong vòng hai canh giờ, ký chủ phải thiêu rụi toàn bộ Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông. Không được để lại một cuốn thư tịch nào. 】
【 Mục đích phản diện: Chặt đứt con đường tu tập của đệ tử đời sau, hủy hoại nền móng ngàn năm của tông môn, khiến cả thiên hạ khinh bỉ. 】
【 Phần thưởng: Khai mở "Vạn Đạo Nhãn" giai đoạn một; một lọ Cửu Chuyển Hồn Đan. 】
【 Hình phạt thất bại: Thân xác bị vạn linh cắn trả, linh hồn giam cầm trong U Minh Ngục vĩnh viễn. 】
Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra giữa đêm lạnh thành làn khói trắng. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Thiêu rụi Tàng Kinh Các… Hệ thống, ngươi muốn ta trở thành tội đồ thiên cổ của Thanh Vân Tông thực sự sao?"
【 Ký chủ nên nhớ, phản diện không cần sự thương hại, càng không cần danh tiếng. Làm đi, hoặc chết. 】
Lục Trầm Chu không nói gì nữa. Hắn mở mắt ra, lần này, trong con ngươi sâu thẳm đột ngột hiện lên những sợi tơ đỏ máu. Hắn kích hoạt kỹ thuật quan sát bí mật của hệ thống. Ngay lập tức, thế giới trong mắt hắn thay đổi.
Thanh Vân Tông chìm trong ánh hào quang nhàn nhạt, nhưng tại vị trí Tàng Kinh Các — nơi vốn được coi là thánh địa thiêng liêng nhất, chứa đựng hàng vạn điển tịch công pháp — lại đang tỏa ra một luồng hắc khí nhàn nhạt mà mắt thường không thấy được. Luồng hắc khí đó hình thành từ những phù văn vặn vẹo, trông giống như những con sâu bọ nhỏ li ti đang bám chặt vào từng gáy sách.
"Quả nhiên…" Lục Trầm Chu lạnh lùng hừ một tiếng.
Hắn sớm đã nhận ra, những công pháp mà giới tu chân hiện nay đang tôn sùng, phần lớn đều đã bị Thiên Đạo bí mật sửa đổi. Mỗi khi một đệ tử tu luyện theo những bí tịch này, họ sẽ vô tình hiến tế một phần tiên cơ cho Thiên Đạo, trở thành những "con cừu" được nuôi béo chờ ngày thu hoạch. Tàng Kinh Các này không phải là kho tàng trí tuệ, mà là một chuồng gia súc tinh vi.
Nếu không đốt chúng đi, Thanh Vân Tông sẽ mãi mãi chỉ là quân cờ trong tay kẻ khác. Nhưng nếu hắn đốt, hắn sẽ trở thành kẻ phản nghịch sư môn, bị người đời phỉ nhổ là kẻ "đồ tôn vong bản".
"Chủ nhân." Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện phía sau Lục Trầm Chu, quỳ một gối xuống đất. Là Khương Ngân.
"Ngươi chuẩn bị thế nào rồi?" Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh như băng.
"Toàn bộ ám vệ đã rút lui khỏi khu vực ngoại vi. Trận pháp hộ tông đã bị thần không biết quỷ không hay thay đổi một mắt xích nhỏ. Trong vòng nửa canh giờ tới, lực lượng chấp pháp sẽ không thể phát hiện ra biến cố tại Tàng Kinh Các." Khương Ngân trả lời, giọng nói không chút gợn sóng, dù hắn biết rõ nhiệm vụ đêm nay là gì.
"Khương Ngân, sau đêm nay, Thanh Vân Tông sẽ không còn chỗ cho chúng ta nữa. Ngươi có sợ không?"
Khương Ngân ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn vào lưng Lục Trầm Chu: "Nơi nào có chủ nhân, nơi đó là đạo của thuộc hạ."
Lục Trầm Chu khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua đầy buồn bã: "Được, vậy thì… chúng ta đi phóng hỏa."
—
Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông là một tòa tháp chín tầng lộng lẫy, được làm bằng gỗ linh đàn quý giá, xung quanh phủ đầy phù văn cấm chế.
Tại tầng một, lão chấp sự trông coi thư viện — Ngô lão, một người đã già nua với đôi mắt mờ đục — đang ngủ gật bên bàn đá. Lão là một trong số ít người trong tông môn đối xử với Lục Trầm Chu bằng sự ôn hòa khi hắn còn là một đệ tử bình thường.
Lục Trầm Chu đứng trước cửa tháp, hơi do dự. Hắn đưa tay ra hiệu, Khương Ngân lập tức hiểu ý. Một luồng sương đen nhẹ nhàng bao phủ lấy Ngô lão, đưa lão vào một giấc ngủ sâu hơn, đủ để khi ngọn lửa bùng lên, lão sẽ được an toàn đưa ra ngoài bởi linh lực bảo hộ ngầm của Lục Trầm Chu.
"Bắt đầu đi."
Lục Trầm Chu vung tay áo. Một ngọn lửa màu tím đen đột nhiên bùng phát trên lòng bàn tay hắn. Đây là *U Minh Thần Hỏa* mà hắn đổi từ điểm tích lũy phản diện. Ngọn lửa này không nóng, nhưng nó cháy dựa trên việc nuốt chửng linh lực.
"Xoẹt!"
Ngọn lửa liếm vào giá sách đầu tiên ở tầng một. Chỉ trong nháy mắt, như một con mãnh thú bị xổng chuồng, nó lan nhanh sang những quyển bìa da cổ xưa. Những công pháp Hoàng cấp, Huyền cấp mà các đệ tử hằng ao ước, dưới ngọn lửa này nhanh chóng hóa thành tàn tro đen kịt.
【 Đinh! Thiêu hủy một cuốn 'Thanh Vân Kiếm Pháp' (phiên bản Thiên Đạo biến chất), điểm Phản Diện +100. 】
【 Thiêu hủy 'Linh Khí Nhập Thể Luận', điểm Phản Diện +150… 】
Âm thanh hệ thống vang lên liên hồi như một bản nhạc tàn sát. Lục Trầm Chu bước đi chậm rãi giữa những hàng giá sách đang rực cháy. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng lãnh đạm của hắn, tạo thành những mảng sáng tối ghê rợn.
Khi ngọn lửa chạm tới tầng năm, tiếng chuông cảnh báo của tông môn mới đột nhiên vang lên phá tan màn đêm.
"Keng! Keng! Keng!"
"Hỏa hoạn! Tàng Kinh Các gặp hỏa hoạn!"
"Bình tĩnh! Trấn thủ tháp đâu? Mau dùng linh mưa cứu hỏa!"
Hàng ngàn ánh đèn lồng thắp sáng, các đệ tử Thanh Vân Tông hoảng hốt lao về phía tháp cao. Nhưng khi họ đến gần, tất cả đều bị một màn chắn vô hình đánh bật trở lại.
"Là ai?!" Một giọng nói đầy nộ khí vang lên từ trên không trung.
Diệp Thần, trên tay cầm thanh kiếm phát ra hào quang chính nghĩa, dẫn đầu một nhóm thiên tài đệ tử lao đến. Khi nhìn thấy bóng người đang đứng trong biển lửa tầng chín của Tàng Kinh Các qua khung cửa sổ lớn, Diệp Thần trợn tròn mắt kinh hãi:
"Lục Trầm Chu?! Ngươi điên rồi sao! Đó là thánh địa của chúng ta!"
Tô Thanh Loan cũng xuất hiện ngay sau đó. Nàng đứng trên một đóa liên hoa trắng, tà váy bay trong gió, đôi mắt đẹp nhìn trân trân vào bóng lưng của vị Đại sư huynh mà nàng từng tôn trọng nhất. Trái tim nàng thắt lại khi thấy hắn ném một bó trúc thư cuối cùng vào ngọn lửa.
"Lục sư huynh… tại sao? Tại sao huynh lại làm đến mức này?" Giọng nàng run rẩy, đầy sự tuyệt vọng.
Lục Trầm Chu quay người lại, đối diện với hàng nghìn ánh mắt căm hận của đệ tử và trưởng lão bên dưới. Hắn đứng trên bậu cửa sổ của tầng chín, lửa đỏ quấn quýt sau lưng như đôi cánh của ma thần.
Hắn cười, tiếng cười vang vọng khắp Thanh Vân Tông, mang theo sự ngông cuồng và tà ác được diễn xuất đến mức cực hạn:
"Tại sao? Thanh Vân Tông nợ ta quá nhiều. Diệp Thần, ngươi không phải là Khí vận chi tử sao? Ngươi không phải muốn bảo vệ tông môn sao? Nhìn xem, đống giấy lộn mà các ngươi coi là bảo vật này, hôm nay ta sẽ đốt sạch cho các ngươi thấy, tu tiên không dựa vào những thứ này, mà dựa vào sự thống khổ!"
"Súc sinh!" Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ lao đến, tung ra một chưởng mang theo uy thế Hóa Thần cảnh. "Ta hôm nay phải thanh lý môn hộ!"
Lục Trầm Chu không né tránh. Hắn đưa tay ra, một thanh kiếm gãy bọc trong luồng sát khí đen ngòm xuất hiện — *Thánh Tội*.
"Ầm!"
Lực va chạm khiến cả tòa tháp rung chuyển dữ dội, nhưng Tàng Kinh Các vẫn đứng vững. Điều kỳ lạ là, ngọn lửa của Lục Trầm Chu không thiêu rụi cốt gỗ của tòa tháp, mà nó chỉ tìm đến và đốt bỏ những thư tịch công pháp. Những phù văn màu đen bị ngọn lửa thiêu đốt phát ra tiếng rít chói tai của linh hồn quỷ dữ, nhưng trong mắt mọi người, đó chỉ là tiếng giấy cháy khô khốc.
Lục Trầm Chu hộc ra một ngụm máu lớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh như dao:
"Ngươi muốn bảo vệ những thứ này sao? Vậy hãy nhìn cho kỹ!"
Hắn dồn lực, một luồng hỏa diễm khổng lồ từ trung tâm tòa tháp nổ tung. Ngay giây phút đó, tòa tháp cũ kỹ đột ngột xuất hiện những vết nứt lớn. Bên dưới nền móng của Tàng Kinh Các, bị lớp tro tàn che phủ, đột nhiên hiện ra một vầng hào quang vàng kim rực rỡ nhưng vô cùng uy nghiêm.
Đó là một bức tường cổ bằng đá, khắc đầy những ký tự cổ đại sơ khai — những công pháp chân chính chưa bị Thiên Đạo làm ô uế, vốn bị lớp lớp thư tịch "giả" che lấp hàng ngàn năm qua.
Chỉ có thiêu rụi cái cũ mục nát, cái mới chân chính mới có thể lộ diện.
Nhưng lúc này, không ai chú ý đến bức tường đá kia. Tất cả sự chú ý đều dồn vào "kẻ ác" Lục Trầm Chu.
Diệp Thần lao lên, kiếm ý ngút trời: "Lục Trầm Chu! Trả lại di sản của tông môn đây!"
Lục Trầm Chu nhếch môi, ánh mắt giao nhau với Diệp Thần. Trong thâm tâm, hắn thầm nhủ: *“Diệp Thần, ta đã giúp ngươi lộ ra con đường duy nhất để đột phá cảnh giới chân chính. Đừng làm ta thất vọng.”*
Bề ngoài, hắn lại vung kiếm, đánh bật Diệp Thần xuống đất, sau đó nhìn sang Tô Thanh Loan.
"Thanh Loan, đây là quà chia tay của ta dành cho các ngươi."
Nói xong, hắn tung người nhảy ra khỏi cửa sổ tầng chín, rơi vào vòng vây của hắc vụ do Khương Ngân tạo ra.
"Đuổi theo! Đừng để hắn thoát!" Tiếng hò hét vang rền cả một vùng trời.
Giữa bóng đêm đen kịt và ánh lửa rực trời, Lục Trầm Chu quay đầu lại nhìn Tàng Kinh Các lần cuối. Toàn bộ bí kíp bị đốt sạch, hệ thống trong đầu hắn vang lên thông báo dồn dập về điểm thưởng, tu vi của hắn đột ngột tăng vọt, phá vỡ bình cảnh lên đến Nguyên Anh trung kỳ ngay tức khắc nhờ sức mạnh từ sự thù hận của vạn người.
Nhưng cái giá phải trả… là trái tim hắn lại nứt thêm một vết.
"Chủ nhân, nhiệm vụ đã hoàn thành." Khương Ngân xuất hiện cạnh hắn khi họ đã rời xa Thanh Vân Tông hàng chục dặm.
Lục Trầm Chu lau vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo đang cuồn cuộn mây mù đen tối như thể đang tức giận vì sự phá hoại của hắn.
"Đi thôi. Kế hoạch tiếp theo… là khiến cả giới tu chân phải cùng ta 'vào cuộc'."
Phía sau hắn, Tàng Kinh Các vẫn cháy, ngọn lửa tà dị đó sẽ còn cháy trong ba ngày ba đêm, cho đến khi chỉ còn lại bức tường đá cổ chứa đựng hy vọng cuối cùng của nhân loại được lộ ra hoàn toàn. Thế gian gọi đó là "Nạn cháy Thanh Vân", là tội ác tày trời của Ma Quân Lục Trầm Chu.
Họ đâu biết rằng, đêm nay, hắn vừa cứu lấy linh hồn của toàn bộ tông môn.
【 Đinh! Ký chủ hành vi cực kỳ độc ác, phần thưởng bổ sung: Cửu Thiên Lôi Hỏa công pháp sơ bản. Đánh giá hệ thống: Ngài thực sự là một tên phản diện trời sinh. 】
Lục Trầm Chu nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ cô độc vô tận: "Phản diện? Nếu trở thành Đạo Tổ cần phải bước đi trên con đường của máu và sự nguyền rủa… vậy thì cứ gọi ta là Phản Diện đi."
Mây đen phủ kín vầng trăng khuyết, bóng hắc y biến mất vào rừng sâu, để lại sau lưng một thiên hạ đang bắt đầu bùng nổ trong thù hận và hy vọng ẩn giấu.