Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 10: Diệp Thần quật khởi**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:39:29 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 10: DIỆP THẦN QUẬT KHỞI**

Đỉnh núi Thiên Diễn hôm nay rực rỡ như một mảnh trời rụng xuống nhân gian. Từng áng mây ngũ sắc lững lờ trôi quanh những tòa lầu các lơ lửng, sếu trắng kêu vang, linh khí nồng đậm đến mức hóa thành từng sợi sương mỏng quấn quýt bên chân người. Đây là nơi diễn ra Đại hội Tiên Duyên trăm năm một thuở, là sân khấu của những thiên tài xuất chúng nhất Trung Giới, và cũng là nơi phân định lại trật tự sức mạnh của các thánh địa.

Tuy nhiên, tâm điểm của đại hội hôm nay không phải là những thiên tài đến từ các đại gia tộc lâu đời, mà là một thanh niên mặc thanh y giản dị, đeo trên lưng một thanh trường kiếm cũ kỹ.

Diệp Thần.

Kẻ từng bị coi là phế vật bị chính tay Đại sư huynh của mình phế bỏ tu vi ngay tại Thanh Vân Tông, giờ đây lại đứng hiên ngang giữa quảng trường, khí chất như kiếm sắc rút khỏi bao, khiến cho không ít vị trưởng lão của các thánh địa phải ghé mắt nhìn.

“Nghe nói chưa? Diệp Thần này gặp đại nạn không chết, lại còn thức tỉnh Thiên Kiếm Chi Thể, trong vòng mấy tháng ngắn ngủi đã đột phá đến Trúc Cơ viên mãn, thậm chí còn có thể vượt cấp khiêu chiến Kim Đan.”

“Phá nhi hậu lập, quả là đại phúc khí. Lục Trầm Chu năm xưa tàn độc phế hắn, không ngờ lại vô tình tạo ra một con rồng thật sự.”

Tiếng bàn tán xôn xao như những con sóng nhỏ xô vào tai Diệp Thần. Hắn đứng đó, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen láy ẩn chứa một sự trầm ổn vượt xa tuổi tác. Tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, lòng thầm nghĩ: *Lục Trầm Chu, tất cả những nhục nhã ngươi ban cho ta, hôm nay ta sẽ bắt đầu đòi lại.*

【 Đinh! Phát hiện Khí vận của Diệp Thần đang ở trạng thái đỉnh cao: Cửu Long Chầu Cực. 】
【 Cảnh báo ký chủ: Hành động của Diệp Thần tại Đại hội Tiên Duyên sẽ giúp hắn nhận được sự công nhận của các đại tông môn, trực tiếp thăng tiến khí vận lên tầm cao mới. 】

Lục Trầm Chu ngồi trong một góc khuất trên khán đài dành cho tán tu, thân hình ẩn dưới lớp áo choàng đen kín đáo. Khương Ngân đứng phía sau hắn như một bóng ma, tay luôn đặt trên chuôi đao, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông.

“Kế hoạch đến đâu rồi?” Lục Trầm Chu trầm giọng hỏi, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe.

“Thưa chủ nhân, Diệp Thần đã tìm thấy lối vào mật cảnh phía dưới Linh Đăng lầu. Hắn tin rằng ở đó có Vạn Niên Linh Thạch Nhũ – thứ có thể giúp hắn đúc lại căn cơ thần thánh.” Khương Ngân cúi đầu báo cáo. “Nhưng theo thuộc hạ điều tra, mạch khoáng đó đã bị tà khí của kỷ nguyên trước xâm thực. Nếu để Diệp Thần lấy được và phân phát cho đệ tử các tông môn cùng sử dụng, trong vòng mười năm, toàn bộ giới tu chân sẽ rơi vào cảnh ma hóa mà không hay biết.”

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn giấu sau chiếc mặt nạ bạc đầy chua chát.

Cái gọi là Thiên Đạo thực sự rất khôi hài. Nó chọn ra một Khí Vận Chi Tử để ban phát cơ duyên, nhưng lại cố tình lồng ghép vào đó những cái bẫy diệt thế. Thiên Đạo không cần người bảo vệ thế giới, nó chỉ cần những quân cờ trung thành để dọn dẹp các chướng ngại của nó. Nếu Diệp Thần lấy được Linh Thạch Nhũ, hắn sẽ thành công giúp Thiên Đạo "thanh lọc" giới tu hành bằng cách biến họ thành những rối thịt chỉ biết tuân lệnh.

【 Đinh! Nhiệm vụ chính thức bắt đầu. 】
【 Ký chủ hãy lập tức xuất hiện, cướp đoạt Vạn Niên Linh Thạch Nhũ, công khai sỉ nhục Diệp Thần. 】
【 Lưu ý: Phải làm cho sự căm hận của thế gian đối với ký chủ đạt đến mức \'Cực đoan\'. 】

Lục Trầm Chu đứng dậy. Sức ép từ hệ thống khiến tim hắn nhói đau, nhưng đôi mắt hắn lại càng trở nên lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, dưới chân núi Thiên Diễn, một cơn chấn động nhẹ xảy ra. Diệp Thần dẫn đầu một nhóm đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Tông, tiến thẳng vào hang động vừa lộ ra dưới lầu Linh Đăng.

Bên trong hang động, không gian bừng sáng bởi những khối linh thạch rực rỡ treo ngược trên trần. Tại trung tâm, một chiếc hồ nhỏ chứa thứ chất lỏng trắng đục như sữa, tỏa ra linh khí tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi cũng thấy tu vi rung động.

“Đúng là Vạn Niên Linh Thạch Nhũ!” Một đệ tử reo lên đầy phấn khích. “Diệp sư huynh, có được thứ này, ngài chắc chắn sẽ đoạt vị quán quân đại hội, dẫn dắt chúng ta phục hưng tông môn!”

Diệp Thần nhìn hồ nước, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Hắn bước tới gần, đưa tay định múc lấy phần tinh túy nhất.

“Dừng tay lại, đồ kiến hôi.”

Một giọng nói thanh lãnh, mang theo uy áp ma đạo cuồn cuộn đổ ập xuống từ cửa hang. Toàn bộ hang động đột ngột hạ nhiệt, băng sương bám đầy trên những khối linh thạch.

Diệp Thần giật mình quay lại, đồng tử co rút: “Lục… Trầm… Chu!”

Lục Trầm Chu bước tới từ trong bóng tối, hắc y phần phật, mỗi bước đi đều dẫm nát linh khí xung quanh. Khí chất của hắn bây giờ không còn là vẻ thanh tao của đại sư huynh chính đạo năm nào, mà là sự tàn bạo, cuồng loạn của một vị ma quân.

“Thứ bảo vật bực này, loại phế vật vừa hồi sinh như ngươi cũng xứng động vào sao?” Lục Trầm Chu khinh miệt nhìn Diệp Thần, tay phải hắn tùy tiện phất một cái.

Một luồng kình lực đen ngòm bay ra, đánh bật Diệp Thần văng xa hàng chục mét, đập mạnh vào vách đá. Các đệ tử khác hoảng sợ rút kiếm, nhưng chỉ cần Lục Trầm Chu liếc mắt một cái, bọn họ đã thấy toàn thân cứng đờ, thần hồn như bị bóp nghẹt.

“Lục Trầm Chu! Ngươi đã bị trục xuất, ngươi là phản đồ!” Diệp Thần nén đau đứng dậy, máu rỉ ra nơi khóe miệng. “Ngươi muốn cướp cơ duyên này của thiên hạ sao? Ngươi có biết thứ này sẽ cứu được bao nhiêu người không?”

“Cứu người?” Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười tràn đầy sự tà ác. “Ta chỉ thấy nó có vị rất ngon. Sau khi ta dùng nó để luyện thành Thiên Ma Thể, ta sẽ giết sạch lũ đạo đức giả ở trên kia. Bao gồm cả đám trưởng lão đang tung hô ngươi như thần thánh ấy.”

【 Điểm Nghịch Mệnh +500: Diệp Thần sinh lòng uất hận tột độ. 】
【 Điểm Nghịch Mệnh +800: Danh tiếng của ký chủ trong lòng các đệ tử chính đạo xuống dốc không phanh. 】

Trong khi sỉ nhục đối phương, ánh mắt Lục Trầm Chu âm thầm liếc qua hồ Linh Thạch Nhũ. Hắn phát hiện ở đáy hồ, một sợi chỉ đỏ sẫm đang bắt đầu lan rộng. Đó chính là Thiên Ma Oán khí, nếu không ngăn chặn kịp thời, nó sẽ bùng phát ngay khi có người chạm vào.

Hắn phải cướp lấy nó, dùng cơ thể mình để làm vật chứa thay cho toàn bộ thế giới.

“Muốn ngăn ta? Để xem cái Thiên Kiếm Chi Thể của ngươi cứng đến đâu!” Lục Trầm Chu đột ngột ra tay.

Hắn không dùng kiếm, mà chỉ dùng một lòng bàn tay. Ma khí hóa thành một bàn tay khổng lồ đen đặc áp chế Diệp Thần. Diệp Thần nghiến răng, khí vận trong người hắn bùng nổ dữ dội.

“Trảm Thiên Kiếm Ý!”

Diệp Thần hét lớn, thanh kiếm cũ trên lưng rung lên bần bật, một đạo kiếm quang màu vàng kim rực rỡ xé toạc màn sương đen của Lục Trầm Chu. Đây là sự quật khởi của Khí Vận Chi Tử! Trong giây phút bị ép vào đường cùng, ý chí của thế giới này đã truyền sức mạnh cho hắn.

Lục Trầm Chu hơi sững lại. Sức mạnh này… mạnh hơn hắn tưởng tượng. Thiên Đạo thực sự muốn giết hắn thông qua tay Diệp Thần.

Nhưng Lục Trầm Chu không lùi. Hắn cố tình thu hồi bớt ba phần lực lượng, để mặc cho kiếm ý vàng kim kia sượt qua vai mình, để lại một vết thương sâu thấu xương. Máu đen rỉ ra, Lục Trầm Chu lùi lại vài bước, tỏ vẻ kinh ngạc.

“Ồ? Quả nhiên có chút bản lĩnh.” Lục Trầm Chu lau vết máu trên vai, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng hơn. “Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ!”

Hắn xoay người, bàn tay chộp lấy một mảnh kiếm gãy găm trên tường, ném thẳng vào hồ Linh Thạch Nhũ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, linh khí trong hồ bùng phát loạn xạ. Lục Trầm Chu mượn sức ép của vụ nổ, lướt nhanh đến trung tâm, đưa tay thu lấy cái lọ chứa lõi của linh thạch nhũ.

“Ngươi dám!” Diệp Thần tức giận đến mức mắt đỏ ngầu. Hắn liều mạng lao đến, tung ra đòn mạnh nhất.

Lục Trầm Chu một tay giữ lọ bảo vật, tay kia đón đỡ cú đấm của Diệp Thần. Lần này, hắn không hóa giải lực đạo mà trực tiếp nhận lấy, dùng lồng ngực mình chịu đựng toàn bộ cú đấm ngàn cân.

Hự!

Lục Trầm Chu văng ra ngoài hang động, máu tươi bắn lên vạt áo thanh khiết của Diệp Thần. Hắn rơi xuống sườn núi, nhưng trong tay vẫn giữ chặt thứ quý giá nhất.

Diệp Thần đuổi ra đến cửa hang, đứng giữa ánh mặt trời, toàn thân hào quang rực rỡ như một chiến thần vừa chiến thắng tà ác. Đám đệ tử phía sau reo hò ầm ĩ: “Diệp sư huynh oai hùng! Diệp sư huynh đã đánh bại Ma đầu Lục Trầm Chu!”

Lục Trầm Chu đứng dưới chân núi, bóng tối phủ xuống người hắn. Hắn ho ra một ngụm máu đen, lén lút vận công phong ấn lọ bảo vật đang không ngừng run rẩy trong tay. Oán khí của nó đang gặm nhấm kinh mạch của hắn, đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm vào linh hồn.

【 Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: Diệp Thần quật khởi, sỉ nhục thất bại (thực chất là kích thích tiềm năng của Khí vận chi tử). 】
【 Phần thưởng: Mảnh vỡ thứ nhất của Thánh Tội Kiếm đã kích hoạt. 】

“Lục Trầm Chu, cút đi!” Diệp Thần từ trên cao nhìn xuống, giọng nói vang vọng khắp núi Thiên Diễn. “Hôm nay ta chỉ lấy lại danh dự. Ngày sau gặp lại, ta sẽ vì dân trừ hại, lấy cái đầu của ngươi tế thiên địa!”

Lục Trầm Chu ngẩng đầu lên, qua lớp mặt nạ, hắn nhìn thấy nụ cười chiến thắng của Diệp Thần và sự ngưỡng mộ của những người xung quanh dành cho hắn ta. Một cảm giác cô độc vô hạn bao trùm lấy hắn.

Mọi người nhìn thấy một anh hùng vừa đẩy lui kẻ ác.
Nhưng không ai thấy bên trong lọ bảo vật kia, tà khí đang dần bị tiêu diệt bởi ma huyết của Lục Trầm Chu.

“Khương Ngân, đi thôi.” Lục Trầm Chu quay lưng, bước đi loạng choạng.

Khương Ngân xuất hiện bên cạnh, đỡ lấy chủ nhân, trong mắt hiện lên một tia xót xa cực độ: “Chủ nhân, vì sao không nói cho họ biết? Thứ đó sẽ khiến Diệp Thần và cả bọn họ trở thành quái vật…”

“Nói ra thì sao chứ?” Lục Trầm Chu khẽ cười, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiêu hãnh. “Họ muốn một anh hùng, và họ cần một kẻ ác. Ta đóng vai kẻ ác này, không phải rất hoàn hảo sao?”

Dưới chân núi Thiên Diễn, hắc y nhân mờ nhạt dần trong bóng chiều. Trên đỉnh núi, Diệp Thần đang đứng giữa vạn hào quang, được tung hô như vị cứu tinh mới của tu chân giới.

Thế gian chính tà, vốn dĩ chỉ cách nhau một bức màn hiểu lầm. Lục Trầm Chu siết chặt mảnh kiếm gãy trong tay, mặc cho oán khí xâm nhập cốt tủy.

*Diệp Thần, hãy cứ mạnh mẽ lên đi… Cho đến khi ngươi đủ sức gánh vác thế giới này, ta sẽ vẫn là bóng tối của ngươi.*

Phía sau hắn, hệ thống lại vang lên một thông báo lạnh lẽo:
【 Nhiệm vụ tiếp theo: Chọc giận Tô Thanh Loan, biến nàng thành người dẫn đầu cuộc vây sát ngươi… 】

Lục Trầm Chu nhắm mắt, nuốt xuống vị ngọt đắng của máu. Con đường này, quả thực không có lối quay đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8