Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 9: Điểm Nghịch Mệnh tăng vọt**
**CHƯƠNG 9: ĐIỂM NGHỊCH MỆNH TĂNG VỌT – NGHỊCH MỆNH THẦN MA QUYẾT**
Gió đêm rít gào qua những vách đá lởm chởm của hẻm núi Tử Vong, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi tanh nồng của chướng khí. Giữa một hang động tự nhiên khuất nẻo, ánh lửa từ đạo phù hỏa hệ le lói, hắt lên bóng dáng một thanh niên đang ngồi xếp bằng, sắc mặt tái nhợt đến rợn người.
Lục Trầm Chu khẽ run rẩy. Lớp hắc y thêu chỉ vàng vốn sang trọng giờ đây đã rách rưới, loang lổ những vệt máu tím đen – thứ máu không phải của kẻ thù, mà là máu độc từ chính cơ thể hắn trào ra.
"Chủ thượng, ngài không cần phải làm đến mức này…" Khương Ngân quỳ phục bên cạnh, đôi tay gầy gò của gã thiếu niên nắm chặt chuôi kiếm, giọng nói run rẩy vì uất ức. "Bọn phàm phu tục tử đó chỉ nhìn thấy ngài dẫm nát linh dược, đâu biết rằng ngài đã rút hết mười dặm độc sát vào trong kinh mạch mình để cứu lấy sinh kế của cả một trấn. Tại sao… tại sao phải chịu đựng sự sỉ nhục đó?"
Lục Trầm Chu không mở mắt, hơi thở của hắn đứt quãng, mỗi lần hít vào đều như có hàng ngàn mũi kim châm vào phổi. Hắn khàn giọng nói:
"Im miệng. Ngươi tưởng ta là đại thánh nhân cứu thế sao? Khương Ngân, ngươi sai rồi. Ta làm vậy… chỉ vì bản thân ta mà thôi."
Hắn cố nặn ra một nụ cười nhạt, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng bị một cơn ho dữ dội dập tắt. Một ngụm máu đen ngòm bắn ra mặt đất, bốc lên làn khói mỏng có tính ăn mòn.
Thực chất, trong đầu Lục Trầm Chu lúc này, thanh âm lạnh lẽo của Hệ thống đang vang lên liên hồi như một khúc ca tang lễ đầy phấn khích:
【 Đinh! Nhiệm vụ phụ: "Ác Ma Chà Đạp Niềm Hy Vọng" đã hoàn thành hoàn mỹ. 】
【 Ghi nhận: Ký chủ đã khiến hàng trăm người phàm rơi vào tuyệt vọng, gieo rắc sự căm hận sâu sắc trong lòng chính đạo địa phương. 】
【 Phần thưởng cơ bản: 3000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Thưởng thêm (Hiệu ứng phản diện cực hạn): Do dân chúng đồng loạt lập bài vị nguyền rủa ký chủ, khiến oán khí đạt mức 'Nhất cấp'. Cộng thêm 5000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Tổng cộng: 8000 Điểm Nghịch Mệnh đã được nạp vào tài khoản. 】
Lục Trầm Chu nhìn vào giao diện hệ thống đang tỏa ra ánh sáng đỏ rực, cảm giác đau đớn trên cơ thể dường như vơi đi phần nào nhờ khoái cảm của sự thu hoạch. 8000 điểm! Đây là con số lớn nhất mà hắn kiếm được kể từ khi xuyên không đến thế giới này.
"Thế gian này vốn dĩ kỳ lạ như vậy." Lục Trầm Chu thì thầm, dường như đang nói với Khương Ngân, cũng như đang tự giễu chính mình. "Ngươi cứu một người, họ có thể quên ơn ngươi sau một năm. Nhưng nếu ngươi sỉ nhục họ, cướp đi thứ họ quý giá nhất ngay trước mắt họ, họ sẽ nhớ kỹ ngươi cả đời, dùng sự căm hận đó để tạc nên một bóng ma vĩnh cửu. Mà ta… ta cần sự căm hận đó để sống sót."
Hắn biết rõ, nếu không làm theo yêu cầu tàn khốc của Hệ thống Phản Diện Cực Hạn, cái kết duy nhất của hắn chính là bị xóa sổ linh hồn. Thiên đạo của thế giới này không có chỗ cho những kẻ "lương thiện nửa vời". Muốn lật đổ thiên đạo thối nát đã bị phong tỏa bởi các vị "thánh nhân" đạo đức giả, hắn phải trở thành thứ còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
"Hệ thống, mở Thương điền." Lục Trầm Chu ra lệnh trong tâm trí.
Ngay lập tức, một bảng danh sách các công pháp, thần binh thượng cổ hiện ra, cái nào cũng mang khí tức ma đạo ngút trời nhưng ẩn chứa uy năng nghịch thiên. Ánh mắt hắn lướt qua những món đồ xa xỉ, cuối cùng dừng lại ở một món công pháp khởi đầu mà hắn đã thèm khát từ lâu.
【 Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết – Chương thứ nhất: Đoạn Nhân Quả. 】
【 Giá: 7500 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Mô tả: Công pháp trấn tông của Nghịch Mệnh Tông thời Thái cổ. Phàm kẻ tu luyện phải chịu nỗi đau nghiền nát kinh mạch, hóa thân thành ma nhưng tâm giữ thánh ý. Càng bị thế gian ghét bỏ, tu vi tăng trưởng càng nhanh. Mỗi một lần đột phá đều là một lần cải mệnh, không thuộc về ngũ hành, không nằm trong Thiên đạo giám sát. 】
"Đổi!" Lục Trầm Chu nghiến răng, hạ quyết tâm.
【 Đinh! Khấu trừ 7500 Điểm Nghịch Mệnh. Đang truyền thụ Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết… 】
Oanh!
Một luồng thông tin khổng lồ và nóng rực như dung nham từ đỉnh đầu rót xuống thẳng vào đại não của Lục Trầm Chu. Toàn bộ hang động đột nhiên run rẩy, chướng khí từ bốn phương tám hướng dường như bị một sức hút kinh hoàng lôi kéo, điên cuồng ùa về phía Lục Trầm Chu.
"Chủ thượng!" Khương Ngân hoảng hốt lùi lại. Hắn thấy da thịt của Lục Trầm Chu bắt đầu nứt toác, từng luồng hắc khí cuồn cuộn chảy ra từ vết thương, quấn quýt lấy cơ thể hắn tạo thành một cái kén đen khổng lồ.
Bên trong cái kén, Lục Trầm Chu đang trải qua một quá trình mà có lẽ đến kẻ tra tấn tàn bạo nhất cũng phải kinh hãi. Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết không phải là tu luyện, mà là đập đi xây lại. Từng khúc xương của hắn bị bẻ gãy, sau đó được hàn gắn lại bởi hắc ma khí. Từng thớ cơ bị đốt cháy bởi độc tố tích tụ lúc trước, giờ đây biến thành chất dinh dưỡng để tái tạo những tế bào mới bền bỉ hơn, dẻo dai hơn.
"A…!!!"
Một tiếng gầm thét trầm đục vang lên từ cổ họng Lục Trầm Chu. Đó không phải là tiếng kêu cứu, mà là tiếng gầm của một con mãnh thú đang xé rách lớp da cũ để vươn mình.
Nhân quả của hắn với thiên đạo bắt đầu bị cắt đứt. Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong chín tầng mây, "Sổ mệnh" của Thiên đạo đột nhiên mờ đi một cái tên. Một dị số đã sinh ra, nằm ngoài tầm kiểm soát của các quy tắc thông thường.
Cùng lúc đó, tại một thôn làng dưới chân núi cách đó không xa.
"Tên Lục Trầm Chu đó chắc chắn sẽ chết không tử tế!" Một lão già gầy gò, người vừa nhận được nhành thảo dược (đã được Lục Trầm Chu tẩy độc một cách bí mật bằng tay) đang giận dữ ném một viên đá về phía đỉnh núi.
"Đúng vậy! Hắn rõ ràng biết đây là cứu mạng chi dược cho mẹ ta, vậy mà lại cố tình dẫm lên nó, sỉ nhục chúng ta là lũ phàm phu hèn hạ!" Thiếu niên đi cùng lão già mắt đỏ hoe vì căm phẫn. "Hắn mang danh đại sư huynh Thanh Vân Tông, nhưng hành động còn thua cả súc vật. Cầu mong các vị tiên nhân của chính đạo mau sớm trừ khử tên ma đầu này!"
Sự căm hận của hàng trăm con người kết hợp thành một luồng oán niệm vô hình, xuyên qua rừng rậm, không ngừng đổ dồn vào cái kén đen trong hang động.
Lục Trầm Chu cảm nhận được luồng oán niệm đó. Chúng không làm hắn tổn thương, ngược lại như những giọt dầu sôi đổ vào đống lửa, khiến tu vi của hắn nhảy vọt.
Trúc Cơ sơ kỳ…
Trúc Cơ trung kỳ…
Trúc Cơ hậu kỳ…
Đỉnh phong!
Răng rắc!
Cái kén đen nổ tung. Lục Trầm Chu đứng dậy giữa đám bụi mù, mái tóc đen dài bay múa trong làn chướng khí. Đôi mắt hắn bây giờ không còn màu đen đơn thuần, mà ẩn hiện một vòng tròn màu vàng kim lạnh lẽo bên trong đồng tử đen sẫm – dấu hiệu của Thần Ma song hành.
Luồng hắc sát độc vốn tàn phá cơ thể hắn giờ đây đã hoàn toàn bị thuần hóa, hóa thành một đạo vân sẫm màu chạy dọc theo cánh tay trái, ẩn chứa sức mạnh ăn mòn kinh thiên địa.
Khương Ngân sững sờ nhìn chủ nhân của mình. Lục Trầm Chu dường như vẫn là người đó, nhưng khí chất đã thay đổi hoàn toàn. Nếu trước đây hắn là một vị công tử cao quý bị ép vào đường cùng, thì giờ đây hắn như một vị thần của bóng tối, một thanh kiếm sắc lẹm vừa ra khỏi vỏ, sẵn sàng chém đứt mọi ràng buộc của thế gian.
"Chúc mừng chủ thượng đột phá!" Khương Ngân quỳ rạp xuống, lòng thành kính lên đến đỉnh điểm.
Lục Trầm Chu hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong huyết quản. Hắn mở lòng bàn tay, một ngọn lửa đen nhảy múa trên đầu ngón tay.
"Thiên hạ hận ta càng sâu, ta đứng càng vững." Hắn lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh bình minh đang hé rạng, báo hiệu một ngày mới của sự truy sát và nguyền rủa.
"Diệp Thần, vị Khí Vận Chi Tử mà ông trời ưu ái nhất… ngươi chắc hẳn đang tận hưởng sự tung hô của mọi người vì đã tìm thấy 'linh mạch' mới để cứu vớt dân chúng nhỉ?"
Lục Trầm Chu mỉm cười, một nụ cười tà mị nhưng ẩn chứa sự cô tịch khôn cùng. Hắn biết, linh mạch mà Diệp Thần tìm thấy thực chất là một cái bẫy dẫn tới sự sụp đổ của Trung Giới, và Hệ thống chắc chắn sẽ yêu cầu hắn đi phá hoại hành động "anh hùng" đó.
【 Đinh! Nhiệm vụ chính tuyến mới: Cướp đoạt cơ duyên 'Vạn Niên Linh Thạch Nhũ' từ tay Diệp Thần tại Đại hội Tiên Duyên. 】
【 Yêu cầu: Phải dùng phương thức 'Đại Gian Đại Ác', sỉ nhục Diệp Thần trước mặt các vị trưởng lão thánh địa. 】
【 Phần thưởng: 10,000 Điểm Nghịch Mệnh và mở khóa Thần binh 'Thánh Tội' (mảnh vỡ thứ nhất). 】
"Lại là một màn đóng vai kẻ ác sao?" Lục Trầm Chu thu hồi ngọn lửa đen, phất tay áo một cái, đem toàn bộ chướng khí trong hang động quét sạch.
Hắn nhìn sang Khương Ngân: "Chuẩn bị đi. Mục tiêu tiếp theo là Đại hội Tiên Duyên. Chúng ta sẽ cho những kẻ chính đạo đó thấy, thế nào mới thực sự là 'Ma'."
Hắn không cần sự thấu hiểu. Hắn không cần sự cảm thông. Trên con đường trở thành Đạo Tổ, hắn sẽ bước đi trên thảm đỏ được dệt bằng oán hận và hiểu lầm. Bởi vì chỉ có kẻ đứng trên đỉnh cao nhất, mới có quyền viết lại chân lý cho thế gian.
Ánh mặt trời ban sáng chiếu vào hang động, hắt lên lưng áo Lục Trầm Chu. Những sợi chỉ vàng thêu trên hắc y lấp lánh như đang muốn thoát ra khỏi bóng tối.
Hắn bước ra ngoài, hiên ngang đi ngược lại hướng của ánh sáng, tiến thẳng về phía trung tâm của bão tố. Trong đầu hắn, điểm Nghịch Mệnh vẫn không ngừng nhảy số, mỗi con số tăng lên là một tiếng nấc cụt của Thiên đạo, và là một bước tiến của hắn tới ngôi vị tối cao.
—
**Hết chương 9.**