Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 14: Sự nghi ngờ của Tô Thanh Loan**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:46:33 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 14: SỰ NGHI NGỜ CỦA TÔ THANH LOAN**

Gió bấc rít gào qua những khe đá hẹp trên rặng Tuyết Diệt Sơn, âm thanh tựa hồ như tiếng khóc than của vạn quỷ trùng phùng. Sau khi san phẳng Hắc Ngục của Mạc gia trang, Lục Trầm Chu dẫn theo một đoàn người rách rưới, tàn tạ đi sâu vào thung lũng lộng gió.

Đó là hơn ba mươi nô lệ còn sống sót sau trận tàn sát. Họ đi trong căm lặng, hơi thở hóa thành những màn sương trắng mờ ảo dưới ánh trăng lạnh lẽo. Dẫn đầu bọn họ là một bóng lưng hắc y cao gầy, tà áo thêu chỉ vàng tung bay trong gió, toát lên vẻ cô độc và tà mị đến nghẹt thở.

Khương Ngân lặng lẽ đi sau lưng Lục Trầm Chu, thanh kiếm gãy trong tay vẫn còn vương những giọt máu đã đóng băng. Đôi mắt cậu thi thoảng lại liếc về phía sau, cảnh giác với bất kỳ sự truy đuổi nào từ phía “Chính đạo”.

Cách đó không xa, ẩn mình sau một khối nhũ thạch phủ đầy sương giá, một bóng dáng thanh khiết như tuyết đầu mùa đang thu liễm toàn bộ hơi thở. Tô Thanh Loan đứng đó, trên tay nàng là "Thanh Tâm Kính" — một pháp bảo của Dao Trì Thánh Địa có tác dụng nhìn thấu ảo ảnh và che giấu khí cơ.

Đôi mắt đẹp như làn nước thu thủy của nàng đang dán chặt vào bóng lưng của Lục Trầm Chu. Trong lòng nàng là một mớ hỗn độn của sự kinh tởm, hoài nghi và một chút rung cảm không rõ lời.

*“Lục Trầm Chu, kẻ điên này rốt cuộc muốn làm gì?”* – Nàng thầm nhủ.

Theo những gì giới tu chân truyền tai nhau, Trầm Chu Ma Quân là một kẻ hiếu sát thành tính, tâm địa hẹp hòi. Hắn đã đồ sát toàn bộ cai ngục Mạc gia trang, phá hủy Hắc Ngục, hành động đó đáng lẽ phải là nghĩa cử hào hiệp. Nhưng sau đó, hắn lại bắt đi toàn bộ nô lệ, trong đó có cả những người già yếu và trẻ em. Chẳng lẽ hắn muốn dùng máu của những kẻ khốn khổ này để luyện chế loại ma công tàn độc nào đó?

Nghĩ đến đây, kiếm ý trong người Tô Thanh Loan khẽ dao động. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, trách nhiệm của nàng là trảm yêu trừ ma. Nếu Lục Trầm Chu thật sự định thực hiện tế lễ bằng người sống, nàng dù có chết cũng phải ngăn cản hắn.

Đoàn người dừng lại trước một hang động lớn được bao phủ bởi những trận pháp cổ xưa mà Lục Trầm Chu đã bố trí từ trước.

“Vào đi.”

Giọng nói của Lục Trầm Chu vang lên, lạnh lùng và khô khốc như tiếng hai thanh kiếm va chạm. Những nô lệ run rẩy bước vào trong, không dám nhìn vào mắt hắn. Với bọn họ, thoát khỏi hang hùm Mạc gia trang lại rơi vào tay Ma Quân cũng chẳng khác gì rời khỏi địa ngục này để bước sang một địa ngục khác tàn khốc hơn.

Trong hang, một ngọn lửa u minh màu xanh đen được đốt lên, tỏa ra hơi ấm kỳ quái. Lục Trầm Chu đứng trước cửa hang, tay chắp sau lưng, nhìn lên vầng trăng khuyết bị che khuất bởi mây mù.

【 Đinh! Hệ thống cảnh báo: Ký chủ đang có biểu hiện "lòng dạ đàn bà". Hãy lập tức thực hiện hành vi trấn áp nô lệ để duy trì điểm Ác danh. Nhiệm vụ: Khiến ít nhất mười người rơi vào trạng thái tuyệt vọng cực độ. Phần thưởng: 50 điểm Nghịch Mệnh. Hình phạt nếu không thực hiện: Vạn tiễn xuyên tâm trong vòng 1 khắc. 】

Thanh âm cơ giới lãnh khốc vang lên trong trí hải khiến đồng tử của Lục Trầm Chu co rụt lại. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tự giễu và tàn nhẫn.

“Trấn áp? Tuyệt vọng?”

Hắn quay người lại, sải bước vào trong hang động. Bước chân của hắn mỗi lúc một nặng nề, sát khí trên người tỏa ra khiến ngọn lửa u minh lay lắt như sắp tắt.

Đám nô lệ co cụm lại một góc. Một người đàn ông luống tuổi, thân hình gầy trơ xương, lấy hết can đảm quỳ sụp xuống chân hắn: “Ma… Ma quân đại nhân, xin hãy tha cho bọn nhỏ. Bọn chúng còn chưa đầy mười tuổi, thịt xương không có chút linh lực nào, không xứng để ngài luyện công đâu…”

“Câm miệng!” Lục Trầm Chu quát lạnh, một luồng áp lực vô hình hất văng người đàn ông ra vách đá. “Số phận của các ngươi hiện tại thuộc về ta. Kẻ nào dám hé răng cầu xin, ta sẽ khiến kẻ đó muốn chết cũng không được.”

Từ trong góc khuất, Tô Thanh Loan siết chặt chuôi kiếm. Gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn hiện rõ. *“Quả nhiên là bản tính khó dời.”*

Lục Trầm Chu tiến lại gần một đứa trẻ đang co quắp vì sốt cao. Đó là một cô bé nhỏ thốn, toàn thân đầy những vết sẹo do roi da để lại, hơi thở thoi thóp. Cha mẹ cô bé đã chết trong cuộc nổi loạn ở Hắc Ngục, nàng hiện tại là một mồi lửa sắp tàn giữa gió bão.

Hắn vươn bàn tay thon dài ra, tóm lấy cổ áo cô bé, xách lên như xách một món đồ chơi.

“Cứu… cứu cháu…” Cô bé mê sảng lầm bầm, đôi mắt nhắm nghiền đầy nước mắt.

Lục Trầm Chu lạnh lùng nhìn nàng, giọng nói vang vọng khắp hang động: “Muốn sống? Thế giới này là nơi cá lớn nuốt cá bé. Các ngươi bị hành hạ là vì các ngươi yếu. Nếu muốn sống, hãy bắt đầu từ việc hận ta đi.”

Hắn bất ngờ đặt tay lên đỉnh đầu cô bé. Một luồng hắc khí sền sệt, tà ác từ lòng bàn tay hắn tràn ra, bao phủ lấy toàn thân đứa nhỏ.

“Hắn đang hút lấy sinh cơ của đứa trẻ!” – Tô Thanh Loan không thể nhẫn nhịn được nữa. Nàng chuẩn bị phát động kiếm chiêu thì đột nhiên, bước chân của nàng khựng lại.

Thông qua Thanh Tâm Kính, nàng nhìn thấy một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược với luồng tà khí kia.

Dưới lớp hắc khí nhìn như đang ăn mòn kia, thực chất là những dòng chảy linh lực thuần khiết nhất đang được Lục Trầm Chu cẩn thận đưa vào kinh mạch của đứa bé. Những vết thương bị nhiễm trùng bởi độc tố trong Hắc Ngục đang được luồng sức mạnh kia gột rửa. Từng sợi độc khí màu xanh tím bị hắc khí của Lục Trầm Chu cuốn lấy, hút ngược vào lòng bàn tay hắn.

Gương mặt Lục Trầm Chu vốn đã trắng bệch, nay càng trở nên không còn một giọt máu. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, những sợi gân tím nổi lên nơi cổ, biểu hiện cho việc hắn đang gánh chịu một sự phản phệ không nhỏ.

Tô Thanh Loan sững sờ. Nàng dụi mắt, không tin vào những gì pháp bảo truyền lại.

Hắn đang dùng ma công truyền đời của mình để… hút lấy độc tố và trị thương cho một nô lệ tầm thường? Tại sao? Tại sao hắn phải đóng vai một kẻ tàn ác trong khi đôi bàn tay lại đang cứu người?

【 Đinh! Cảnh báo! Ký chủ đang sử dụng Ma khí để cứu trị mục tiêu chính đạo, hành vi trái ngược với thiên chức phản diện. Hệ thống sẽ cưỡng chế gây ra cảm giác đau đớn gấp mười lần để trừng phạt! 】

Lục Trầm Chu cắn chặt răng, một dòng máu đen rỉ ra từ khóe môi. Trong lòng hắn gầm thét: “Hệ thống, im miệng cho ta! Ngươi bắt ta làm việc ác để tăng điểm Nghịch Mệnh, ta đã làm. Ta đã khiến họ sợ hãi đến cực điểm, đã gieo rắc tuyệt vọng. Nhiệm vụ đã hoàn thành, còn việc ta xử lý đám ‘rác rưởi’ này thế nào là quyền của ta!”

Hắn ném đứa bé lại vào đống cỏ khô một cách cục cằn, nhưng thực chất là dùng một luồng nhu kình để đứa trẻ đáp xuống nhẹ nhàng nhất có thể.

“Khương Ngân!” Hắn gầm lên.

“Có thuộc hạ!” Khương Ngân lập tức tiến tới.

“Giam bọn chúng vào sâu trong hang. Kẻ nào còn hơi tàn thì dùng số dược thảo ma đạo này mà bôi vào. Ta không muốn tế phẩm của mình chết trước khi lễ tế bắt đầu.” Lục Trầm Chu ném ra một túi trữ vật, bên trong chứa toàn những dược liệu quý giá mà nếu đem ra ngoài, có thể khiến những tu sĩ Trúc Cơ điên cuồng tranh đoạt.

Nô lệ trong hang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khiếp sợ, nhưng trong sâu thẳm của sự khiếp sợ ấy, một số người đã nhận ra hơi thở của mình trở nên nhẹ nhõm hơn, những cơn đau hành hạ bấy lâu nay bỗng chốc tan biến.

Lục Trầm Chu loạng choạng bước ra khỏi hang, đứng dưới bóng tối của một tàn cây đại thụ. Khi không còn ai nhìn thấy, hắn cuối cùng cũng không nhịn được mà quỳ sụp xuống, nôn ra một ngụm máu lớn hòa lẫn với hàn độc bốc khói đen kịt trên mặt tuyết.

“Khặc… khặc… Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết… quả nhiên là thứ khiến người ta muốn mạng.”

Hắn run rẩy lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khăn tay cũ kỹ, lau đi vết máu trên miệng. Ánh mắt vốn dĩ lạnh lẽo, giờ đây lại mang theo một chút vẻ mệt mỏi và u sầu của một thanh niên mới đôi mươi phải gánh vác cả thế giới trên vai.

Hắn nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã nhuốm đầy máu của những kẻ canh ngục, đôi bàn tay vừa cứu sống một đứa trẻ, nhưng cũng là đôi bàn tay mà cả thế gian này căm ghét.

“Hệ thống, ngươi nói xem… Đạo Tổ là gì?”

Hệ thống im lặng một chốc, rồi mới trả lời bằng âm thanh vô hồn: 【 Đạo Tổ là người đứng đầu thiên đạo, là người định ra luật lệ cho vạn giới. 】

Lục Trầm Chu cười nhạt: “Luật lệ? Nếu luật lệ của cái thiên đạo này là bắt những người vô tội phải làm vật hy sinh cho bọn ‘Khí vận chi tử’ kia, thì ta thà làm một kẻ phản diện phá nát cái luật lệ này còn hơn.”

Cách đó không đầy mười trượng, sau gốc cây đại thụ, Tô Thanh Loan đã chứng kiến toàn bộ. Nàng đứng lặng người, Thanh Tâm Kính trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Nàng nghe thấy tiếng hắn ho, nghe thấy tiếng hắn cười khổ giữa trời đông lạnh giá. Gương mặt tàn độc, ngạo mạn khi ở trên lôi đài hay lúc đối diện với nô lệ giờ đây biến mất, chỉ còn lại một người thanh niên yếu ớt đang chống chọi với nỗi đau xé nát tâm can.

Một sự chấn động chưa từng có lan tỏa trong tâm trí nàng. Nàng chợt nhớ lại lúc Lục Trầm Chu sỉ nhục Diệp Thần – vị sư đệ mà nàng hằng tin tưởng là chính trực. Nàng nhớ lại ánh mắt thâm trầm của hắn khi cướp dâu, dường như lúc đó hắn đang nhìn vào cái gì đó sau lưng nàng, một thứ gì đó tà ác hơn cả Ma đạo.

*“Chẳng lẽ tất cả những gì ta thấy từ trước đến nay… đều là giả sao?”*

Tô Thanh Loan khẽ bước ra từ bóng tối. Nàng không dùng đến kiếm, tà áo trắng như tuyết bay trong gió đêm, tạo nên một cảnh tượng đối lập hoàn toàn với bóng đen cô độc của Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu nhạy cảm đến mức đáng sợ. Ngay khi nàng lộ diện, ánh mắt hắn lập tức khôi phục vẻ sắc lạnh và tàn nhẫn như cũ. Hắn đứng bật dậy, Thánh Tội kiếm gãy trong tay ngân vang một tiếng xé gió, sát khí ngút trời tỏa ra.

“Tô Thánh nữ, không ngờ Dao Trì lại có sở thích theo đuôi ma đầu như vậy.” Hắn lạnh lùng thốt ra, khóe môi vẫn còn vương vết máu tươi chưa khô.

Tô Thanh Loan không lùi lại, nàng đứng cách hắn vài bước chân, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen sẫm của hắn: “Lục Trầm Chu, tại sao ngươi lại cứu họ?”

Lục Trầm Chu khẽ sững người, nhưng rất nhanh sau đó hắn cười lên điên cuồng, điệu cười mang theo vẻ khinh miệt thế nhân: “Cứu? Nàng nghĩ ta đang cứu họ? Tô Thánh nữ thật là ngây thơ. Ta chỉ là đang nuôi béo con mồi mà thôi. Một món ăn ngon nhất là khi kẻ đó tràn trề sức sống trước lúc bị tàn sát. Ngươi cho rằng ta là hạng người từ bi hỷ xả sao?”

“Ngươi nói dối!” Tô Thanh Loan tiến lên một bước nữa. “Ta đã thấy hết rồi. Ngươi dùng Ma khí gột rửa độc tố, ngươi cam tâm chịu phản phệ để giữ mạng cho đứa trẻ kia. Nếu ngươi muốn giết họ, chỉ cần một ý niệm là đủ, hà tất phải tốn công tốn sức như vậy?”

Lục Trầm Chu nheo mắt, áp lực tỏa ra từ người hắn khiến những hạt tuyết xung quanh hóa thành tro bụi: “Tô Thanh Loan, đừng tự cho mình là thông minh. Ngươi biết gì về Ma đạo? Ngươi biết gì về cách ta tu luyện? Biến đi trước khi ta đổi ý và dùng ngươi làm tế phẩm cho đêm nay.”

Tô Thanh Loan không hề sợ hãi. Nàng lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ tỏa ra hương thơm dịu mát, đặt xuống một tảng đá phẳng giữa hai người: “Đây là Tuyết Liên Đan của Dao Trì, có tác dụng ổn định tâm mạch và trị thương tổn do linh lực phản phệ. Ngươi dùng đi.”

Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm bình ngọc kia như nhìn thấy một con rắn độc. Hắn hừ lạnh một tiếng, dùng kiếm khí hất tung bình ngọc về phía nàng: “Ma đầu không cần đồ của chính đạo ban bố. Mang lòng thương hại rẻ mạt của ngươi cút đi!”

Nàng đón lấy bình dược, thở dài một tiếng: “Ngươi có thể lừa được cả thiên hạ, nhưng ngươi không lừa được mắt ta. Lục Trầm Chu, rốt cuộc ai mới là người đang ép ngươi phải đóng vai kẻ ác? Là tông môn, hay là cái mà ngươi gọi là… số mệnh?”

Câu hỏi của nàng như một tia sét đánh thẳng vào thâm tâm của Lục Trầm Chu.

Hắn lặng người trong vài giây. Gió tuyết dường như ngừng thổi tại thời điểm ấy. Lần đầu tiên, Lục Trầm Chu nhìn kỹ người thiếu nữ trước mặt. Nàng không còn là một Thánh nữ cao cao tại thượng luôn miệng nói về đạo nghĩa, mà giống như một người đồng hành duy nhất đang cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong vũng bùn đen ngòm của đời hắn.

Nhưng ngay lập tức, thanh âm của Hệ thống lại vang lên điên cuồng: 【 Cảnh báo! Ký chủ đang có xu hướng bị thuyết phục bởi Nhân vật chính. Nếu không lập tức đẩy lùi hoặc làm nhục Tô Thanh Loan, toàn bộ tu vi sẽ bị tước đoạt trong 10 giây! 10… 9… 8… 】

Lòng bàn tay Lục Trầm Chu run lên. Hắn đột ngột tiến tới, tốc độ nhanh đến mức Tô Thanh Loan không kịp phản ứng. Hắn tóm chặt lấy cổ tay nàng, kéo mạnh nàng vào lòng. Hơi thở mang theo mùi máu và mùi đàn hương lạnh lẽo phả sát vào mặt nàng.

“Nghi ngờ? Muốn biết sự thật?” Hắn ghé sát tai nàng, giọng nói trầm thấp và đầy tính đe dọa, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy đôi môi hắn đang run rẩy vì nỗi đau phản phệ. “Sự thật là thế giới này tàn nhẫn hơn nàng nghĩ nhiều. Tô Thanh Loan, nếu nàng còn dám can thiệp vào chuyện của ta, ta sẽ khiến nàng hiểu thế nào là sự sụp đổ của một Thánh nữ.”

Hắn đẩy mạnh nàng ra, xoay người bước vào bóng đêm, để lại một câu nói cuối cùng lạnh thấu xương:

“Lần sau gặp lại trên vạn tiên đài, ta sẽ không nương tay như hôm nay đâu.”

Tô Thanh Loan đứng yên tại chỗ, nhìn bóng hắc y khuất dần sau rặng đá. Nàng cúi đầu nhìn xuống cổ tay mình – nơi Lục Trầm Chu vừa nắm vào. Tuy bị hắn siết đau, nhưng nàng nhận ra, lúc hắn tiếp xúc với nàng, hắn đã cố tình truyền vào một luồng ấm áp để bảo vệ nàng khỏi cái lạnh của Tuyết Diệt Sơn.

Nàng siết chặt bình ngọc Tuyết Liên Đan trong tay, đôi mắt vốn đã bắt đầu hoài nghi giờ đây càng thêm kiên định.

*“Lục Trầm Chu, nếu cả thế gian này đều muốn giết ngươi, ta sẽ là người duy nhất đi tìm câu trả lời cho nỗi đau của ngươi.”*

Đêm ấy, tuyết rơi càng lúc càng dày, phủ trắng cả một vùng rừng núi. Trong hang động sâu thẳm, tiếng thở của những nô lệ đã bình ổn lại. Còn trên đỉnh núi cao nhất, một bóng người đơn độc ngồi xếp bằng, quanh thân hắc khí quấn quýt như muốn xé xác hắn ra, nhưng hắn vẫn im lặng chịu đựng, đôi mắt nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh sắp sửa ló rạng – một buổi bình minh mà có lẽ hắn sẽ không bao giờ được phép thuộc về.

Hồi chuông của sự nghi ngờ đã rung lên trong lòng Thánh nữ, và cũng là lúc bánh xe vận mệnh bắt đầu chuyển động theo một hướng mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể ngờ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8