Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 23: Khương Ngân thức tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:57:54 | Lượt xem: 4

Chương 23: Khương Ngân thức tỉnh

Vực thẳm Đoạn Hồn, nơi ranh giới mỏng manh giữa nhân gian và u đô, chưa bao giờ là chốn dung thân cho kẻ yếu. Gió gào thét như tiếng oan hồn ai oán, không khí đậm đặc chướng khí và sát niệm.

Giữa màn sương xám xịt ấy, một thân ảnh hắc y loạng choạng đáp xuống tảng đá ngầm bên vách đá dựng đứng. Lục Trầm Chu ho sặc sụa, mỗi ngụm máu phun ra đều nhuộm đen lớp tuyết mỏng bám trên đá. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay hắn vẫn tỏa ra luồng u quang mờ nhạt, run rẩy như đang than khóc cho chủ nhân.

"Chủ thượng!"

Khương Ngân lao đến, đôi bàn tay gầy gò, chai sạn vì cầm kiếm run rẩy đỡ lấy bả vai Lục Trầm Chu. Ánh mắt gã thiếu niên vốn luôn lầm lì, nay tràn ngập sự sợ hãi — không phải sợ cái chết, mà sợ người đàn ông trước mắt này sẽ tan biến.

"Ta… không sao." Lục Trầm Chu khàn giọng, cố đẩy nhẹ Khương Ngân ra.

Hắn liếc nhìn bảng hệ thống hiện ra trước mắt, rực rỡ một sắc đỏ cảnh báo.

【 Cảnh báo: Kinh mạch tổn hại 70%. Khí vận của Diệp Thần vừa bùng nổ, phản phệ khiến ký chủ rơi vào trạng thái suy yếu cực hạn. 】
【 Nhiệm vụ mới: Sống sót qua sự truy sát của "U Minh Thạch Ma". Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh. Hình phạt thất bại: Tử vong. 】

Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt. "Đúng là ép người quá đáng. Đã đẩy ta xuống đây rồi, còn muốn diệt tận gốc sao?"

Hắn biết rõ, trận chiến trên đỉnh Thanh Vân vừa rồi, Diệp Thần tuy bị phế nhưng dưới sự bảo hộ của Thiên Đạo, hắn sẽ nhanh chóng có được kỳ ngộ khác. Còn hắn, kẻ phản diện, chỉ nhận lại sự ruồng rẫy của trời đất.

*Ầm!*

Một tiếng nổ rền trời từ phía sâu trong hang động tối tăm. Những khối đá khổng lồ bắt đầu chuyển động, ghép lại thành một quái vật cao hơn trượng, đôi mắt rực lửa tím hằn học nhìn chằm chằm vào hai vị khách không mời. Đó là U Minh Thạch Ma, sinh vật thủ hộ vực thẳm, sở hữu sức mạnh ngang ngửa tu sĩ Kim Đan kỳ đỉnh phong.

Trong trạng thái hiện tại, Lục Trầm Chu ngay cả đứng vững cũng khó khăn, nói gì đến đối địch.

"Chủ thượng, người đi đi." Khương Ngân đột nhiên đứng dậy, che chắn phía trước Lục Trầm Chu. Tấm lưng gầy nhỏ ấy lúc này trông cô độc mà kiên định đến lạ lùng.

"Khương Ngân, lui lại. Ngươi chưa phải là đối thủ của nó." Lục Trầm Chu cau mày, cố gắng vận chuyển chút linh lực tàn tạ trong đan điền.

Nhưng Khương Ngân không nhúc nhích. Gã thiếu niên từng là nô lệ bị người ta chà đạp dưới bùn đen, kẻ từng được Lục Trầm Chu cứu ra từ ngọn lửa hừng hực của đấu trường năm ấy, nay chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Phải bảo vệ Người.*

"Thế giới gọi Người là ma. Nhưng với Khương Ngân, Người là thần."

Khương Ngân thầm thì, giọng nói bình thản đến đáng sợ. Gã rút thanh đoản kiếm rỉ sét ra khỏi bao. Đây là món vũ khí đầu tiên Lục Trầm Chu tặng gã, dù chỉ là một thanh kiếm phàm trần, nhưng với gã, nó quý giá hơn mọi linh bảo trên đời.

Con Thạch Ma gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, nắm đấm đá khổng lồ nện xuống với sức mạnh ngàn cân.

"Lùi lại!" Lục Trầm Chu quát lên, định lao ra nhưng một luồng sức mạnh hắc ám từ đâu xộc tới, ép hắn lùi sâu vào hốc đá.

Hắn sững sờ nhìn Khương Ngân.

Lúc này, từ cơ thể của gã thiếu niên gầy gò ấy, một loại sương mù màu đen kịt bắt đầu tỏa ra. Nó không phải linh khí, cũng không phải ma khí thông thường. Nó lạnh lẽo hơn băng giá, u ám hơn cái chết.

【 Tinh! Phát hiện dị số. Đối tượng Khương Ngân đang kích hoạt "Thái Cổ Ảnh Ma Huyết Thống". 】
【 Độ trung thành của đối tượng đối với ký chủ: Đạt giới hạn tối đa. Sự thức tỉnh được thúc đẩy bằng ý chí hi sinh. 】

Khương Ngân ngẩng đầu lên. Đôi mắt gã lúc này đã hoàn toàn biến mất tròng trắng, chỉ còn một màu đen sâu thẳm như mực tàu. Thanh đoản kiếm rỉ sét trong tay gã bắt đầu biến hóa, những vết rỉ rơi rụng, để lộ ra một lưỡi kiếm mỏng manh, trong suốt nhưng tỏa ra hơi thở của hư vô.

*Vút!*

Khương Ngân biến mất.

Không phải là di chuyển nhanh, mà là hoàn toàn tan biến vào cái bóng của con Thạch Ma dưới đất.

Trong không gian yên tĩnh đến nghẹt thở, một vệt cắt đen tuyền đột ngột xuất hiện giữa cổ con quái vật. Con Thạch Ma thậm chí không kịp rống lên, cái đầu bằng đá khổng lồ của nó đã rơi rụng, hóa thành cát bụi ngay khi chạm đất.

Khương Ngân hiện thân ngay phía sau con quái vật, bóng dáng gã mờ ảo như một bóng ma. Gã không dừng lại, thân hình như một luồng khói đen luồn lách qua những kẽ hở của đống đất đá đang sụp đổ, mỗi nhát kiếm đâm ra đều chuẩn xác và tàn bạo, nhắm thẳng vào hạch tâm của Thạch Ma.

"Giết." Một từ duy nhất thoát ra từ kẽ răng Khương Ngân, mang theo âm hưởng từ địa ngục.

Máu của gã bắt đầu sôi lên, ký ức về hàng nghìn năm trước của chủng tộc Ảnh Ma thức tỉnh trong đại não. Ảnh Ma vốn là những kẻ canh giữ bóng tối cho Đạo Tổ, những kẻ giết người không hình bóng. Nhưng hôm nay, tổ tiên của gã thức dậy không phải vì đại đạo, mà vì sự bình an của một con người.

Cánh tay Khương Ngân vỡ nứt ra dưới áp lực của sức mạnh vượt cấp, máu chảy ròng ròng nhưng gã dường như không cảm thấy đau đớn. Gã điên cuồng chém giết, thân ảnh gã hóa thành hàng vạn cái bóng quấn quýt lấy con quái vật, biến vực thẳm này thành một sân khấu đẫm máu.

Lục Trầm Chu đứng đó, chứng kiến tất cả. Hắn vốn dĩ định lợi dụng Khương Ngân như một quân cờ, một công cụ để thực hiện các nhiệm vụ bẩn thỉu của hệ thống. Nhưng giờ đây, nhìn thiếu niên ấy đánh cược mạng sống để bảo vệ mình, trái tim sắt đá của hắn không khỏi khẽ run động.

Hắn đột nhiên hiểu ra, hệ thống ép hắn làm phản diện, có lẽ không chỉ là để cướp đoạt, mà còn là để thử thách xem giữa bóng tối tăm tối nhất, liệu hắn có tìm thấy được thứ ánh sáng tinh khiết nhất hay không.

"Đủ rồi, Khương Ngân!"

Lục Trầm Chu cố hết sức quát lên, nhưng Khương Ngân đã hoàn toàn rơi vào trạng thái bạo tẩu. Luồng hắc khí quanh gã bắt đầu nuốt chửng cả sinh mệnh lực của chính mình. Nếu cứ tiếp tục, gã sẽ chết vì kiệt quệ trước khi tiêu diệt được con quái vật.

【 Hệ thống cảnh báo: Huyết thống bùng nổ quá mức sẽ dẫn đến tự bạo. Ký chủ có muốn tiêu hao 3000 Điểm Nghịch Mệnh để trấn áp sát niệm cho thuộc hạ không? 】

Lục Trầm Chu không hề do dự: "Đồng ý! Ngay lập tức!"

Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với không gian u tối này, bắn ra từ lòng bàn tay Lục Trầm Chu, bao phủ lấy Khương Ngân. Luồng sáng ấy dịu dàng như một đôi tay vô hình, vuốt ve tâm trí đang hỗn loạn của gã thiếu niên.

Hắc khí dần dần thu liễm. Khương Ngân khựng lại giữa không trung, đôi mắt đen ngòm dần hiện lại tròng trắng. Gã nhìn thấy Lục Trầm Chu đang yếu ớt vươn tay về phía mình, một nụ cười thoáng hiện trên môi người chủ nhân thường ngày vẫn lạnh lùng ấy.

"Về đây."

Khương Ngân run rẩy, mọi sức lực dường như tan biến. Gã ngã xuống, nhưng không chạm đất. Lục Trầm Chu đã dùng chút sức tàn cuối cùng ôm lấy gã.

Con Thạch Ma phía sau họ đổ sụp hoàn toàn, hóa thành một đống đá vụn vô hại.

Không gian trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.

【 Tinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Nhận được 5000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Độ trung thành của Khương Ngân đạt tới cấp độ: "Tử Trung – Không Thể Lay Chuyển". Chúc mừng ký chủ có được cánh tay đắc lực nhất. 】

Khương Ngân nằm trong lòng Lục Trầm Chu, môi tái nhợt nhưng ánh mắt lại lấp lánh một niềm hạnh phúc kỳ lạ. "Chủ thượng… Khương Ngân… có làm tốt không?"

Lục Trầm Chu khẽ gật đầu, vỗ nhẹ vào vai gã. "Làm rất tốt. Từ nay về sau, ngươi không còn là nô lệ, không còn là công cụ. Ngươi là Ảnh Tử của Lục Trầm Chu ta."

Hắn đứng dậy, dìu Khương Ngân tựa vào vách đá, ánh mắt hướng về phía sâu thẳm của vực Đoạn Hồn. Phía trước, sương mù tản ra, để lộ một lối đi phủ đầy xương trắng dẫn sâu vào Cửu U Ma Vực.

Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Thiên Đạo sẽ tìm mọi cách diệt trừ hắn, giới tu chân sẽ coi hắn là mục tiêu hàng đầu. Nhưng hôm nay, hắn không còn độc hành.

Bóng tối của Lục Trầm Chu giờ đây đã có hình hài, và cái hình hài ấy mang tên Khương Ngân.

"Đi thôi." Lục Trầm Chu trầm giọng nói. "Thiên hạ muốn chúng ta là Ma, vậy thì chúng ta sẽ làm Ma. Nhưng là Ma của một thời đại mới."

Trong bóng tối dày đặc của vực thẳm, hai bóng người nương tựa vào nhau, bước tiếp trên con đường mà không kẻ nào dám bước. Phía sau họ, đống đổ nát của con Thạch Ma dường như là lời khẳng định đanh thép cho sự trỗi dậy của một thế lực mới, thứ sẽ khiến cả giới tu tiên phải rung động trong một ngày không xa.

Nơi đáy vực không có mặt trời, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa của sự phản nghịch đã chính thức bùng cháy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8