Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 22: Đoạn tuyệt sư môn**
CHƯƠNG 22: ĐOẠN TUYỆT SƯ MÔN
Trên đỉnh Thiên Vân, gió gào rít như tiếng than khóc của vạn quỷ.
Mây đen đặc quánh như mực đổ, tầng tầng lớp lớp đè nặng xuống đỉnh núi Thanh Vân Tông, nơi vốn dĩ là thánh địa tu tiên linh khí dồi dào nhất phương Bắc. Thế nhưng lúc này, quảng trường lát đá ngọc thạch trắng muốt đã loang lổ những vệt máu tươi đỏ thẫm. Giữa tâm điểm của cơn bão linh áp, một nam tử mặc hắc y đang đứng sừng sững, mái tóc đen dài bay loạn trong gió, che khuất một nửa khuôn mặt thanh tú nhưng lãnh khốc.
Lục Trầm Chu.
Dưới chân hắn là đống đổ nát của "Cửu Thiên Tranh Đạo Trận" — trận pháp hộ tông vĩ đại mà hắn vừa đích thân phá hủy. Mùi khét của phù văn cháy dở quyện cùng vị mặn của máu tạo nên một không khí nghẹt thở.
"Lục Trầm Chu! Ngươi nghịch đồ!"
Tiếng quát như sấm nổ vang lên từ phía đại điện. Vân Hải chân nhân — tông chủ Thanh Vân Tông, một vị cao nhân Hóa Thần kỳ luôn giữ vẻ thong dong, nay gương mặt đỏ bừng vì giận dữ, bàn tay run rẩy chỉ vào đại sư huynh mà ông từng tự hào nhất.
"Bản tọa nuôi nấng ngươi ba mươi năm, truyền ngươi kiếm pháp, ban ngươi danh phận. Vậy mà hôm nay, ngươi lại vì một cái 'tà bảo' không rõ nguồn gốc mà tàn sát đồng môn, phá hủy đại trận, ngươi còn tính người không?"
Lục Trầm Chu không đáp. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi những luồng hắc khí lượn lờ như những con rắn độc.
【 Tinh! Cảnh báo: Cường độ phẫn nộ của chính đạo đã đạt mức cao trào. 】
【 Nhiệm vụ chi nhánh: "Đoạn tuyệt nhân quả". Hãy công khai tuyên bố phản bội tông môn, bẻ gãy bội kiếm trước mặt mọi người. 】
【 Phần thưởng: Nghịch Mệnh Đạo Quả (Sơ cấp), tăng 1000 điểm phản diện. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh căn vỡ vụn, thân tử đạo tiêu. 】
Tiếng nói cơ khí lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười ấy cay đắng đến cực điểm, nhưng khi lọt vào mắt những người xung quanh, nó lại trở thành nụ cười ngạo mạn, cuồng vọng của một kẻ đã đánh mất bản tâm.
"Tà bảo sao?" Lục Trầm Chu chậm rãi ngẩng đầu. Trong lòng bàn tay trái của hắn, một khối cầu màu đen đang xoáy tròn, tỏa ra sát khí khiến những đệ tử ngoại môn đứng xa hàng trăm trượng cũng phải rùng mình. "Vân Hải, lão già đạo đức giả như ngươi làm sao hiểu được giá trị của món đồ này? Cái gọi là danh môn chính đạo, trong mắt ta, chẳng qua là một lồng giam tù túng mà thôi."
"Sư huynh! Huynh điên rồi sao?"
Một giọng nói thanh thúy nhưng run rẩy vang lên. Diệp Thần bước ra từ đám đông. Hắn lúc này trông thật thảm hại, quần áo rách rưới, vết thương trên ngực vẫn chưa khép miệng — chính là do thanh kiếm của Lục Trầm Chu gây ra trước đó. Trên đầu Diệp Thần, một cột khí vận màu vàng óng ánh, cao vút tận trời xanh đang rung động mãnh liệt.
Lục Trầm Chu nheo mắt nhìn. Đó chính là hào quang của "Khí Vận Chi Tử". Chính vì để "nuôi" cột khí vận này, để Diệp Thần có thể đột phá nghịch cảnh mà trở thành cứu tinh sau này, Hệ thống đã bắt Lục Trầm Chu phải đóng vai tảng đá ngáng đường tàn nhẫn nhất.
Chỉ có Lục Trầm Chu biết, nếu hắn không phá hủy Cửu Thiên Tranh Đạo Trận, thì đêm nay, những kẻ tà tu mai phục dưới hầm ngầm của tông môn — những kẻ vốn là con cờ của chính Vân Hải — sẽ dùng toàn bộ đệ tử Thanh Vân làm vật hiến tế để luyện công. Hắn gánh lấy tội danh phá trận, thực chất là để cắt đứt mạch hiến tế.
Nhưng ai sẽ tin hắn?
"Diệp Thần, ngươi vẫn còn sống sao?" Lục Trầm Chu hờ hững nói, giọng nói không chút ấm áp. "Linh căn của ngươi dai nhách như cỏ dại vậy. Đáng tiếc, hôm nay ta không có tâm trạng để giết sạch đám phế vật các người."
"Lục Trầm Chu! Ngươi hãy nhìn xem!" Diệp Thần gầm lên, nước mắt rơi lã chã — một màn biểu diễn hoàn hảo của người anh hùng bị phản bội. "Tất cả mọi người đều kính trọng huynh. Tô sư tỷ… tỷ ấy vì huynh mà xin quỳ ba ngày ba đêm trước tòng vân điện, mong tông chủ khai ân. Vậy mà huynh lại đối xử với tỷ ấy như thế sao?"
Đám đông dạt ra. Một bóng dáng thanh khiết như hoa sen tuyết chầm chậm bước tới. Tô Thanh Loan mặc một bộ váy lụa trắng, nhưng sắc mặt nàng còn trắng hơn cả y phục. Đôi mắt nàng, vốn là cửa sổ tâm hồn trong sáng nhất tu chân giới, nay ngập tràn sự hoang mang và đau đớn tận cùng.
"Sư huynh… nói cho muội biết…" Giọng nàng nghẹn lại. "Tất cả chỉ là hiểu lầm, đúng không? Những đệ tử tử thương kia, tà trận kia… không phải do huynh làm, đúng không? Chỉ cần huynh nói một lời thôi, Thanh Loan nguyện cùng huynh đối mặt với thiên hạ."
Lục Trầm Chu nhìn vào mắt nàng. Tim hắn thắt lại một cái. Trong bóng tối của vạn giới này, nàng là tia sáng duy nhất hắn muốn bảo vệ. Nhưng Hệ thống lại lên tiếng:
【 Cảnh báo: Ký chủ có biểu hiện dao động tâm lý. Cưỡng chế kích hoạt "Lãnh Huyết Phản Diện Phách Khí". 】
Một luồng khí lạnh tràn ngập đại não, khiến chút mềm yếu vừa nhen nhóm trong lòng Lục Trầm Chu lập tức tan biến. Ánh mắt hắn trở nên sắc lẹm, không một chút gợn sóng.
Hắn từ từ rút ra thanh kiếm tùy thân — "Trấn Vân Kiếm". Đây là linh kiếm đã gắn bó với hắn từ những ngày đầu bước chân vào con đường tu đạo, là biểu tượng cho thân phận Đại sư huynh của Thanh Vân Tông.
"Thanh Loan, ngươi quá ngây thơ rồi." Hắn thản nhiên nói, thanh âm vang vọng khắp đỉnh núi. "Ngươi nghĩ ta là ai? Là một đại sư huynh mẫu mực suốt đời cung phụng cái tông môn thối nát này sao? Không. Ta đã chán ngấy cái vẻ ngoài chính nghĩa giả tạo của các người rồi."
Nói xong, Lục Trầm Chu đưa tay lên thanh kiếm.
*Rắc!*
Một tiếng động giòn tan, khô khốc vang lên giữa không gian im lặng đến tờ mờ. Thanh linh kiếm bậc nhất, mang theo bao nhiêu công đức và vinh quang của Thanh Vân Tông, đã bị hắn dùng tay không bẻ gãy làm đôi.
Tiếng vỡ vụn ấy như giáng một đòn chí mạng vào linh hồn của tất cả mọi người đang đứng đó. Tô Thanh Loan lùi lại một bước, gương mặt tuyệt vọng đến mức mất đi huyết sắc. Vân Hải chân nhân tức đến mức phun ra một ngụm máu già.
"Trấn Vân gãy, duyên tận từ đây." Lục Trầm Chu ném mảnh kiếm gãy xuống đất như ném một miếng sắt vụn. "Từ hôm nay, trời cao biển rộng, Thanh Vân không còn Lục Trầm Chu. Thế gian này, chỉ có một 'Trầm Chu Ma Quân'!"
Khí đen trên người hắn bùng phát dữ dội, ngưng tụ lại thành một chiếc áo choàng màu huyết dụ u ám. Trên tay phải hắn, thanh kiếm gãy bỗng nhiên run rẩy, những mảnh vụn tự động bay về, bao phủ lấy nó bằng một tầng lôi điện màu tím sẫm đầy sát khí.
Kiếm mang tên "Thánh Tội" — một món quà từ hệ thống, thứ vũ khí sinh ra từ sự oán hận và nghịch mệnh.
"Giết hắn! Mọi người cùng lên, giết chết tên ma đầu này!" Diệp Thần vung tay hô lớn.
Khí vận trên đầu Diệp Thần lúc này đạt đến cực hạn. Dưới sự kêu gọi của hắn, hàng trăm đệ tử và trưởng lão đồng loạt ra tay. Kiếm quang, bùa chú, pháp bảo như mưa sa bão táp trút xuống vị trí của Lục Trầm Chu.
Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt. Hắn cảm nhận được sức mạnh Ma đạo trong cơ thể đang cuồn cuộn dâng trào. Đây chính là "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết". Thế gian càng ghét hắn, sư môn càng hận hắn, sức mạnh của hắn càng tăng tiến không có điểm dừng.
"Cút!"
Một tiếng gầm lạnh lùng, Lục Trầm Chu vung ngang "Thánh Tội". Một luồng kiếm khí màu đen hình bán nguyệt quét ra, tàn bạo và áp đảo hoàn toàn. Tất cả pháp bảo chạm vào kiếm khí đều bị chấn nát, những người tiến tới gần nhất bị hất văng như những chiếc lá khô trước gió mùa thu.
Khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn.
Giữa mớ hỗn độn đó, Lục Trầm Chu cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đang âm thầm tiếp cận từ trong bóng tối. Đó là Khương Ngân — thuộc hạ duy nhất mà hắn vừa cứu thoát từ đấu trường nô lệ ba ngày trước. Khương Ngân vốn là một "ảnh tử", hành động không tiếng động, lúc này đang ẩn nấp để tìm lối thoát cho hắn.
"Chủ nhân, đường sau núi đã được dọn sạch." Tiếng nói của Khương Ngân truyền âm vào tai hắn.
Lục Trầm Chu gật đầu không dấu vết. Hắn nhìn qua màn sương mù, bắt gặp ánh mắt của Tô Thanh Loan. Nàng đứng đó, không hề ra tay, chỉ lặng lẽ nhìn hắn bằng ánh mắt như muốn nhìn thấu tận tâm can. Nàng thấy gì ở hắn? Thấy một con quỷ dữ tợn, hay thấy một linh hồn đang gào thét trong đau đớn?
Lục Trầm Chu quay người, hắc y tung bay, sải bước về phía vực sâu vạn trượng sau đỉnh Thiên Vân.
"Muốn giữ ta lại? Các người chưa đủ tư cách."
Hắn đứng trước vực thẳm, gió núi thốc vào mặt lồng lộng. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Thiên Đạo đang âm thầm vận hành, nơi các Đạo Tổ cao ngạo đang quan sát thế giới như những ván cờ.
"Hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành chưa?" Hắn hỏi trong lòng.
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Đoạn tuyệt nhân quả" một cách hoàn hảo. Đánh giá: SSS. 】
【 Phần thưởng: Khai mở "Vạn Ma Chi Nguyên", tu vi thăng lên Hóa Thần tầng thứ ba. 】
【 Gợi ý: Hãy rời khỏi đây ngay lập tức, Khí Vận Chi Tử đang chuẩn bị phát động đòn hy sinh cuối cùng. 】
Lục Trầm Chu cười nhạt. Hắn cảm nhận được sau lưng, Diệp Thần đang đốt cháy huyết dịch, mượn sức mạnh của trời đất để thi triển một chiêu kinh thiên động địa. Diệp Thần cần một chiến tích, cần một cái danh "người đánh bại Ma Quân" để con đường sau này bằng phẳng.
Được thôi, ta sẽ cho ngươi toại nguyện.
Lục Trầm Chu không thèm quay đầu lại, hắn gieo mình xuống vực sâu tăm tối. Tiếng gió rít qua tai, và câu nói cuối cùng của hắn vẫn còn vang vọng lại trên đỉnh núi, găm sâu vào tim của mỗi người:
"Vân Hải, Diệp Thần… Nhớ kỹ ngày hôm nay. Ngày các người đẩy ta xuống vực thẳm, cũng là ngày thế gian này bắt đầu run rẩy dưới chân ta. Đạo Tổ của các người là giả, còn con đường Ma này của ta… sẽ là con đường duy nhất dẫn tới chân lý."
Thân ảnh hắc y mất hút trong đám mây mù độc hại dưới vực sâu. Trên đỉnh Thanh Vân, Diệp Thần ngã quỵ vì kiệt sức, ánh vàng trên đầu hắn càng thêm rực rỡ nhưng có vẻ gì đó vặn vẹo. Tô Thanh Loan quỳ xuống bên mảnh kiếm gãy của Lục Trầm Chu, nhẹ nhàng nhặt nó lên, nước mắt nàng rơi trên kim loại sắc lạnh.
Nàng không tin. Nàng tuyệt đối không tin kẻ đã từng thức suốt đêm để bảo vệ nàng lúc nàng bị thương, kẻ đã âm thầm gánh chịu lôi kiếp cho sư đệ, lại có thể hóa ma trong một sớm một chiều.
Ở dưới vực thẳm đen ngòm, Lục Trầm Chu cảm nhận được cơ thể đang rơi với tốc độ cực đại. Một vòng tròn đen sẫm hiện ra, bao phủ lấy hắn và Khương Ngân — kẻ đã kịp thời đón lấy chủ nhân giữa không trung.
【 Tinh! Hệ thống nhắc nhở: Chặng đường "Phản diện vì đại đạo" chính thức bắt đầu. Điểm đến tiếp theo: Cửu U Ma Vực. 】
Lục Trầm Chu lau vệt máu trên môi, ánh mắt u buồn ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sắc lạnh xuyên thấu linh hồn. Hắn không biết mình sẽ đi xa đến đâu, không biết cái kết cục "Đạo Tổ" mà hệ thống hứa hẹn có thật hay không.
Hắn chỉ biết, kể từ giây phút này, hắn đã không còn đường lui. Hắn phải trở nên ác hơn bất kỳ ai, tàn nhẫn hơn bất kỳ kẻ nào, để có thể bóp nát cái trật tự cũ rích, dối trá đang thống trị thế giới này.
"Thanh Vân Tông… Chỉ là một khởi đầu nhỏ bé."
Giọng nói của hắn tan vào bóng tối, mang theo một lời nguyền lạnh lẽo và một ý chí nghịch thiên chưa từng có trong lịch sử tu chân giới. Ma đạo xuất hiện một Ma Quân mới, nhưng nhân loại, có lẽ vừa mới nảy mầm một vị Đạo Tổ vĩ đại nhất, trong lớp vỏ bọc đáng sợ nhất.