Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 21: Trận chiến tại đỉnh Thanh Vân**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:56:49 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 21: ĐỈNH THANH VÂN VANG TIẾNG KIẾM, ĐOẠN TUYỆT THẾ GIAN MỘT CHỮ TÌNH**

Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt trên đỉnh Thanh Vân, mang theo cái lạnh thấu xương của vạn trượng trời cao. Mây mù quanh năm che phủ nơi này hôm nay dường như cũng bị sát khí nồng nặc xua tan, để lộ ra quảng trường lát đá ngọc bích rộng lớn.

Tại tâm điểm của quảng trường, Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y tung bay trong gió lộng. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay hắn chúc xuống đất, những giọt máu tươi đỏ thẫm dọc theo lưỡi kiếm loang lổ trượt xuống, tí tách rơi trên mặt ngọc trắng muốt. Xung quanh hắn là vòng vây tầng tầng lớp lớp của hàng ngàn đệ tử Thanh Vân Tông, ai nấy đều mang ánh mắt căm phẫn, khinh miệt đến tột cùng.

"Lục Trầm Chu! Ngươi còn gì để nói không?"

Một giọng nói uy nghiêm như sấm truyền vang lên từ phía đại điện. Tông chủ Thanh Vân Tông – Vân Hải Chân Nhân, khoác trên mình đạo bào thêu vân khí bát quái, tay cầm phất trần, sắc mặt âm trầm như nước. Cạnh ông ta, Diệp Thần – "Khí Vận Chi Tử" của thời đại này, đang được hai nữ đệ tử dìu lấy, gương mặt tái nhợt vì "trọng thương", nhưng đôi mắt ẩn hiện một tia đắc ý thâm hiểm.

Lục Trầm Chu không nhìn Vân Hải, hắn cúi đầu nhìn thanh kiếm gãy trong tay mình, rồi thản nhiên cười nhạt: "Nói gì cơ? Nói rằng ta đã phế bỏ tu vi của thiên tài trăm năm có một của tông môn? Hay nói rằng ta đã lẻn vào cấm địa đánh cắp bí bảo?"

【 Tinh! Hệ thống phát động nhiệm vụ phản diện cấp S: "Phản Nghịch Đến Cùng". 】
【 Yêu cầu: Đánh bại Vân Hải Chân Nhân, công khai đoạn tuyệt với Thanh Vân Tông, làm tăng mức độ căm ghét của giới tu chân đối với ký chủ. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh vỡ "Đạo Căn Thái Sơ", 10.000 điểm Nghịch Mệnh. Hình phạt nếu thất bại: Linh căn vỡ nát. 】

Lục Trầm Chu trong lòng cười khổ. Hệ thống này đúng là không để hắn có lấy một con đường lui. Mọi việc hắn làm, từ việc "phế" tu vi Diệp Thần để giúp hắn phá nhi hậu lập, đến việc đột nhập cấm địa để phá hủy trận pháp tà môn đang bí mật hút tinh huyết đệ tử của lão Tông chủ… tất cả đều bị gán cho cái mác đại gian đại ác.

"Nghịch tử! Ta nuôi dạy ngươi bao năm, truyền cho ngươi chức vị Đại sư huynh, vậy mà ngươi lại tâm địa rắn rết, đố kỵ hiền tài!" Vân Hải Chân Nhân bước lên một bước, uy áp của cảnh giới Hóa Thần bùng nổ, khiến những đệ tử xung quanh phải lùi lại.

"Lục sư huynh…" Giọng nói thanh lãnh như suối đầu nguồn vang lên. Tô Thanh Loan đứng trong đám đông, đôi mắt đẹp nhìn hắn với sự phức tạp không thể diễn tả. Nàng không tin một người từng lặng lẽ gánh chịu sấm sét thiên kiếp thay cho nàng trong lúc bế quan lại có thể trở thành ma đầu chỉ sau một đêm. "Huynh nói đi… chỉ cần huynh nói là không phải, ta sẽ tin huynh."

Lục Trầm Chu liếc nhìn nàng một cái. Ánh mắt ấy lạnh lẽo đến mức khiến tim nàng thắt lại. Hắn biết, nếu bây giờ hắn giải thích, nàng sẽ đứng về phía hắn, và nàng sẽ trở thành kẻ thù của cả tông môn. Hắn có thể gánh vác tội danh này, nhưng nàng thì không.

"Tin ta?" Lục Trầm Chu lên tiếng, giọng nói đầy sự mỉa mai, "Tô Thanh Loan, đừng ngây thơ như vậy. Vị trí tông chủ tương lai chỉ có một, Diệp Thần không chết, làm sao ta ngồi vững? Ngươi cũng chỉ là một quân cờ để ta tiếp cận nguồn tài nguyên của Dao Trì mà thôi."

"Bộp!"

Tô Thanh Loan lùi lại, sắc mặt trắng bệch. Những lời nói ấy như những lưỡi dao găm thẳng vào lòng tự tôn của nàng.

"Chết đi, tên ma đầu!" Diệp Thần rống lên một tiếng đầy "uất hận", "Ngươi đối xử với Thanh Loan tỷ như vậy, ta tuyệt không tha cho ngươi!"

"Im miệng! Cái hạng rác rưởi như ngươi chưa đủ tư cách nói chuyện với ta." Lục Trầm Chu vừa dứt lời, thân hình hắc y đột ngột biến mất tại chỗ.

"Xoẹt!"

Một vệt đen kịt như mực xé toạc không gian. Vân Hải Chân Nhân biến sắc, phất trần trong tay hất lên, vạn đạo vân khí hóa thành một bức tường kiên cố.

"Oanh!"

Kiếm gãy Thánh Tội va chạm với vân khí, tạo ra một làn sóng xung kích san bằng những cột đá xung quanh. Lục Trầm Chu không hề lui bước, Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết trong người hắn vận chuyển đến cực hạn. Luồng ma khí đen đặc bốc lên quanh thân hắn, ẩn hiện hình ảnh của một vị Thần Ma cổ đại đang gào thét.

"Hóa Thần kỳ? Ngươi vậy mà giấu giếm tu vi sâu đến thế!" Vân Hải kinh hãi. Ông ta không ngờ đứa đệ tử mình luôn xem thường lại có sức mạnh ngang hàng với mình.

Lục Trầm Chu không trả lời, ánh mắt hắn liếc nhanh về phía đại điện phía sau. Dưới nền đất kia chính là nhãn trận của tà trận "Huyết Tế Vạn Linh". Lão già Vân Hải này vì muốn đột phá lên Luyện Hư mà không tiếc dùng sinh mạng của đệ tử làm vật tế. Hắn phải phá hủy nó, nhưng dưới danh nghĩa một kẻ "phá hoại tông môn".

"Thanh Vân Thập Nhị Kiếm!" Vân Hải quát lớn. Mười hai thanh kiếm quang lấp lánh xuất hiện, xếp thành một trận pháp tuyệt sát bao vây Lục Trầm Chu.

"Kiếm gọi là Thanh Vân, nhưng tâm địa lại đục ngầu như bùn." Lục Trầm Chu cười lạnh. Hắn dẫm mạnh xuống đất, "Nghịch Mệnh – Thần Ma Diệt Thế!"

Một cột ánh sáng màu tím đen phóng lên trời cao. Kiếm gãy Thánh Tội bùng phát một luồng kiếm khí dài hàng chục trượng. Thay vì nhắm vào Vân Hải, Lục Trầm Chu đột ngột đổi hướng, một kiếm chém thẳng xuống mặt đất quảng trường.

"Đoàng!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội, ngọc bích vỡ vụn. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất sụp xuống, lộ ra một tầng hầm ngầm rộng lớn dưới đại điện. Ngay lập tức, một mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, cùng với đó là những cột máu đang sôi sục trong những bể chứa lớn.

Hàng ngàn đệ tử sững sờ. Đó là gì? Tại sao dưới lòng Thanh Vân Tông lại có một nơi bẩn thỉu và tà ác đến thế?

Sắc mặt Vân Hải Chân Nhân đại biến, ông ta hoảng hốt gầm lên: "Nghịch tử! Ngươi dám phá hủy nền móng tông môn!"

Thực chất, Vân Hải đang lo sợ bí mật bị bại lộ. Ông ta liều mạng dốc hết linh lực vào mười hai thanh kiếm, hóa chúng thành một thanh cự kiếm chém xuống đầu Lục Trầm Chu để diệt khẩu.

Lục Trầm Chu đứng giữa những đống đổ nát, hắn nhìn thấy những dòng máu tà ác kia bắt đầu tan biến khi ánh mặt trời chiếu vào, trong lòng thầm nhẹ nhõm. Nhưng áp lực từ thanh cự kiếm của Vân Hải đã áp sát. Hắn không né tránh. Hắn cần phải bị "trọng thương" và "bỏ chạy" để hoàn thành vở diễn phản diện này.

"Khương Ngân, chuẩn bị đi." Lục Trầm Chu truyền âm vào bóng tối.

"Chủ nhân, tôi đã sẵn sàng." Giọng nói trầm mặc của thiếu niên nô lệ vang lên từ hư không.

"Bùm!"

Thanh cự kiếm chém xuống. Lục Trầm Chu phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như diều đứt dây văng ra xa. Hắn mượn lực đẩy đó, lao thẳng về phía vách núi của đỉnh Thanh Vân.

"Ha ha ha!" Tiếng cười điên cuồng của Lục Trầm Chu vang vọng khắp bầu trời, át cả tiếng gió. "Thanh Vân Tông… Một lũ đạo đức giả! Hôm nay Lục Trầm Chu ta chính thức phản ra tông môn. Từ nay về sau, phàm là đệ tử Thanh Vân, gặp ta ở đâu, ta giết ở đó!"

Nói đoạn, hắn tung ra một đạo phù văn đen kịt, bao phủ lấy thân mình rồi gieo người xuống vực sâu vạn trượng trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

"Mau truy sát! Đừng để hắn chạy thoát!" Vân Hải gào lên, gương mặt già nua vặn vẹo vì tức giận và lo sợ.

Tô Thanh Loan chạy đến mép vực, nhìn theo bóng hắc y mất hút trong sương mù. Nàng cúi đầu, nhìn xuống hố sâu đổ nát bên dưới đại điện. Mùi máu tanh và những trận pháp tà môn kia vẫn còn đó. Trí tuệ của nàng mách bảo rằng có điều gì đó rất sai trái. Tại sao một "phản diện" lại đi phá hủy một tà trận bí mật?

Trong khi đó, ở dưới chân núi, trong một khu rừng rậm rạp, Khương Ngân đã đứng chờ sẵn, đón lấy cơ thể đẫm máu của Lục Trầm Chu.

【 Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ cấp S. Độ căm hận của Thanh Vân Tông đạt mức: Tử Thù. 】
【 Phần thưởng: Mảnh vỡ Đạo Căn Thái Sơ đã phát. Cảnh giới của ký chủ ổn định tại Hóa Thần tầng thứ nhất. 】

Lục Trầm Chu ho khan, lau đi vết máu bên khóe miệng. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ Đạo Căn đang hòa nhập vào linh hồn mình, mang lại một cảm giác thanh tịnh kỳ lạ giữa biển ma khí cuồn cuộn.

"Chủ nhân, ngài ổn chứ?" Khương Ngân lo lắng hỏi.

"Không chết được." Lục Trầm Chu nhìn ngược lên đỉnh núi Thanh Vân đang hỗn loạn. "Chỉ là… từ nay về sau, ta thực sự là ma đầu rồi."

Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng hắc y mới, che đi vết thương trên ngực. Ánh mắt hắn nhìn về phía con đường xa xăm. Nơi đó, khí vận của Diệp Thần vẫn đang tỏa sáng rực rỡ, nhưng đối với Lục Trầm Chu, đó chỉ là ngọn đèn soi đường cho hắn tiến đến ngôi vị Đạo Tổ trên con đường đầy xương máu này.

"Đi thôi. Thế gian rộng lớn, kịch hay mới chỉ bắt đầu."

Bóng dáng hai người chầm chậm tan biến vào bóng đêm, để lại sau lưng một Thanh Vân Tông đang rúng động tận gốc rễ. Đạo và Ma, thật và giả, từ giây phút này đã không còn ranh giới rõ ràng nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8