Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 20: Diệp Thần đạt được Thần kiếm**
CHƯƠNG 20: DẪN DỤ CÀN KHÔN, THẦN KIẾM XUẤT THẾ
Gió rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Kiếm Trủng Hoang Phế, mang theo tiếng than vãn trầm đục của hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm rải rác trên mặt đất khô cằn. Bầu trời bên trên Linh Hoang giới luôn mang một sắc tím sẫm u buồn, nhưng tại vùng đất bị nguyền rủa này, những áng mây đen đặc như mực đang vần vũ, cuộn xoáy tạo thành một vòi rồng khí tức đầy áp bách.
Lục Trầm Chu đứng trên một tảng đá cao vút, hắc y của hắn bay phần phật trong gió lộng. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" đeo sau lưng rung lên từng nhịp khe khẽ, dường như nó cảm nhận được một nguồn sức mạnh viễn cổ đang dần tỉnh giấc dưới lòng đất lạnh lẽo này.
【 Tinh! Nhiệm vụ phản diện bắt đầu: Hãy chèn ép Diệp Thần đến mức đường cùng, buộc hắn phải bộc phát tiềm năng để giao tiếp với Trấn Long Thần Kiếm. 】
【 Yêu cầu: Không được để đối phương nhận ra ý đồ thật sự. Nếu thất bại hoặc để lộ sơ hở trong diễn xuất, hệ thống sẽ xóa sổ tu vi hiện có của ký chủ. 】
【 Phần thưởng: 5,000 Điểm Nghịch Mệnh và thăng cấp Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết lên tầng thứ ba. 】
Lục Trầm Chu nheo mắt lại, đôi đồng tử u tối hiện lên một tia cười nhạo lạnh lẽo. "Xóa sổ tu vi sao? Ngươi đúng là chưa bao giờ cho ta một lựa chọn tử tế."
"Lục Trầm Chu! Ngươi chạy không thoát đâu!"
Một tiếng quát đầy phẫn nộ phá vỡ không gian yên tĩnh của Kiếm Trủng. Từ xa, hai đạo độn quang – một vàng ròng, một xanh biếc – đang lao đến với tốc độ kinh người.
Diệp Thần dẫn đầu, thân ảnh hắn tràn ngập hào quang chính nghĩa, thanh trường kiếm trên tay tỏa ra khí tức rực rỡ nhưng so với sự mênh mông của Kiếm Trủng thì lại có vẻ nhỏ bé vô cùng. Theo sau hắn là Tô Thanh Loan, nàng mặc một bộ tiên váy trắng muốt, sắc mặt tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắc y đứng trên cao kia với đủ loại cảm xúc đan xen.
Lục Trầm Chu xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên thành một độ cong tàn nhẫn. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay lên không trung, nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.
"Ầm!"
Một đạo sát khí đen kịt từ dưới chân Diệp Thần bùng nổ, biến thành một bàn tay khổng lồ bằng ma khí, chụp thẳng lấy hắn.
"Điệp ảnh kiếm pháp! Phá cho ta!" Diệp Thần hét lớn, kiếm trong tay múa may thành vạn bóng hình, nhưng tất cả đều bị ma thủ bóp nát như pha lê vụn. Hắn bị chấn văng ra xa, va rầm vào một rừng tàn kiếm, máu tươi lập tức tràn ra từ khóe miệng.
"Diệp Thần!" Tô Thanh Loan hoảng hốt định lao đến, nhưng một bức tường ma khí sừng sững đã chặn đứng đường đi của nàng.
Lục Trầm Chu từ trên cao đáp xuống, mỗi bước chân của hắn đều như đạp lên tim gan của đối phương. Áp lực của cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong (giả tượng do hệ thống ngụy trang) khiến đất đá xung quanh vỡ vụn.
"Diệp Thần, ngươi nghĩ rằng chỉ dựa vào mấy bộ kiếm pháp hạng bét của Thanh Vân Tông là có thể đối đầu với ta?" Lục Trầm Chu dùng mũi chân giẫm lên ngực Diệp Thần, ánh mắt tràn đầy sự miệt thị. "Ngươi nhìn xem xung quanh đi, đây là Kiếm Trủng, nơi chôn cất những thiên tài lỗi lạc hơn ngươi gấp vạn lần. Bọn họ đều đã chết dưới kiếm của kẻ mạnh, còn ngươi… ngươi có cái gì?"
Diệp Thần nghiến răng, mồ hôi hòa cùng máu chảy dài trên mặt. Hắn cảm thấy xương sườn mình đang rạn nứt, nhưng đau đớn thể xác không bằng sự sỉ nhục từ người đàn ông này. "Lục Trầm Chu… Ngươi là đồ súc sinh… Ngươi hại cả tông môn, cướp đi sư muội… Ta dù có tan xương nát thịt cũng phải lột da ngươi!"
"Lột da ta?" Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười chấn động cả Kiếm Trủng. Hắn cúi xuống, ghé sát tai Diệp Thần, giọng nói lạnh như băng nhưng ẩn chứa một loại nhịp điệu kích thích thần thức: "Ngươi yếu đến mức đáng thương. Thiên đạo chọn ngươi làm khí vận chi tử sao? Thật là một trò đùa. Ngươi nhìn xem nàng kia…"
Lục Trầm Chu hất cằm về phía Tô Thanh Loan đang bị giam cầm trong kết giới. "Nàng đang khóc vì sự vô dụng của ngươi đấy. Ngươi không bảo vệ được ai cả, Diệp Thần."
Nội tâm Lục Trầm Chu lúc này lại đang bình tĩnh đến lạ kỳ. Hắn đang sử dụng *Ma Thần Châm Ngôn*, một loại thần thông có tác dụng kích thích cực độ những cảm xúc tiêu cực như căm thù, phẫn nộ và tuyệt vọng. Để đạt được mục đích, hắn phải biến mình thành cơn ác mộng lớn nhất của Diệp Thần.
Hệ thống liên tục vang lên: 【 Điểm tức giận của Diệp Thần đạt 80%… 85%… 90%… 】
"Lục Trầm Chu, dừng lại đi! Đừng giết hắn!" Tô Thanh Loan hét lên trong tuyệt vọng. Nàng không hiểu vì sao sư huynh mà nàng từng tôn kính lại có thể biến thành một con quái vật như vậy. Nhưng ở một góc khuất trong cảm giác của một kiếm tu xuất sắc, nàng nhận thấy điều gì đó không đúng. Sát khí của Lục Trầm Chu tuy mãnh liệt, nhưng mỗi khi nó chạm vào Diệp Thần, nó dường như đang vô tình khai thông những điểm bế tắc trong khí hải của hắn.
Tuy nhiên, ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt khi Lục Trầm Chu giơ tay lên, thanh Thánh Tội gãy nát tỏa ra ánh sáng ma mị: "Kết thúc rồi, Khí vận chi tử. Để ta tiễn ngươi đi gặp các tiền nhân của mình."
Hắn hạ kiếm xuống. Nhát kiếm này mang theo toàn bộ sức mạnh hắc ám, nhằm thẳng vào linh đài của Diệp Thần. Đó là một đòn chí mạng, nhưng Lục Trầm Chu đã bí mật điều chỉnh góc độ. Chỉ cần Diệp Thần cảm nhận được cái chết cận kề, bản năng sinh tồn và thiên phú ẩn giấu của một "con cưng của trời" sẽ buộc phải phản kích.
"KHÔNGG!!!" Diệp Thần gầm lên một tiếng xé lòng.
Trong giây phút cái chết chỉ cách một sợi tóc, một nguồn năng lượng rực rỡ từ sâu trong lòng đất Kiếm Trủng đột ngột phun trào. Hàng vạn thanh tàn kiếm xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, chúng đồng loạt phát ra tiếng kiếm minh vang trời, như thể đang quỳ lạy một vị vương giả sắp lâm phàm.
Một luồng hào quang vàng kim xé toạc mặt đất ngay dưới chân Diệp Thần, hất văng Lục Trầm Chu ra xa hàng chục trượng.
Lục Trầm Chu vững vàng đáp xuống đất, khóe môi khẽ nở một nụ cười mà không ai nhìn thấy. *Đến rồi.*
Từ trong khe nứt địa cầu, một thanh kiếm mang theo long uy bát ngát từ từ bay lên. Thân kiếm chạm khắc hình rồng cuộn, khí tức trầm hùng bao phủ lấy toàn bộ không gian. Đó chính là **Trấn Long Thần Kiếm**, chí bảo của vạn kiếm giới đã mất tích mười vạn năm.
【 Tinh! Khí vận chi tử bộc phát tiềm năng thành công. Thần kiếm đã thức tỉnh. Ký chủ hãy tiếp tục thực hiện bước tiếp theo: Cướp đoạt thần kiếm (thất bại có tính toán) để củng cố tâm cảnh của đối phương. 】
Diệp Thần như người mất trí, hắn lao về phía thanh thần kiếm. Đôi bàn tay nhuốm máu của hắn chạm vào chuôi kiếm. Một luồng uy áp kinh thiên động địa lan tỏa, Diệp Thần cảm thấy cơ thể mình đang được gột rửa bằng thánh quang, thương tích lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Lục… Trầm… Chu!" Diệp Thần cầm Trấn Long Thần Kiếm trên tay, khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi. Hào quang quanh thân hắn từ vàng nhạt biến thành vàng đậm, một vầng mặt trời nhỏ như hiện ra sau lưng. "Hôm nay, ta sẽ dùng thanh kiếm này trừ hại cho thiên hạ!"
"Thần kiếm?" Lục Trầm Chu giả vờ lộ ra vẻ kinh hãi và tham lam tột độ. "Làm sao có thể… Thanh kiếm đó đáng lẽ phải thuộc về ta! Nó là của ta!"
Hắn điên cuồng lao đến, thanh Thánh Tội bộc phát ra ma khí vạn trượng, tạo thành một bóng ma thần khổng lồ phía sau. Hai luồng sức mạnh một đen một vàng va chạm dữ dội giữa không trung, tạo ra những làn sóng xung kích san phẳng toàn bộ địa hình xung quanh.
"Cút đi!" Diệp Thần vung kiếm. Một con kim long khổng lồ từ thân kiếm thoát ra, mang theo sức mạnh hủy diệt gầm thét lao về phía Lục Trầm Chu.
Lục Trầm Chu âm thầm thu lại tám phần lực lượng, chỉ để lại một lớp bảo hộ mỏng manh. Hắn hứng trọn đòn tấn công của Kim Long, cả người bay ngược ra sau như một chiếc lá rụng, đập mạnh vào vách đá phía xa, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo hắc y.
"Huynh!" Tô Thanh Loan lần này không kìm nén được nữa, nàng hét lên, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp khi nhìn thấy bóng hình đơn độc ấy bị đánh bại.
Lục Trầm Chu gượng dậy, trông hắn vô cùng thê thảm. Hắn nhìn Diệp Thần với vẻ căm hận tận xương tủy (theo cách mà hệ thống yêu cầu diễn): "Diệp Thần… Ngươi vận may lớn lắm. Nhưng đừng tưởng có được thanh kiếm này là ngươi có thể giết được ta. Hôm nay ta rút lui, nhưng nhớ lấy, trò chơi mới chỉ bắt đầu."
Hắn vung tay ném ra một quả cầu đen đặc, tạo thành một lỗ hổng không gian rồi lập tức biến mất trong bóng tối trước khi Diệp Thần kịp tung chiêu tiếp theo.
Khi không gian trở lại yên tĩnh, Diệp Thần đứng đó, thở dốc, tay vẫn nắm chặt Trấn Long Thần Kiếm. Hắn cảm nhận được sức mạnh chưa từng có đang chảy xuôi trong huyết quản, sự tự tin đã quay trở lại. "Ta đã mạnh lên… Ta có thể giết hắn…"
Ở phía bên kia, Tô Thanh Loan thoát khỏi kết giới, chạy đến bên Diệp Thần nhưng ánh mắt nàng vẫn thỉnh thoảng quay đầu nhìn về hướng Lục Trầm Chu biến mất. Trái tim nàng đau nhói một cách lạ kỳ. Tại sao… Tại sao trong giây phút cuối cùng bị đánh văng đi, nàng dường như nhìn thấy sư huynh mỉm cười? Một nụ cười nhẹ nhõm như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân?
Cách Kiếm Trủng mười dặm, trong một hang động hẻo lánh, Lục Trầm Chu lảo đảo tựa vào vách đá. Hắn thở hổn hển, mỗi hơi thở đều mang theo vị máu nồng nặc. Vết thương từ Trấn Long Kiếm không hề nhẹ, sát khí chính đạo của nó đang tàn phá kinh mạch của hắn.
Tuy nhiên, đôi mắt hắn lại sáng rực.
【 Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ 'Sơ hở chết người'. 】
【 Đánh giá: SSS. Ký chủ đã diễn xuất cực kỳ hoàn hảo, không những khiến Khí vận chi tử nhận được thần binh mà còn thành công gia tăng sự thù hận của đối phương lên mức cực đỉnh. 】
【 Phần thưởng đang phát: 5,000 Điểm Nghịch Mệnh đã chuyển vào tài khoản. Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết thăng cấp! 】
Một luồng năng lượng ấm nóng và hung hãn bùng nổ từ đan điền của Lục Trầm Chu, nhanh chóng chữa lành các vết thương và đẩy tu vi của hắn lên một tầng cao mới. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sức mạnh thâm sâu khó lường.
Hắn từ từ đứng thẳng dậy, phủi đi lớp bụi trên vai áo.
"Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết tầng thứ ba… Quả nhiên, làm phản diện vất vả hơn làm anh hùng nhiều." Lục Trầm Chu lẩm bẩm.
Hắn nhìn vào gương mặt phản chiếu trên vũng nước mưa ở cửa hang. Vẻ thanh tú nhạt nhòa, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ u buồn bất diệt. Cả thế giới hiện giờ đang tung hô Diệp Thần, vị anh hùng mới sở hữu Trấn Long Thần Kiếm, còn hắn – Lục Trầm Chu, kẻ vừa hy sinh một phần máu thịt để tôi luyện cho thanh kiếm đó thức tỉnh – sẽ mãi mãi bị lịch sử phỉ nhổ.
"Đạo Tổ ư?" Hắn nhếch môi, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi ý chí của Thiên đạo đang vận hành. "Nếu con đường dẫn đến vị trí đó phải lát bằng xương máu và sự ô danh của chính mình, ta cũng sẽ đi đến cùng."
Khương Ngân từ trong bóng tối lặng lẽ xuất hiện, quỳ rạp dưới chân hắn: "Chủ nhân, con mồi đã dính câu. Các tông môn chính đạo đang bắt đầu liên kết để săn đuổi ngài."
"Tốt." Lục Trầm Chu khoác lại chiếc áo choàng hắc y, bước ra khỏi hang động. "Hãy để bọn họ tới. Bóng tối càng dày đặc, thì ánh sáng của Đạo mới có thể bùng nổ rực rỡ nhất."
Gió đêm vẫn thổi lạnh buốt, nhưng bước chân của Lục Trầm Chu vẫn vững vàng như bàn thạch. Trên vai hắn là gánh nặng của cả một thế giới đang mục nát, và trong tim hắn là bí mật mà có lẽ cả đời này hắn sẽ không bao giờ kể cho ai nghe.
Thế giới này không cần thêm một vị anh hùng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Nó cần một người dám đi vào vũng bùn, dám khoác lên mình tấm áo của quỷ dữ để có thể từ trong bóng tối mà lật đổ cả trời xanh.
Và Lục Trầm Chu chính là người đó.