Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 19: Lời đồn đại ác ma**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:55:44 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 19: LỜI ĐỒN ĐẠI ÁC MA**

Gió bấc rít gào qua những khe đá của dãy núi Thiên Kiếp, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông phương Bắc. Tại một trà quán nhỏ nằm ven con lộ dẫn vào Thiên Vân Thành, không khí dường như còn đóng băng nhanh hơn cả nước mưa ngoài hiên.

Bên trong quán, tiếng chén đĩa va chạm lạch cạch hòa lẫn với những hơi thở dồn dập. Một đám tu sĩ tán nhân đang tụ tập quanh một bàn gỗ sứt sẹo, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng như vừa trải qua một cơn ác mộng chưa tỉnh.

"Các ngươi đã nghe gì chưa? Thanh Vân Tông… thực sự đã phát lệnh truy sát cấp cao nhất đối với Lục Trầm Chu." Một gã tu sĩ trung niên, tay cầm chén trà mà run bần bật, giọng thấp hẳn xuống như sợ có ai đó đang lắng nghe từ trong bóng tối.

"Không chỉ là truy sát thông thường đâu!" Một người khác cướp lời, ánh mắt đầy vẻ căm phẫn pha lẫn sợ hãi: "Ta nghe nói tại Thiên Hàn Quật, hắn đã tàn nhẫn phế bỏ tu vi của cả trăm đệ tử đồng môn. Ngay cả Diệp Thần sư đệ – người luôn kính trọng hắn nhất, cũng bị hắn một kiếm đâm xuyên tim, suýt chút nữa là hồn phi phách tán!"

"Chưa hết!" Một vị lão giả mặc đạo bào rách rưới đập mạnh tay xuống bàn, tiếng kêu khô khốc vang lên: "Hắn còn bắt cóc cả Thánh nữ Tô Thanh Loan. Nghe đâu, hắn dùng bí pháp ma đạo để khống chế tâm trí nàng, ép nàng phải đi theo hắn vào chốn vạn kiếp bất phục. Một vị Thánh nữ băng thanh ngọc khiết như vậy, rơi vào tay ma đầu Lục Trầm Chu, e rằng…"

Những tiếng thở dài và những lời nguyền rủa vang lên khắp quán trà. Trong mắt thế gian lúc này, Lục Trầm Chu không còn là vị Đại sư huynh tài hoa lẫy lừng của Thanh Vân Tông nữa. Cái tên ấy đã trở thành biểu tượng của sự phản bội, sự tàn nhẫn và tà ác tột cùng. Người ta đồn rằng hắn đã bán linh hồn cho cổ ma, rằng mỗi đêm hắn phải uống máu trinh nữ để duy trì công pháp, rằng nơi nào hắn đi qua, cỏ cây không mọc nổi, vạn vật điêu linh.

Cách đó hàng ngàn dặm, sâu trong một sơn động ẩm ướt và âm u bên rìa Cấm Khu, "ma đầu" trong lời đồn đại của thế gian đang lặng lẽ ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh lẽo.

Lục Trầm Chu chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử vốn dĩ thanh thuần giờ đây ẩn hiện một tia huyết quang nhàn nhạt, dấu vết của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* đang vận hành ở trạng thái cực hạn. Hắn khẽ ho một tiếng, một ngụm máu bầm đen sẫm trào ra nơi khóe miệng, rơi xuống mặt đất, xèo xèo ăn mòn phiến đá như chất độc.

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ thành công tạo dựng hình tượng 'Vạn Cổ Độc Phu'. 】
【 Mức độ căm phẫn của thế gian đối với ký chủ đạt đến đẳng cấp: Thâm thù đại hận. 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ: 5000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Nhắc nhở: Hiện tại danh tiếng của ngài tại Trung Giới đã chạm đáy xã hội. Ký chủ đang tiến rất gần đến danh hiệu 'Thiên Hạ Đệ Nhất Ma'. Hãy tiếp tục cố gắng! 】

Giọng nói máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu, mang theo vẻ châm chọc quen thuộc. Lục Trầm Chu nhếch môi cười khổ, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi và chán chường tột độ.

"Cố gắng sao? Ta suýt chút nữa đã bị chính hình phạt linh hồn của ngươi đánh nát thần thức." Hắn thào thào, thanh âm khàn đặc như hai mảnh kim loại cọ sát vào nhau.

Hệ thống vẫn lạnh lùng: 【 Đó là cái giá của việc 'giúp đỡ' trái quy tắc. Nếu không có hình phạt đó để đánh lạc hướng ý chí Thiên Đạo, việc ngài âm thầm khai thông kinh mạch cho Diệp Thần và tẩy rửa Thiên Đạo Chúc Phúc trên người Tô Thanh Loan đã bị phát hiện. Ngài nên biết ơn tôi đã che giấu hộ ngài thì đúng hơn. 】

Lục Trầm Chu không đáp lại. Hắn đưa tay chạm vào lồng ngực, nơi vết thương do kiếm khí của Diệp Thần để lại vẫn còn âm ỉ đau. Một kiếm đó, hắn đã cố tình chừa ra một tấc để không trúng tim, nhưng sức mạnh "Khí vận" trên người Diệp Thần quả thực quá đỗi khủng khiếp. Thiên Đạo dường như đang dồn mọi tinh hoa để biến Diệp Thần thành một lưỡi gươm sắc bén nhất, chỉ nhằm mục đích tiêu diệt một "dị số" như hắn.

Thế giới này thật nực cười. Hắn liều chết để ngăn chặn Thiên Đạo Chúc Phúc – thứ thực chất là một loại tà thuật hút cạn sinh cơ của Tô Thanh Loan, thì nàng lại hận hắn thấu xương, và thế gian gọi đó là "bắt cóc". Hắn phá hủy kinh mạch bế tắc của Diệp Thần bằng cách cực đoan nhất để gã có thể đột phá cảnh giới cao hơn, đối phó với đại kiếp tương lai, thì Diệp Thần gọi hắn là "kẻ thù không đội trời chung".

"Chủ thượng, người nên dùng dược."

Một bóng đen gầy gò, lầm lì xuất hiện bên cạnh phiến đá. Khương Ngân cầm trên tay một bát thuốc đen ngòm, bốc lên mùi hăng nồng khó chịu. Thiếu niên này không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quỳ một gối xuống, dâng bát thuốc lên cao quá đầu.

Lục Trầm Chu nhìn Khương Ngân, trong ánh mắt lạnh lùng thường ngày hiếm khi lộ ra một tia ấm áp: "Khương Ngân, ngươi có nghe thấy người ta nói gì về ta không?"

Khương Ngân cúi đầu, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Người ngoài nói gì không quan trọng. Trong mắt Khương Ngân, người là trời, là đất, là người đã cho thuộc hạ một mạng sống và một mục đích để tồn tại. Nếu thế gian hận người, thuộc hạ sẽ giết sạch thế gian."

Lục Trầm Chu thở dài, đón lấy bát thuốc rồi uống cạn trong một hơi. Vị đắng chát xộc lên tận não, nhưng nó giúp hắn tỉnh táo hơn.

"Khương Ngân, nhớ kỹ. Chúng ta không giết sạch thế gian. Chúng ta… chỉ đang dọn dẹp nó."

Hắn đứng dậy, bước chân vẫn còn hơi loạng choạng. Thanh kiếm gãy *Thánh Tội* lơ lửng bên hông hắn bắt đầu phát ra những tiếng rung nhẹ, như thể nó cũng cảm nhận được sự u uất trong lòng chủ nhân. Ma khí cuồn cuộn bao quanh thân hình hắn, biến hóa thành một chiếc áo choàng đen huyền bí, che khuất đi sự yếu ớt bên trong.

"Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo là gì?" Lục Trầm Chu lạnh nhạt hỏi trong tâm tưởng.

【 Tinh! Nhiệm vụ mới đã phát động: 'Đồ sát' Lạc Diệp Thôn. 】
【 Miêu tả nhiệm vụ: Lạc Diệp Thôn là nơi trú ngụ của những kẻ chạy nạn. Hãy thể hiện sự tàn độc của một ma đầu, biến nơi đây thành bình địa. 】
【 Thời hạn: 3 ngày. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Xóa bỏ 50% tu vi hiện có. 】

Lục Trầm Chu nheo mắt, sát ý trong người đột ngột bùng phát, làm nứt vỡ những tảng đá xung quanh. "Lạc Diệp Thôn? Một ngôi làng phàm nhân? Ngươi ép ta phải giết phàm nhân để lấy Điểm Nghịch Mệnh?"

【 Ký chủ, xin đừng dùng tiêu chuẩn đạo đức yếu đuối để nhìn nhận vấn đề. Hãy tới đó và nhìn cho kỹ, rồi ngài sẽ biết vì sao tôi đưa ra nhiệm vụ này. Đừng quên, một Đạo Tổ chân chính phải nhìn thấy bản chất bên dưới lớp vỏ bọc chính nghĩa. 】

Lục Trầm Chu trầm mặc một lúc lâu. Hắn biết tính cách quái gở của Hệ thống này. Những nhiệm vụ nó đưa ra luôn mang cái danh đại gian đại ác, nhưng kết quả cuối cùng thường ẩn chứa một sự thật kinh hoàng khác.

"Khương Ngân, chuẩn bị đi. Chúng ta đi Lạc Diệp Thôn."

"Tuân mệnh!"

Bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất trong màn tuyết trắng xóa.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Thiên Vân Thành, một đoàn người mặc bạch y thêu chỉ vàng đang rầm rộ tiến vào. Dẫn đầu là một thanh niên khôi ngô, khí chất hiên ngang, sau lưng mang theo một thanh đại kiếm lấp lánh linh quang. Đó chính là Diệp Thần. Đi bên cạnh gã là Thánh nữ Tô Thanh Loan, nhưng gương mặt nàng lúc này vô cùng tiều tụy, đôi mắt phượng vốn đầy linh khí nay chỉ còn lại vẻ u buồn thâm thẳm.

"Diệp sư huynh, huynh thực sự cảm nhận được tung tích của ma đầu kia ở gần đây sao?" Một đệ tử trẻ tuổi lên tiếng hỏi, ánh mắt đầy sùng bái nhìn Diệp Thần.

Diệp Thần gật đầu, chính khí lẫm liệt nói: "Vết thương mà hắn để lại trên người ta có một loại ma tức rất đặc biệt. Chỉ cần trong vòng nghìn dặm, ta chắc chắn có thể tìm ra hắn. Lần này, ta quyết sẽ không để hắn chạy thoát. Thanh Loan sư muội, muội đừng sợ, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho muội, giết chết tên phản đồ đó!"

Tô Thanh Loan khẽ gật đầu, nhưng trong lòng nàng lại hiện lên một mảnh hỗn loạn. Đêm đó, trong hang tối, khi Lục Trầm Chu giữ chặt lấy nàng, hắn không hề có những hành động sàm sỡ như lời đồn. Ngược lại, nàng cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp từ bàn tay hắn truyền vào cơ thể, xua tan đi cái lạnh lẽo đang gặm nhấm tâm hồn nàng từ lâu. Hơn nữa, lúc đó hắn dường như đang chịu đựng sự đau đớn cực hạn, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt nhìn nàng vẫn bình thản đến lạ thường.

"Thanh Loan? Muội sao vậy?" Diệp Thần thấy nàng thất thần, liền quan tâm hỏi han.

"Không… không có gì. Ta chỉ đang nghĩ, chúng ta nên cẩn thận. Hắn dù bị thương nhưng vẫn rất quỷ quyệt." Nàng trả lời một cách miễn cưỡng.

Diệp Thần nắm chặt chuôi kiếm, trong mắt lóe lên một tia sáng khác lạ. Hắn vốn dĩ nên chết dưới kiếm của Lục Trầm Chu, nhưng kỳ lạ là sau trận chiến đó, tu vi của hắn lại thăng tiến vượt bậc, dường như toàn bộ kinh mạch đã được tẩy tủy một cách thần kỳ. Hắn cho rằng đó là do thiên mệnh phù hộ, là sự bảo vệ của Thiên Đạo. Vì vậy, hắn càng có thêm tự tin để trở thành "anh hùng" diệt ma.

Lời đồn đại về sự ác độc của Lục Trầm Chu càng bay xa, khí vận trên người Diệp Thần lại càng mạnh mẽ.

Hai ngày sau, Lục Trầm Chu đã đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống Lạc Diệp Thôn.

Ngôi làng nhìn bề ngoài yên bình, nhưng khứu giác của Lục Trầm Chu vốn cực kỳ nhạy bén sau khi tu luyện *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*, hắn đã ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc ẩn dưới hương lúa mới.

"Khương Ngân, ngươi có thấy gì không?"

Khương Ngân thu nhỏ tầm mắt, giọng trầm xuống: "Bên trong mỗi ngôi nhà… dường như không phải là phàm nhân bình thường. Nhịp tim của bọn họ… quá chậm, và có mùi của xác chết."

Lục Trầm Chu lạnh lùng rút thanh kiếm gãy *Thánh Tội* ra. Ma quang tím đen bùng nổ, rạch nát bầu trời xám xịt.

"Hệ thống nói đúng. Đây không phải là đồ sát phàm nhân. Đây là đồ sát một ổ 'Ký Sinh Ma' đang mượn xác phàm để ẩn nấp chờ ngày bùng phát."

Nhưng điều hắn quan tâm hơn là, tại sao chính đạo lại không nhận ra? Hay là bọn họ… cố tình không muốn nhận ra?

Phía xa, tiếng hô hào diệt ma của Diệp Thần và liên minh tu sĩ đang tới gần. Lục Trầm Chu nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn vào ngôi làng. Hắn biết, sau khi hắn ra tay, cái danh "Đồ sát làng phàm" sẽ chính thức được gắn chặt lên đầu hắn, không bao giờ rửa sạch được.

"Thế gian này cần một kẻ ác để bọn chúng cảm thấy mình chính nghĩa." Lục Trầm Chu cười dài, một tiếng cười mang theo sự cô độc vô biên: "Vậy thì, ta sẽ thành toàn cho các ngươi!"

"Khương Ngân, ra tay! Giết sạch những 'sinh vật' bên trong làng, một tên cũng không để sót!"

Hắc y bay phấp phới, Lục Trầm Chu như một tia chớp đen từ trên đồi lao xuống. Kiếm quang vút lên, máu bắn tung tóe dưới ánh hoàng hôn tà ác. Tiếng gào thét của những sinh vật ký sinh mang hình dáng con người vang dội khắp thung lũng, tạo nên một bản nhạc tang thương và rợn người.

Trưa hôm sau, khi Diệp Thần và đoàn quân chính đạo tới nơi, họ chỉ thấy một Lạc Diệp Thôn tan hoang, máu chảy thành sông. Lục Trầm Chu đứng giữa quảng trường làng, tay cầm thanh kiếm gãy đang nhỏ máu, hắc y rách nát, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc nhìn về phía bọn họ.

"Lục Trầm Chu! Ngươi súc sinh! Đến cả phàm nhân ngươi cũng không tha!" Diệp Thần gầm lên, thanh kiếm chính nghĩa chỉ thẳng vào mặt hắn.

Tô Thanh Loan đứng phía sau, nhìn khung cảnh hoang tàn, cả người nàng run lên, hai hàng lệ tuôn rơi: "Tại sao… Tại sao huynh lại trở thành như thế này?"

Lục Trầm Chu không giải thích, hắn cũng chẳng buồn chỉ cho bọn họ thấy những cái xác đó đang dần biến hóa trở lại hình dạng gớm ghiếc của Ma ký sinh – vì Hệ thống đã dùng lực lượng bí mật để duy trì hình dạng phàm nhân của chúng trong mắt đám người chính đạo thêm vài canh giờ nữa.

Hắn chỉ lạnh lùng phun ra một câu: "Ta thích vậy, có được không?"

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Đồ sát' Lạc Diệp Thôn một cách xuất sắc. 】
【 Danh hiệu: 'Huyết Sát Ma Quân' chính thức được mở khóa. 】
【 Điểm Nghịch Mệnh thu hoạch: 10,000 điểm. 】
【 Cảnh báo: Lượng căm phẫn tích tụ quá nhiều có thể dẫn tới sự trừng phạt trực tiếp từ Thiên Đạo. Ký chủ hãy chuẩn bị đón nhận lôi kiếp. 】

Lục Trầm Chu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi mây đen đang bắt đầu tụ lại theo một cách kỳ quái. Hắn cười nhạt, chỉ kiếm về phía Diệp Thần: "Đến đi, để ta xem chính đạo của các ngươi, rốt cuộc mạnh đến nhường nào."

Giữa những lời nguyền rủa vang trời dậy đất, giữa sự căm hận của vạn dân, vị Đạo Tổ tương lai của thế giới đang một mình gánh chịu mọi bóng tối, bước những bước chân vững chắc về phía vách đá cao nhất, nơi lôi kiếp đang chờ sẵn.

Tên tuổi hắn, từ nay về sau, sẽ gắn liền với nỗi sợ hãi tột cùng của tu chân giới. Ma đầu tàn bạo nhất lịch sử – Lục Trầm Chu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8