Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 25: Tiến vào Vạn Ma Quật**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:59:04 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 25: TIẾN VÀO VẠN MA QUẬT**

Gió lạnh gào thét bên tai, mang theo mùi vị tanh nồng của máu và sự mục nát lâu đời. Phía trước mắt Lục Trầm Chu, sương mù màu tím đen cuồn cuộn như những con đại xà đang uốn lượn, che khuất cả một vùng sơn cốc rộng lớn. Đó chính là Vạn Ma Quật – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” của Tu chân giới, vùng đất không luật pháp, nơi những kẻ tà tu, ma đầu và những kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ tìm đến để trú ẩn.

Lục Trầm Chu đứng trên một vách đá cao, hắc y phần phật trong gió bão. Đôi mắt hắn bình thản đến lạ lùng, nhìn sâu vào màn sương chướng khí vốn có thể khiến một tu sĩ Trúc Cơ tử vong ngay lập tức nếu vô tình hít phải.

【 Tinh! Nhiệm vụ chính tuyến: "Xây dựng sào huyệt Ma đạo". 】
【 Yêu cầu: Chiếm đóng Vạn Ma Quật, thiết lập uy nghiêm, thu phục ít nhất ba đầu sỏ ma quân địa phương. 】
【 Phần thưởng: Khởi động "Thập Phương Tuyệt Sát Trận" (Thánh cấp), 50.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Hình phạt: Toàn bộ tu vi bị nghịch chuyển, tẩu hỏa nhập ma mà chết. 】

Tiếng cơ khí lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong đầu khiến khóe môi Lục Trầm Chu khẽ giật. Hắn thấp giọng lẩm bẩm: "Xây dựng sào huyệt ma đạo? Ngươi thật sự muốn biến ta thành kẻ thù công khai của toàn nhân loại sao?"

【 Trả lời ký chủ: Thế gian cần một tấm gương để soi vào sự thối nát của chính mình. Ma đạo của ngài, chính là tấm gương chân thực nhất. 】

Lục Trầm Chu cười nhạt, không đáp lại. Hắn quay đầu nhìn thiếu niên gầy gò đang đứng im lìm sau lưng mình như một cái bóng. Khương Ngân vẫn giữ bộ dạng lầm lì đó, thanh trường đao bọc vải đen đeo chéo sau lưng, đôi mắt vốn đầy thù hận giờ đây chỉ còn lại một sự trung thành tuyệt đối dành cho người thanh niên trước mặt.

"Khương Ngân, bên trong đó không có công lý, không có sự thương hại. Ngươi đã chuẩn bị để trở thành một con quỷ thực thụ chưa?"

Khương Ngân quỳ sụp xuống, thanh âm khàn khàn nhưng kiên định: "Chủ nhân đi đâu, tôi đi đó. Nếu Ngài là quỷ, tôi sẽ là nanh vuốt của Ngài."

"Đi thôi."

Lục Trầm Chu bước tới, không dùng đến linh khí để bảo vệ cơ thể, mà trực tiếp vận chuyển *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*. Một luồng hắc khí mỏng manh nhưng vô cùng súc tích tỏa ra, bao bọc lấy hắn và Khương Ngân, đẩy lùi màn sương độc ra xa.

Vừa bước qua ranh giới của Vạn Ma Quật, không khí dường như đặc quánh lại. Tiếng cười lảnh lót, tiếng gào thét u ám của lũ quỷ hồn phiêu tán khắp nơi. Địa hình bên trong là một mạng lưới hang động chằng chịt, được bao phủ bởi những vách đá sắc lẹm như răng nanh.

Đi được chưa đầy nửa dặm, một giọng cười chói tai vang lên từ phía trên đỉnh đầu: "Khặc khặc! Nhìn xem chúng ta có gì nào? Một tên tiểu bạch kiểm hắc y cùng một con chó con? Đã lâu rồi không có kẻ nào dám đi cửa chính vào đây mà không mang theo quà lễ."

Từ trong những kẽ đá, hàng chục bóng người bay ra, vây quanh hai người. Kẻ cầm đầu là một gã to lớn, da dẻ xanh mét, hơi thở toát ra đầy mùi xác thối – là một gã Thi tu cấp bậc Kim Đan cảnh sơ kỳ. Hắn nhìn Lục Trầm Chu với ánh mắt thèm thuồng như nhìn một món mồi ngon.

"Cái đầu này của ngươi, trông rất hợp để làm chén uống rượu cho ta đấy!" gã Thi tu cười rộ lên, cánh tay thối rữa vung ra, một luồng thi độc màu xám xịt hóa thành một bàn tay khổng lồ vỗ xuống đầu Lục Trầm Chu.

Khương Ngân định rút đao, nhưng một bàn tay của Lục Trầm Chu đã đặt nhẹ lên vai cậu.

"Để ta."

Lục Trầm Chu không thèm nhìn lên, ngón tay khẽ búng một cái.

"Phốc!"

Một tia kiếm khí màu đỏ thẫm từ đầu ngón tay hắn bắn ra, sắc lẹm và nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Luồng thi độc hùng mạnh kia ngay lập tức bị xẻ đôi, tia kiếm khí không hề giảm tốc, xuyên thủng giữa trán gã Thi tu.

Tiếng cười dừng bặt. Gã Thi tu đứng ngây người, đôi mắt lồi ra đầy vẻ không tin nổi. Một giây sau, toàn bộ cơ thể hắn từ vết thương ở trán bắt đầu nứt toác, hắc hỏa bùng lên, thiêu rụi cả xác lẫn hồn trong nháy mắt.

Những kẻ đứng xung quanh chết lặng. Kim Đan cảnh… cứ thế mà chết sao? Chỉ bằng một cái búng tay?

"Còn ai muốn làm chén uống rượu nữa không?" Lục Trầm Chu nhàn nhạt hỏi, đôi mắt u buồn khẽ liếc qua đám tà tu đang run rẩy.

"Đại… Đại nhân tha mạng!" Đám người kia quỳ rạp xuống, đầu đập vào đá cứng chan chát. Ở Vạn Ma Quật, quy tắc duy nhất chính là kẻ mạnh là vua. Lục Trầm Chu đã thể hiện sức mạnh vượt trội, hắn chính là ông trời ở đây.

"Đứng lên. Dẫn ta đến chỗ sâu nhất của vùng này. Ta nghe nói ở đó có một địa bàn gọi là Hắc Long Động?" Lục Trầm Chu ra lệnh.

Một gã tà tu gầy gò vội vã bò lên phía trước: "Dạ, bẩm Đại nhân, Hắc Long Động là nơi của Huyết Ma lão tổ. Lão là một trong tam đại đầu sỏ của Vạn Ma Quật chúng ta, tu vi đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là nửa chân vào Nguyên Anh…"

"Dẫn đường." Lục Trầm Chu ngắt lời, giọng nói không chứa chút cảm xúc.

Trên đường đi sâu vào nội vực, Lục Trầm Chu thu hút không ít sự chú ý. Tuy nhiên, luồng sát khí cô đọng quanh người hắn khiến những lão quái vật ẩn mình trong hang sâu cũng phải nheo mắt đầy dè chừng.

【 Hệ thống: Cảnh báo, mục tiêu Huyết Ma lão tổ có mang theo "Khí vận hắc ám" cực mạnh, hắn vốn là một kẻ phản diện quan trọng trong vận mệnh của Khí vận chi tử Diệp Thần ở tương lai. Giết hắn hoặc thu phục hắn đều sẽ mang lại Điểm Nghịch Mệnh khổng lồ. 】

Lục Trầm Chu trầm ngâm: "Vậy sao? Nghĩa là Diệp Thần sau này sẽ đến đây 'trừ ma' để tăng uy danh? Vậy thì ta sẽ lấy nơi này trước."

Trước mắt họ, một thác nước màu đỏ như máu từ trên đỉnh núi đổ xuống một cái đầm rộng lớn. Giữa đầm là một hòn đảo nhỏ, phía trên dựng đứng một cái hang lớn mang hình đầu rồng – chính là Hắc Long Động. Mùi máu tanh ở đây nồng nặc đến mức nghẹt thở.

"Ai dám xâm phạm lãnh địa của bản tọa?" Một luồng uy áp mạnh mẽ từ trong hang bùng nổ, mặt nước hồ máu bắn lên tung tóe.

Một lão già mặc huyết bào, tóc đỏ như lửa bay vọt ra, đạp không đứng giữa trời. Hắn nhìn thấy Lục Trầm Chu, đôi mày trắng khẽ cau lại: "Thanh Vân Tông đạo bào? Hừ, người của chính đạo dám vác xác đến đây tự sát?"

Lục Trầm Chu tiến lên một bước, mái tóc đen tung bay, khí chất đột ngột biến đổi. Từ một tu sĩ thanh tao, hắn bỗng chốc tỏa ra một luồng ma khí lạnh lẽo, tàn bạo, át cả huyết khí của đối phương.

"Từ hôm nay, Vạn Ma Quật đổi chủ." Lục Trầm Chu bình thản tuyên bố.

Huyết Ma lão tổ ngớ người ra một lúc, rồi cười phá lên điên cuồng: "Đổi chủ? Khẩu khí lớn thật! Ngay cả Thánh địa Chính đạo cũng không dám nói câu này. Tiểu tử, để xem máu của ngươi có đủ để tế cho Huyết Hải Ma Công của ta không!"

Huyết Ma lão tổ phất tay, toàn bộ nước trong đầm máu hóa thành hàng vạn mũi tên đỏ lịm, bao trùm lấy không gian xung quanh Lục Trầm Chu.

"Thánh Tội, khai phong."

Lục Trầm Chu rút thanh kiếm gãy từ sau lưng ra. Dù chỉ là một mảnh thép gỉ sét và khuyết thiếu, nhưng ngay khi nó xuất hiện, tất cả tà tu trong vòng mười dặm đều cảm thấy linh hồn mình như bị bóp nghẹt. Một luồng uy áp từ thượng cổ thái cổ tràn ra, xé nát hoàn toàn những mũi tên máu đang lao đến.

Huyết Ma lão tổ biến sắc: "Đó là… Thần khí? Không, đó là Ma khí?!"

Lục Trầm Chu không cho lão thời gian để suy nghĩ. Bước chân hắn lướt đi trong hư không, bóng dáng nhòa đi như một ảo ảnh.

"Trảm!"

Một đường kiếm đen kịt vạch ngang bầu trời tím tối của Vạn Ma Quật. Không có chiêu thức cầu kỳ, chỉ có một sức mạnh áp đảo tuyệt đối, mang theo ý chí nghịch chuyển cả thiên địa.

Huyết Ma lão tổ gào thét, ngưng tụ toàn bộ tu vi vào một tấm chắn máu, nhưng tất cả đều vô vọng. Kiếm khí đi qua, tấm chắn vỡ nát, một cánh tay của lão văng ra ngoài không trung.

"A!!!" Lão ngã xuống mặt đầm máu, run rẩy nhìn Lục Trầm Chu đang từ từ đáp xuống.

Lục Trầm Chu chĩa mũi kiếm gãy vào cổ họng Huyết Ma lão tổ, giọng lạnh như băng: "Chết, hoặc quỳ xuống."

Huyết Ma lão tổ nhìn vào đôi mắt ấy – đôi mắt không có sự nhân từ, cũng không có sự hận thù, chỉ có một sự lãnh đạm với vạn vật. Lão biết, kẻ này không hề đùa. Trong giới ma đạo, quy thuận kẻ mạnh hơn mình là một bản năng sinh tồn.

Lão nghiến răng, hạ thấp cái đầu kiêu hãnh bấy lâu nay xuống mặt nước: "Thuộc hạ… nguyện thần phục."

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ thu phục một trong tam đại đầu sỏ. Thưởng 10.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】

Lục Trầm Chu nhìn về phía Hắc Long Động, rồi nhìn quanh cái sơn cốc u ám này. Hắn vung kiếm, dùng lực lượng Nghịch Mệnh cắt sâu vào mạch đá của Hắc Long Động.

"Khương Ngân."

"Có thuộc hạ!"

"Từ hôm nay, nơi này gọi là Vạn Đạo Điện. Ngươi đi thông báo cho hai kẻ còn lại trong Tam đại đầu sỏ. Nội trong ba ngày, nếu không tới đây bái kiến, Hắc Long Động chính là mồ chôn của chúng."

Lục Trầm Chu xoay người đi vào trong hang, để lại sau lưng một đám tà tu vẫn còn chưa hết bàng hoàng.

Hệ thống âm thầm vang lên: 【 Ngài thực sự đang trở thành một vị vua bóng tối rất xuất sắc đấy. 】

Lục Trầm Chu ngồi xuống một chiếc ghế đá lớn bên trong hang, đặt thanh Thánh Tội lên đùi, thở hắt ra một hơi dài.

"Vua bóng tối sao? Ta chỉ đang cố gắng sống sót trong cái kịch bản điên rồ mà các ngươi sắp đặt thôi."

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu dùng linh thạch và các vật phẩm vừa cướp được từ túi trữ vật của Huyết Ma lão tổ để bố trí trận pháp. Đây chỉ là bước đầu tiên. Hắn biết, rất sớm thôi, tin tức về việc một "Phản đồ Thanh Vân Tông" chiếm đóng Vạn Ma Quật sẽ truyền khắp thiên hạ.

Chính đạo sẽ kinh ngạc, tà đạo sẽ căm phẫn, và Thiên Đạo… chắc chắn sẽ cử "Khí vận chi tử" đến để quét sạch mầm mống này.

Nhưng lần này, Lục Trầm Chu sẽ không chạy trốn nữa. Hắn sẽ biến Vạn Ma Quật thành một cái pháo đài vững chắc nhất, là nơi khởi đầu để hắn bẻ gãy mọi quy tắc của Thiên Đạo.

Trong hang động sâu thẳm, tiếng Khương Ngân đang huấn luyện đám tà tu vừa thu nạp vang lên đều đặn. Lục Trầm Chu mở mắt ra, nhìn vào hắc hỏa đang cháy bập bùng trong lò luyện. Ánh lửa phản chiếu khuôn mặt hắn nửa sáng nửa tối, như ranh giới mong manh giữa một vị thánh nhân cứu thế và một ác ma diệt thế.

"Hệ thống, nói cho ta biết. Nếu ta thật sự thay đổi toàn bộ thế giới này, ta sẽ được gì?"

【 Ngài sẽ trở thành người đứng đầu vạn đạo, không còn ai có thể khống chế vận mệnh của ngài. 】

"Vận mệnh của ta… không còn nằm trong tay ai sao?" Lục Trầm Chu nhếch môi cười, nụ cười mang theo chút cô độc khôn tả.

Hắn nắm chặt thanh kiếm gãy. Thế gian gọi hắn là ma, vậy hắn sẽ là con ma vĩ đại nhất. Thiên hạ bắt hắn phải ác, vậy hắn sẽ ác đến mức khiến cả Thiên Đạo cũng phải run sợ.

Đêm hôm đó, trên bầu trời Vạn Ma Quật, một chùm sáng màu tím thẫm đột ngột bắn lên trời, xuyên qua mây mù, chấn động cả tám phương hướng. Toàn bộ Tu chân giới trong khoảnh khắc đó đều cảm nhận được một luồng khí tức xa lạ đang trỗi dậy, vừa cuồng bạo lại vừa cao quý lạ kỳ.

Lục Trầm Chu biết, trò chơi thực sự, giờ mới mới bắt đầu. Và hắn, chính là người thiết lập lại luật chơi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8