Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 29: Nụ hôn của ma quỷ**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:01:55 | Lượt xem: 3

Bóng tối trong sơn động vạn năm không thấy ánh mặt trời bị xua tan bởi một tia sáng trắng mong manh, lãnh liệt. Đó là kiếm quang của Tô Thanh Loan.

Nàng đã bám theo hắn suốt ba ngày ba đêm qua những rặng núi hung hiểm nhất của Bắc Minh giới. Sợi dây nhân quả nhạt nhòa từ miếng vỡ của khối thánh vật dắt lối nàng tới đây. Nàng không thể hiểu được tại sao mình lại kiên trì đến thế, nàng chỉ biết rằng, nếu không hỏi rõ Lục Trầm Chu, đạo tâm của nàng sẽ mãi mãi mang một vết nứt không thể liền lại.

“Lục Trầm Chu, đứng lại!”

Tiếng hét thanh thúy của nàng vang vọng trong vách đá, mang theo sự mệt mỏi nhưng không thiếu phần kiên quyết.

Ở cuối hang động, một bóng dáng cao gầy khoác hắc bào chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt Lục Trầm Chu đen thăm thẳm như hố sụt không đáy, nhìn nàng bằng một sự chán ghét cùng cực — hoặc chí ít là hắn đang cố tỏ ra như vậy.

Trong thức hải của hắn, một thanh âm máy móc khô khốc đang vang lên dồn dập:

【 Cảnh báo! Ký chủ đang bị nhân vật trọng yếu nghi ngờ. Thiên Đạo đang tập trung sự chú ý vào khu vực này qua thiên nhãn của Khí Vận Chi Tử Diệp Thần ở cách đó 100 dặm. 】
【 Nhiệm vụ Phản diện khẩn cấp: Thể hiện bản chất tàn bạo, sỉ nhục Thánh nữ Dao Trì để hoàn thiện hình tượng Ma Quân, cắt đứt sự nghi ngờ của Thiên Đạo. 】
【 Yêu cầu: Sử dụng "Nụ hôn ma quỷ" cưỡng chế truyền nhập "Thiên Ma Diệt Đạo Chân Nguyên" vào cơ thể nàng. 】
【 Phần thưởng: Ma đạo tâm pháp "Thái Sơ Nghịch Chuyển" tầng 4. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Bị Thiên Đạo phát giác thân phận thật, xóa sổ linh hồn ngay lập tức. 】

Lục Trầm Chu thầm chửi thề trong lòng. Cái hệ thống quỷ quái này càng ngày càng đẩy hắn vào những tình huống không còn đường lui. Thiên Ma Diệt Đạo Chân Nguyên nghe thì có vẻ tà ác vô biên, nhưng thực chất đó là công pháp bảo vệ căn cơ vững chắc nhất mà hắn có thể trích xuất ra từ tu vi của mình. Nàng đang bị Thiên Đạo âm thầm thôn phệ sinh mệnh, nếu không có thứ này trấn áp, chỉ trong vòng nửa năm nữa, nàng sẽ trở thành một xác khô cúng tế cho sự thăng tiến của Diệp Thần.

Hắn nhìn Tô Thanh Loan. Nàng đứng đó, làn da trắng như tuyết bị gió tuyết thổi đỏ ửng, đôi mắt tràn ngập sự hy vọng hòa lẫn nỗi đau. Hắn biết, nụ hôn này đối với nàng chính là sự sỉ nhục lớn nhất, nhưng đó cũng là cơ hội sống duy nhất của nàng.

“Ngươi bám dai như đỉa vậy sao, Thánh nữ cao quý?” Lục Trầm Chu nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng. “Chẳng lẽ những lời ta nói lúc trước vẫn chưa đủ để ngươi nhận ra khoảng cách giữa chúng ta?”

Tô Thanh Loan nắm chặt thanh kiếm trường hận trong tay, giọng run run: “Ngươi bóp nát thánh vật, thực chất là để phá vỡ phong ấn khí vận cho vạn dân ở chân núi. Ta đã tận mắt thấy họ khỏi bệnh. Ngươi… tại sao phải đóng kịch?”

Lục Trầm Chu cười lạnh, từng bước tiến lại gần. Ma khí cuồn cuộn từ chân hắn lan tỏa ra, khiến không khí trong hang đông cứng lại. “Đóng kịch? Tô Thanh Loan, ngươi quá ngây thơ rồi. Ta cứu họ chẳng qua là để nuôi béo lũ lợn đó, đợi ngày thu hoạch máu huyết làm đan dược mà thôi. Thứ đạo đức giả của bọn ngươi luôn tìm cách thần thánh hóa mọi hành động của người khác để tự an ủi mình sao?”

Nàng lùi lại một bước, va vào vách đá lạnh lẽo. Lục Trầm Chu đã ở ngay trước mặt, áp lực từ một tu sĩ sắp bước vào cảnh giới Ma Thần khiến nàng hô hấp khó khăn.

“Không đúng… đôi mắt của ngươi… nó không phải là của kẻ giết người không chớp mắt…” Nàng vẫn cố chấp tin vào cảm giác của mình.

【 Cảnh báo! Độ nghi ngờ tăng lên 85%. Thiên Đạo đã khóa vị trí. Hãy hành động ngay! 】

Lục Trầm Chu không còn lựa chọn nào khác. Hắn thốt lên một câu tàn nhẫn nhất có thể nghĩ ra:

“Ngươi muốn biết ta là kẻ thế nào sao? Vậy để ta cho ngươi nếm trải hương vị của một con quỷ thật sự. Không phải ngươi vẫn luôn được xưng tụng là thánh khiết không ai dám chạm vào sao? Hôm nay, ta sẽ bôi bẩn nó.”

Nói đoạn, hắn đưa tay ra, mạnh bạo nắm lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng đầu lên. Tô Thanh Loan hốt hoảng định vung kiếm, nhưng áp lực tuyệt đối của Lục Trầm Chu đã khóa chặt kinh mạch nàng. Kiếm rơi xuống đất, phát ra âm thanh thanh thúy chói tai.

Lục Trầm Chu cúi xuống, thu hẹp khoảng cách. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn — lạnh lẽo như băng giá của hỏa ngục, nhưng sâu thẳm trong đó là một luồng rung động mà nàng không tài nào giải thích nổi.

Và rồi, hắn hôn nàng.

Đó không phải là một nụ hôn của đôi lứa yêu nhau. Đó là một sự chiếm hữu tàn khốc và điên cuồng.

Ngay khi môi chạm môi, Tô Thanh Loan cảm thấy một luồng năng lượng đen đặc, cuồng bạo như thác lũ từ cơ thể Lục Trầm Chu tràn vào linh hồn nàng. Nó điên cuồng phá hủy mọi quy tắc linh lực mà nàng đã tu luyện suốt bấy lâu nay. Nàng đau đớn đến mức muốn hét lên nhưng thanh âm đều bị chặn đứng bởi hơi thở của hắn.

“A…” Nàng rên khẽ, nước mắt không kìm được chảy xuống.

Trong mắt người ngoài, đặc biệt là thông qua "Thiên Nhãn" đang quan sát từ trên không trung, đây là cảnh tượng Ma Quân đang dùng tà thuật để thôn phệ và nhục mạ Thánh nữ. Một cảnh tượng tràn ngập bóng tối và sự đồi bại.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, linh hồn của Tô Thanh Loan lại cảm nhận được một điều hoàn toàn khác. Luồng năng lượng "tà ác" kia khi đi sâu vào đan điền nàng, thay vì phá hủy, nó lại hình thành một lớp màng bọc vững chắc, ngăn cách những "sợi chỉ vàng" khí vận vốn đang âm thầm hút cạn tu vi của nàng. Nó dịu dàng lạ thường, nó ấm áp giống như bàn tay của một người mẹ vuốt ve đứa trẻ trong đêm đông giá rét.

*Hắn đang… truyền công cho mình?*

Tâm trí Tô Thanh Loan chấn động mạnh. Đây là bí pháp truyền công cực đoan nhất — “Đồng Quy Vu Tận”. Người truyền sẽ mất đi một phần căn cơ không thể phục hồi, còn người nhận sẽ có được một tấm khiên hộ mệnh tối cao. Nhưng tại sao phải làm theo cách này? Tại sao phải dùng nụ hôn đầy nhục nhã này để thực hiện?

Đôi mắt nàng mở to nhìn Lục Trầm Chu. Ở khoảng cách gần như thế, nàng nhìn thấy trong đôi mắt đen sẫm của hắn một sự đau đớn kìm nén đến tận cùng. Hắn đang run rẩy. Ma khí của hắn đang bạo phát để chống lại sự phản phệ từ cơ thể nàng.

【 Chúc mừng Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ 'Sỉ nhục Thánh nữ'. Độ nghi ngờ của Thiên Đạo giảm xuống còn 10%. Điểm Nghịch Mệnh +20,000. 】
【 Ký chủ đã truyền thành công Thiên Ma Diệt Đạo Chân Nguyên. 】

Lục Trầm Chu mạnh bạo đẩy nàng ra. Tô Thanh Loan ngã xuống mặt đất buốt giá, hổn hển hít lấy không khí, khuôn mặt nàng đỏ bừng, môi hơi sưng lên vì nụ hôn hung bạo vừa rồi. Nàng không còn vẻ băng thanh ngọc khiết như mọi khi, mà trông giống như một đóa sen bị vùi dập trong bão tố.

Lục Trầm Chu quay lưng đi, bóng lưng hắn hơi lảo đảo nhưng ngay lập tức trở nên vững chãi. Hắn giơ tay quệt ngang miệng, để lại một vệt máu tím sẫm — đó là máu tim hắn vừa phải tiêu tốn để cứu mạng nàng.

“Ngon lắm.” Hắn cất tiếng cười khàn đặc, đầy vẻ tà ác. “Thánh nữ Dao Trì cũng chỉ đến thế mà thôi. Ta đã hạ vào lòng ngươi một đạo Thiên Ma Ấn, từ nay về sau, sự thánh khiết của ngươi đã bị vấy bẩn. Ngươi sẽ sớm nhận ra mình không còn tư cách ở lại cái gọi là chính đạo nữa.”

“Ngươi… nói dối…” Tô Thanh Loan chống tay xuống đất, giọng nói nàng nhỏ nhưng đầy sức nặng. Nàng cảm nhận được lớp màng bảo vệ trong linh hồn mình. “Lục Trầm Chu, ngươi rốt cuộc phải chịu đựng điều gì mà phải tự bôi nhọ chính mình như thế?”

Lục Trầm Chu bước ra cửa hang, bước chân hắn giẫm lên lớp tuyết dày, để lại những dấu chân cô độc.

“Hãy cút về cái Thánh địa mục nát của ngươi đi.” Hắn nói, không ngoảnh lại. “Nếu lần sau còn bám theo ta, thứ ta lấy đi sẽ không chỉ là một nụ hôn đâu, mà là linh hồn và máu thịt của ngươi đấy.”

Dứt lời, thân ảnh hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao vút vào màn đêm mịt mù của Bắc Minh.

Tô Thanh Loan ngồi đó giữa hang động lạnh lẽo, tay khẽ chạm lên đôi môi vẫn còn vương hơi ấm của hắn. Nàng nhìn thấy dưới chân mình, một giọt máu tím sẫm vừa rơi xuống tuyết đã kịp đóng thành một hạt châu lấp lánh như hồng ngọc.

Nàng nhặt hạt châu đó lên, siết chặt trong lòng bàn tay. Đôi mắt nàng không còn sự bối rối, chỉ còn lại một sự giác ngộ đáng sợ.

“Lục Trầm Chu… Ngươi dùng bóng tối của quỷ dữ để bảo vệ ánh sáng của thế gian này. Ngươi bị vạn dân phỉ nhổ, bị Thiên Đạo truy sát, bị chính đạo ghẻ lạnh… nhưng ngươi mới chính là người đi trên con đường của Đạo chân chính nhất.”

Nàng đứng dậy, thanh kiếm trường hận trong tay bỗng dưng bộc phát ra một loại hào quang hoàn toàn mới — không còn là ánh sáng rực rỡ giả tạo, mà là sự sắc bén mang theo ý chí phá vỡ mọi lề thói.

“Nếu cả thế giới này gọi ngươi là Ma, vậy ta sẽ là kẻ đầu tiên đứng bên cạnh một con Ma để trở thành Đạo Tổ của thời đại mới.”

Nàng nhìn ra ngoài hang động, nơi cơn bão tuyết đang gào thét. Nàng biết, Diệp Thần đang ở gần đây, và Thiên Đạo vẫn đang theo dõi. Nàng phải diễn tiếp màn kịch này. Nàng phải đóng vai một Thánh nữ bị chà đạp, căm hận Ma Quân thấu xương để có thể âm thầm giúp hắn.

Hắn muốn gánh vác sự sỉ nhục của cả thiên hạ để đổi lấy thái bình, nàng sẽ là người đứng sau lưng hắn, chia sẻ gánh nặng nghìn cân ấy.

***

Trong lúc đó, cách đó trăm dặm, Lục Trầm Chu đang điên cuồng thổ huyết giữa rừng sâu.

【 Ký chủ, ngài quá mạo hiểm rồi. Truyền ra Thiên Ma Diệt Đạo Chân Nguyên kiểu đó sẽ khiến ngài mất đi một trăm năm tu vi. 】 Hệ thống cất tiếng kháy khỉnh.

Lục Trầm Chu lau vết máu, ngồi xếp bằng dưới một gốc cây cổ thụ chết khô. Hắn mỉm cười cay đắng: “Ngươi ép ta làm phản diện, nhưng chưa từng nói ta không được cứu người trong lúc làm phản diện. Mất một trăm năm tu vi đổi lấy việc nàng không bị Thiên Đạo gặm nhấm, cái giá này vẫn còn rẻ.”

【 Cẩn thận, Khí Vận Chi Tử Diệp Thần đang đến rất gần. Hắn cảm nhận được dao động năng lượng của ngài và Tô Thanh Loan. Theo kịch bản, hắn sẽ nổi giận vì 'vị hôn thê tương lai' bị xúc phạm. 】

Lục Trầm Chu nheo mắt nhìn về hướng ánh sáng đang lao tới từ phía chân trời. Một thiếu niên oai phong lẫm liệt, tay cầm kiếm mang hào quang vàng rực chính là Diệp Thần.

“Tốt lắm.” Lục Trầm Chu nắm chặt Thánh Tội kiếm gãy. “Hãy đến đây, Diệp Thần. Để ta xem, cái kẻ được gọi là Chính Nghĩa như ngươi, có chịu nổi một kiếm của con quỷ như ta không.”

Hắc khí từ người hắn lại một lần nữa bùng phát, dữ dội hơn, tàn bạo hơn, che lấp toàn bộ sinh cơ bên trong. Trên con đường trở thành Đạo Tổ này, hắn định sẵn phải bước đi một mình trên xương trắng và sự thù hận.

Chương 29 khép lại bằng bóng lưng cô độc của Lục Trầm Chu đối mặt với ánh bình minh giả tạo của Thiên Đạo, chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến không thể tránh khỏi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8