Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 30: Diệp Thần đột phá Kim Đan**
CHƯƠNG 30: THIÊN ĐỊA ƯU ÁI, CỬU CHUYỂN KIM ĐAN
Gió tuyết gào thét như muốn xé toạc bầu không gian tĩnh mịch của cánh rừng đại ngàn. Trên mặt đất, những bông tuyết trắng ngần vừa rơi xuống đã lập tức bị nhuộm đen bởi làn hắc khí lảng bảng phát ra từ cơ thể Lục Trầm Chu.
Hắn đang ngồi đó, lưng tựa vào gốc cổ thụ khô héo, gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt không còn một giọt máu. Mỗi một nhịp thở của hắn đều mang theo vị mặn chát của tinh huyết. Một trăm năm tu vi chân nguyên, đối với bất kỳ tu sĩ nào cũng là cái giá quá đắt, nhưng Lục Trầm Chu đã ném nó đi mà không hề chớp mắt, chỉ để thanh tẩy luồng Thiên Đạo chúc phúc – thứ ký sinh trùng độc hại đang gặm nhấm linh hồn Tô Thanh Loan.
【 Ký chủ, vết thương chí mạng ở kinh mạch thứ ba phía bên trái đang có dấu hiệu rạn nứt. Nếu ngài không lập tức dùng ma công trấn áp, tu vi của ngài sẽ rơi rụng không phanh. 】
Tiếng máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, lãnh đạm và mang theo chút ý vị cười trên nỗi đau của người khác.
Lục Trầm Chu không đáp. Hắn khẽ cử động ngón tay, cảm nhận sự trống rỗng trong đan điền. Hắn cười khổ, lẩm bẩm trong lòng: “Phản diện? Ta thấy mình giống một tên ngốc tự ngược đãi bản thân hơn.”
Vừa dứt lời, một đạo luồng sáng vàng rực rỡ từ phía chân trời xa xôi đột ngột xé tan mây mù, lao thẳng về phía này với tốc độ kinh hồn. Ánh sáng ấy mang theo hơi thở cuồng bạo của lôi đình, sự uy nghiêm của chính đạo, và hơn hết là một loại ý chí áp đảo khiến vạn vật phải quỳ phục.
Đó là hơi thở của Diệp Thần.
“Lục Trầm Chu! Ma đầu nhà ngươi, nộp mạng đi!”
Tiếng gào thét như sấm động thiên địa. Cách đó không xa, một thiếu niên khoác trường bào màu trắng thêu chỉ bạc, tay cầm trường kiếm phát ra ánh quang minh rực rỡ, đạp lên hư không mà tới. Diệp Thần lúc này gương mặt đầy chính khí, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa một sự cuồng loạn và đố kỵ không dễ nhận ra.
Hắn đã đuổi theo dấu vết này suốt ba ngày đêm. Đối với hắn, việc cứu Tô Thanh Loan chỉ là một phần, phần quan trọng hơn là phải giết chết Lục Trầm Chu – kẻ luôn là bóng đen ám ảnh con đường tu hành của hắn, kẻ đã từng phế đi tu vi của hắn để rồi chính hắn lại nhờ đó mà nghịch thiên trỗi dậy.
Lục Trầm Chu chầm chậm đứng dậy, thanh kiếm gãy Thánh Tội trong tay khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu rít u sầu. Dù thân thể rệu rã, nhưng khí chất cô độc, ngạo nghễ của “Trầm Chu Ma Quân” vẫn khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.
“Diệp Thần, ngươi tới chậm hơn ta nghĩ đấy.” Lục Trầm Chu lạnh lùng mở miệng, giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy vẻ mỉa mai.
“Câm miệng! Ngươi đã làm gì Thanh Loan?” Diệp Thần đáp xuống mặt đất, uy áp từ đỉnh phong Trúc Cơ cuộn trào như sóng cả. “Ngươi bắt nàng đi, nhốt nàng vào hang động lạnh lẽo này… Ngươi đúng là một tên súc sinh không bằng!”
Lục Trầm Chu liếc mắt nhìn về hướng hang động phía sau, nơi Tô Thanh Loan đang ngủ say sau khi được hắn cứu chữa. Hắn chợt cảm thấy buồn cười. Ở thế giới này, Thiên Đạo thật sự rất biết cách sắp đặt. Người thật lòng cứu nàng thì bị coi là ma đầu, kẻ đến để thu hoạch danh tiếng thì lại được tôn sùng là vị cứu tinh.
【 Nhiệm vụ mới: Làm nhục Khí Vận Chi Tử, ép hắn vào con đường tuyệt lộ để đột phá. Phần thưởng: 500 điểm Nghịch Mệnh. Hình phạt: Bị Thiên lôi đánh liên tục 3 ngày. 】
Lục Trầm Chu nheo mắt. Hệ thống lại bắt đầu ép hắn làm “đá mài dao” cho Diệp Thần.
Hắn nhếch môi, nặn ra một nụ cười tàn nhẫn: “Ngươi hỏi ta đã làm gì nàng sao? Diệp Thần, ngươi thật sự muốn biết? Trong hang động đó, làn da của nàng thật ấm áp, hơi thở của nàng thật ngọt ngào… Một người phụ nữ đẹp như thế, rơi vào tay một Ma quân như ta, ngươi nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì?”
“Ngươi… ngươi dám!!!”
Diệp Thần như bị chọc vào vảy ngược. Toàn bộ huyết dịch trong người hắn sôi sùng sục. Sự phẫn nộ đạt đến đỉnh điểm khiến hào quang vàng rực xung quanh hắn bắt đầu có dấu hiệu chuyển hóa.
Trời đất đột ngột đổi màu. Mây đen từ đâu kéo đến nghịt trời, lôi điện tím ngắt nhảy múa giữa tầng không. Đây không phải là cơn bão thông thường, mà là Thiên Kiếp.
Diệp Thần vốn đã ở ngưỡng cửa đột phá Kim Đan, giờ đây dưới sự kích thích của Lục Trầm Chu và sự hỗ trợ ngầm từ ý chí Thiên Đạo, hắn đã bắt đầu bước vào quá trình lột xác quan trọng nhất đời người tu sĩ.
“Ta muốn giết ngươi! Ta phải giết ngươi để thanh tẩy sự sỉ nhục này!” Diệp Thần thét lên.
Dưới chân hắn, hoa cỏ khô héo bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, linh khí trong vòng trăm dặm như điên cuồng tụ hội về phía hắn. Thiên Đạo không chỉ ban cho hắn sức mạnh, mà còn đang công khai gian lận, ép toàn bộ linh khí xung quanh vào đan điền của Diệp Thần.
Lục Trầm Chu đứng trong luồng gió lốc ấy, tà áo đen bay lật phật. Hắn cảm nhận được sức ép khủng khiếp đang đè nặng lên đôi vai đang bị thương của mình. Mỗi một giây trôi qua, Diệp Thần lại mạnh lên một phần.
“Oành!”
Một đạo thiên lôi màu vàng ròng bổ xuống từ chín tầng mây, đánh thẳng vào đỉnh đầu Diệp Thần. Khác với người thường phải trầy da tróc vẩy để độ kiếp, đạo lôi điện này chạm vào Diệp Thần lại như nước chảy vào dòng, không hề gây tổn thương mà ngược lại còn giúp hắn gột rửa tạp chất trong cốt tủy.
【 Cảnh báo: Khí Vận Chi Tử đang ngưng tụ Cửu Chuyển Kim Đan. Đây là loại Kim Đan hoàn mỹ nhất, vạn năm khó gặp. 】
Lục Trầm Chu siết chặt cán kiếm Thánh Tội. Hắn biết, nếu để Diệp Thần đột phá thành công trong trạng thái cuồng nộ này, kẻ đầu tiên chịu chết chính là hắn. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn cần điểm Nghịch Mệnh, và hắn cần hoàn thành vai diễn để giữ cho bí mật về sức mạnh của Thiên Đạo không bị bại lộ.
“Muốn kết đan sao? Để ta giúp ngươi một tay!”
Lục Trầm Chu hét lớn một tiếng, thân hình bỗng chốc biến ảo. Hắn không thủ mà công, lao thẳng vào vùng lôi kiếp đang bao quanh Diệp Thần.
Thanh kiếm gãy Thánh Tội bộc phát ra hắc khí ngút trời, hóa thành một con hắc long hung tợn vờn quanh ánh sáng vàng. Mỗi một kiếm đâm ra, Lục Trầm Chu lại cảm thấy nội tạng như bị thiêu đốt, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như băng giá vạn năm.
“Ma đầu, biến đi!” Diệp Thần lúc này mắt đã hóa vàng rực, hắn không cần cầm kiếm, chỉ cần phất tay một cái, một bức tường ánh sáng thuần khiết đã đánh bật Lục Trầm Chu ra xa.
Lục Trầm Chu lộn nhào mấy vòng trên không trung rồi mới vững vàng hạ đất. Hắn ho ra một búng máu đen, nhưng trên mặt lại lộ ra một nụ cười kỳ quái.
“Cửu Chuyển Kim Đan sao? Diệp Thần, ngươi tưởng thiên hạ ưu ái ngươi là tốt sao? Để ta cho ngươi thấy, sự thật đằng sau cái gọi là Thiên Đạo!”
Lục Trầm Chu đột ngột cắm thanh kiếm gãy xuống đất. Hắn kết một thủ ấn kỳ quái, toàn bộ hắc khí trong người bỗng chốc thu liễm lại, ngưng tụ thành một viên châu màu đen nhỏ xíu trước ngực. Đây không phải là kim đan, mà là Nghịch Mệnh Đạo Quả nguyên mẫu mà hắn vừa mới hiểu thấu.
“Phá cho ta!”
Viên châu đen lao đi, không nhắm vào Diệp Thần mà nhắm vào tầng mây đang ban phát thiên lôi phía trên. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hắc khí xâm nhiễm vào lôi kiếp, khiến những tia chớp màu vàng bỗng chốc bị nhiễm một màu xám xịt của tử khí.
Diệp Thần đang trong quá trình hấp thụ lôi lực bỗng khựng lại. Một cảm giác đau đớn kịch liệt chưa từng có tràn ngập cơ thể. Kim đan trong đan điền hắn đang xoay chuyển bỗng bị chững lại, có dấu hiệu rạn nứt.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Diệp Thần đau đớn rống lên.
“Ta chỉ thêm một chút chân lý vào giấc mộng của ngươi thôi.” Lục Trầm Chu lạnh lùng đáp.
Dù hắn đang phá hoại quá trình đột phá, nhưng thực chất, Lục Trầm Chu đang dùng hắc khí để lọc bỏ phần “Thiên Đạo Chúc Phúc” quá đà trong lôi kiếp của Diệp Thần. Nếu để Diệp Thần hấp thụ hoàn toàn cái gọi là “vạn năm khó gặp” kia, Diệp Thần sẽ vĩnh viễn trở thành một rối gỗ của Thiên Đạo, không bao giờ có thể tự mình chứng đạo.
Trận chiến giằng co diễn ra dữ dội giữa ánh sáng vàng và làn khói xám. Một bên là Khí vận chi tử đang gào thét đột phá, một bên là Phản diện đang âm thầm dùng cách cực đoan nhất để cứu vãn tương lai của đối thủ – cũng là của chính thế giới này.
Cuối cùng, một tiếng “Rắc” giòn giã vang lên trong tâm khảm của cả hai.
Kim đan của Diệp Thần rốt cuộc cũng hoàn thành. Nhưng nó không phải màu vàng ròng rực rỡ như bình thường, mà trên bề mặt lại có những vân đen mờ ảo như ẩn như hiện.
Cửu Chuyển Kim Đan – Nghịch Chuyển bản!
Uy áp của một tu sĩ Kim Đan kỳ bùng phát, chấn động cả một vùng rừng núi. Diệp Thần đứng dậy, toàn thân toát ra khí thế kinh người. Hắn cảm nhận được sức mạnh vô tận trong tay mình, sự căm thù đối với Lục Trầm Chu càng thêm nồng nặc.
“Lục Trầm Chu, giờ thì ngươi còn gì để nói không? Trước mặt Kim Đan, ngươi chỉ là sâu kiến!”
Diệp Thần vung tay, một kiếm mang theo uy lực của đất trời chém tới.
Lục Trầm Chu nhìn kiếm khí ấy, thản nhiên nhắm mắt lại. Hắn đã cạn sạch sức lực.
Ngay khoảnh khắc kiếm khí sát nút, một bóng người thanh tú bất ngờ lao ra từ hang động, chắn ngang trước mặt hắn.
“Diệp Thần, dừng tay!”
Tiếng thét của Tô Thanh Loan vang lên, khiến kiếm quang của Diệp Thần chệch đi trong gang tấc, chém nát mảng rừng phía sau.
Diệp Thần ngây người nhìn Thánh nữ mà hắn thầm thương trộm nhớ đang dang tay bảo vệ kẻ thù không đội trời chung của mình.
Lục Trầm Chu khẽ mở mắt, nhìn bóng lưng mảnh dẻ phía trước, lòng hắn thở dài: “Hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành chưa? Nếu không, ta thật sự sẽ bị nàng làm phiền đến chết mất.”
Trời chiều dần buông, trên đỉnh núi vắng, cuộc đối đầu giữa ba người vừa mới chỉ bắt đầu cho một chuỗi nhân quả sai lầm nhưng định mệnh. Diệp Thần đã đột phá, nhưng hắn không biết rằng, cái giá để có được viên Kim Đan ấy, lại chính là sự hy sinh thầm lặng của kẻ mà hắn căm ghét nhất thế gian.