Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 32: Nhất kiếm trấn thiên hạ**
**CHƯƠNG 32: NHẤT KIẾM TRẤN THIÊN HẠ**
Thiên Ma thành, một tòa thành cổ vốn dĩ đã mang màu sắc u ám, nay lại càng giống như một lò sát sinh khổng lồ giữa lòng đại lục. Khói đen cuồn cuộn từ những kiến trúc sụp đổ quyện chặt với mùi máu tanh nồng nặc, tạo thành một loại chướng khí đặc quánh khiến người ta nghẹt thở.
Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Lục Trầm Chu đứng sừng sững trên xác của ngũ đại trưởng lão phái Thanh Vân. Hắc y của hắn rách rưới vài chỗ, để lộ những mảng da thịt còn vương vết máu, nhưng khí thế lại đang leo thang một cách điên cuồng.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phản diện: 'Đồ sát tiền bối chính đạo'. Điểm Nghịch Mệnh tăng thêm 50.000 điểm."
"Đinh! Cảnh báo: Khí vận chi tử – Diệp Thần đang tiến đến cùng Thánh nữ Dao Trì. Khí vận của đối phương đang ở trạng thái bùng nổ. Yêu cầu ký chủ: Trấn áp quần hùng, hoàn thành hành vi 'Đại nghịch bất đạo'."
Âm thanh lạnh lẽo của Hệ thống vừa dứt, từ chân trời phía Đông, một luồng kim quang rực rỡ như thái dương phá tan mây mù lao tới. Theo sau kim quang là dải lụa trắng thanh khiết như tuyết mùa đông, cùng với đó là hàng trăm luồng linh áp mạnh mẽ của giới tu hành chính đạo.
"Lục Trầm Chu! Ngươi súc sinh này, hôm nay ta phải thay trời hành đạo, lấy đầu ngươi tế vong linh các vị trưởng lão!"
Tiếng gầm của Diệp Thần rung chuyển cả tòa thành. Hắn đáp xuống trên đỉnh một vọng lâu còn sót lại, toàn thân bao phủ bởi một lớp lân phiến hoàng kim ảo ảnh. Long huyết trong người hắn sôi sùng sục, khí vận của "Con cưng của trời" khiến thiên địa linh khí xung quanh điên cuồng đổ dồn vào cơ thể hắn, tạo thành một áp lực nghẹt thở đối với bất kỳ kẻ nào đứng đối diện.
Bên cạnh Diệp Thần, Tô Thanh Loan hạ xuống nhẹ nhàng như một phiến lá. Nàng nhìn cảnh tượng tan hoang, nhìn thi thể của năm vị trưởng lão – những người vốn được tôn sùng là trụ cột của chính nghĩa, nay chỉ còn là những khối thịt không còn hơi ấm. Đôi mắt đẹp của nàng run rẩy, ánh nhìn hướng về phía Lục Trầm Chu mang theo sự thống khổ khôn cùng.
"Trầm Chu sư huynh… tại sao? Tại sao huynh lại đi đến bước đường này?" Giọng nàng nghẹn ngào, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai tột độ. Hắn không nhìn nàng, mà nhìn vào bàn tay đầy máu của mình. Sự thực là, năm vị trưởng lão kia vừa mới hoàn thành nghi thức "Huyết Tế Vạn Dân" để nuôi dưỡng một loại tà cổ cho tông môn. Nếu hắn không giết bọn họ, mười vạn dân chúng trong Thiên Ma thành này đêm nay sẽ biến thành thây ma khô héo.
Nhưng hắn không nói. Hệ thống không cho phép hắn nói, và thế gian này… vốn dĩ cũng chẳng ai muốn tin lời một kẻ mang danh "Ma quân".
"Tại sao?" Lục Trầm Chu ngẩng đầu, đôi mắt hắn lúc này đã hoàn toàn hóa thành màu xám tro, lạnh lẽo đến thấu xương. "Bởi vì bọn họ cản đường ta. Bởi vì ta thích nhìn máu của những kẻ tự xưng là 'chính đạo' chảy dưới chân mình. Câu trả lời đó đã khiến Thánh nữ hài lòng chưa?"
"Ngươi im miệng cho ta!" Diệp Thần gầm lên, tay phải vung ra, một thanh kim kiếm mang theo hỏa diễm bừng cháy hiện hình. "Thanh Loan, đừng tốn lời với con ma đầu này nữa. Hắn đã đánh mất nhân tính rồi!"
Nói đoạn, Diệp Thần hóa thành một tia chớp vàng lao thẳng về phía Lục Trầm Chu. Kiếm chiêu của hắn mang theo uy thế của Thiên Đạo, mỗi một đường kiếm đều có vẻ như đang được ông trời giúp sức, tinh chuẩn và mang sức nặng vạn quân.
"Đại Nhật Phần Thiên Kiếm!"
Một vầng mặt trời nhỏ tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp giáng xuống đầu Lục Trầm Chu. Đám đệ tử chính đạo đi theo phía sau reo hò cổ vũ, trong mắt bọn họ, Diệp Thần chính là ánh sáng duy nhất có thể thanh tẩy bóng tối này.
Lục Trầm Chu đứng yên tại chỗ, hắc y bị gió kiếm thổi bay phần phật. Trong đầu hắn, âm thanh của Hệ thống lại vang lên:
"Phát hiện Khí vận chi tử sử dụng Thiên Đạo Pháp Tắc. Kích hoạt kỹ năng bị động của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết: Nhất Kiếm Nghịch Thiên!"
Lục Trầm Chu chậm rãi đặt tay lên chuôi thanh kiếm gãy "Thánh Tội". Ngay giây phút ngón tay hắn chạm vào kiếm, một luồng sát khí đen kịt từ lòng đất Thiên Ma thành trỗi dậy, quấn quýt lấy hắn như vạn con hắc long đang gào thét.
"Nhất kiếm…" Hắn thì thầm, âm thanh nhỏ nhưng lọt vào tai mọi người như tiếng sấm rền từ cửu u.
"Trấn… Thiên… Hạ!"
Rút kiếm!
Không có kiếm quang rực rỡ, không có âm thanh nổ tung kinh thiên động địa. Chỉ có một đường kẻ màu đen thuần túy, mỏng như sợi tơ, cắt ngang không gian.
Thời gian như ngừng trôi trong một khoảnh khắc. Vầng mặt trời rực rỡ của Diệp Thần khi chạm vào đường chỉ đen kia, liền im lìm tan biến như bong bóng xà phòng gặp lửa. Không những thế, toàn bộ linh áp của hàng trăm tu sĩ xung quanh bỗng chốc bị một lực lượng vô hình bóp nát.
"Răng rắc!"
Tiếng vỡ vụn của pháp bảo liên tiếp vang lên. Diệp Thần trợn tròn mắt, cảm nhận được một luồng sức mạnh không thuộc về thế giới này đang nghiền ép kinh mạch mình. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như diều đứt dây bị đánh bay ngược ra sau, đâm sầm vào đống đổ nát, hoàng kim lân phiến vỡ tan tành.
Chỉ một kiếm!
Cả Thiên Ma thành chìm vào im lặng đến đáng sợ.
Các tu sĩ chính đạo đang định lao lên bỗng khựng lại, đôi chân bọn họ run rẩy. Ánh mắt Lục Trầm Chu quét đến đâu, bọn họ lùi lại đến đó. Đó không phải là nỗi sợ hãi đối với sức mạnh, mà là nỗi sợ trước một thực thể đứng ngoài mọi quy tắc của Thiên Đạo.
Lục Trầm Chu nhìn xuống Diệp Thần đang chật vật bò dậy từ đống gạch vụn, giọng nói của hắn không chút cảm xúc: "Ngươi nói ngươi thay trời hành đạo? Vậy thì ta cho ngươi biết, đạo mà ngươi tôn thờ, dưới thanh kiếm của ta… chẳng đáng một đồng."
"Ký chủ hoàn thành hành vi 'Trấn áp Khí vận chi tử'. Khí vận của Diệp Thần tổn thất 15%. Điểm Nghịch Mệnh tăng thêm 100.000."
Tô Thanh Loan nhìn bóng lưng cô độc của Lục Trầm Chu, nước mắt lăn dài. Nàng nhìn thấy trong đống máu me dưới chân năm vị trưởng lão có rơi ra những phù văn tế tự tà ác mà chỉ có bậc thầy trận pháp mới nhận ra. Nàng đột ngột run lên. Có lẽ nào…
Lục Trầm Chu không cho nàng cơ hội suy nghĩ thêm. Hắn quay người, mái tóc đen tung bay trong gió đêm đầy mùi tử khí.
"Khương Ngân, đi thôi."
Từ trong bóng tối, một thiếu niên lầm lì với đôi mắt sắc lạnh xuất hiện, im lặng bước theo sau Lục Trầm Chu.
"Lục Trầm Chu! Đừng tưởng hôm nay ngươi thắng là có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật!" Diệp Thần cố nén cơn đau, hét lên đầy căm hận. "Thiên địa không dung thứ cho ngươi! Cả giới tu hành sẽ truy sát ngươi đến tận cùng chân trời góc biển!"
Lục Trầm Chu dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
"Truy sát ta?" Hắn khẽ cười, giọng cười mang theo sự bi tráng ẩn giấu mà không ai nghe thấu. "Cứ việc tới đi. Ta đứng ở đỉnh cao của bóng tối này, đợi tất cả 'thánh nhân' các ngươi tới nộp mạng."
Vút một cái, luồng hắc quang bao phủ lấy Lục Trầm Chu và Khương Ngân, biến mất vào sâu trong dãy núi mịt mờ.
Ánh trăng phía trên Thiên Ma thành đêm đó biến thành màu đỏ thẫm. Diệp Thần gào thét trong đau đớn và sỉ nhục, trong khi Tô Thanh Loan lặng lẽ nhặt lấy một mảnh phù văn tà ác bị bỏ lại trên đất. Nàng biết, từ hôm nay, danh hiệu "Ma Quân" của Lục Trầm Chu sẽ vĩnh viễn đóng đinh vào cột trụ sỉ nhục của lịch sử.
Mà Lục Trầm Chu, trên con đường tiến về hố thẳm ấy, đã thực sự rút ra nhát kiếm đầu tiên để chém vào cái lồng của định mệnh.
Bên tai hắn, Hệ thống vang lên thông báo cuối cùng của ngày:
"Nhiệm vụ mới đã kích hoạt: Trở thành mục tiêu truy nã cấp cao nhất của toàn lục địa. Phần thưởng: Bản ngã Đạo Tổ thức tỉnh đợt 1."
Lục Trầm Chu nhắm mắt, giấu đi sự mệt mỏi trong tâm linh, tiếp tục bước đi trên con đường mà vạn người phỉ nhổ, nhưng lại là con đường duy nhất cứu vãn chúng sinh.