Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 34: Phát hiện chấn động**
**CHƯƠNG 34: PHÁT HIỆN CHẤN ĐỘNG**
Cấm địa Thiên Vân nằm ở rìa phía Bắc của Trung Giới, là một vùng đất bị nguyền rủa bởi những cơn bão cát tâm linh và sương mù lôi điện vĩnh cửu. Nơi đây, theo tương truyền, từng là chiến trường của các vị cổ thần trước khi Thiên Đạo hiện hữu. Những mảnh vỡ quy tắc vương vãi khắp nơi tạo thành một vùng không gian vặn vẹo, nơi mà ngay cả các cao thủ Hóa Thần cảnh cũng không dám tùy tiện đặt chân vào.
Lục Trầm Chu đáp xuống một mỏm đá đen kịt, hắc y phần phật trong gió lạnh. Khương Ngân lặng lẽ như một bóng ma, đứng cách hắn nửa bước chân về phía sau, thanh đoản kiếm trong tay luôn ở trạng thái sẵn sàng bộc phát.
Dưới lăng kính của Hệ thống vừa được nâng cấp, tầm nhìn của Lục Trầm Chu đã hoàn toàn thay đổi. Thế giới trong mắt hắn không còn là đất đá hay cỏ cây, mà là những sợi tơ màu sắc đan xen. Màu xám là của tử khí, màu xanh nhạt là linh khí của trời đất, và rực rỡ nhất chính là những sợi tơ vàng kim – Khí Vận.
“Hệ thống, dấu vết của Diệp Thần ở đâu?” Lục Trầm Chu lạnh lùng hỏi trong tâm trí.
【 Đinh! Phát hiện nồng độ Khí Vận hoàng kim cực cao cách tọa độ hiện tại 3 dặm về phía Đông Bắc. Mục tiêu Diệp Thần đang tiến hành hấp thụ ‘Thượng Cổ Long Tủy’. Cảnh báo: Tô Thanh Loan cũng đang ở gần đó, nàng đang tìm kiếm ‘Nhân Quả Chi Kính’ trong phế tích Thái Cổ. 】
Lục Trầm Chu nhíu mày. Tô Thanh Loan, người phụ nữ ngốc nghếch ấy. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, địa vị tôn quý, đáng lẽ phải ngồi trên đài sen cao cao tại thượng, hưởng thụ sự bái lạy của chúng sinh. Vậy mà vì một kẻ mang danh Ma đầu như hắn, nàng lại dấn thân vào cấm địa tử vong này để tìm kiếm một thứ hư vô nhằm minh oan cho hắn.
“Nàng muốn tìm lại công đạo cho ta sao? Tiếc là, thế giới này từ lâu đã không còn công đạo nữa rồi.”
Lục Trầm Chu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự phức tạp, nhưng rất nhanh sau đó bị sự lạnh lẽo bao trùm.
Hắn phất tay, một luồng ma khí đen đặc quấn lấy cả hai, hóa thành một đạo cầu vồng đen lao vút đi.
…
Tại phế tích một tòa đền thờ đổ nát, Tô Thanh Loan đang đứng trước một tấm bia đá phủ đầy rêu phong. Nàng mặc bộ đồ trắng tinh khôi, nhưng gấu áo đã bị rách vài chỗ, trên gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định lạ thường.
Nàng vươn đôi tay ngọc ngà, run rẩy chạm vào mặt gương loang lổ giữa bia đá. Đó chính là Nhân Quả Chi Kính, thứ duy nhất có thể soi thấu quá khứ, hiện thực hóa những gì đã thực sự xảy ra. Nàng muốn dùng thứ này để cho thiên hạ thấy, Lục Trầm Chu đồ sát vạn người ở Thiên Ma thành thực chất là để trấn áp một khe nứt tà ma đang rò rỉ.
“Trầm Chu… huynh chờ ta. Ta nhất định sẽ mang sự thật ra ánh sáng.” Nàng thì thầm.
“Sự thật?”
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo tiếng cười nhạo báng vang lên từ trên đỉnh đền thờ.
Tô Thanh Loan giật mình quay lại. Trên đống đổ nát, Lục Trầm Chu đứng đó, mái tóc dài tung bay, toàn thân toát ra khí tức bạo liệt và tà ác khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
“Lục… Trầm Chu?” Ánh mắt Tô Thanh Loan bỗng chốc sáng lên, nàng định lao tới: “Huynh thực sự ở đây! Ta biết huynh sẽ không chết…”
“Đứng lại.”
Lục Trầm Chu phất tay, một đạo kiếm khí đen kịt chém thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi chân nàng, tạo thành một rãnh sâu không thấy đáy. Ánh mắt hắn nhìn nàng không chút ấm áp, chỉ có sự chán ghét tột độ:
“Tô thánh nữ, đừng tự làm bản thân thêm hèn mọn. Ngươi tưởng ngươi đang làm gì? Tìm công đạo cho ta? Ngươi có biết hành động của ngươi đang làm hỏng kế hoạch thống nhất Ma đạo của ta không?”
Tô Thanh Loan sững sờ, tim nàng thắt lại: “Huynh nói dối. Những việc huynh làm, huynh cứu người phàm, huynh giúp ta chữa thương… tất cả không thể là giả!”
【 Đinh! Nhiệm vụ phát động: Phá nát hy vọng của Tô Thanh Loan, ép nàng đoạn tuyệt nhân duyên. Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, mở khóa kỹ năng ‘Tất Sát: Vạn Cổ Tịch Diệt’. 】
Lục Trầm Chu hít một hơi sâu, thanh kiếm Thánh Tội gãy nát xuất hiện trong tay. Hắn cười dài, tiếng cười khàn đặc như từ địa ngục vọng về:
“Thánh nữ cao quý, ngươi vẫn quá ngây thơ. Ta cứu ngươi là để lấy được mật mã vào kho tàng Dao Trì. Ta cứu người phàm là vì máu của họ là nguyên liệu tốt nhất để ta luyện hóa Ma Đan. Tất cả những gì ngươi thấy chỉ là một màn kịch ta diễn để trêu đùa cái gọi là chính nghĩa của ngươi mà thôi.”
Hắn đột ngột biến mất, khi hiện ra đã ở ngay sát bên tai nàng. Giọng hắn trầm thấp, tàn nhẫn như dao cắt: “Nhìn xem, gương nhân quả này của ngươi, ta sẽ tự tay đập nát nó.”
“Không! Trầm Chu, đừng!”
*Ầm!*
Một chưởng tung ra, Lục Trầm Chu không đánh vào người nàng mà đánh thẳng vào tấm bia đá. Nhân Quả Chi Kính vỡ tan tành thành ngàn mảnh nhỏ. Hy vọng cuối cùng để minh oan cho hắn cũng theo đó mà tiêu tan.
Tô Thanh Loan quỵ xuống, nước mắt lăn dài. Nàng không thể tin được, người đàn ông mà nàng hết lòng tin tưởng lại tàn nhẫn đến mức này.
Nhưng Lục Trầm Chu không nhìn nàng thêm một lần nào. Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía hang động sâu trong cấm địa, nơi Khí Vận vàng kim đang cuộn trào như bão tố.
“Diệp Thần, đến lượt ngươi rồi.”
Hắn lao vút đi, để lại Tô Thanh Loan cô độc giữa phế tích hoang tàn. Không ai nhìn thấy, lúc xoay người đi, bàn tay Lục Trầm Chu siết chặt đến mức máu rỉ ra kẽ ngón tay.
…
Sâu trong hang động Long Tủy, Diệp Thần đang ngồi xếp bằng, quanh người hắn là những con rồng bằng linh khí đang uốn lượn, liên tục chui vào lỗ chân lông của hắn. Khí tức của Diệp Thần đang tăng lên một cách kinh khủng, dường như sắp chạm tới ngưỡng cửa Hóa Thần.
Lục Trầm Chu lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, hắn không ra tay ngay. Thay vào đó, hắn mở ra toàn bộ nhãn thuật của Hệ thống.
“Hệ thống, phân tích toàn bộ kết nối nhân quả của Diệp Thần. Ta muốn xem con cưng của Thiên Đạo thực chất vận hành thế nào.”
【 Đang tiến hành quét sâu… Cảnh báo: Phát hiện luồng dữ liệu dị thường từ thiên ngoại! 】
Đồng tử Lục Trầm Chu co rụt lại. Trong tầm nhìn của hắn, hiện tượng chấn động nhất cuộc đời hắn đã diễn ra.
Diệp Thần đúng là được bao phủ bởi Khí Vận vàng kim, nhưng nếu nhìn kỹ, những sợi tơ vàng ấy không phải bộc phát từ nội tại của Diệp Thần. Chúng giống như những dây xích mỏng manh, một đầu cắm sâu vào linh hồn của Diệp Thần, một đầu khác đâm xuyên qua hư không, nối thẳng lên tầng mây đen nghịt phía trên bầu trời – nơi ẩn chứa ý chí của Thiên Đạo.
Hơn nữa, Long Tủy mà Diệp Thần đang hấp thụ không hề ở lại trong cơ thể hắn. Long Tủy đi vào kinh mạch của Diệp Thần, sau khi được tinh lọc qua một vòng thì lại bị những sợi xích vàng kia hút sạch, truyền ngược lên bầu trời.
“Đây không phải là ban phát cơ duyên…” Giọng Lục Trầm Chu run rẩy vì kinh hãi: “Đây là… nuôi dưỡng và thu hoạch!”
【 Đinh! Chúc mừng Ký chủ đã khám phá ra ‘Bản chất của Thiên Đạo’. 】
Hệ thống vang lên giọng nói máy móc nhưng lần này có chút gì đó trang nghiêm:
【 Thế giới này là một mảnh vườn. Chúng sinh là hoa cỏ, linh khí là chất dinh dưỡng. Nhưng Thiên Đạo không muốn người tu hành thực sự thoát thai hoán cốt trở thành Tiên Nhân ngang hàng với nó.
Nó tạo ra ‘Khí Vận Chi Tử’. Diệp Thần chính là một ‘Công cụ lọc’ cao cấp nhất. Thiên Đạo ban cho hắn cơ duyên, bắt hắn đi đồ sát những kẻ phản diện hoặc thiên tài khác. Mỗi khi Diệp Thần giết một người, tu vi và khí vận của kẻ đó sẽ bị hấp thụ vào thân thể Diệp Thần.
Cuối cùng, khi Diệp Thần đạt đến đỉnh cao nhất, tức là lúc ‘trái đã chín’, Thiên Đạo sẽ trực tiếp cướp đoạt toàn bộ bản nguyên của hắn để duy trì sự tồn tại của chính nó. Khí Vận Chi Tử… thực chất là nguồn cung năng lượng lưu động cho Thiên Đạo. 】
Lục Trầm Chu cảm thấy da đầu tê dại.
Hắn nhìn lại Diệp Thần – kẻ luôn miệng nói về thiên mệnh, về chính nghĩa, kẻ đang đắc ý vì cảm nhận được sức mạnh tăng tiến. Hóa ra, Diệp Thần chỉ là một con lợn được vỗ béo, càng mạnh mẽ bao nhiêu thì ngày chết của hắn và sự sụp đổ của giới tu hành càng gần bấy nhiêu.
“Thế còn ta? Vai trò phản diện của ta là gì?” Lục Trầm Chu lạnh lùng hỏi.
【 Ký chủ là ‘Dị số’. Hệ thống ép ngài làm việc ác để cướp đoạt khí vận từ tay Diệp Thần trước khi nó kịp truyền về cho Thiên Đạo. Ngài càng mang danh phản diện, ngài càng có thể lách khỏi sự kiểm soát của mạng lưới khí vận thông thường. Ngài là virus được cài vào để phá hoại ‘Hệ thống thu hoạch’ của Thiên Đạo. 】
Lục Trầm Chu bật cười, tiếng cười chứa đựng sự trớ trêu đến cực điểm.
Cả thiên hạ sùng bái Diệp Thần, sùng bái Thiên Đạo, mà không biết mình đang tôn thờ kẻ giết người hàng loạt. Họ phỉ nhổ Lục Trầm Chu, coi hắn là mầm họa, mà không biết hắn là hy vọng duy nhất để chặt đứt những sợi xích vô hình kia.
Đúng lúc này, Diệp Thần mở mắt ra. Đôi mắt hắn bắn ra hai luồng sáng vàng rực rỡ, nhìn thẳng về phía góc tối nơi Lục Trầm Chu đang ẩn nấp.
“Lục Trầm Chu! Ta đã cảm nhận được khí tức dơ bẩn của ngươi từ lâu!” Diệp Thần đứng dậy, vảy rồng lấp lánh hiện lên trên da thịt: “Ngươi lại định đến cướp cơ duyên của ta sao? Hôm nay, Thiên Đạo có lệnh, ta sẽ thay trời hành đạo, trấn sát Ma đầu!”
Lục Trầm Chu từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt hắn không còn chút gì gọi là chần chừ hay sợ hãi. Nhìn Diệp Thần đầy kiêu hãnh kia, hắn chỉ cảm thấy một sự thương hại sâu sắc.
“Thay trời hành đạo sao?” Lục Trầm Chu nâng thanh kiếm gãy Thánh Tội lên, ma khí xung quanh hắn bùng phát, đối chọi gay gắt với ánh sáng vàng kim của Diệp Thần: “Nếu cái ‘Trời’ đó đã mục nát, vậy ta sẽ giúp ngươi giết nó trước, sau đó mới tính sổ với ngươi.”
“Ngông cuồng!” Diệp Thần gầm lên, một quyền tung ra mang theo long吟 (tiếng rồng ngâm) chấn động cả cấm địa.
Trận chiến tại hang Long Tủy bùng nổ.
Lúc này, Lục Trầm Chu không còn chiến đấu vì điểm nhiệm vụ đơn thuần nữa. Mỗi nhát kiếm hắn chém ra không hướng vào tử huyệt của Diệp Thần, mà hướng vào những sợi xích khí vận vô hình trên đỉnh đầu hắn.
Hắn muốn chặt đứt nguồn cung của Thiên Đạo. Hắn muốn trở thành kẻ đứng đầu vạn đạo – không phải bằng cách phục tùng, mà bằng cách hủy diệt trật tự thối nát này.
Phía ngoài hang động, Tô Thanh Loan vẫn đứng lặng trong mưa máu của cấm địa. Nàng nhìn về hướng hang động, nơi ánh sáng vàng và đen đang va chạm điên cuồng.
Nàng không biết sự thật chấn động mà Lục Trầm Chu vừa nhìn thấy, nhưng nàng cảm nhận được một thứ: Lục Trầm Chu dường như đang gánh vác một thứ gì đó nặng nề hơn cả mạng sống của chính mình.
Bên trong hang, Lục Trầm Chu vừa chống đỡ đòn đánh của Diệp Thần, vừa thét lớn trong lòng:
“Hệ thống! Dùng hết toàn bộ Điểm Nghịch Mệnh hiện có! Mở ra ‘Ma Thần Pháp Tướng’! Hôm nay, ta sẽ cho Thiên Đạo biết, con cờ này… nó không còn điều khiển được nữa!”
【 Đinh! Chấp nhận yêu cầu. Điểm Nghịch Mệnh về không. Cảnh báo: Ngài sẽ bị Thiên Đạo liệt vào danh sách ‘Tội nghiệt cấp độ 1: Tuyên Chiến’. 】
“Càng tốt! Ta sinh ra đã là phản diện, vậy thì cứ làm cho triệt để đi!”
Một cái bóng khổng lồ rực lửa đen hiện ra phía sau Lục Trầm Chu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng lên bầu trời xuyên qua lớp đất đá dày đặc.
Thế gian bàng hoàng. Một chương mới của cuộc chiến giữa kẻ phản diện cô độc và Thiên Đạo vĩ đại chính thức bắt đầu từ hang động ẩm thấp này.