Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 51: Nhiệm vụ: Đánh cắp trái tim Thánh nữ**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:15:35 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 51: NHIỆM VỤ: ĐÁNH CẮP TRÁI TIM THÁNH NỮ**

Bóng tối trong Bí cảnh Thái Cổ không giống như màn đêm của nhân gian. Nó đậm đặc, mang theo mùi vị của thời gian mục rỗng và áp lực linh khí cổ xưa khiến lồng ngực người ta thắt lại.

Lục Trầm Chu tựa lưng vào gốc cổ thụ già cỗi, vỏ cây sần sùi như vảy rồng cứa vào vết thương sau lưng hắn, đau buốt. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" cắm sâu xuống đất ngay cạnh chân, tỏa ra từng luồng u quang lập lòe như hơi thở của một con quái vật đang ngủ say. Hắn đưa tay lau vệt máu khô bên khóe miệng, ánh mắt nhìn xoáy vào khoảng không vô định trước mặt.

Hắn vừa trải qua đợt trừng phạt linh hồn từ Hệ thống vì "không đủ quyết liệt" trong việc truy sát Diệp Thần ở bờ suối vừa rồi. Cơn đau như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua thần thức vẫn còn dư âm, khiến ngón tay hắn hơi run rẩy.

【 Đinh! Cảnh báo: Khí vận của Khí vận chi tử Diệp Thần đang có dấu hiệu tăng vọt trở lại. 】

【 Nếu ký chủ tiếp tục tiêu cực biếng nhác, hình phạt cấp độ "Vạn Ma Phệ Hồn" sẽ lập tức khởi động. 】

Lục Trầm Chu cười lạnh trong lòng, thanh âm khàn đặc vang lên trong thức hải: "Ngươi ép ta đến mức này, không sợ ta thực sự hóa Ma, quay lại bóp chết ngươi sao?"

【 Trả lời ký chủ: Hệ thống này là ý chí tối cao, chỉ cần ngài đạt đến vị trí Đạo Tổ, mọi sự thật sẽ phơi bày. Hiện tại, để cân bằng khí vận đã mất, Hệ thống phát động nhiệm vụ khẩn cấp. 】

Một tấm bảng trạng thái màu huyết dụ hiện ra trước mắt Lục Trầm Chu, lấp lánh thứ ánh sáng đầy điềm gở:

【 Nhiệm vụ Phản diện cấp SSS: "Đánh cắp trái tim của Thánh nữ Dao Trì". 】
【 Mục tiêu: Tô Thanh Loan. 】
【 Thời hạn: 12 giờ. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh vỡ "Đạo Căn Thái Sơ" + 50.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Hình phạt thất bại: Trái tim ký chủ sẽ bị nổ tung, thần hình câu diệt. 】

Lục Trầm Chu sững người. Ánh mắt vốn lạnh lùng của hắn chợt dao động dữ dội. Hắn nhìn chăm chằm vào dòng chữ "Đánh cắp trái tim", đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường sắc lẹm.

"Đánh cắp trái tim? Ngươi muốn ta giết nàng, móc tim nàng ra sao?" Hắn gằn giọng, sát khí vô tình bộc phát làm cỏ cây xung quanh khô héo trong tích tắc.

Tô Thanh Loan… người con gái duy nhất trong thế gian thối nát này nhìn hắn bằng ánh mắt chứa đựng sự nghi hoặc thay vì ghét bỏ. Người duy nhất ở bờ suối ấy đã đưa tay ra định lau máu cho hắn. Nếu hệ thống thực sự bắt hắn phải sát hại nàng, hắn thà chọn cách cá chết lưới rách.

【 Trả lời: Hệ thống phản diện không định nghĩa cách thức. "Đánh cắp" có thể là đoạt lấy sinh mạng, cũng có thể là đoạt lấy chân tình. Tuy nhiên, theo đánh giá xác suất, việc móc tim nàng ra sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc khiến nàng trao đi tình cảm cho một kẻ mang danh "Đại ma đầu" như ngài. Chúc ký chủ may mắn. 】

Lục Trầm Chu bật cười, một điệu cười đầy vẻ mỉa mai và tự giễu. Hệ thống này thực sự là một con quái vật quái đản. Nó đẩy hắn vào hố sâu của sự tàn ác, rồi lại ném cho hắn một chiếc thòng lọng được bện bằng nhân tính.

Hắn đứng dậy, rút thanh Thánh Tội lên. Sát khí cuồn cuộn quanh người hắn dần thu liễm, thay vào đó là một vẻ thâm trầm, hắc y phiêu dật trong gió đêm của bí cảnh.

"Đoạt lấy chân tình?" Hắn lẩm bẩm. "Đối với một Thánh nữ băng thanh ngọc khiết, đem lòng yêu một Ma quân còn thống khổ hơn cả cái chết. Ngươi đúng là muốn ta đóng vai phản diện đến tận xương tủy."

Hắn bước đi, nhắm thẳng về hướng phát ra hơi thở của tiên khí thuần khiết nhất trong bí cảnh này. Hắn biết nàng đang ở đâu. Nàng vẫn luôn dõi theo hắn, vừa như truy đuổi, vừa như tìm kiếm một câu trả lời.

Tại khu phế tích "Thất Tình Điện" nằm sâu trong lòng bí cảnh, Tô Thanh Loan đang đứng trước một cánh cổng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong. Nàng đã cất miếng ngọc bội của Lục Trầm Chu vào sát tim mình, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn không thôi ám ảnh.

Đột nhiên, không gian xung quanh nàng vặn vẹo. Một luồng ma khí đen kịt từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ hất văng những linh cầm đang đậu gần đó.

"Lục Trầm Chu!" Tô Thanh Loan thốt lên, tay nàng theo bản năng nắm chặt lấy chuôi kiếm, nhưng trong mắt lại không có bao nhiêu địch ý.

Lục Trầm Chu đáp xuống một tảng đá vỡ, tà áo đen lướt qua làn sương mờ. Gương mặt hắn dưới ánh trăng u tối hiện lên vẻ tà mị và lạnh lùng chưa từng thấy. Hắn không nhìn nàng bằng ánh mắt mệt mỏi như lúc ở bờ suối, mà là một ánh nhìn xâm lược, nóng bỏng như muốn thiêu cháy lớp vỏ bọc bình tĩnh của nàng.

"Thánh nữ điện hạ, bám theo ta lâu như vậy, chẳng lẽ nàng đã sớm chán ghét cái danh môn chính phái đạo đức giả, muốn theo ta tu ma sao?" Hắn lên tiếng, giọng nói mang theo sự trầm thấp đầy lôi cuốn, nhưng lời lẽ lại vô cùng ngông cuồng.

Tô Thanh Loan nhíu mày, tiến lên một bước: "Lục sư huynh, huynh không cần phải giả bộ như vậy. Miếng ngọc bội huynh để lại… bên trong là tiên khí tinh khiết. Huynh rốt cuộc đang che giấu điều gì?"

Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười chấn động cả khu phế tích. Hắn đột ngột biến mất, khi hiện ra lần nữa đã ở ngay sát sau lưng nàng. Hơi thở ấm áp nhưng mang theo mùi máu nhạt nhòa phả vào tai nàng.

"Che giấu?" Hắn một tay ôm lấy eo nàng, tay kia nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, ép nàng phải đối diện với đôi mắt sâu hoắm của mình. "Ta chỉ che giấu một việc… đó là ta đã chán ngấy trò mèo vờn chuột này rồi. Hôm nay, ta không muốn mạng của nàng. Ta muốn thứ khác."

Tô Thanh Loan run lên, hơi thở nàng trở nên dồn dập. Nàng có thể dễ dàng vung kiếm, có thể dễ dàng dùng bí pháp Dao Trì để thoát thân, nhưng không hiểu sao, đôi chân nàng lại như đóng băng tại chỗ. Sự đụng chạm này không mang theo sát ý, nhưng lại mang theo một loại áp chế tâm linh kinh người.

"Huynh… huynh muốn cái gì?"

Lục Trầm Chu áp sát mặt mình vào mặt nàng, khoảng cách chỉ còn trong gang tấc. Hắn có thể nhìn thấy bóng hình mình phản chiếu trong đôi mắt trong veo như mặt hồ thu của nàng.

"Hệ thống yêu cầu ta đánh cắp trái tim nàng." Hắn thì thầm, nhưng không phải là tiếng lòng, mà là lời nói thật bằng miệng. "Nàng nói xem, là ta nên dùng kiếm đâm thủng lồng ngực nàng để lấy nó ra, hay là nàng tự nguyện trao nó cho ta?"

Tô Thanh Loan ngẩn ra. Câu nói này vừa tàn nhẫn, vừa mang theo một sự khẩn cầu kỳ lạ mà có lẽ chính Lục Trầm Chu cũng không nhận ra. Nàng nhìn thấy trong mắt hắn không phải là sự thèm khát quyền lực, mà là một vực thẳm của sự cô độc.

Đúng lúc đó, "Thất Tình Điện" sau lưng họ rung chuyển dữ dội. Những hoa văn trên cổng đá bắt đầu rực sáng lên một màu đỏ sẫm.

【 Cảnh báo: Thất Tình Huyết Trận đã kích hoạt. Đây là khảo nghiệm của thượng cổ ma thần. Nếu trong 15 phút không có người hiến tế "tâm huyết", cả hai sẽ bị nghiền nát thành tro bụi. 】

Tiếng của Hệ thống lại vang lên, lạnh lùng và đầy tính toán.

Lục Trầm Chu nheo mắt. Đây chính là "cơ duyên" mà hệ thống tạo ra cho hắn sao? Ép một người phải hy sinh cho người kia để đổi lấy thứ gọi là "tình cảm"? Thật là bỉ ổi.

Hắn buông Tô Thanh Loan ra, quay lưng về phía nàng, thanh Thánh Tội kiếm rung lên bần bật. Ma khí trên người hắn bỗng nhiên đảo chuyển, nghịch hành kinh mạch, tỏa ra một áp lực khổng lồ nhằm chống lại sự hút lấy từ trận pháp.

"Đi đi!" Hắn quát lên. "Trận pháp này cần một người ở lại để bình ổn huyết khí. Nàng là Thánh nữ Dao Trì, mệnh không nên tuyệt ở đây."

Tô Thanh Loan sững sờ nhìn bóng lưng ấy. Hắn vừa mới nói muốn đánh cắp trái tim nàng, vừa mới tỏ vẻ tà ác hung tàn, vậy mà giây tiếp theo lại chọn cách dùng tính mạng mình để ngăn chặn trận pháp cho nàng chạy trốn?

"Huynh gạt ta!" Nàng hét lên, nước mắt không biết từ lúc nào đã trào ra. "Lục Trầm Chu, huynh luôn như vậy! Huynh dùng cái danh kẻ ác để làm tất cả những việc cứu thế này, huynh định để thiên hạ cười nhạo huynh đến bao giờ? Huynh định để mình ta hiểu huynh đến bao giờ?"

Nàng không chạy đi, mà đột ngột lao tới, vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng đầy vết thương của hắn từ phía sau. Đầu nàng tựa vào vai hắn, giọng nói nghẹn ngào: "Nếu huynh muốn đánh cắp trái tim ta… thì huynh đã làm được từ lâu rồi. Huynh không cần móc nó ra, nó… nó vốn dĩ đã không còn thuộc về ta nữa."

Oanh!

Một tiếng nổ vang dội trong tâm thức Lục Trầm Chu.

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ. Mục tiêu Tô Thanh Loan đã đạt đến trạng thái "Tâm thuộc về người". 】
【 Nhiệm vụ: "Đánh cắp trái tim Thánh nữ" hoàn thành hoàn mỹ. 】
【 Độ thiện cảm: 100/100 (Chí tử bất du). 】

Lồng ngực Lục Trầm Chu nóng rực. Luồng năng lượng từ phần thưởng nhiệm vụ tràn vào, chữa lành mọi vết thương, nâng cấp tu vi của hắn lên một tầng cao mới. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn xoay người lại, nhìn người con gái đang khóc nức nở trước mặt mình.

Hắn đã làm vô số việc ác theo lệnh hệ thống. Hắn đã giết những kẻ không đáng chết (trong mắt thiên hạ), hắn đã phá hủy những tông môn huy hoàng (thực chất là mục nát). Hắn tưởng mình đã đánh mất khả năng yêu thương. Nhưng khoảnh khắc này, giữa phế tích hoang tàn và trận pháp đỏ máu, hắn nhận ra mình vẫn là một con người.

Lục Trầm Chu đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Tô Thanh Loan. Lần này, không có sự thô bạo, không có sự giả tạo.

"Thanh Loan… nàng có biết, đi theo ta chính là đi vào con đường vạn kiếp bất phục không?"

Tô Thanh Loan mỉm cười, nụ cười đẹp nhất mà hắn từng thấy trong cả hai kiếp người. "Vạn kiếp bất phục thì đã sao? Nếu thế gian gọi huynh là Ma, ta sẽ là người duy nhất thờ phụng vị Ma ấy. Nếu huynh muốn làm Đạo Tổ trong bóng tối, ta sẽ là tia sáng duy nhất dẫn đường cho huynh."

Lục Trầm Chu cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng kiên định lên trán nàng.

【 Đinh! Hệ thống cảnh báo: Tình cảm quá mức sẽ ảnh hưởng đến tiến độ trở thành Đạo Tổ lạnh lùng. Đề nghị ký chủ giữ khoảng cách. 】

"Cút!" Lục Trầm Chu mắng một tiếng trong đầu, chặn đứng mọi thông báo của Hệ thống.

Hắn nắm lấy tay Tô Thanh Loan, thanh Thánh Tội kiếm vung lên một đường bán nguyệt. Một vết nứt không gian bị chém ra, rực rỡ và mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào.

"Đi thôi. Thiên hạ muốn diệt ta, Thiên đạo muốn ép ta. Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau khiến cái Thiên hạ này phải quỳ dưới chân."

Hắn bước đi, bóng lưng cao lớn và cô độc ấy giờ đây đã có thêm một bóng hồng đồng hành. Hắn đã đánh cắp được trái tim nàng, nhưng thực ra, trái tim hắn cũng đã bị nàng lấy đi tự lúc nào.

Dưới sự chứng kiến của những vị thần đã chết trong phế tích Thái Cổ, một Ma quân mang danh phản diện và một Thánh nữ phản bội chính đạo đã bắt đầu viết nên chương đẫm máu và lãng mạn nhất của Cửu Tiêu Vạn Giới.

Đạo Tổ? Hắn sẽ trở thành Đạo Tổ. Nhưng không phải theo cách của Thiên đạo sắp đặt, mà theo cách của một kẻ điên loạn vì tình yêu và lòng trắc ẩn giấu kín dưới lớp mặt nạ của quỷ dữ.

【 Đinh! Cốt truyện đã bị chệch hướng nghiêm trọng. Khí vận của Diệp Thần sụt giảm 30%. Ký chủ đạt được danh hiệu: "Tình Thánh Trong Đám Ma Đầu". 】

Lục Trầm Chu không thèm liếc mắt nhìn bảng thông báo, hắn chỉ siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của Tô Thanh Loan trong tay mình, tiến về phía ánh sáng mập mờ ở lối ra bí cảnh.

Trò chơi này, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8