Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 52: Khương Ngân độc chiến quần hùng**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:16:16 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 52: KHƯƠNG NGÂN ĐỘC CHIẾN QUẦN HÙNG

Gió rít gào qua những khe đá hẹp của Đoạn Hồn Nhai, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng tuyết vĩnh cửu. Những bông tuyết li ti bay loạn xạ trong không trung, chưa kịp chạm đất đã bị xé toạc bởi hàng nghìn đạo kiếm khí sắc lạnh.

Phía dưới chân nhai, một bóng dáng gầy gò, khoác trên mình bộ hắc y rách rưới, lặng lẽ đứng chắn giữa con đường độc đạo dẫn lên đỉnh núi. Đó là Khương Ngân.

Trên khuôn mặt non nớt nhưng lạnh lẽo như đá ngàn năm của hắn, một vệt máu dài khô lại từ bao giờ kéo từ thái dương xuống tận cằm. Đôi mắt Khương Ngân không có lòng trắng, chỉ có một màu đen sâu thẳm, hun hút như hố đen tử thần. Hắn đứng đó, thanh trường đao “Mặc Ảnh” gác ngang vai, mũi đao nhỏ xuống từng giọt máu tươi, tan vào nền tuyết trắng xóa dưới chân.

Cách hắn mười trượng, hàng trăm tu sĩ chính đạo mặc đạo bào đủ màu sắc đang vây hãm. Dẫn đầu là Trưởng lão Thanh Vân Tông – Liễu Vân Chi cùng vài vị cao thủ Hóa Thần kỳ từ các đại môn phái.

"Khương Ngân! Ngươi chỉ là một tên nô lệ thấp hèn, được ma đầu Lục Trầm Chu nhặt về nuôi dưỡng. Nay đại cục đã định, Lục Trầm Chu đã là con chuột nhắt bị vây hãm trong Bí cảnh Thái Cổ, sớm muộn cũng bị khí vận của Diệp Thần trấn áp. Ngươi còn không mau buông đao chịu trói, khai ra lối vào bí mật?"

Liễu Vân Chi vuốt râu, giọng nói pha lẫn sự khinh miệt và mất kiên nhẫn. Lão ta vốn nghĩ rằng với thực lực Hóa Thần kỳ của mình, cộng thêm quân đoàn chính đạo, việc dọn dẹp một tên hộ vệ "nhãi ranh" chỉ là chuyện trong chớp mắt. Nhưng không, suốt ba canh giờ qua, hơn một trăm đệ tử tinh anh đã ngã xuống dưới chân tên thiếu niên này.

Khương Ngân không nói, thậm chí không thèm chớp mắt. Ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía sâu trong hẻm núi, nơi mà hắn biết, chủ nhân của hắn – người duy nhất coi hắn là "người" – đang thực hiện một đại kế thiên thu.

"Kẻ qua vạch này… chết."

Giọng của Khương Ngân khàn đặc, dường như dây thanh quản của hắn đã bị tổn thương nghiêm trọng trong trận chiến trước đó, nhưng mỗi chữ thốt ra đều nặng tựa thái sơn, mang theo một loại sát ý ngưng tụ thành thực thể.

"Láo xược!" Một thanh niên mặc gấm vóc, đệ tử chân truyền của Vạn Kiếm Môn bước ra. Hắn tên là Triệu Vũ, tu vi Nguyên Anh đỉnh phong, thiên tư trác tuyệt. "Để ta xem một tên nô lệ luyện Ma công tàn khuyết như ngươi có thể cầm cự được bao lâu!"

Triệu Vũ vừa dứt lời, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo cầu vồng rực rỡ, thi triển "Vạn Kiếm Quy Tông". Hàng vạn bóng kiếm hư ảo bao phủ lấy không gian, lao về phía Khương Ngân như mưa sa bão táp.

Khương Ngân khẽ động. Hắn không lùi, mà là tiến.

Đôi chân hắn đạp mạnh lên tuyết, tạo thành một hố sâu. "Mặc Ảnh" đao trong tay hắn bỗng nhiên rung lên bần bật, một luồng hắc khí đặc quánh phun trào.

"Ảnh Sát: Nhất Niệm Vô Gian!"

Khương Ngân hóa thành một bóng ma mờ ảo, xuyên qua màn mưa kiếm của Triệu Vũ với tốc độ mắt thường không thể theo kịp. Tiếng kim loại va chạm sắc lẹm vang lên một lần duy nhất, sau đó là sự im lặng chết chóc.

Khương Ngân đứng phía sau Triệu Vũ năm thước, đao đã tra vào bao.

Triệu Vũ vẫn đứng đó, mắt trợn trừng, bàn tay vẫn còn giữ ấn chú. Một giây sau, một đường chỉ đỏ xuất hiện quanh cổ hắn, máu phun ra như suối, đầu rơi xuống tuyết trước khi thân hình kịp đổ ngã. Một thiên tài Nguyên Anh kỳ, cứ thế mà tan thành mây khói dưới một chiêu của tên "nô lệ" ấy.

"To gan!" Liễu Vân Chi gầm lên, sắc mặt tái mét vì giận dữ. "Yêu thuật! Hắn đang dùng sinh mệnh để tế đao! Chư vị đồng đạo, không cần giảng đạo nghĩa với hạng ma chủng này, cùng lên, băm hắn thành vạn đoạn!"

Lệnh truyền xuống, hàng trăm tu sĩ cùng lúc ra tay. Pháp bảo hào quang rực rỡ, phù văn trấn áp, phi kiếm rít gào, tất cả đều hướng về bóng đen đơn độc ấy.

Khương Ngân cảm nhận được áp lực kinh khủng ép tới, lồng ngực hắn đau nhói, lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát. Nhưng trong đầu hắn, hình ảnh năm xưa lại hiện về. Trong đống tro tàn của đấu trường nô lệ, khi hắn đang chờ chết giữa những xác chết thối rữa, một bàn tay trắng trẻo, thanh tao đã đưa ra trước mặt hắn.

*“Muốn sống không?”*

*“Sống để làm gì?” – Hắn khi đó đã hỏi như thế.*

*“Để trở thành thanh kiếm của ta. Ta cho ngươi tên, cho ngươi phẩm giá, và cho ngươi một thế giới mà không ai dám nhìn xuống ngươi nữa.”*

Lục Trầm Chu đã thực hiện lời hứa. Vì vậy, Khương Ngân cũng sẽ thực hiện lời thề của mình. Cho dù trời sập, cho dù đất nứt, chừng nào hắn còn một hơi thở, không kẻ nào được bước qua ranh giới này.

"Ám Ảnh Tế Huyết: Vạn Ma Triều Thánh!"

Khương Ngân hét lên một tiếng đầy đau đớn. Da thịt trên người hắn bắt đầu nứt toác, máu không chảy xuống đất mà bay ngược lên không trung, hòa quyện với hắc khí của thanh đao. Phía sau lưng hắn, một cái bóng khổng lồ, mang hình dáng một vị thần ma thái cổ hiện ra, đôi mắt rực lửa hung quang.

"Hắn… hắn phát điên rồi! Hắn đang đốt cháy cả linh hồn!" Liễu Vân Chi kinh hãi lùi lại, vội vàng thúc giục hộ thân pháp bảo.

Trận chiến trở nên cực kỳ thảm khốc. Khương Ngân giống như một con dã thú bị dồn vào đường cùng, không còn phòng thủ, chỉ có tấn công. Mỗi lần hắn vung đao, đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa. Một cánh tay của một vị trưởng lão rớt xuống, nửa cái đầu của một tên tán tu bị chém bay. Máu nhuộm đỏ cả Đoạn Hồn Nhai, từ màu trắng tinh khôi của tuyết chuyển thành màu đỏ thẫm kinh dị.

Một mình hắn đối đầu với quần hùng. Cảnh tượng này nếu truyền ra ngoài, e rằng giới tu chân sẽ chấn động. Khương Ngân vốn chỉ là tu vi Nguyên Anh, nhưng lúc này dưới sự trợ giúp của "Hệ Thống Phản Diện" thông qua mối liên kết với chủ nhân, sức mạnh của hắn đang điên cuồng tăng vọt bằng cái giá là sinh mệnh lực.

【 Đinh! Cảnh báo: Hộ vệ Khương Ngân của ký chủ đang cưỡng ép thăng cấp, linh hồn sắp sụp đổ. Đề nghị ký chủ can thiệp ngay lập tức. 】

Tại một chiều không gian khác sâu trong bí cảnh, Lục Trầm Chu vừa nắm tay Tô Thanh Loan bước qua cửa sinh tử, thanh âm của Hệ thống đột ngột vang lên làm hắn khựng lại. Đôi mắt u uất của hắn chợt co rụt, một luồng sát khí còn khủng khiếp hơn cả hắc khí của Khương Ngân bùng phát ra xung quanh.

"Khương Ngân…"

Lục Trầm Chu nghiến răng, lòng bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Hắn biết tính cách của Khương Ngân. Đứa trẻ ấy quá ngốc, quá trung thành. Hắn đã dặn là "cầm cự", nhưng tên ngốc kia lại hiểu thành "không được lùi nửa bước cho đến chết".

"Trầm Chu, có chuyện gì vậy?" Tô Thanh Loan lo lắng hỏi khi thấy sắc mặt hắn biến đổi.

"Đám người đạo đức giả kia… chúng đang bức tử người của ta." Giọng Lục Trầm Chu lạnh lẽo như từ cửu u truyền tới. "Thanh Loan, nàng đi trước hướng về cổng ra phía đông. Ta phải đi cứu con chó nhỏ cứng đầu của mình."

"Ta đi cùng huynh!"

"Không, bọn chúng sẽ dùng thân phận của nàng để ép ta. Nàng hãy đi tập hợp lực lượng cũ của Dao Trì, đợi ta ở núi Thanh Ma."

Nói xong, Lục Trầm Chu không đợi phản ứng, hắn dẫm mạnh chân, phá nát không gian, hóa thành một đạo hắc quang lao thẳng về phía Đoạn Hồn Nhai.

Quay lại Đoạn Hồn Nhai.

Khương Ngân lúc này đã trở thành một "huyết nhân". Hắn đứng đó, dùng đao cắm xuống đất để giữ cho thân thể không gục ngã. Hai chân hắn đã bị chặt đứt gân, vai trái bị một thanh phi kiếm xuyên thấu, lồng ngực lõm xuống rõ rệt.

Dưới chân hắn, xác chết chất thành núi. Hơn ba trăm tu sĩ chính đạo đã nằm xuống, máu chảy thành dòng xuống vực thẳm bên cạnh.

Liễu Vân Chi dù không chết nhưng cũng tơi tả, đạo bào rách mướp, lão run rẩy chỉ tay vào Khương Ngân: "Yêu nghiệt… ngươi là yêu nghiệt! Tại sao… tại sao không chết đi? Ngươi vì một kẻ ác ma như Lục Trầm Chu mà bỏ mạng, có đáng không?"

Khương Ngân ngẩng đầu lên. Một ngụm máu lớn trào ra từ miệng hắn, hắn cười. Một nụ cười hoang dại và khinh bỉ.

"Lục đại nhân… là ác ma?" Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. "Các ngươi tự xưng chính nghĩa, nhưng khi ta bị xích như thú vật, chính nghĩa của các ngươi ở đâu? Khi em gái ta bị các ngươi bắt làm nô lệ dược liệu, chính nghĩa của các ngươi ở đâu? Chỉ có ngài ấy… chỉ có ngài ấy giết sạch lũ súc sinh các ngươi để cứu chúng ta…"

"Với các ngươi, ngài là Ma. Với Khương Ngân ta… ngài là thần, là Đạo, là ánh sáng duy nhất!"

Khương Ngân gầm lên, gom góp chút sức tàn cuối cùng, chuẩn bị thực hiện chiêu thức tự bạo để kéo theo toàn bộ những kẻ còn lại xuống địa ngục.

"Đủ rồi."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của một bậc đế vương bỗng nhiên vang dội khắp thiên địa. Toàn bộ linh khí đang hỗn loạn trên đỉnh núi bỗng chốc đông cứng lại. Những bông tuyết đang rơi giữa chừng bị khựng lại trong không trung như thời gian bị ngưng đọng.

Một vết nứt đen ngòm xuất hiện ngay trên đầu Khương Ngân. Từ trong hư không, một bàn tay đưa ra, nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, truyền vào một luồng sức mạnh ấm áp nhưng bao la như biển cả.

Lục Trầm Chu bước ra. Hắc bào thêu chỉ vàng tung bay trong gió tuyết, ánh mắt hắn lướt qua Khương Ngân, thấy vết thương chi chít trên người thiếu niên, đáy mắt hắn hiện lên một sự đau xót cùng cực, sau đó hóa thành cơn thịnh nộ lôi đình.

"Chủ… chủ nhân…" Khương Ngân thấy người tới, ý chí căng thẳng cuối cùng cũng lỏng xuống, hắn ngã quỵ vào lòng Lục Trầm Chu, thanh Mặc Ảnh đao cũng buông rơi. "Khương Ngân… không làm ngài… thất vọng…"

"Làm tốt lắm. Nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại, cứ để cho ta."

Lục Trầm Chu ôm lấy hộ vệ của mình, lấy ra một viên "Cửu Chuyển Hồn Đan" quý giá bậc nhất mà Hệ thống vừa trao thưởng, không chút do dự đút cho Khương Ngân, rồi truyền chân khí ổn định vết thương cho hắn.

Khi ngẩng đầu lên nhìn đám người chính đạo, đôi mắt Lục Trầm Chu đã hoàn toàn hóa thành màu tím sậm – dấu hiệu của người đã chạm đến ngưỡng cửa của Đạo Tổ nhưng mang tâm tính Ma đạo.

"Lục… Lục Trầm Chu! Ngươi thực sự ra được sao?!" Liễu Vân Chi sợ hãi lùi lại, hàm răng va vào nhau lập cập. Khí chất của Lục Trầm Chu lúc này hoàn toàn khác trước, giống như một vị thần thượng cổ đang nhìn lũ kiến hôi.

Lục Trầm Chu không thèm nói nhảm. Hắn vẫy tay một cái, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" từ trong không gian hiện ra.

"Các ngươi gọi ta là Phản Diện?" Lục Trầm Chu lạnh lùng cất lời, thanh âm vang vọng giữa những dãy núi tuyết. "Vậy hôm nay, ta sẽ làm đúng vai trò của mình. Bất cứ kẻ nào đã nhúng máu vào người của ta, hôm nay linh hồn đều phải bị giam cầm trong Luyện Ngục vĩnh viễn, không được luân hồi."

【 Đinh! Ký chủ bùng phát nộ khí, phù hợp thiết lập 'Phản diện tàn bạo'. Độ hảo cảm của 'Ma đạo chúng sinh' tăng mạnh. Khen thưởng: 'Sát Vực: Vô Tận Đồ Sát'. 】

Mọi người nhìn thấy một màn kinh hoàng. Xung quanh Lục Trầm Chu, tuyết trắng bỗng chốc biến thành máu đen. Một vòng tròn đen ngòm mở rộng ra hàng dặm, tất cả các tu sĩ chính đạo nằm trong vòng tròn đó bỗng nhiên nhận ra tu vi của mình đang bị hút cạn với tốc độ chóng mặt.

"Chạy mau!" Liễu Vân Chi hét lớn, định dùng huyết độn bỏ chạy.

Nhưng đã quá muộn.

Lục Trầm Chu chỉ đưa ngón tay lên, khẽ búng một cái. "Vỡ."

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Toàn bộ không gian trong phạm vi Sát Vực bỗng nhiên sụp đổ. Hàng trăm tu sĩ, bao gồm cả những vị trưởng lão Hóa Thần kỳ uy chấn một phương, thậm chí không kịp hét lên một tiếng đã bị áp lực không gian nghiền nát thành bột mịn.

Gió tuyết vẫn rít gào, nhưng giờ đây trên Đoạn Hồn Nhai không còn một bóng người chính đạo nào sống sót. Chỉ còn lại Lục Trầm Chu đứng đó, ôm lấy Khương Ngân đang hôn mê, xung quanh là đống đổ nát của cái gọi là "Liên minh diệt Ma".

Hắn nhìn về hướng của Thiên Đạo Minh, nơi Diệp Thần đang được ca tụng như cứu tinh.

"Thiên đạo à? Ngươi ép ta làm ác nhân, ta đã làm. Nhưng ngươi dám động vào người bên cạnh ta… vậy thì cái vị trí Đạo Tổ này, ta không chỉ muốn ngồi, mà còn muốn dùng nó để tế cờ cho thanh kiếm này!"

Hắn bế Khương Ngân, từng bước một bước vào hư không, bóng lưng cô độc và vĩ đại ấy hòa tan vào màn đêm, để lại phía sau một bãi chiến trường lạnh lẽo, minh chứng cho sự trung thành điên cuồng của một kẻ hầu và sự tàn nhẫn đáng sợ của một vị chúa tể.

Trận chiến tại Đoạn Hồn Nhai kết thúc, nhưng nó cũng là phát súng mở màn cho một kỷ nguyên đẫm máu mới của Cửu Tiêu Vạn Giới. Kỷ nguyên mà ở đó, ranh giới giữa Chính và Tà đã bị một kiếm của Lục Trầm Chu chém cho tan tành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8