Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 60: Chạy trốn vào Cấm Khu**
**CHƯƠNG 60: CHẠY TRỐN VÀO CẤM KHU**
Gió tuyết trên đỉnh Vạn Cô không chỉ mang cái lạnh thấu xương, mà lúc này còn sực nức mùi máu tươi nồng nặc. Luồng ánh sáng đen – trắng giao thoa cuồn cuộn giữa tâm bão năng lượng như một con ác long thượng cổ vừa tỉnh giấc, gầm thét vồ lấy những tu sĩ đứng gần nhất.
"Răng rắc!"
Tiếng xương gãy vụn hòa cùng tiếng thét thê lương bị gió tuyết vùi lấp. Những trưởng lão của các tông môn vốn đang dương dương tự đắc bỗng chốc bị hất văng như lá khô trước gió. Sức mạnh này không thuộc về linh lực thông thường, cũng chẳng phải ma khí thuần túy. Đó là sự xung đột cực hạn giữa hai thái cực, được cộng hưởng từ hơi thở tàn tạ của Lục Trầm Chu và nguyên khí thanh khiết của Tô Thanh Loan.
Lục Trầm Chu ho ra một ngụm máu đen, vệt máu dài nhuộm đỏ mảng áo lụa trên vai nàng. Hắn cười nhạt, đôi mắt u uẩn nhìn vào sâu thẳm đám đông phía trước, nơi Diệp Thần đang run rẩy vì kinh hãi và giận dữ.
[Ký chủ cảnh báo! Độ ổn định của cơ thể còn 12%. Việc cưỡng ép kết hợp năng lượng vượt mức cho phép sẽ khiến linh căn tan vỡ. Khuyên ngài lập tức đầu hàng và thực hiện nhiệm vụ: 'Quỳ xuống xin lỗi Khí Vận Chi Tử'.]
"Câm miệng!"
Lục Trầm Chu nghiến răng gầm nhẹ trong tâm trí. Đầu hàng? Trong từ điển của hắn, sau khi bị ép đóng vai phản diện suốt bấy lâu, khái niệm đó đã chết từ lâu rồi.
"Đi!"
Hắn gầm lên một tiếng, cánh tay trái vòng qua eo Tô Thanh Loan, kéo mạnh nàng sát vào lồng ngực mình. Dưới chân hắn, thanh kiếm gãy Thánh Tội đột nhiên bùng lên một quầng sáng xám xịt, hóa thành một vệt ô quang lao vút về phía vách đá dựng đứng của Tuyết Sơn Vạn Cô.
"Muốn chạy? Đâu có dễ thế!" Diệp Thần hét lên, khuôn mặt điển trai giờ đây vặn vẹo như ác quỷ. Hắn phất tay, một viên châu vàng rực rỡ hiện ra giữa không trung — Thiên Định Châu. "Chúng tăng, kết trận! Chặn đứng lối đi của chúng lại!"
Hàng trăm đạo phi kiếm đồng loạt bay lên, đan dệt thành một tấm lưới ánh sáng khổng lồ bao vây lấy trời cao. Diệp Thần không thể để Lục Trầm Chu sống sót, càng không thể để Tô Thanh Loan đi theo hắn. Sự tồn tại của Lục Trầm Chu là nỗi sỉ nhục cho danh hiệu "Con cưng của trời" mà hắn đang nắm giữ.
"Khương Ngân!" Lục Trầm Chu không quay đầu lại, âm thanh vang vọng giữa tầng mây.
"Chủ nhân, thuộc hạ ở đây!"
Giữa đám đông tu sĩ đang điên cuồng, một cái bóng gầy gò đột nhiên từ lòng đất lao lên. Khương Ngân, thiếu niên im lặng như một cái bóng, lúc này toàn thân quấn quýt bởi sát khí màu xám xịt. Đôi mắt cậu không có lòng trắng, chỉ có một mảnh tăm tối sâu thẳm. Thanh đoản kiếm trong tay cậu vạch ra những quỹ đạo quái dị, mỗi nhát chém đều trực tiếp cắt đứt cổ họng của những tu sĩ chắn đường.
"Ngăn chúng lại cho ta! Đứa trẻ đó là Ma vật! Giết chết nó!" Các trưởng lão gào thét.
Khương Ngân đứng sừng sững giữa vòng vây, chiếc lưng gầy nhỏ bé ấy như một tòa thạch thành bất biến. Cậu biết, đây là cơ hội duy nhất để chủ nhân rời đi. Một mình cậu đối mặt với hàng chục tu sĩ cấp cao, máu bắn tung tóe lên khuôn mặt còn chưa hết nét ngây thơ. Nhưng từ đầu đến cuối, cậu không lùi nửa bước.
"Khương Ngân, rút về hướng Đông Bắc sau nửa nén nhang. Sống sót mà gặp ta ở biên giới Cấm Khu!" Lục Trầm Chu truyền âm, trong giọng nói lãnh khốc ấy hiếm hoi lộ ra một tia dao động.
…
Gió lướt qua tai rát buốt. Tô Thanh Loan để mặc Lục Trầm Chu kéo mình đi. Nàng cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ bàn tay hắn, nhưng cũng cảm nhận được nhịp tim đang đập một cách loạn nhịp và suy kiệt.
"Trầm Chu, chàng không cần vì ta mà… "
"Im lặng." Lục Trầm Chu cắt ngang lời nàng, giọng hắn khản đặc. "Nếu nàng còn coi mình là Thánh nữ Dao Trì, hãy quay lại đó mà cầu xin sự tha thứ. Còn nếu đã theo ta, thì hãy giữ lấy mạng mình cho thật tốt."
Tô Thanh Loan nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay từng dùng để luyện đan cứu người, giờ đây cũng đã dính đầy máu của đồng môn. Nàng khẽ cười, một nụ cười thê lương nhưng kiên định: "Dao Trì đã chết rồi. Ở đây, chỉ còn lại Tô Thanh Loan muốn cùng chàng đối đầu với thế gian này mà thôi."
Phía sau, tiếng gầm thét của Diệp Thần ngày càng gần.
"Lục Trầm Chu! Phía trước là Đoạn Hồn Nhai, phía sau là thiên binh vạn mã. Ngươi có mọc cánh cũng không thoát khỏi tay ta!"
Quả nhiên, trước mặt hai người, con đường đã đứt đoạn. Một vực thẳm đen ngòm, không thấy đáy, được bao phủ bởi những đám mây màu tím sẫm — đó chính là lối vào của một trong tứ đại Cấm Khu của Cửu Tiêu: Tử Vong Vực.
Nơi đó, nghe đồn đến cả đại năng Hóa Thần vào cũng một đi không trở lại. Khí độc bên trong có thể ăn mòn linh hồn, quái vật cổ xưa náu mình trong bóng tối sẽ xé nát bất cứ sinh vật sống nào.
Lục Trầm Chu dừng chân ngay sát mép đá. Chỉ cần lùi lại nửa bước nữa thôi, hơi thở của vực thẳm đã có thể kéo người ta xuống.
Diệp Thần dẫn theo hàng trăm tu sĩ đáp xuống cách đó mười trượng. Hắn cầm kiếm, ngạo nghễ bước lên phía trước, nhìn Lục Trầm Chu với ánh mắt đầy thương hại:
"Sư huynh, nhìn xem, ngay cả trời cũng muốn tuyệt đường sống của ngươi. Quay đầu là bờ, chỉ cần ngươi giao ra nghịch thiên công pháp và để ta phế đi tu vi, ta sẽ xin các vị tiền bối tha cho ngươi một mạng."
Lục Trầm Chu ho sặc sụa, vệt máu trên môi hắn khiến khuôn mặt thanh tú trở nên ma mị: "Diệp Thần, sau bao nhiêu năm, cái thói đạo đức giả của ngươi vẫn không hề thay đổi. Ngươi muốn công pháp của ta, hay là muốn cái danh tiếng 'đại từ đại bi' này?"
Hắn nhìn ra phía sau Diệp Thần, nhìn những vị cao đạo của các danh môn chính phái. Có người tham lam, có người sợ hãi, nhưng tuyệt nhiên không ai có chút trắc ẩn. Đây chính là "Chính đạo" mà hắn bị hệ thống ép phải bảo vệ bằng cách đóng vai ác sao? Nực cười thay!
"Thanh Loan, nàng sợ chết không?" Lục Trầm Chu đột nhiên quay sang hỏi nhỏ.
Tô Thanh Loan nhìn vào mắt hắn, đôi mắt nàng trong veo như nước mùa thu: "Cùng chàng, chết cũng là một loại tự do."
Diệp Thần biến sắc: "Các ngươi muốn làm gì?"
Lục Trầm Chu không trả lời. Hắn đột ngột buông Thánh Tội kiếm ra. Thanh kiếm không rơi xuống đất mà lơ lửng quanh hai người, tỏa ra một tầng hào quang bảo hộ cuối cùng.
"Diệp Thần, ghi nhớ lấy ngày hôm nay. Nếu Lục Trầm Chu ta không chết, khi ta trở lại, cái 'Chính đạo' này sẽ không còn một ai có thể đứng thẳng!"
Dứt lời, Lục Trầm Chu ôm chặt lấy Tô Thanh Loan, cả hai cùng đổ người ra phía sau, gieo mình thẳng xuống vực thẳm vạn trượng.
"Không!!!"
Diệp Thần điên cuồng lao đến mép vực, tung ra một chưởng vào không trung, nhưng chỉ trúng vào những đám mây tím sặc sụa độc tố. Trong nháy mắt, bóng dáng của hai người đã bị nuốt chửng bởi màn đêm vĩnh hằng dưới vực sâu.
…
Cảm giác không trọng lượng kéo dài như vô tận. Sương độc tràn vào phổi, thiêu đốt các mạch máu. Lục Trầm Chu cảm thấy ý thức mình bắt đầu mờ mịt. Hệ thống trong đầu vang lên những âm thanh chói tai liên tục:
[Cảnh báo! Ký chủ đang tiến vào khu vực nằm ngoài tầm quản lý của Thiên Đạo.]
[Kích hoạt chế độ sinh tồn cực hạn.]
[Độ hảo cảm của nữ chính Tô Thanh Loan đạt mức: Sinh Tử Bất Ly. Phần thưởng: Nhục thân cường hóa cấp bậc Ma Thần.]
[Hệ thống sẽ tiến hành ngủ đông để thích nghi với quy tắc của Cấm Khu. Chúc ký chủ… không chết sớm.]
"Đến lúc này… mà ngươi còn trêu chọc ta sao…"
Lục Trầm Chu lẩm bẩm trong tiềm thức. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, xoay người để mình nằm dưới, dùng thân thể mình làm đệm thịt cho Tô Thanh Loan. Trong bóng tối mênh mông, hắn cảm thấy một đôi môi lạnh giá áp lên môi mình, mang theo vị mặn của nước mắt và hương thơm thoang thoảng của hoa nhài.
Hắn nhắm mắt lại, mặc kệ cơ thể đang va đập vào những vách đá nhô ra. Trong khoảnh khắc rơi xuống tận cùng của địa ngục, trái tim của kẻ mang danh "Đại ma đầu" cuối cùng cũng tìm thấy một chút yên bình ngắn ngủi.
Ở trên đỉnh núi, Diệp Thần đứng lặng hồi lâu giữa trời tuyết. Hắn nhìn xuống vực thẳm, rồi nhìn lại đôi bàn tay trắng sạch của mình. Hào quang trên đầu hắn có vẻ rực rỡ hơn trước, nhưng chẳng hiểu sao, hắn cảm thấy như mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
"Thông báo cho thiên hạ…" Diệp Thần quay lại, giọng nói lạnh lùng đến lạ kỳ. "Trầm Chu Ma Quân cùng phản đồ Tô Thanh Loan đã nhảy xuống Tử Vong Vực đền tội. Từ nay về sau, thế gian không còn kẻ này nữa."
Bông tuyết rơi xuống, che lấp những vệt máu tươi trên mặt đất. Cuộc vây sát tàn khốc kết thúc, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của một truyền kỳ kinh khủng hơn. Kẻ bị thế giới ruồng bỏ, giờ đây đã thuộc về bóng tối của Cấm Khu – nơi mà ngay cả Thần Linh cũng phải run sợ.