Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 61: Sinh tồn trong Cấm Khu**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:38:34 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 61: SINH TỒN TRONG CẤM KHU**

Cái lạnh.

Đó không phải là cái lạnh thấu xương của tuyết đầu mùa trên đỉnh núi Thanh Vân, mà là một loại hàn khí âm ty, len lỏi qua lỗ chân lông, đục khoét vào tủy xương, khiến linh hồn như muốn đông cứng lại thành một khối băng vụn.

Lục Trầm Chu cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân nghiền nát. Mỗi nhịp thở đều kéo theo vị tanh nồng của máu và những mảnh vụn nội tạng đang trào lên cổ họng. Xương sườn gãy nát đâm vào phổi, tạo nên những cơn đau xé lòng mỗi khi hắn cố gắng cử động. Trong bóng tối mù mịt của Tử Vong Vực, hắn không biết mình đã rơi xuống đây bao lâu, cũng không rõ thân thể này còn chịu đựng được bao lâu nữa.

"Khụ… khụ…"

Một búng máu đen đặc phun ra, thấm đẫm vào lớp hắc y đã rách nát đến mức không còn ra hình dạng. Lục Trầm Chu khó khăn mở mắt. Tầm nhìn của hắn nhòe đi vì máu và nước mắt của gió, nhưng hắn vẫn cảm nhận được hơi ấm mong manh trong vòng tay mình.

Tô Thanh Loan.

Nàng vẫn còn đó, gương mặt tái nhợt như tờ giấy nằm gọn trong lồng ngực hắn. Nhờ có hắn dùng toàn bộ tu vi còn lại để nghịch chuyển kình lực lúc rơi, cộng thêm sự che chắn của nhục thân Ma Thần vừa được hệ thống cường hóa, nàng dường như chỉ bị chấn động mạnh mà ngất đi.

Lục Trầm Chu cố gắng đẩy một tảng đá đè trên chân mình ra. Tiếng xương vỡ "rắc" vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng đến rợn người.

[Cảnh báo… Chế độ ngủ đông đã kích hoạt…]
[Nhận dạng môi trường: Cực hạn ác ý…]
[Tiến trình sửa chữa nhục thân: 1%… 1,1%…]

Âm thanh cơ giới của hệ thống vang lên rời rạc rồi tắt lịm. Lục Trầm Chu cười khổ trong lòng. Kẻ đồng hành duy nhất có thể tin cậy vào lúc này cũng đã bỏ hắn mà đi. Bây giờ, hắn không còn là Trầm Chu Ma Quân vẫy vùng thiên hạ, cũng không phải kẻ có hệ thống "hack" mạng. Hắn chỉ là một nam nhân tàn phế, đang thoi thóp giữa vùng đất bị Thần Linh nguyền rủa.

Hắn quan sát xung quanh. Tử Vong Vực không phải là một đáy hố bằng phẳng. Nơi đây là một thung lũng khổng lồ bị bao phủ bởi lớp sương mù màu tím thẫm. Trên bầu trời, không có mặt trời, không có trăng sao, chỉ có những dòng năng lượng hỗn loạn luân chuyển như những con cự xà đang cuộn mình trong mây độc. Linh khí ở đây cực kỳ loãng, thay vào đó là một loại năng lượng cuồng bạo, oán độc – thứ mà giới tu hành gọi là "Hư Vô Chi Khí".

"Ưm…"

Tiếng rên nhẹ của Tô Thanh Loan khiến Lục Trầm Chu giật mình. Hắn lập tức nén cơn đau, cố giữ cho hơi thở mình có vẻ ổn định nhất có thể. Đôi hàng mi dài của nàng khẽ rung động, rồi từ từ mở ra.

Trong không gian mờ ảo, nàng nhìn thấy gương mặt đẫm máu của Lục Trầm Chu. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như thế, nhưng sâu thẳm trong đó, nàng thấy được một sự mệt mỏi cùng cực mà hắn đang cố che giấu.

"Chàng… chưa chết?" Tô Thanh Loan thốt lên, giọng nói khàn đặc. Nàng vội vàng muốn ngồi dậy nhưng cơn đau từ kinh mạch khiến nàng ngã nhào vào lòng hắn lần nữa.

"Ta chưa cho phép nàng chết, nàng làm sao chết được?" Lục Trầm Chu cố tình nặn ra một nụ cười tà mị, nhưng vết thương ở khóe môi lại toác ra, khiến nụ cười đó trông thê lương vô cùng. "Tô Thánh nữ, nàng không phải rất muốn trảm ma trừ đạo sao? Giờ đây kẻ đại gian đại ác là ta đang nằm đây, không có sức chống trả, sao nàng không ra tay?"

Tô Thanh Loan nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn vào vết lõm sâu hoắm trên lồng ngực Lục Trầm Chu – dấu vết của việc hắn đã lấy thân làm đệm cho nàng khi va chạm. Nàng bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mặt hắn, rửa trôi đi những vết máu khô cứng.

"Đến lúc này rồi… tại sao chàng còn đóng kịch?" Nàng nức nở, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương của hắn. "Lục Trầm Chu, chàng lừa được cả thiên hạ, lừa được Diệp Thần, lừa được các trưởng lão… nhưng chàng không lừa được trái tim ta. Nếu chàng thật sự là ma đầu, chàng đã bỏ mặc ta ở trên đỉnh núi để giữ mạng rồi."

Lục Trầm Chu im lặng. Hắn quay mặt đi chỗ khác, tránh né ánh mắt bóc trần sự thật của nàng. Hắn vốn dĩ không phải là người tốt, hắn chỉ đang thực hiện nhiệm vụ của hệ thống để sống sót. Nhưng chẳng hiểu sao, khi thấy nàng rơi xuống cùng mình, cảm giác lo sợ mất mát ấy lại vượt xa nỗi sợ bị xóa sổ bởi hệ thống.

"Ở đây không có Thiên Đạo, cũng không có công lý mà nàng tôn thờ." Lục Trầm Chu giọng lạnh như tiền. "Chỉ có tử vong. Muốn sống sót, hãy câm miệng và làm theo lời ta."

Hắn gượng dậy, dùng thanh kiếm "Thánh Tội" gãy nát chống xuống đất. Mỗi centimet di chuyển là một lần hắn thách thức giới hạn chịu đựng của con người. Hắn dìu Tô Thanh Loan tiến về phía một vách đá có vẻ khuất gió.

Càng đi sâu vào trong làn sương tím, những âm thanh quỷ dị càng rõ rệt. Đó là tiếng gào rú của những linh hồn bị kẹt trong hư vô, tiếng nhai xương rắc rắc phát ra từ bụi cây màu xám xịt.

Bỗng nhiên, Lục Trầm Chu dừng bước. Đôi mắt hắn híp lại, sát khí nhàn nhạt tỏa ra quanh thanh kiếm gãy.

"Cẩn thận, chúng ta không cô đơn."

Từ trong làn sương mù, những đôi mắt đỏ rực như than hồng dần hiện ra. Đó là một bầy Hư Thú – những sinh vật sinh ra từ oán khí và thịt thối. Chúng có hình dáng giống như loài sói nhưng không có da, chỉ có những thớ thịt đỏ hỏn và bộ nanh vuốt đen kịt chứa đầy kịch độc.

Tô Thanh Loan tái mặt. Tu vi nàng lúc này đã bị hư vô chi khí áp chế đến mức không còn một phần mười. Nàng cầm lấy đoản kiếm bên hông, định bước lên phía trước nhưng bị bàn tay to lớn của Lục Trầm Chu giữ lại.

"Đứng sau lưng ta." Hắn gằn giọng.

"Nhưng chàng đang bị thương nặng!"

"Ma đầu… chưa bao giờ cần nữ nhân bảo vệ."

Lục Trầm Chu bước lên một bước. Dù cơ thể đang rách nát, khí chất Ma Quân trong hắn vẫn khiến bầy Hư Thú có chút do dự. Hắn không thể dùng linh khí, nhưng hắn còn "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết". Công pháp này lấy oán khí làm thức ăn, lấy đau đớn làm động lực.

"Lũ rác rưởi…" Lục Trầm Chu gầm nhẹ.

Một con Hư Thú dẫn đầu lao tới, nhanh như một tia chớp đỏ. Lục Trầm Chu không lùi mà tiến, thanh kiếm gãy Thánh Tội vẽ ra một quỹ đạo quỷ dị trong không trung. Một tiếng "xoẹt" khô khốc, cái đầu của con thú văng ra xa, máu đen bắn tung tóe.

Nhưng cái giá phải trả là vết thương trên vai Lục Trầm Chu lại nứt ra, máu tươi tuôn chảy. Hắn hơi lạng choạng, nhưng đôi mắt lại càng trở nên hung bạo hơn.

Bầy Hư Thú thấy máu, chúng trở nên điên cuồng, đồng loạt lao vào.

Trong ánh sáng tím mờ ảo của Cấm Khu, một hình ảnh kinh tâm động phách diễn ra: Một nam nhân với tấm lưng đẫm máu, che chở cho một tuyệt thế mỹ nhân, một mình đấu lại bầy quỷ dữ. Hắn không dùng những chiêu thức hào nhoáng, mỗi nhát kiếm đều thô bạo, đơn giản nhưng chí mạng. Đó không phải là chiến đấu của một tu sĩ, mà là sự vật lộn sinh tồn của một con dã thú bị dồn vào đường cùng.

"Chết hết cho ta!"

Lục Trầm Chu rống lên, thanh kiếm gãy đâm xuyên qua tim con thú cuối cùng. Hắn quỳ sụp xuống, hô hấp dồn dập, máu chảy thành dòng dưới chân.

Tô Thanh Loan lao tới ôm lấy hắn từ phía sau. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của hắn qua lớp áo mỏng. Nàng không nói gì, chỉ im lặng truyền chút chân nguyên yếu ớt còn sót lại vào cơ thể hắn, mặc kệ việc làm đó sẽ khiến nàng bị hư vô chi khí xâm nhập mạnh hơn.

Lục Trầm Chu cảm thấy một luồng ấm áp chảy vào kinh mạch, xoa dịu cơn đau. Hắn khàn giọng: "Ngốc… nàng sẽ chết đấy."

"Nếu phải chết ở đây, ta cũng muốn chết với tư cách là người của chàng, không phải là Thánh nữ của Dao Trì." Tô Thanh Loan vùi mặt vào vai hắn, giọng nói kiên định đến lạ lùng.

Lục Trầm Chu sững người. Hắn là một kẻ xuyên không, luôn nhìn thế giới này bằng con mắt hoài nghi và vụ lợi. Hắn coi hệ thống là gông xiềng, coi nữ chính là nhiệm vụ. Nhưng vào giây phút này, tại nơi cùng trời cuối đất, hắn chợt nhận ra rằng mình không còn cô độc.

Hắn vươn bàn tay run rẩy, khẽ chạm vào mái tóc rối bời của nàng.

"Được, chúng ta sống… cùng sống. Chúng ta chết… cùng chết."

Dưới vực sâu Tử Vong, nơi Thiên Đạo bỏ quên, một mầm mống sức mạnh mới đang lặng lẽ nảy mầm trong cơ thể Lục Trầm Chu. Đó không phải linh khí của thượng giới, cũng không phải ma khí đơn thuần. Đó là sự dung hợp giữa lòng thù hận thiên hạ và một chút tình yêu yếu ớt đang cố vươn mình khỏi đống tro tàn.

Xa xa trong bóng tối của Cấm Khu, một kiến trúc cổ xưa mờ ảo hiện ra giữa làn sương. Đó là một ngôi điện bằng đá đen tàn nát, trên đỉnh có khắc ba chữ cổ mà nếu các đại năng tu tiên nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi đến mất mật:

**"ĐẠO TỔ CUNG"**

Con đường phản diện của Lục Trầm Chu, giờ đây mới thực sự bắt đầu một trang sử mới. Không phải để tiêu diệt thế giới, mà là để xây dựng lại một thế giới mới trên những xác chết của lũ đạo đức giả đang ngự trị trên kia.

Hắn nhìn lên vách đá cheo leo tăm tối, nơi Diệp Thần và cả chính đạo đang hả hê vì cái chết của mình. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lục Trầm Chu:

*Diệp Thần, hãy tận hưởng những ngày vinh quang ngắn ngủi đi. Ngày ta trở về, trời sẽ sụp, đất sẽ tan, và "Thiên Đạo" của các ngươi sẽ phải quỳ dưới chân ta.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8