Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 62: Ký ức tiền kiếp**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:39:07 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 62: KÝ ỨC TIỀN KIẾP**

Bên trong Vực sâu Tử Vong, bóng tối không phải là một trạng thái thiếu ánh sáng, mà là một thực thể đặc quánh, hữu hình, giống như những sợi xúc tu vô hình đang cố gắng lôi kéo mọi sinh linh xuống cõi vĩnh hằng.

Lục Trầm Chu cõng Tô Thanh Loan trên lưng, từng bước chân nặng nề dẫm lên lớp tro tàn của những kỷ nguyên đã mất. Hắc y của hắn đã rách mướp, máu khô bết lại thành từng mảng, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc một cách kiên định giữa màn sương mù dày đặc. Thánh Tội kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra những tiếng ngân nga trầm đục, như thể nó đang cảm nhận được một hơi thở quen thuộc từ thời thái cổ.

“Hệ thống, rốt cuộc nơi này là đâu?” – Lục Trầm Chu thở dốc, hỏi trong tâm thức.

[Cảnh báo: Ký chủ đang tiến vào vùng nhiễu loạn nhân quả. Bản đồ không thể hiển thị. Cấp độ nguy hiểm: Không thể xác định. Khuyến cáo: Giữ vững đạo tâm.]

Tiếng điện tử của Hệ thống vẫn lạnh lùng và khô khốc như mọi khi, nhưng Lục Trầm Chu nhạy cảm nhận ra một chút nhiễu loạn trong sóng âm của nó. Dường như ngay cả cái thực thể siêu nhiên đang thao túng cuộc đời hắn cũng đang cảm thấy bất an.

Phía trước, giữa màn sương đen kịt, một bóng đen khổng lồ sừng sững hiện ra. Đó là một ngôi điện đá tàn tích, nhưng quy mô của nó lớn đến mức khiến người ta cảm thấy mình chỉ như một con kiến dưới chân núi cao. Những cột trụ đá cao vút tận mây xanh, bị xói mòn bởi thời gian và những cơn gió hư vô, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm.

Trên tấm bảng hiệu mục nát treo nghiêng ngả trước cổng chính, ba chữ cổ vặn vẹo như những con rồng uốn lượn, tỏa ra một luồng áp lực kinh hồn bạt vía: **ĐẠO TỔ CUNG**.

Lục Trầm Chu vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng hào quang xám xịt đột ngột bùng lên, bao trùm lấy hắn và Tô Thanh Loan. Cảm giác chóng mặt ập đến, không gian và thời gian xung quanh hắn bắt đầu vặn xoắn lại như một bức tranh mực tàu bị nhúng vào nước.

“Trầm Chu…” – Tô Thanh Loan khẽ thốt lên một tiếng yếu ớt rồi lịm hẳn đi.

Hắn siết chặt lấy nàng, định lên tiếng trấn an, nhưng thực tại trước mắt đã hoàn toàn biến mất.

***

Trong chớp mắt, Lục Trầm Chu thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi lơ lửng giữa biển mây bát ngát. Nhưng mây ở đây không có màu trắng thuần khiết, mà rực rỡ sắc màu của vạn đạo hào quang. Phía xa xa, chín mặt trời cùng lúc hiện diện trên bầu trời, tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành mưa rơi xuống nhân gian.

Hắn cúi đầu nhìn lại chính mình. Hắn không còn mặc hắc y rách nát, cũng không còn gánh chịu thương tích. Hắn đang khoác trên mình một bộ bào phục màu xanh nhạt đơn giản, tay cầm một cuốn kinh thư cổ.

Và quan trọng nhất, hắn không đơn độc.

Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên đang ngồi tựa lưng vào một gốc tùng già, trên tay cầm một chiếc bình hồ lô rượu. Người này có vẻ ngoài rất bình thường, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, Lục Trầm Chu cảm thấy như mình đang nhìn vào khởi nguồn của cả vũ trụ – nơi mọi sự sống bắt đầu và mọi cái chết kết thúc.

“Đến rồi sao? Hậu bối của ta.” – Người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông đồng vọng lại từ thuở sơ khai.

Lục Trầm Chu cảm thấy cổ họng khô khốc: “Ngài… là Đạo Tổ?”

Người đàn ông cười nhạt, lắc đầu: “Đạo Tổ? Đó chỉ là cái danh hiệu mà thiên hạ gán cho kẻ chiến thắng cuối cùng. Ở đây, ta chỉ là một kẻ thất bại đang chờ đợi người kế nhiệm.”

Ông ta phất tay, một chén rượu đầy bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Lục Trầm Chu.

“Uống đi. Đây là rượu chưng cất từ linh khí của một kỷ nguyên đã mất. Uống vào, ngươi sẽ thấy được những thứ mà Thiên Đạo muốn che giấu.”

Lục Trầm Chu không chút do dự, cầm chén rượu uống cạn. Ngay lập tức, một luồng ký ức khổng lồ như thác lũ đổ ập vào thức hải của hắn.

Hắn nhìn thấy khởi nguyên của thế giới. Khi ấy, Thiên Đạo không phải là một ý chí lạnh lùng cai trị vạn vật, mà chỉ là một quy luật vận hành tự nhiên. Nhưng theo thời gian, Thiên Đạo bắt đầu sinh ra linh trí. Nó nhận ra rằng, nếu tu sĩ càng mạnh mẽ, linh khí của thế giới sẽ càng bị tiêu hao, và một ngày nào đó nó sẽ tan biến.

Để tồn tại, Thiên Đạo đã tạo ra một cái bẫy hoàn mỹ. Nó tạo ra các “Khí Vận Chi Tử” – những con cưng của trời đất. Nó ban phát cơ duyên cho họ, giúp họ đạt đến đỉnh cao, rồi khi họ sắp sửa vượt qua khỏi sự kiểm soát của nó, nó sẽ tạo ra một “Đại Kiếp Nạn” để gặt hái toàn bộ tu vi, linh hồn và khí vận của họ, biến tất cả trở lại thành chất dinh dưỡng cho mình.

Lục Trầm Chu thấy người đàn ông trước mặt – Đạo Tổ đời trước – đã từng dẫn dắt vạn tiên chống lại Thiên Đạo. Nhưng họ đã thất bại. Không phải vì họ yếu, mà vì Thiên Đạo quá xảo quyệt. Nó đã biến họ thành “Ma”, biến họ thành kẻ thù của chính những người mà họ đang bảo vệ.

“Ngươi thấy chứ?” – Người đàn ông thu lại ánh nhìn u uất. “Hệ thống phản diện mà ngươi đang mang, thực chất là một mảnh vỡ ý chí của ta và các đồng đạo năm xưa còn sót lại. Chúng ta nhận ra rằng, muốn đánh bại một Thiên Đạo chính thống, ngươi không thể dùng phương pháp chính thống. Ngươi phải trở thành một kẻ ngoại đạo, một kẻ mà Thiên Đạo không thể tính toán được nhân quả. Ngươi phải là kẻ phản diện trong mắt chúng sinh, nhưng lại là lưỡi kiếm chém đứt xiềng xích của định mệnh.”

Lục Trầm Chu bàng hoàng. Hóa ra mỗi nhiệm vụ “ác” mà hắn thực hiện, thực chất là đang phá vỡ sự sắp xếp khí vận của Thiên Đạo. Mỗi lần hắn chèn ép một “Khí Vận Chi Tử” như Diệp Thần, là một lần hắn đang cắt đứt một vòi hút của Thiên Đạo đối với thế giới này.

“Hệ thống ép ngươi làm việc ác, không phải vì muốn ngươi sa ngã.” – Đạo Tổ đời trước đứng dậy, bóng hình ông ta bắt đầu mờ ảo. “Mà là để ngươi rèn luyện một trái tim sắt đá, để ngươi có thể chịu đựng được sự phỉ báng của cả thế giới khi ngươi cứu lấy họ. Để khi ngươi đứng trên đỉnh cao, ngươi sẽ không vì lòng từ bi mù quáng mà bị Thiên Đạo lợi dụng lần nữa.”

Người đàn ông bước tới, đặt tay lên vai Lục Trầm Chu.

“Trầm Chu, ta gọi ngươi là ‘Trầm Chu’ – chiếc thuyền chìm. Trong biển khổ của nhân thế, chiếc thuyền bình thường sẽ trôi nổi, nhưng chiếc thuyền chìm sẽ là thứ duy nhất chạm đến đáy của sự thật. Hãy dùng cái danh Ma đạo của ngươi, để tạo ra một con đường cho muôn đời sau. Thiên đạo bất nhân, lấy chúng sinh làm chó rơm. Đạo Tổ bất tử, vì hắn chính là chúng sinh.”

Ánh sáng rực rỡ bắt đầu tan vỡ. Chín mặt trời vụt tắt. Biển mây hóa thành hắc ám.

“Hậu bối, ta đã tặng cho ngươi món quà cuối cùng trong Đạo Tổ Cung này. Hãy tỉnh lại đi, người con gái ấy… nàng chính là tia sáng cuối cùng để ngươi không hóa thành ác quỷ thực sự.”

***

Lục Trầm Chu giật mình bừng tỉnh.

Hắn vẫn đang ở trong ngôi điện đá tàn nát. Hư vô chi khí vẫn đang rít gào bên ngoài. Nhưng lúc này, trên đỉnh đầu hắn, một luồng khí tức huyền diệu, cổ xưa và trang nghiêm đang tụ lại. Đó là **Đạo Tổ Chi Khí**.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi một cách kinh khủng. *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* tự động vận hành, nhưng lần này nó không còn thô bạo như trước mà chảy trôi nhu hòa, giống như trăm sông đổ về biển cả. Những vết thương trên người hắn khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tu vi của hắn, vốn đang bị kẹt lại sau trận chiến, giờ đây bắt đầu bùng nổ.

[Ting! Phát hiện ký chủ dung hợp thành công Ký Ức Tiền Kiếp.]
[Hệ thống cập nhật phiên bản cuối cùng: Con Đường Đạo Tổ.]
[Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Khám phá sự thật về Thiên Đạo.]
[Phần thưởng: Giải phong ấn hoàn toàn Thánh Tội kiếm – Chuyển hóa thành: Thánh Tội Tru Thiên Kiếm.]

Lục Trầm Chu không quan tâm đến những thông báo ấy. Việc đầu tiên hắn làm là cúi xuống nhìn Tô Thanh Loan. Nàng vẫn đang hôn mê, nhưng sắc mặt đã hồng nhuận hơn, luồng khí tức xám xịt xâm nhập vào cơ thể nàng đang bị một luồng hào quang vàng kim nhẹ nhàng đẩy lui.

Hắn vươn tay vuốt lại những sợi tóc xõa trên trán nàng, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự dịu dàng chưa từng có.

“Ta đã thấy rồi, Thanh Loan. Ta đã thấy lý do vì sao ta lại ở đây.”

Lục Trầm Chu đứng dậy. Khi hắn đứng lên, cả ngôi Đạo Tổ Cung dường như rung chuyển theo nhịp tim của hắn. Thánh Tội kiếm trong tay hắn bỗng nhiên lột xác, lớp vỏ gãy nát rụng xuống, lộ ra lưỡi kiếm trong vắt như pha lê nhưng ẩn chứa sức mạnh có thể chém đứt cả không gian.

Hắn nhìn lên trần điện cao vút, xuyên qua những tầng đá và sương mù, nhìn thẳng về phía Trung Giới, nơi các tông môn đang tổ chức đại tiệc mừng hắn đã “chết”, nơi Diệp Thần đang nhận được sự sùng bái của vạn dân.

Hắn nở một nụ cười lạnh lẽo, một nụ cười mà nếu hệ thống có cảm xúc, hẳn nó cũng phải rùng mình.

“Thiên Đạo, trò chơi nuôi nhốt của ngươi nên kết thúc rồi.”

Hắn bế Tô Thanh Loan lên, từng bước tiến ra khỏi ngôi điện. Mỗi bước chân của hắn khiến vùng đất Tử Vong này nứt toác ra. Những linh hồn oan khuất bị kẹt lại đây hàng vạn năm bỗng nhiên quỳ rạp xuống hai bên đường hắn đi, như thể đang đón chào vị vua thực sự của mình trở lại.

Tại trung tâm thức hải của Lục Trầm Chu, thanh khí vận vốn có màu đen thẫm của một phản diện giờ đây bắt đầu hiện ra một lõi vàng ròng rực rỡ. Hắn vẫn là phản diện, nhưng là một phản diện sẽ đem tất cả các vị thần phật giả tạo của thế giới này xuống địa ngục.

Hắn biết, con đường từ vực sâu này trở lại sẽ là con đường nhuốm máu. Hắn sẽ phải giết thêm rất nhiều người, sẽ phải chịu sự phỉ nhổ còn kinh khủng hơn trước.

Nhưng Lục Trầm Chu không còn sợ nữa. Bởi vì hắn không phải là Ma, cũng chẳng phải là Thần.

Hắn là người lập lại trật tự.

Hắn là Đạo Tổ.

Cánh cửa Đạo Tổ Cung khép lại sau lưng hắn với một tiếng trầm vang, dấu chấm hết cho một kỷ nguyên cũ đã được đặt xuống. Trên bầu trời u ám của Cấm Khu, một ngôi sao màu đỏ rực – Nghịch Mệnh Tinh – đột nhiên thắp sáng rực rỡ, chiếu rọi vào tận sâu trong đồng tử của Lục Trầm Chu.

Hắn ngẩng đầu lên, tiếng gầm của một con rồng thiêng vang vọng khắp vực sâu:

“Thế gian chửi ta, ghét ta, hận ta… hãy cứ làm thế đi. Bởi vì ngày ta trở về, các ngươi sẽ nhận ra, sự sống của các ngươi đáng giá bao nhiêu khi so với cái danh nghĩa ‘anh hùng’ rẻ mạt mà các ngươi tôn thờ!”

Trong đêm tối vô tận của vực sâu Tử Vong, bóng dáng một nam tử bế một thiếu nữ đang bước đi giữa rừng kiếm khí, uy nghiêm như một vị thần cai quản cái chết, và thanh thoát như một bậc thầy của sự sống.

Hồi hai của cuộc đời hắn – “Thiên Hạ Giai Địch”, thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8