Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 63: Hệ thống lộ diện một phần sự thật**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:39:38 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 63: CHÂN TƯỚNG GIỮA VỰC THẲM

Gió ở vực sâu Tử Vong không giống với gió ở phàm trần. Nó mang theo hơi lạnh thấu xương của vạn năm oán niệm, gào thét xuyên qua những khe đá lởm chởm, âm thanh nghe như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên.

Trong một hang động tự nhiên được bao phủ bởi trận pháp hắc ám, Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng. Hắc y trên người hắn thấm đẫm huyết khô, hòa cùng sát khí đặc quánh của Cấm Khu tạo nên một tầng màng mỏng mờ ảo quanh thân. Cách đó không xa, trên một giường ngọc được hắn dùng kiếm khí gọt đẽo sơ sài, Tô Thanh Loan vẫn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Hơi thở nàng nhẹ nhàng nhưng lông mày đôi khi vẫn nhíu lại, như thể ngay cả trong mơ nàng cũng đang phải đấu tranh với thực tế khắc nghiệt mà nàng vừa chứng kiến.

Lục Trầm Chu mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như đầm nước lạnh lẽo. Hắn nhìn vào hư không, giọng nói trầm thấp khàn đặc:

– Hệ thống, ra đây. Ngươi nên cho ta một lời giải thích về “Ma Thần Đạo Quả” này.

Trong thức hải của hắn, một thanh âm cơ khí băng lãnh nhưng dường như phảng phất một chút tâm tư phức tạp vang lên:

【 Ký chủ, ngài muốn nghe lời giải thích ngắn gọn hay sự thật trần trụi? 】

– Ngắn gọn. – Lục Trầm Chu lạnh nhạt đáp.

【 Chúc mừng ngài đã hoàn thành giai đoạn “Chặt Đứt Nhân Quả Giả Tạo”. “Ma Thần Đạo Quả” là tiền đề để ngài nuốt chửng Thiên Đạo. 】

Lục Trầm Chu nheo mắt, tâm niệm động một cái, một tia ma khí tím đen lượn lờ nơi đầu ngón tay hắn. Tia ma khí này không hề tàn bạo như ma công thông thường, ngược lại nó mang một loại cảm giác nguyên thủy và thuần khiết đến lạ thường. Hắn trầm mặc một lát, sau đó hừ lạnh:

– Nói về sự thật đi. Ngươi luôn ép ta làm những việc mà thế gian gọi là đại gian đại ác. Từ việc phế bỏ kinh mạch của Diệp Thần, đến việc cướp dâu ở thánh địa, rồi đến việc đồ sát những vị trưởng lão chính đạo kia… Tất cả, đều là để ta tích lũy “Điểm Nghịch Mệnh”. Nhưng tại sao mỗi lần ta xuống tay, Thiên Đạo lại rung động? Tại sao sau khi ta làm “việc ác”, trật tự của thế giới này lại không hỗn loạn mà dường như đang hồi sinh?

Thanh âm của Hệ thống bỗng nhiên im lặng hồi lâu. Lần đầu tiên, Lục Trầm Chu cảm thấy cái máy móc này đang do dự.

【 Ký chủ có bao giờ tự hỏi, tại sao những kẻ được gọi là “Khí Vận Chi Tử” lại luôn gặp đại cơ duyên, trong khi hàng triệu chúng sinh lại lầm than? 】

Không đợi Lục Trầm Chu trả lời, Hệ thống tiếp tục, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm túc và cổ lão hơn bao giờ hết:

【 Thế giới này là một cái ao. Thiên Đạo hiện tại là kẻ nuôi cá. Những “Khí Vận Chi Tử” như Diệp Thần không phải là anh hùng, họ là những “con cá béo nhất” được Thiên Đạo chọn lựa. Thiên Đạo ban phát cho họ vận khí, ép họ trưởng thành bằng cách nuốt chửng linh khí của đại địa và số mệnh của những người xung quanh. Đến khi họ đạt đỉnh cao, Thiên Đạo sẽ thu hoạch họ để duy trì sự tồn tại của chính mình. 】

【 Cái gọi là Chính Đạo, thực chất là một dàn đồng ca được Thiên Đạo dàn dựng để che giấu sự thật này. 】

Lục Trầm Chu tim đập nhanh hơn một nhịp. Hắn vốn dĩ đã có nghi ngờ, nhưng nghe chính miệng Hệ thống thừa nhận lại là một chuyện khác.

– Vậy những nhiệm vụ mà ngươi giao cho ta?

【 Đó là thanh lọc. 】 – Hệ thống vang lên đanh thép. – 【 Nhiệm vụ phế bỏ Diệp Thần? Thực chất là để cắt đứt sợi dây liên kết giữa hắn và Thiên Đạo, giúp hắn giữ lại được một tia nhân tính thay vì trở thành con rối thuần túy. Nhiệm vụ diệt các tông môn chính đạo? Mười vị trưởng lão mà ngài giết, dưới mật thất của họ đang nuôi dưỡng vạn hồn trận để tinh luyện huyết đan dâng cho Thiên Đạo. Nếu ngài không làm kẻ ác để tiêu diệt họ, thế gian sẽ không ai dám chạm vào họ vì họ mang danh “Thánh nhân”. 】

Lục Trầm Chu cười dài, một nụ cười đầy châm biếm:

– Cho nên, ta là lưỡi dao mổ trong tay ngươi? Để cứu lấy cơ thể mục nát này, ngươi bắt ta phải là khối u đáng ghét nhất, để rồi khi khối u bị cắt bỏ, cả thế giới sẽ vỗ tay reo hò mừng rỡ vì sự biến mất của ta?

Hệ thống im lặng một giây, rồi đáp lời:

【 Phải. Ngài phải trở thành “Phản diện cực hạn”. Càng nhiều người hận ngài, khí vận của Thiên Đạo lên ngài càng yếu, nhưng sức mạnh Nghịch Mệnh của ngài lại càng mạnh. Chỉ khi ngài gánh vác toàn bộ tội lỗi của thế gian, ngài mới có đủ tư cách để đạp lên đầu Thiên Đạo, tái lập quy tắc. 】

– Ngươi là ai? – Lục Trầm Chu đột ngột hỏi một câu không liên quan.

Một hình ảnh mơ hồ xuất hiện trong thức hải của hắn. Đó là bóng lưng của một người đàn ông mặc trường bào trắng, đứng trước một cổng trời tan hoang, quanh người vây quanh bởi hàng vạn thanh kiếm gãy.

【 Ta là ý chí còn sót lại của Đạo Tổ đời trước. Ta đã từng thử cứu thế giới bằng lòng từ bi, và ta đã thất bại thảm hại. Ta đã bị chính những đứa con mình bảo vệ đâm sau lưng vì chúng tin vào lời dụ dỗ của Thiên Đạo. Vì vậy, lần này ta chọn một con đường khác. Ta chọn một kẻ ngoại lai không có ràng buộc với nhân quả của thế giới này. 】

【 Lục Trầm Chu, ta không bắt ngươi làm anh hùng. Ta bắt ngươi làm Ma Vương. Nhưng mục đích của Ma Vương này, là giết chết vị Chúa cứu thế giả tạo đang ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng kia. 】

Lục Trầm Chu thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vốn dĩ nên cầm bút viết văn chương ở thế giới hiện đại, nay đã nhuốm đầy máu của các thiên tài tu chân giới.

Thanh kiếm Thánh Tội đặt bên cạnh hắn phát ra tiếng ngân rung nhẹ nhàng như cảm thông. Nó là thần khí thái cổ, cũng mang trong mình cái danh "tà kiếm", nhưng bản chất lại là thứ duy nhất chống lại được sự tha hóa của thời gian.

– Phản diện… Đạo Tổ… – Hắn lẩm bẩm. – Hóa ra đây chính là cái giá của việc xoay chuyển vận mệnh.

Hắn quay đầu nhìn Tô Thanh Loan. Nàng đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu đang lặng lẽ nhìn hắn. Trong ánh mắt đó không có sự sợ hãi, không có sự ghê tởm thường thấy của giới chính đạo dành cho một "Ma đầu", mà chỉ có một nỗi buồn man mác và một sự thấu hiểu xuyên thấu tâm hồn.

– Lục sư huynh, những lời huynh nói với hư không… ta đều nghe thấy. – Nàng khẽ khàng lên tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

Lục Trầm Chu không hề giật mình, hắn khẽ nhếch môi:

– Vậy sao? Ngươi thấy đấy, ta không phải cứu ngươi vì lòng tốt. Ta cứu ngươi chỉ để phá hoại kế hoạch của Thiên Đạo. Trong mắt họ, ta là ma, là quỷ, là kẻ tội đồ thiên cổ. Đi theo ta, ngươi sẽ không còn là Thánh nữ nữa, mà là đồng lõa của một kẻ phản diện.

Tô Thanh Loan ngồi dậy, chiếc áo choàng của Lục Trầm Chu trượt xuống vai nàng. Nàng bước tới gần hắn, giữa vùng đất đầy rẫy ma khí và cái chết này, nàng như một bông sen trắng nở rộ giữa bùn lầy. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo dài trên mu bàn tay hắn – dấu vết của một trận chiến bảo vệ nàng mà hắn luôn miệng nói là "nhiệm vụ".

– Nếu cả thế giới này đều sống trong một lời nói dối hoa mỹ, thì làm một kẻ ác tỉnh táo chẳng phải tốt hơn sao? – Nàng mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thanh thản. – Sư huynh, huynh gánh vác cả thiên hạ trên lưng mình dưới danh nghĩa tội đồ. Vậy thì để Thanh Loan gánh vác một phần sự cô độc của huynh, có được không?

Lục Trầm Chu sững người. Hắn vẫn luôn lạnh lùng, luôn tính toán, nhưng khoảnh khắc này, trái tim hắn bỗng nhiên rung động dữ dội. Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng thông báo lạnh lẽo, phá vỡ bầu không khí:

【 Đinh! Nhận được sự trung thành tuyệt đối từ một trong những nữ chính của thế giới. Khí vận của Thiên Đạo bị sụp đổ 5%. Điểm Nghịch Mệnh tăng 50.000. 】

【 Nhiệm vụ mới đã mở khóa: Trở lại Trung Giới, tham gia đại hội "Vạn Tiên Phán Xét". Mục tiêu: Đồ sát danh sách các ngụy quân tử trong danh sách đính kèm. 】

【 Ghi chú của hệ thống: Đã đến lúc để đám người kia biết rằng, bóng tối mà họ hắt hủi chính là thứ duy nhất đang giữ cho bầu trời của họ không sụp xuống. 】

Lục Trầm Chu đứng dậy, khí chất phản diện vốn dĩ u ám giờ đây thêm vào một phần uy nghiêm của bậc đế vương. Hắn cầm lấy Thánh Tội, đưa tay ra cho Tô Thanh Loan.

– Được thôi. Nếu chúng đã muốn xét xử ta, vậy ta sẽ mang theo địa ngục đến dự tiệc.

Dưới vực sâu Tử Vong, hai bóng người – một hắc y ngạo nghễ, một bạch y thanh tao – bắt đầu bước ra khỏi vùng tối.

Ngày hôm đó, Cấm Khu vốn dĩ yên bình sau hàng vạn năm bỗng nhiên có sấm sét màu đen rạch ngang bầu trời. Những đại năng của Trung Giới đang chúc tụng nhau vì cái chết của Lục Trầm Chu bỗng nhiên cảm thấy một cơn lạnh sống lưng kỳ lạ. Họ không biết rằng, con quái vật mà họ nghĩ đã bị tiêu diệt, giờ đây đang quay lại với một danh phận thực sự.

Không còn là một kẻ điên loạn làm theo lệnh hệ thống, mà là một Đạo Tổ mang diện mạo của Ma Vương.

Lục Trầm Chu đi tới lối ra của vực sâu, nơi ánh sáng leo lắt của thế giới bên ngoài chiếu vào. Hắn dừng bước, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi tòa thánh địa lộng lẫy đang tỏa sáng rực rỡ.

– Thiên Đạo, chuẩn bị cho tốt. Màn kịch của ngươi, ta sẽ tự tay hạ màn.

Trong thức hải, Hệ thống âm thầm ghi lại một dòng dữ liệu mới:

*Kỷ nguyên vạn năm thứ chín, kẻ nghịch mệnh đã chân chính giác tỉnh. Đạo Tổ con đường, bắt đầu từ sự phỉ nhổ của chúng sinh.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8