Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 76: Sự phản bội của Thiên Cơ Các**
Gió lạnh gào thét qua những vách đá dựng đứng của Thiên Cơ Đỉnh, nơi mây mù quanh năm bao phủ, che giấu một trong những tổ chức bí ẩn nhất Cửu Tiêu Vạn Giới: Thiên Cơ Các.
Trong mật thất dát vàng ròng, Diệp Thần ngồi xếp bằng, quanh thân tỏa ra ánh vàng rực rỡ của "Thiên Đạo Chúc Phúc". Sau trận chiến tại Vách Ngăn Không Gian, tuy hắn không thể giết chết Lục Trầm Chu, nhưng danh tiếng của "Khí Vận Chi Tử" lại đạt đến một tầm cao mới. Toàn bộ chính đạo tôn thờ hắn như thần minh, coi hắn là thanh kiếm sắc nhất để trảm yêu trừ ma.
Hơi thở Diệp Thần dần ổn định, hắn mở mắt, trong con ngươi ẩn hiện phù văn vàng kim: "Trưởng lão Minh Kính, rốt cuộc tung tích của Ma đầu Lục Trầm Chu hiện ở đâu? Các người đã hứa sẽ dùng Thiên Cơ Nghi để định vị hắn."
Phía trước Diệp Thần, một lão giả mặc trường bào vẽ tinh tú, râu tóc trắng xóa đang đứng chấp tay. Đó chính là Minh Kính lão nhân – các chủ đời thứ mười tám của Thiên Cơ Các. Ông ta chậm rãi xoay người lại, khuôn mặt già nua hiền từ thường ngày giờ đây lại phủ một lớp sương lạnh lẽo đến kỳ lạ.
"Diệp tiểu hữu, hà tất phải vội vàng?" Minh Kính lão nhân mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Lục Trầm Chu là dị số của thiên hạ, muốn tìm hắn, cái giá phải trả không hề nhỏ."
Diệp Thần nhíu mày, giọng nói có phần kiêu ngạo của kẻ luôn được số phận ưu ái: "Thiên Cơ Các muốn tài nguyên gì, Diệp mỗ nhất định sẽ tìm cho các người. Chỉ cần giết được Lục Trầm Chu, thiên hạ sẽ thái bình, đó chẳng phải là sứ mệnh của Thiên Cơ Các sao?"
"Sứ mệnh?" Minh Kính lão nhân khẽ cười thành tiếng, âm thanh khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau. "Sứ mệnh của chúng ta chưa bao giờ là cứu thế, mà là tuân theo ý chí của Thiên Đạo. Mà Diệp Thần à… ngươi có biết Thiên Đạo rốt cuộc là thứ gì không?"
Diệp Thần chưa kịp định thần, mặt đất dưới chân hắn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vòng tròn trận pháp vốn để tụ tập linh khí đột ngột chuyển sang sắc đỏ tươi như máu. Những sợi xích ánh sáng từ hư không vươn ra, quấn chặt lấy tứ chi hắn trước khi hắn kịp phản ứng.
"Đây là cái gì? Minh Kính! Ông định làm gì?" Diệp Thần gầm lên, vận dụng tu vi Đại Thừa cảnh để phá bỏ xiềng xích, nhưng kỳ lạ thay, linh lực của hắn vừa chạm vào xích sắt liền bị hút sạch, ngược lại còn khiến xiềng xích thắt chặt vào tận xương tủy.
"Thiên Cơ Cấm Pháp: Tù Long Trận." Minh Kính lão nhân bước lại gần, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào hào quang trên đầu Diệp Thần. "Ngươi là Khí Vận Chi Tử, trên người mang theo tinh hoa của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo cũng giống như người nông dân, gieo mầm rồi cũng đến ngày phải thu hoạch. Bây giờ, 'trái chín' là ngươi, đã đến lúc phải dâng hiến cho Thiên Đạo… và cả cho sự trường tồn của Thiên Cơ Các nữa."
Diệp Thần bàng hoàng. Hắn không thể tin được tổ chức tự xưng là "con mắt của công lý" lại ra tay với mình – người mà họ vẫn luôn ca ngợi. Hắn gào lên: "Các người là chính đạo cơ mà! Các người điên rồi sao?"
"Chính đạo?" Một giọng nói thanh lãnh, mang theo chút châm chọc quen thuộc vang lên từ trong góc khuất của mật thất. "Diệp Thần, ngươi đi lại trên đời bao năm như vậy, vẫn còn ngây thơ như thuở ở Thanh Vân Tông sao?"
Từ trong bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra. Hắc y thêu chỉ vàng thướt tha, mái tóc đen tùy ý buộc ra sau, trên môi là một nụ cười nhàn nhạt nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực.
Lục Trầm Chu.
Diệp Thần trừng mắt: "Lục Trầm Chu! Ngươi… ngươi đã cấu kết với bọn họ? Ngươi là Ma đạo, bọn họ là Thiên Cơ Các, tại sao…"
Lục Trầm Chu không nhìn Diệp Thần, hắn đi lướt qua Khí Vận Chi Tử, hướng về phía Minh Kính lão nhân. Ngay lúc này, trong đầu Lục Trầm Chu vang lên tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống:
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện cấp S: "Thọc gậy bánh xe". Thiên Cơ Các đang âm mưu hiến tế Khí Vận Chi Tử để nối lại tiên lộ cho chính mình.
Yêu cầu: Cướp đoạt "Thiên Cơ Trận Đồ" và đánh cắp 30% khí vận của Diệp Thần trong khi hắn đang bị vây hãm.
Phần thưởng: Nghịch Mệnh Chân Tủy.
Hình phạt nếu không hoàn thành: Linh hồn bị rèn trong hỏa ngục một vạn năm. 】
Lục Trầm Chu thở dài trong lòng. Quả nhiên, hệ thống chưa bao giờ cho hắn một phút bình yên. Trong mắt thế gian, hắn xuất hiện lúc này chính là để "thừa nước đục thả câu", làm một kẻ phản diện đê tiện không hơn không kém.
"Ma Quân đúng là người giữ chữ tín." Minh Kính lão nhân gật đầu với Lục Trầm Chu. "Đúng như thỏa thuận, chúng ta vây bắt Diệp Thần, ngươi đến lấy một phần khí vận để đột phá công pháp Ma đạo. Đợi khi hiến tế xong, vị trí Đạo Tổ của hắn sẽ trống ra, đó chính là lúc chúng ta phân chia thiên hạ."
Lục Trầm Chu lạnh nhạt đáp: "Trận đồ đâu?"
Minh Kính lão nhân vẩy tay, một cuộn da cũ kỹ, tỏa ra hơi thở của thời gian bay về phía Lục Trầm Chu. Hắn bắt lấy, tay run nhẹ. Hắn biết, trong trận đồ này ẩn giấu sơ hở của mạng lưới Thiên Đạo – thứ mà hắn cần để bảo vệ những người hắn yêu thương khỏi cuộc thanh trừng sắp tới.
"Lục Trầm Chu! Ngươi tên súc sinh này!" Diệp Thần gào thét, nước mắt uất hận chảy dài. "Ta coi ngươi là đối thủ định mệnh, nhưng không ngờ ngươi lại đê tiện đến mức bắt tay với bọn chuột nhắt này để hãm hại ta!"
Lục Trầm Chu nhìn xuống Diệp Thần. Ánh mắt hắn không có sát khí, chỉ có một sự thương hại sâu sắc. Hắn tiến lại gần, đặt tay lên đỉnh đầu Diệp Thần.
Hành động này, trong mắt Minh Kính và đệ tử Thiên Cơ Các, chính là đang "hút lấy khí vận". Nhưng thực tế, thông qua lòng bàn tay, Lục Trầm Chu đang âm thầm truyền vào một luồng khí tức của *Thánh Tội* kiếm. Luồng khí này sẽ đóng vai trò như một lớp vỏ bảo vệ linh hồn Diệp Thần, ngăn không cho quá trình hiến tế của Thiên Cơ Các hút cạn chân nguyên của hắn.
Hắn phải làm kẻ ác. Hắn phải mang tiếng là kẻ phản bội đồng minh, kẻ đâm sau lưng đối thủ. Vì chỉ có thế, Thiên Cơ Các mới chủ quan, và Thiên Đạo mới không để mắt tới hành vi của hắn.
"Diệp Thần, đau không?" Lục Trầm Chu cúi đầu, ghé sát tai hắn, giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe thấy. "Đây mới là thực tế. Kẻ ngươi tôn thờ là Thiên Đạo muốn giết ngươi. Kẻ ngươi muốn giết là ta lại đang cố cứu ngươi. Đáng tiếc, ngươi mãi mãi không thể hiểu được."
Nói xong, Lục Trầm Chu mạnh tay rút một đoàn hào quang vàng kim từ trán Diệp Thần ra.
"Aaaaa!"
Diệp Thần gầm lên đau đớn. Hệ thống báo cáo khí vận đang chảy vào người Lục Trầm Chu. Sức mạnh của hắn tăng vọt, ma khí bùng nổ xung quanh, chấn vỡ cả những cột trụ đá trong mật thất.
"Sảng khoái!" Lục Trầm Chu ngửa mặt lên trời cười to, giọng cười vang vọng sự điên cuồng và tà ác. "Khí vận của trời chọn, đúng là thứ đại bổ!"
Minh Kính lão nhân nhìn cảnh đó, thầm kinh hãi: *Ma đầu này thực lực lại tăng tiến rồi. Sau khi hắn lấy xong khí vận, nhất định phải dùng đại trận diệt hắn tại đây, không thể để hắn sống sót.*
Nhưng Minh Kính không biết rằng, ngay giây phút Lục Trầm Chu "cướp" đi khí vận, hắn cũng đã bẻ gãy một mắt xích trong Thiên Cơ Trận pháp, tạo ra một lối thoát duy nhất cho Diệp Thần sau này.
Lục Trầm Chu thu hồi tay, nhìn quanh mật thất. Hắn biết, hàng vạn cặp mắt của các đại năng đang quan sát qua kính chiếu yêu của Thiên Cơ Các. Từ ngày mai, cái danh "Ma đầu đê tiện nhất lịch sử" sẽ gắn liền với cái tên Lục Trầm Chu. Hắn vừa phản bội một Khí vận chi tử đang xả thân vì chính đạo.
"Vật đã lấy được, ta đi đây." Lục Trầm Chu phất tay áo, xoay người bước về phía lối ra.
"Ma Quân dừng bước!" Minh Kính lão nhân ra hiệu cho mười hai vị trưởng lão hiện thân, vây quanh Lục Trầm Chu. "Mật thất Thiên Cơ Các, đâu phải nói đến là đến, nói đi là đi?"
Lục Trầm Chu dừng chân, không hề quay đầu lại. Thánh Tội kiếm từ trong hư không hiện ra, rung lên những tiếng kêu oán hận. Hắn khẽ nói: "Minh Kính, ta đóng vai phản diện để đạt được mục đích, nhưng ngươi là loại phản diện vì tham vọng mà đánh mất nhân tính. Loại như các người… không đủ tư cách đứng cùng hàng với ta."
"Giết hắn!" Minh Kính ra lệnh.
Trận chiến nổ ra ngay giữa đỉnh Thiên Cơ. Ma khí cuồn cuộn đối chọi với hào quang trận pháp. Lục Trầm Chu một kiếm chém đứt xiềng xích thứ hai của Diệp Thần (vốn bị lầm tưởng là đòn đánh hụt), tạo điều kiện cho Diệp Thần có thể tự cứu mình sau đó. Hắn tung hoành giữa vòng vây, vừa đánh vừa cười dài điên dại.
Ở một nơi xa, Tô Thanh Loan nhìn vào tấm gương tiên cảnh, đôi tay nàng siết chặt lấy góc áo. Nàng thấy Lục Trầm Chu "độc ác" như thế nào, thấy hắn "hại" Diệp Thần ra sao. Nhưng khi nhìn thấy giọt mồ hôi lạnh chảy ròng bên thái dương của hắn và ánh mắt thoáng qua một sự cô độc tột cùng, trái tim nàng thắt lại.
"Lục Trầm Chu… rốt cuộc huynh đang phải gánh vác những gì một mình?"
Sáng hôm sau, khắp Cửu Tiêu rúng động bởi một tin tức: Thiên Cơ Các bị phá hủy một nửa, Trầm Chu Ma Quân bắt tay với nội gián để mưu hại Khí Vận Chi Tử Diệp Thần, cướp đoạt Thiên Cơ Trận Đồ và trốn thoát. Diệp Thần bị trọng thương, rơi xuống vực thẳm sinh tử.
Trong một hang đá u tối nơi chân núi, Lục Trầm Chu phun ra một ngụm máu đen. Hắn tựa lưng vào vách đá, nhìn cuộn da trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành rồi chứ?"
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Thọc gậy bánh xe". Nhận được Nghịch Mệnh Chân Tủy. Khí vận của Diệp Thần bị tổn hại, ý chí Thiên Đạo bắt đầu dao động.
Ghi chú của Hệ thống: Ký chủ thật sự rất có thiên phú làm kẻ ác, ngay cả ta cũng thấy hành động của ngài rất đê tiện. Tiếp tục cố gắng nhé, Đạo Tổ tương lai! 】
Lục Trầm Chu cười khổ, ánh mắt hướng về phía những tia nắng đầu tiên đang len lỏi vào hang.
"Đê tiện sao? Nếu sự đê tiện này có thể giữ cho cái thế giới mục nát này không sụp đổ ngay lập tức, thì ta nguyện ý đê tiện đến tận cùng."
Bên ngoài, gió vẫn thổi, nhưng nhân quả của thế gian đã bắt đầu dịch chuyển theo một hướng mà không một ai có thể ngờ tới. Đạo Tổ của tương lai, chính là kẻ đang bị cả thế giới phỉ nhổ vào lúc này.