Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 75: Lòng tin của người dân**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:37:55 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 75: LÒNG TIN CỦA NGƯỜI DÂN**

Cơn đau xé toác linh hồn dần lùi xa, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng đến lạnh người.

Lục Trầm Chu từ từ mở mắt. Tầm nhìn của hắn ban đầu mờ ảo, sau đó rõ dần thành những thanh xà nhà bằng gỗ mục và mái tranh loang lổ vết thời gian. Hơi lạnh của sương sớm luồn qua khe liếp, mang theo mùi cỏ dại và vị mặn mòi của đất ẩm.

Hắn khẽ cử động, nhưng ngay lập tức, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ lồng ngực. Cơn đau như ngàn vạn mũi kim đâm vào phế phủ khiến hắn không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo vải thô sơ trên người.

[Ký chủ, ngài tỉnh rồi sao? Tình trạng hiện tại: Tu vi tổn hao 30%, kinh mạch rạn nứt 40%. Chúc mừng ngài, khoảng cách đến cái chết chỉ còn là một bước chân.]

Giọng nói máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu, mang theo sự châm biếm thường thấy. Lục Trầm Chu nghiến răng, thanh âm khàn đặc:

"Câm miệng… Ngươi thu hoạch điểm ác ý đủ rồi, đừng có ở đó mà châm chọc."

Hắn cố gắng chống tay ngồi dậy, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp. Căn phòng rất nhỏ, đồ đạc giản dị đến mức nghèo nàn: một cái bàn gỗ khuyết chân, vài bình gốm sứt mẻ và một ngọn đèn dầu đã cạn tim.

"Két…"

Cánh cửa gỗ mục nát đẩy ra, một bóng người nhỏ bé bước vào. Đó là một cô bé khoảng mười tuổi, mặc chiếc áo vải vá chằng vá chịt, đôi mắt to tròn đen láy nhìn thấy hắn tỉnh lại liền lộ rõ vẻ vui mừng.

"Đại ca ca, anh tỉnh rồi! Ông nội, anh ấy tỉnh rồi!"

Tiếng reo hò lanh lảnh phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm. Ngay sau đó, một lão già râu tóc bạc phơ, bước đi hơi khập khiễng vội vã tiến vào. Thấy Lục Trầm Chu định cử động, lão vội vàng can ngăn:

"Tiên nhân… à không, vị công tử này, vết thương của ngài rất nặng, ngàn vạn lần đừng cử động mạnh. Thôn Vong Ưu chúng tôi thuốc men thiếu thốn, chỉ có thể dùng ít thảo dược trên núi cầm máu cho ngài."

Lục Trầm Chu nhìn lão già, ánh mắt lãnh đạm thường ngày thoáng qua một tia nghi hoặc:

"Đây là đâu? Các người… là ai?"

"Đây là thôn Vong Ưu, nằm ở chân dãy núi Tuyết Nguyệt." Lão trưởng thôn cung kính đáp, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn đan vào nhau. "Ba ngày trước, chúng tôi thấy ngài nằm gục bên bờ suối, toàn thân đều là máu. Thấy ngài mặc hắc y… chúng tôi đoán ngài là người của *Người đó*, nên mạo muội mang ngài về đây cứu chữa."

Ánh mắt Lục Trầm Chu nheo lại: "Người đó? Ngươi đang nói ai?"

Lão trưởng thôn không đáp ngay, mà khẽ ra hiệu cho cô bé ra ngoài. Sau đó, lão run rẩy quỳ sụp xuống sàn đất, giọng nói tràn đầy thành kính:

"Đại ân nhân không cần giấu diếm. Nhìn thanh gãy kiếm đeo bên hông ngài, chúng lão biết ngài chắc chắn là thuộc hạ của Trầm Chu Ma Quân. Thôn Vong Ưu chúng tôi, mười năm qua, ngày đêm đều cầu nguyện cho Ma Quân đại nhân bình an vô sự."

Lục Trầm Chu sững người.

Hắn – một kẻ bị cả Tu chân giới gọi là Ma quân, kẻ bị coi là "đại gian đại ác", thế mà lại có một ngôi làng hẻo lánh ngày đêm cầu nguyện cho mình?

Hệ thống lập tức vang lên một tiếng "tinh":

[Nhiệm vụ Phản diện mới: Phá hủy niềm tin của dân làng. Hãy thiêu rụi ngôi làng này để chứng minh ngài là một kẻ máu lạnh thực sự. Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh, một viên Đại Hoàn Đan hồi phục tu vi. Hình phạt: Phế bỏ thêm một cảnh giới.]

Lục Trầm Chu cười lạnh trong lòng. Hệ thống này đúng là không lúc nào không muốn ép hắn vào con đường không thể quay đầu. Hắn nhìn lão già đang quỳ dưới chân mình, thanh âm bình thản không chút gợn sóng:

"Ma Quân là kẻ giết người không chớp mắt, tay nhuốm đầy máu của chính đạo. Tại sao các người lại cầu nguyện cho hắn? Các người không sợ hắn sao?"

Lão trưởng thôn ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu tràn ra lệ nóng:

"Sợ? Tại sao phải sợ? Mười năm trước, nơi này là vùng đất bị các đại tông môn bỏ rơi. Bọn chúng nhân danh 'Chính đạo' để thu thuế linh thạch, khiến dân chúng chúng tôi chết đói la liệt. Bọn tà tu bắt cóc trẻ em luyện công, chúng tôi kêu trời không thấu, gọi đất không thưa."

Lão dừng lại một chút, như thể đang nhớ lại quãng thời gian đen tối nhất:

"Chính Ma Quân đại nhân đã đến đây. Ngài không nói một lời, giết sạch đám chấp pháp giả tham lam của tông môn, tiêu diệt toàn bộ sào huyệt của đám tà ma. Ngài còn ném cho chúng tôi một bao linh thạch và nói: 'Cút đi mà sống tiếp, đừng để ta thấy các ngươi yếu đuối như vậy nữa'. Người đời nói ngài ác, vì ngài giết những kẻ 'cao thượng' kia. Nhưng với chúng tôi, ngài là vị thần duy nhất thực sự nhìn thấy chúng tôi là con người."

Lục Trầm Chu im lặng. Hắn nhớ ra rồi. Mười năm trước, khi hắn mới bị trói buộc bởi hệ thống, nhiệm vụ đầu tiên là "Đồ sát phái đoàn chấp pháp của Thanh Vân Tông". Lúc đó hắn ra tay vì bắt buộc, vì để giữ lấy mạng sống của mình. Hắn chẳng hề có ý định cứu người, thậm chí câu nói "Cút đi mà sống tiếp" cũng chỉ là một cách để hắn đóng vai phản diện một cách hoàn hảo nhất.

Thế nhưng, hành động "ác" đó của hắn, vô tình lại trở thành ánh sáng cứu mạng của hàng trăm con người.

[Cảnh báo: Ký chủ đang có biểu hiện lung lạc tâm trí. Hãy thực hiện nhiệm vụ phá hủy ngôi làng ngay lập tức.]

Lục Trầm Chu không thèm quan tâm đến tiếng hét của hệ thống. Hắn gượng dậy, bước xuống giường. Dù cơ thể như muốn nứt ra, nhưng ý chí của một kẻ đã kinh qua trăm trận chiến khiến hắn vẫn giữ vững được dáng vẻ hiên ngang.

"Dẫn ta đi xem ngôi miếu các ngươi thờ hắn."

Lão trưởng thôn vừa mừng vừa sợ, vội vã đi trước dẫn đường.

Thôn Vong Ưu rất nghèo, nhưng đường xá lại vô cùng sạch sẽ. Dân làng thấy Lục Trầm Chu bước ra, họ không hề né tránh hay sợ hãi. Ngược lại, những người đàn ông đang cày ruộng liền dừng tay, cung kính cúi đầu; những người phụ nữ đang dệt vải cũng nhìn hắn với ánh mắt biết ơn.

Cuối làng, có một ngôi miếu nhỏ được dựng bằng đá đen cứng cáp. Ngôi miếu không có biển tên, không có khói nhang nghi ngút, chỉ có một bức tượng gỗ được tạc một cách vụng về.

Bức tượng tạc một người đàn ông mặc hắc y, tay cầm một thanh kiếm gãy, đôi mắt hướng về phương xa với vẻ u buồn lẫm liệt. Trên bệ đá dưới chân tượng chỉ khắc vỏn vẹn bốn chữ:

"Trầm Chu Chi Hộ." (Sự bảo hộ của Trầm Chu)

Lục Trầm Chu đứng trước bức tượng của chính mình, cảm giác trớ trêu dâng lên tột độ. Ở ngoài kia, trên bảng truy nã của Tiên Minh, hắn là ác ma cần phải băm vằn thành vạn mảnh. Còn ở đây, hắn là kẻ canh giữ hòa bình.

Đúng lúc này, từ phía cổng thôn vang lên tiếng ngựa hí vang trời, kèm theo đó là những tiếng quát tháo hống hách.

"Tất cả dân làng ra đây cho ta! Tiên sư phái Chính Nhất đang truy nã ma đầu hắc y, ai dám che giấu sẽ bị chu di tam tộc!"

Lục Trầm Chu khẽ nheo mắt. Khí tức này… là những kẻ thuộc giới tu hành trung cấp, khoảng chừng Trúc Cơ đỉnh phong. Đối với hắn trước đây, loại tép riu này chỉ cần một ánh mắt là đủ để khiến chúng hóa thành tro bụi. Nhưng hiện tại, tu vi của hắn bị hệ thống tước đoạt, kinh mạch lại trọng thương, đến việc cầm kiếm cũng khó khăn.

[Kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: 'Phản diện chân chính'. Hãy dùng tính mạng của toàn bộ dân làng để làm bình phong thoát thân. Phần thưởng: Phục hồi hoàn toàn tu vi. Hình phạt: Chết tại chỗ.]

Lục Trầm Chu nhìn lão trưởng thôn đang run rẩy, nhìn những đứa trẻ đang sợ hãi nấp sau lưng cha mẹ chúng.

"Hệ thống, ngươi luôn muốn ta làm kẻ phản diện, đúng không?" Lục Trầm Chu thầm nói, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

[Đúng vậy, ký chủ.]

"Vậy thì hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, một kẻ phản diện thực thụ sẽ làm gì khi có người dám cướp đi 'tài sản' của hắn."

Hắn chậm rãi bước về phía cổng thôn.

Phía trước là ba gã đệ tử mặc đạo bào trắng tinh khôi, cưỡi trên những con Linh mã quý hiếm. Tên cầm đầu có bộ mặt chữ điền, trên ngực thêu hình một thanh kiếm rực lửa – biểu tượng của Chính Nhất Môn, một tông môn luôn miệng nói về đạo đức nhưng chuyên đi vơ vét tài nguyên của phàm nhân.

"Lão già kia, tên ma đầu bị trọng thương kia đang ở đâu? Ta cảm nhận được khí tức ma đạo quẩn quanh nơi này!" Tên đệ tử cầm đầu quát lớn, chiếc roi trong tay vung lên, quất thẳng về phía một thiếu niên gần đó.

"Bốp!"

Sợi roi không rơi xuống người thiếu niên, mà bị một bàn tay trắng nhợt nhưng cứng như thép nguội nắm chặt lấy.

Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y phần phật bay trong gió nhẹ, mái tóc dài hơi rối che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng. Dù sắc mặt trắng bệch vì mất máu, nhưng sát khí tích tụ từ hàng vạn cuộc chiến vẫn khiến bầu không khí xung quanh đặc quánh lại.

"Ngươi… ngươi là ai?" Tên đệ tử Chính Nhất Môn giật mạnh roi nhưng không nhúc nhích, cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân trào dâng.

Lục Trầm Chu ngẩng đầu, đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm tỏa ra ánh sáng nhiếp hồn:

"Chính đạo các ngươi… ngay cả phàm nhân không có sức chống trả cũng ra tay sao? Đúng là khiến người ta cảm thấy buồn nôn."

"A! Hắn là Ma Quân! Chính là kẻ mà Tiên Minh đang truy nã!" Một tên đệ tử khác hét lên khi nhận ra gương mặt trong bức ảnh thông thiên.

Cả ba gã đệ tử lập tức rút kiếm, nhưng tay bọn chúng run bần bật. Danh tiếng của Lục Trầm Chu quá lớn, nó là nỗi ám ảnh kinh hoàng của giới tu hành suốt mấy năm qua.

"Hắn đang bị thương! Các sư đệ, giết hắn chúng ta sẽ là anh hùng của Tu chân giới! Vinh hoa phú quý, linh dược vạn năm đang chờ chúng ta!" Tên cầm đầu gầm lên để lấy lại bình tĩnh, thúc ngựa lao tới, kiếm quang rực rỡ chém xuống đầu Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu không lùi mà tiến. Hắn không dùng linh lực, vì kinh mạch của hắn hiện tại không chịu nổi một chút kích thích nào. Hắn dùng kỹ năng chiến đấu thuần túy, sự nhạy bén giữa cái chết và sự sống.

Hắn xoay người lách qua lưỡi kiếm một cách tinh tế, tay phải đưa lên bóp chặt cổ họng của con Linh mã. Một tiếng rắc rợn người vang lên, con linh thú nặng hàng tấn đổ rụp xuống, kéo theo tên đệ tử ngã nhào.

Lục Trầm Chu áp sát, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" chưa cần rút khỏi vỏ đã nện thẳng vào ngực đối phương.

"Phốc!"

Tên đệ tử phun ra một ngụm máu lớn, lồng ngực lõm hẳn xuống, văng xa mười trượng.

Hai tên còn lại hoảng loạn, đồng loạt tung ra bùa chú. "Hỏa Long Phù! Đi!"

Hai con rồng lửa gầm thét lao về phía Lục Trầm Chu. Dân làng la hét tán loạn, nhưng Lục Trầm Chu vẫn đứng yên đó.

Hắn khẽ nhắm mắt, vận dụng một tia "Nghịch Mệnh Khí" còn sót lại. Hỗn Độn Ác Ý trong người hắn đột ngột bùng nổ, hóa thành một tầng sương đen mờ ảo bao quanh cơ thể. Con rồng lửa chạm vào làn sương đen lập tức bị nuốt chửng, tiêu tán không một dấu vết.

"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?"

Thanh âm của hắn như vọng về từ địa ngục. Hắn bước lên một bước, mỗi bước chân đều để lại một dấu chân đẫm máu trên mặt đất.

Hai tên đệ tử hoàn toàn sụp đổ ý chí. Chúng quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa:

"Ma Quân đại nhân tha mạng! Chúng con chỉ là đệ tử ngoại môn, bị tông môn ép buộc phải đi tìm ngài! Xin hãy coi chúng con như đống bùn mà tha cho một con đường sống!"

Lục Trầm Chu đứng trước mặt chúng, nhìn những kẻ tự xưng là "Chính đạo" đang hèn hạ cầu xin một kẻ "Ma đầu". Hắn cảm thấy nực cười vô cùng.

"Tha mạng?" Hắn cúi người, ghé sát tai chúng, thì thầm: "Ta là phản diện cơ mà. Phản diện thì phải làm gì, các ngươi không biết sao?"

Trong đôi mắt kinh hoàng của hai tên đệ tử, Lục Trầm Chu vung kiếm gãy. Một đường kiếm khí màu đen sắc lạnh chém ngang qua. Không một tiếng động, hai cái đầu lăn long lóc trên cỏ.

Dân làng chết lặng. Sự tàn độc này họ đã nghe qua nhiều lần, nhưng lần đầu tiên tận mắt chứng kiến. Thế nhưng, không có sự phẫn nộ, chỉ có một bầu không khí im lặng kỳ lạ.

Lão trưởng thôn là người đầu tiên bước tới. Lão không nhìn vào cái xác, mà nhìn vào vết thương đang rỉ máu lại trên ngực Lục Trầm Chu.

"Ma Quân… ngài lại vì chúng tôi mà phải nhọc lòng."

Lục Trầm Chu tra kiếm vào vỏ, cơ thể loạng choạng suýt ngã. Hắn quay đầu lại, lạnh lùng nói:

"Đừng hiểu lầm. Ta giết chúng vì chúng làm ồn đến việc ta dưỡng thương. Và nữa… ta ghét những kẻ mặc đồ trắng."

Nói xong, hắn lững thững bước về phía gian nhà tranh. Bóng lưng của hắn dưới ánh nắng chiều tà cô độc đến lạ lùng.

[Nhiệm vụ thất bại: Ký chủ không giết dân làng.]
[Cảnh báo: Hình phạt đang được chuẩn bị thực hiện…]

"Cứ việc phạt." Lục Trầm Chu đáp lại hệ thống, giọng điệu bất cần đời. "Nhưng ngươi nên nhớ, nếu ta chết ở đây, ngươi cũng sẽ chẳng bao giờ tìm được một kẻ nào có thể mang lại nhiều ác ý như ta cho ngươi thu hoạch đâu."

Hệ thống im lặng một lúc lâu, rồi đột ngột vang lên một thông báo mới:

[Tinh! Phát hiện hành vi 'Độc bá một phương, giết sạch đối thủ nhòm ngó lãnh địa'. Hệ thống đánh giá đây là hành động mang tính phản diện tiềm năng cao.]
[Thưởng bù: Tạm hoãn hình phạt. Ban thưởng: Hồi xuân thuật (Dùng cho người khác).]

Lục Trầm Chu sửng sốt. Cái hệ thống này… quả thực có thể lách luật? Hắn cười nhạt, tay chạm vào ngực, cảm nhận được một luồng hơi ấm kỳ lạ đang xoa dịu vết thương.

Đêm đó, thôn Vong Ưu đốt một đống lửa nhỏ. Người dân mang đến cho hắn những gì quý giá nhất mà họ có: vài quả trứng gà, một vò rượu gạo lâu năm, và một tấm chăn bông mới.

Lục Trầm Chu ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ngọn lửa lập lòe ngoài sân. Khương Ngân từ trong bóng tối hiện ra, quỳ một gối phía sau hắn:

"Chủ nhân, thuộc hạ đã xử lý sạch sẽ dấu vết. Tiên Minh sẽ không tìm thấy nơi này trong vòng một tháng."

"Khương Ngân này." Lục Trầm Chu nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu gạo nhạt nhẽo.

"Có thuộc hạ."

"Ngươi nói xem… tại sao con người lại thích tin vào những gì họ muốn tin, thay vì sự thật trước mắt?"

Khương Ngân cúi đầu: "Thế gian thích ánh sáng, nên họ gọi những kẻ rực rỡ là chính nghĩa. Nhưng những người ở trong vũng bùn như chúng tôi, chỉ quan tâm ai là người đưa tay ra kéo mình dậy. Cho dù bàn tay đó đầy máu, đối với chúng tôi, đó vẫn là bàn tay của thần linh."

Lục Trầm Chu trầm mặc. Hắn nhìn ra ngoài sân, nơi cô bé lúc sáng đang bập bẹ đọc những chữ trên bệ tượng đá đen.

Niềm tin của phàm nhân… hóa ra lại kiên cố hơn nhiều so với đạo tâm của các vị đại năng tu tiên kia.

Ở một nơi nào đó rất xa, trên đỉnh Dao Trì khói mây bao phủ, Tô Thanh Loan đang đứng nhìn xuống phía nam. Nàng cầm trong tay mảnh vải hắc y, đôi mắt phảng phất sự u sầu và kiên định.

"Lục Trầm Chu… ngươi thực sự là kẻ ác sao? Hay thế gian này đã quá thối nát, đến mức buộc một vị Đạo tổ phải mang mặt nạ của một ma đầu?"

Nàng không biết rằng, lúc này vị "ma đầu" kia đang ngồi giữa một ngôi làng nghèo khổ, bị bao quanh bởi tình yêu thương và sự tôn sùng chân thành nhất – một thứ mà ngay cả vị thần tối cao cũng chưa chắc có được.

Con đường phía trước vẫn mịt mờ máu lửa, hệ thống vẫn sẽ tiếp tục ép buộc hắn vào những nhiệm vụ tàn khốc, nhưng đêm nay, ở thôn Vong Ưu, Lục Trầm Chu lần đầu tiên tìm thấy một chút bình yên thực sự giữa dòng đời nghịch mệnh.

Hắn uống cạn bát rượu gạo, nhắm mắt lại. Trong giấc mơ, không có hệ thống, không có ma đạo, chỉ có một thiếu niên thanh tú đang đi giữa đồng hoa trắng xóa, nụ cười thanh thản như gió xuân.

Nhưng khi sáng hôm sau tỉnh lại, hắn biết, hắn vẫn là Trầm Chu Ma Quân – kẻ phản diện duy nhất dám bảo vệ sự thiện lương cuối cùng của thế gian này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8