Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 74: Hệ thống trừng phạt**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:37:05 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 74: NGHỊCH THIÊN TRẢ GIÁ

Gió đêm trên đỉnh núi Tuyết Nguyệt thổi lồng lộng, mang theo cái lạnh thấu xương của vạn năm băng giá. Dưới ánh trăng mờ đục, bóng dáng Lục Trầm Chu cao gầy, cô độc như một thanh kiếm rỉ sét cắm ngược giữa đất trời. Tà áo đen của hắn loang lổ vết máu khô, có cái của chính hắn, cũng có cái của những thiên tài vừa ngã xuống trong Vạn Kiếp Ma Quật.

Hệ thống trong đầu hắn không ngừng vang lên những thanh âm máy móc vô cảm:

[Cảnh báo: Khí vận của Tô Thanh Loan đang dao động dữ dội. Thiên Đạo phát hiện nàng bắt đầu có tâm tư chệch hướng khỏi quỹ đạo đã định. Đang tiến hành thanh tẩy nhân quả.]

[Nhiệm vụ: Hãy sỉ nhục và làm tổn thương Tô Thanh Loan đến mức cực hạn, ép nàng phải rút kiếm đâm xuyên tim ngài. Chỉ có hận thù mới có thể giúp nàng thoát khỏi sự truy quét của ý chí Thiên Đạo.]

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tự giễu đầy đắng cay. Lại là nhiệm vụ này. Hệ thống luôn ép hắn phải trở thành kẻ ác trong mắt người hắn muốn bảo vệ nhất. Nhưng hắn hiểu, ở thế giới này, kẻ bị Thiên Đạo nhắm tới chỉ có hai con đường: Hoặc là thuận theo để trở thành con rối, hoặc là chết. Mà Tô Thanh Loan, nàng quá thuần khiết, quá lương thiện để có thể trở thành một con rối biết nói.

“Đến rồi sao?” Lục Trầm Chu không quay đầu lại, giọng nói khản đặc lạnh lùng vang lên.

Phía sau hắn, một luồng kiếm khí tinh khiết như sương mai xé toạc không gian. Tô Thanh Loan xuất hiện, tà váy trắng tinh khôi của nàng tương phản hoàn toàn với hắc y tràn ngập sát khí của hắn. Nàng đứng đó, thanh trường kiếm trong tay hơi rung nhẹ, đôi mắt vốn trong vắt nay lại chứa đựng một sự thống khổ và nghi hoặc không thể che giấu.

“Lục Trầm Chu, tại sao?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói run rẩy giữa trời đông. “Tại Ma Quật, ngươi đã có thể giết Diệp Thần, tại sao lại chỉ phế tu vi rồi tha cho hắn? Ngươi cướp đi Thái Sơ Chung, lại còn nói những lời kỳ quái đó… Ngươi rốt cuộc đang che giấu điều gì?”

Lục Trầm Chu chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn bây giờ không còn chút ấm áp nào, chỉ có sự tàn nhẫn vô hồn như vực sâu vạn trượng. Hắn tiến một bước, uy áp của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* cuồn cuộn đổ ra, ép tới mức Tô Thanh Loan phải lùi lại, sắc mặt trắng bệch.

“Che giấu? Ngươi nghĩ một kẻ như ta cần phải che giấu điều gì sao?” Lục Trầm Chu cười lạnh, bàn tay thô bạo vươn ra, bóp chặt lấy cằm của nàng, buộc nàng phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mình. “Tô Thanh Loan, đừng quá tự mãn. Ta giữ lại mạng của Diệp Thần chỉ vì hắn là con kiến hôi thú vị nhất để ta dẫm đạp khi rảnh rỗi. Còn ngươi… ngươi nghĩ vì sao ta vẫn để ngươi sống đến tận bây giờ?”

Tô Thanh Loan cắn chặt môi, cảm nhận được sự sỉ nhục từ ngón tay của hắn, nhưng điều nàng đau hơn cả chính là ánh mắt tàn độc ấy. “Chẳng lẽ… đều là giả sao?”

“Tất nhiên là giả.” Lục Trầm Chu ghé sát tai nàng, hơi thở lạnh lẽo như rắn độc bò qua da thịt. “Thánh nữ Dao Trì danh giá, đệ nhất mỹ nhân giới tu chân, thực chất chỉ là một món đồ chơi cao cấp để ta tiêu khiển và chọc tức cái gọi là danh môn chính đạo mà thôi. Nhìn ngươi vẻ ngoài thanh cao, bên trong lại dễ dàng động tâm với một tên ma đầu như ta, thật khiến người ta cảm thấy nực cười đến lợm giọng.”

*Chát!*

Một cái tát rát bỏng giáng xuống mặt Lục Trầm Chu. Đầu hắn hơi nghiêng đi, nhưng biểu cảm vẫn không thay đổi, chỉ có vết máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng.

“Ngươi… đồ súc sinh!” Nước mắt Tô Thanh Loan lăn dài, trái tim nàng như bị một bàn tay vô hình bóp nát.

[Đinh! Độ thiện cảm của Tô Thanh Loan giảm 30 điểm. Cừu hận giá trị đang tăng cao.]
[Cảnh báo! Thiên phạt đã tập hợp xong. Nhắm mục tiêu: Tô Thanh Loan.]

Ngay giây phút đó, bầu trời vốn mịt mù đột nhiên rách toạc ra một khe hở khổng lồ. Không có mây đen che phủ, không có sấm chớp rền vang báo trước, chỉ có một tia lôi điện màu tím thẫm, mang theo hơi thở của sự diệt tuyệt, từ chín tầng trời cao nhất oanh kích xuống.

*Cửu Tiêu Diệt Thần Lôi!*

Đây không phải là lôi kiếp dùng để tôi luyện cơ thể, mà là hình phạt cao nhất của Thiên Đạo dành cho những kẻ phản lại ý chí của nó. Thiên Đạo không cho phép Thánh nữ Dao Trì có bất kỳ vương vấn nhân quả nào với kẻ “Dị số” như Lục Trầm Chu. Nếu nàng không thể hận hắn, Thiên Đạo sẽ xóa sổ nàng.

Sắc mặt Tô Thanh Loan lập tức biến đổi, nàng cảm nhận được một áp lực kinh khủng phong tỏa toàn bộ không gian, khiến nàng ngay cả việc cử động một ngón tay cũng không thể. Nàng nhìn tia lôi điện tím thẫm kia đang lao xuống với tốc độ ánh sáng, lòng tràn đầy tuyệt vọng.

“Thế là hết sao…” Nàng nhắm mắt lại, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh một thiếu niên từng âm thầm che ô cho mình dưới cơn mưa linh dược năm ấy.

Nhưng, cơn đau mà nàng mong chờ không tới.

Một bóng đen to lớn đột ngột che khuất tầm nhìn của nàng.

*Uỳnh!!!*

Mặt đất của đỉnh Tuyết Nguyệt sụp xuống một mảng lớn. Tuyết trắng bị nung chảy trong nháy mắt, hóa thành hơi nước mịt mù.

Tô Thanh Loan bàng hoàng mở mắt. Nàng nhìn thấy Lục Trầm Chu – kẻ vừa rồi còn buông lời sỉ nhục nàng – lúc này đang đứng chắn ngay trước mặt nàng. Đôi tay hắn dang rộng, lòng bàn tay hướng thẳng lên trời, cưỡng ép đón lấy tia tử lôi khủng khiếp kia.

Thanh kiếm gãy *Thánh Tội* cắm chặt xuống đất để dẫn hỏa, toàn thân Lục Trầm Chu bao phủ trong một màn sương đen và lửa tím điên cuồng đan xen.

“Lục Trầm Chu! Ngươi điên rồi sao? Mau tránh ra!” Nàng thét lên, cố gắng vươn tay kéo hắn, nhưng một bức màn khí kình vô hình đã đẩy nàng ra xa.

“Câm miệng!” Lục Trầm Chu gầm lên, giọng nói đầy sự đau đớn tột cùng.

Tia tử lôi thứ nhất vừa dứt, tia thứ hai đã giáng xuống. Da thịt trên cánh tay Lục Trầm Chu bắt đầu nứt toác, lộ ra xương trắng ghê người. Từng tế bào trong cơ thể hắn đang bị tàn phá bởi sức mạnh thiên phạt.

[Cảnh báo nghiêm trọng: Ký chủ đang can thiệp trái phép vào hình phạt Thiên Đạo. Hệ thống bắt đầu cưỡng chế trừng phạt: Phệ Tâm Cổ phát tác. Đau đớn nhân lên mười lần.]

Trong lồng ngực Lục Trầm Chu, tim hắn như bị hàng vạn con dao gỉ cắt vụn từng miếng một. Nỗi đau của lôi kiếp bên ngoài cộng thêm sự trừng phạt của hệ thống bên trong khiến hắn gần như quỵ ngã. Hắn quỳ một chân xuống, máu từ đôi mắt, lỗ mũi và tai chảy ra, thấm đẫm tuyết lạnh dưới chân.

Nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn lên trời cao, chứa đựng một sự ngông cuồng và căm hận dành cho Thiên Đạo còn lớn hơn bất cứ thứ gì.

“Muốn giết nàng? Trước tiên phải bước qua xác của ta!”

Hắn nghiến răng, cưỡng ép vận hành *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*. Sức mạnh của sự căm ghét mà thế giới dành cho hắn lúc này biến thành một nguồn linh lực đen đặc, hóa thành một cái lồng lớn bao bọc lấy cả hai.

Tia lôi điện thứ ba – tia mạnh nhất – nổ tung ngay trên đỉnh đầu Lục Trầm Chu.

Cái lạnh trên đỉnh Tuyết Nguyệt dường như đã bị hơi nóng của lôi đình thiêu cháy hết. Tô Thanh Loan đứng đó, ngơ ngác nhìn bóng lưng của người đàn ông trước mặt. Tấm áo hắc y của hắn đã bị xé vụn, để lộ những vết sẹo cũ chồng chéo trên lưng, mà nay lại thêm những vết bỏng loét kinh hoàng.

Nàng chợt nhận ra, những vết sẹo cũ kia… có một vết giống hệt vị trí mà năm đó vị sư huynh cứu nàng khỏi ma thú đã để lại. Nàng từng nghĩ vị sư huynh ấy đã chết, từng nghĩ người trước mặt là một con quỷ tàn độc không nhân tính. Nhưng khoảnh khắc này, bóng lưng đầy máu này, sao lại quen thuộc và mang đến sự an toàn đến vậy?

“Ngươi… tại sao phải làm thế?” Giọng nàng khàn đặc vì nước mắt. “Ngươi bảo ta là món đồ chơi, ngươi bảo ta nợ ngươi… vậy sao ngươi lại liều mạng cứu ta?”

Lôi quang tan biến. Bầu trời lấy lại sự tĩnh lặng chết chóc.

Lục Trầm Chu đứng dậy một cách lảo đảo. Hắn không quay lại nhìn nàng, bàn tay vẫn nắm chặt cán kiếm *Thánh Tội* để giữ cho mình không ngã xuống. Hơi thở của hắn mong manh đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.

“Đừng có tự huyễn hoặc mình.” Hắn cất lời, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy sự xa cách. “Ngươi chết rồi, ai sẽ thay ta đối đầu với Diệp Thần? Ngươi sống… chỉ vì ngươi còn giá trị sử dụng. Nhớ lấy, mạng của ngươi bây giờ là của Lục Trầm Chu ta. Khi nào ta cần, ta sẽ tự tay đến lấy. Đừng tưởng một lần cứu mạng là có thể xóa nhòa sự thật rằng ta là một ma đầu.”

Dứt lời, hắn phun ra một ngụm máu lớn, hòa lẫn trong đó là những mảnh vụn của nội tạng. Hắn loạng choạng bước vào hư không, bóng dáng nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn trong màn sương đêm.

[Nhiệm vụ thất bại: Ký chủ không bị Thánh nữ đâm xuyên tim.]
[Hình phạt tăng nặng: Tước đoạt ba phần mười tu vi gốc. Thời gian suy yếu: 49 ngày.]

Trong hư không không gian, Lục Trầm Chu ngã xuống, cơ thể co giật vì cơn đau tột độ. Hệ thống im lặng một lúc, rồi vang lên một tiếng thở dài như có như không:

[Ký chủ, ngài là kẻ phản diện ngu ngốc nhất mà tôi từng gặp. Làm việc thiện dưới lớp áo vạn ác, ngài định khiến mình bị cả thế giới và cả chính mình hành hạ đến chết mới thôi sao?]

Lục Trầm Chu cố gắng giữ lấy một chút ý thức cuối cùng, thầm đáp lại trong lòng:

“Ngươi thì biết cái gì… Ta không cần cả thế giới hiểu. Ta chỉ cần… nàng có thể nhìn thấy một tương lai mà Thiên Đạo không thể thao túng. Chỉ cần thế… là đủ rồi.”

Ý thức lịm dần, nhưng trong bóng tối của cơn mê, hắn dường như vẫn nghe thấy tiếng khóc xé lòng của một cô gái vọng lại từ đỉnh Tuyết Nguyệt. Nàng đứng đó, giữa vũng máu chưa kịp đông lại của hắn, nắm lấy một mảnh vải hắc y bị gió thổi lại, lần đầu tiên nghi ngờ toàn bộ cái gọi là chính đạo mà nàng hằng tin tưởng.

Chương 74 kết thúc với một sự thật nghiệt ngã: Kẻ mang danh Ma quân vừa cứu rỗi linh hồn của vị Thánh nữ thanh cao nhất, bằng cái giá của chính mạng sống và tu vi của mình. Con đường trở thành Đạo Tổ của Lục Trầm Chu, mỗi bước chân đều không trải đầy hoa hồng, mà trải đầy máu đào của một kẻ tình nguyện đi trong bóng tối để bảo vệ ánh sáng duy nhất còn sót lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8