Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 77: Trầm Chu cứu kẻ thù**
Sương mù xám xịt như những dải lụa ma quái quấn quýt lấy đáy Vực Thẳm Sinh Tử. Nơi đây vốn là một vết nứt không gian còn sót lại từ thời Thái Cổ, không có linh khí, chỉ có hơi thở tử vong lạnh lẽo thấu xương.
Dưới một vách đá lởm chởm, Diệp Thần nằm bất động, bộ bạch y của đệ tử chân truyền Thiên Cơ Các giờ đây chỉ còn là những mảnh giẻ rách đẫm máu. Xương sườn của hắn gãy nát, kinh mạch chằng chịt những vết rạn, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn cạn dầu trước gió.
Hận! Trong cơn mê sảng, tâm trí Diệp Thần chỉ còn lại duy nhất một chữ này. Hắn hận Thiên Đạo bất công, hận đồng môn hèn nhát, nhưng kẻ hắn hận nhất, khắc sâu vào tận tủy cốt, chính là Lục Trầm Chu.
“Lục… Trầm… Chu… nếu ta không chết… nhất định phải… khiến ngươi… thịt nát xương tan…”
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng nhịp điệu cực kỳ ổn định vang lên, dẫm lên những phiến đá vụn, phát ra âm thanh khô khốc.
Trong bóng tối âm u, một bóng người cao gầy hiện ra. Hắc y thêu chỉ vàng tung bay nhẹ trong gió lạnh, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" dắt bên hông tỏa ra một tầng u quang mờ ảo. Gương mặt thanh tú nhưng lãnh đạm của Lục Trầm Chu hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, không gợn chút sóng lòng.
【 Đinh! Phát hiện Khí Vận Chi Tử Diệp Thần đang ở trạng thái hấp hối. 】
【 Kích hoạt nhiệm vụ phản diện khẩn cấp: "Chà đạp hy vọng cuối cùng". 】
【 Yêu cầu: Đập tan ý chí cầu sinh của đối phương, sỉ nhục tôn nghiêm của Khí Vận Chi Tử. 】
【 Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, một lọ Hóa Đạo Tiên Tủy. Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ trực tiếp tước đoạt một nửa thọ nguyên của ký chủ. 】
Tiếng điện tử lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, mang theo sự thúc giục tàn nhẫn. Lục Trầm Chu thầm thở dài một tiếng trong lòng, nhưng trên mặt không lộ chút biểu cảm, ngược lại khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười khinh miệt đặc trưng của "phản diện".
“Ồ? Khí Vận Chi Tử cao cao tại thượng, giờ đây lại giống như một con chó hoang chờ chết thế này sao?”
Giọng nói của Lục Trầm Chu vang lên, lọt vào tai Diệp Thần giống như tiếng sấm nổ ngang tai. Hắn cố gắng hé đôi mắt sưng húp, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, hàm răng nghiến chặt đến mức chảy máu: “Lục… Trầm… Chu! Ngươi còn dám… tới đây?”
“Tại sao ta không dám?” Lục Trầm Chu thong dong bước tới, mũi giày hắc quyến cao cấp dừng lại ngay trước mặt Diệp Thần. Hắn từ từ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của đối phương, ánh mắt đầy sự giễu cợt: “Ta tới để xem cái kẻ được coi là thiên tài nghìn năm có một, kẻ được trời cao ưu ái, cuối cùng có bao nhiêu phần cứng cỏi.”
Nói đoạn, Lục Trầm Chu vung tay lên. Một luồng áp lực ma đạo cuồng bạo trút xuống, ép thẳng vào những vết thương trên người Diệp Thần.
“Aaaa!” Diệp Thần thét lên đau đớn, thân thể co quắp lại.
Lục Trầm Chu lạnh lùng quan sát. Thực chất, trong lúc dùng áp lực hành hạ, hắn đã lén lút dung nhập vào đó một tia "Thái Sơ Nguyên Khí" tinh thuần nhất. Tia khí này len lỏi qua các lỗ chân lông của Diệp Thần, bắt đầu bao phủ lấy tim mạch yếu ớt của hắn, giữ cho linh hồn hắn không bị tan biến.
【 Đinh! Hành vi chà đạp cực kỳ tàn nhẫn, điểm phản diện đang tăng lên. Ký chủ làm tốt lắm, hãy tiếp tục sỉ nhục hắn đi! 】
Lục Trầm Chu trong lòng mắng thầm cái hệ thống này thật sự biến thái, nhưng tay thì lại túm lấy cổ áo Diệp Thần, xách hắn lên như xách một con gà con, ném mạnh vào vách đá phía sau.
“Rầm!”
Diệp Thần phun ra một ngụm máu lớn, nhưng kỳ lạ thay, ngụm máu này lại có màu đen đặc, chính là khối máu tụ tích tụ trong lồng ngực bấy lâu đã được Lục Trầm Chu mượn lực đánh tan.
“Muốn chết sao? Ngươi nghĩ chết đi là xong chuyện sao?” Lục Trầm Chu tiến lại gần, dùng mũi kiếm gãy nâng cằm Diệp Thần lên, thanh âm lạnh như băng tuyết: “Ngươi còn nợ ta một cái mạng, nợ ta những năm tháng ta phải đóng vai sư huynh tốt lành để dạy dỗ hạng phế vật như ngươi. Ngươi chưa trả đủ, làm sao ta có thể để ngươi chết dễ dàng thế này?”
Diệp Thần thở dốc, tầm nhìn mờ đi, hắn chỉ thấy một khuôn mặt ác ma đang cười nhạo mình: “Ngươi… giết ta đi…”
“Giết ngươi? Ha ha ha!” Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười vang vọng trong vực thẳm đầy vẻ điên cuồng và ngạo mạn. “Diệp Thần, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh vì còn có giá trị lợi dụng đối với ta. Ngươi biết không, trong mắt ta, ngươi chính là một con lợn mà ta dày công chăn nuôi. Hiện tại… con lợn này còn quá gầy, chưa đủ béo để ta thu hoạch đạo quả.”
Vừa nói, Lục Trầm Chu vừa thò tay vào ngực áo, lấy ra một viên đan dược màu đen xì, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc và hắc khí lượn lờ.
“Đây là ‘Vạn Ma Hủ Cốt Đan’, sau khi uống vào, ngươi sẽ cảm nhận được vạn kiến cắn xé, sống không bằng chết, nhưng tu vi của ngươi sẽ được cưỡng ép tăng vọt trong đau khổ. Thế nào? Có muốn thử cảm giác của kẻ mạnh không?”
Lục Trầm Chu không đợi Diệp Thần trả lời, bóp mạnh quai hàm hắn rồi nhét viên đan dược vào.
Thực tế, đó chính là "Cửu Chuyển Hồi Thiên Đan" mà Lục Trầm Chu đã dùng 100.000 điểm Nghịch Mệnh đổi lấy trong thương điệm hệ thống. Hắn đã cố tình bôi thêm một lớp Ma Sát để che giấu dược hương, khiến nó trông như một loại tà đan độc địa.
Ngay khi viên đan vào miệng, một luồng nhiệt năng kinh người nổ tung trong cơ thể Diệp Thần. Kinh mạch đứt đoạn bắt đầu nối liền, xương cốt kêu răng rắc, linh hải vốn đã khô cạn đột ngột cuộn trào sóng lớn. Nhưng sự tái sinh này kèm theo nỗi đau thấu trời xanh, khiến Diệp Thần run rẩy điên cuồng.
“Đau chứ? Đau mới đúng!” Lục Trầm Chu đứng dậy, khoanh tay trước ngực, nhìn kẻ thù của mình đang quằn quại trong ánh mắt thản nhiên. “Hãy ghi nhớ nỗi đau này, ghi nhớ sự sỉ nhục ngày hôm nay. Diệp Thần, ta cho ngươi thời gian mười năm. Mười năm sau, nếu ngươi vẫn không thể đứng trước mặt ta để báo thù, ta sẽ đích thân diệt sạch những người thân thuộc cuối cùng của ngươi, thiêu rụi cái tông môn thối nát kia của ngươi.”
Diệp Thần nằm dưới đất, cảm nhận được một nguồn sức mạnh chưa từng có đang tuôn chảy, nhưng trái tim hắn lại tràn đầy bóng tối. Hắn nhìn bóng lưng của Lục Trầm Chu đang dần khuất xa trong sương mù, gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng và hận thù:
“Lục Trầm Chu! Ta thề với trời đất, nhất định sẽ có một ngày, ta lột da ngươi, rút gân ngươi, bắt ngươi phải quỳ dưới chân ta cầu xin cái chết!”
Bước chân của Lục Trầm Chu khựng lại một chút, nhưng không hề quay đầu lại.
“Ta đợi ngày đó. Đừng để ta thất vọng… con lợn béo của ta.”
Rời khỏi khu vực cốt lõi của Vực Thẳm Sinh Tử, khi đã chắc chắn Diệp Thần không thể nhìn thấy mình, Lục Trầm Chu rốt cuộc không nhịn được nữa, ôm ngực ho dữ dội. Mỗi tiếng ho đều kèm theo những tia máu đỏ thắm.
Việc dùng ma khí giả để chuyển hóa dược lực vào một cơ thể đã vỡ vụn là hành vi cực kỳ tiêu hao nguyên thần. Hơn nữa, sự phản phệ của việc nghịch chuyển khí vận khiến nội phủ của hắn đang bốc cháy hừng hực.
【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành hoàn mỹ. Ký chủ đã gieo rắc mầm mống hận thù sâu sắc vào linh hồn Khí Vận Chi Tử, ép hắn bước vào con đường ‘Ma hóa’ (Trái ý Thiên Đạo). 】
【 Thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, Hóa Đạo Tiên Tủy đã phát phát. 】
【 Đánh giá của Hệ thống: Ký chủ, ngài thực sự là kẻ diễn sâu nhất mà ta từng thấy. Vừa rồi ta suýt chút nữa đã tin ngài muốn nuôi béo hắn để thịt thật đấy. 】
“Câm miệng.” Lục Trầm Chu tựa người vào một thân cây già khô héo, hơi thở dồn dập. Hắn lấy ra một hũ rượu nhỏ, nốc một ngụm lớn để át đi vị máu trong cổ họng.
“Hắn mạnh hơn một phân, thế giới này sẽ có thêm một phần hy vọng chống lại Đại Kiếp sau mười năm nữa. Chỉ cần hắn có thể đứng lên gánh vác Thiên Đạo, chút tiếng ác này của ta… đáng gì chứ?”
Lục Trầm Chu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị mây đen che phủ. Hắn biết, Diệp Thần sau trận này sẽ hận hắn thấu xương, thiên hạ sẽ coi hắn là ma đầu tàn nhẫn nhất lịch sử. Nhưng ít ai biết rằng, vị Ma Quân bị cả thế giới phỉ nhổ ấy, vừa mới dùng thọ nguyên của mình để mua lại mạng sống cho "vị cứu tinh" duy nhất của bọn họ.
Khương Ngân từ trong bóng tối lặng lẽ hiện thân, quỳ xuống sau lưng hắn, giọng nói trầm đục nhưng trung thành tuyệt đối: “Chủ nhân, người lại vì kẻ đó mà bị thương rồi.”
Lục Trầm Chu xua tay, gương mặt lại khôi phục vẻ lạnh lùng như trước: “Không sao. Chỉ là một con cờ thôi. Đi thôi, còn có vài tông môn ‘chính đạo’ cần ta tới ‘làm ác’ nữa. Nghe nói Minh Kính trưởng lão của Thiên Cơ Các đang lén lút tu luyện huyết tế phàm nhân để đột phá? Loại việc xấu này, nên để ‘Trầm Chu Ma Quân’ ta đứng ra gánh vác danh tiếng mới đúng đạo lý.”
Gió nổi lên, cát bụi mịt mù che khuất bóng dáng cô độc của vị Đạo Tổ tương lai đang đi trong bóng tối. Sau lưng hắn là vực thẳm của sự thù hận, nhưng trước mặt lại là một con đường nhuốm máu để cứu rỗi chúng sinh.
Trong thâm tâm hắn, hệ thống lại vang lên tiếng cà khịa thường lệ, nhưng Lục Trầm Chu không còn quan tâm nữa. Hắn chỉ quan tâm đến việc, con lợn kia rốt cuộc khi nào mới đủ béo để hắn có thể thanh thản kết thúc màn kịch dài này.